Chương 94: Trận chiến quyết định (mở đầu)
Trên bầu trời âm u đang rơi từng hạt mưa đen kỳ lạ, trên không đang có khoảng 5 người bao vây lấy một người phụ nữ. Người phụ nữ đó thuộc Long tộc, lớp vảy trên người có màu trắng sáng, khiến cho cô nàng vô cùng nổi bật giữa khung cảnh tối đen hiện tại.
“Mẹ kiếp, tại sao dùng chiêu nào cũng không thể trúng vào con khốn này!” (Tiếng Trung)
Một tên cầm đũa phép, tức điên mà dẫm chân trên không trung. Vì tất cả ma pháp mà hắn bắn ra, đều vô cùng khó hiểu mà bay sang hướng khác, không thể đánh trúng cô nàng dù chỉ góc áo.
Một tên bị đánh bay ra sau, sau khi nghe câu đó của đồng đội không khỏi trợn mắt. Hắn quay sang đấm tên đó một cú rồi nắm cổ áo hét lên:
“Mày lại không mua tư liệu mà đọc à?! Con ả này là truyền nhân của Bạch Thuận Long đấy!” (Tiếng Trung)
Bạch Thuận Long là một dạng biến dị huyết mạch của tộc Rồng, người sở hữu huyết mạch biến dị này sẽ sở hữu Thuận lực, một năng lượng bao quanh cơ thể, khiến cho mọi đòn đánh mana tầm xa nào đến gần, đều sẽ tự động rẽ hướng khác mà lao đi.
Vậy nên nhìn thì tưởng 5 người bao vây lấy Long Bạch An là cô nàng sẽ thua, thực chất là chúng gần như chẳng gây được sát thương nào lên cô. Trừ khi bọn chúng lao lên giáp lá cà rồi chơi trò tiêu hao hoặc bùng phát sức mạnh để Thuận lực không thể phát huy, còn không thì bọn chúng sẽ chẳng thể làm gì được.
Keng!
Long Bạch An nhíu mày dùng kiếm chém bay cung tên vừa lao tới. Cô không cần cúi đầu xuống cũng biết phía dưới có gì, chỉ là lần này cô cảm thấy vô cùng lo lắng, vì Hắc Nghịch Giao đã trở lại Hồ Trăng Tròn, trên tay nó còn cầm theo Nghịch Thủy Kiếm, thứ mà Thanh Linh (Huyền Linh) dùng để chiến đấu với nó.
‘Con bé bị sao rồi? Mình không bảo vệ được con bé, mình không bảo vệ được con của Thu Nhã…’
Long Bạch An cắn chặt răng, dùng hai tay nắm lấy chuôi kiếm, sau đó đặt kiếm ngang hông, nhắm mắt, tụ lực vào bàn tay, miệng cô thở ra làn khói trắng, cơ thể cô tỏa ra hàn khí kinh người.
“Mẹ nó! Chạy!”
Một người nhận ra Long Bạch An định làm gì, liền mặc kệ đồng đội, quay người bay ra xa. Để lại đồng đội không biết gì, ngơ ngác một hồi liền cảm nhận được cái chết đến gần. Không nói gì thêm, chúng liền nhanh chóng chia nhau mà bay ra các hướng khác nhau.
Hàn Thủy Kiếm Pháp – Thức thức hai: Hồ Thủy Nguyệt.
Cô xoay người chém thành một vòng tròn vô cùng giản dị không cầu kì. Nhưng, cả năm người vừa rồi, thậm chí có nhiều người ở xa, liền không tự chủ mà rùng mình một cái.
Lấy cơ thể Long Bạch An làm trung tâm, từng hạt mưa như dừng lại giữa không trung, sau đó chúng rung rinh như một làn sóng nhẹ, lan tỏa ra xung quanh. Chỉ là trên đường đi của chúng, tuy không bị đóng băng, nhưng lại tỏa ra sự lạnh lẽo đến chết người.
“Làn sóng” lao đi rất nhanh, cả năm tên đang bay ra xa bỗng khựng lại, sau đó không nói không rằng, cả cơ thể chúng đều như mất dây treo mà rơi xuống phía dưới. Tuy không chết nhưng sắc mặt chúng trắng bệch như tờ giấy, cơ thể và hàm răng không tự chủ mà run rẩy, hiện tại trông chúng như bị nhốt trong hầm băng lạnh lẽo vậy.
Long Bạch An lạnh lùng nhìn xuống đám người Vô Nguyên, sau đó cô quay qua nhìn Hắc Nghịch Giao, nó lúc này cũng đang ngước nhìn để nhìn lấy cô. Cả hai đôi mắt va chạm nhau, tạo nên không khí khó thở giữa hai người. Ánh mắt Long Bạch An thì hiện lên vẻ giận dữ, còn ánh mắt của Hắc Nghịch Giao thì có phần mờ mịt, như thể đang nhìn thấy bóng dáng người quen mà nó không nhớ ra là ai.
‘Tốt nhất là cô đừng có xuống, dù cô có tức giận đi nữa thì hiện tại cũng chẳng phải là lúc để tình cảm lấn át lý trí.’
Bỗng trong đầu Long Bạch An hiện lên giọng nam uy nghiêm và lạnh lùng. Cô nắm chặt tay, quay đầu nhìn sang Hùng Lạc Thiên vẫn còn đang ngồi trên ngai vàng, ánh mắt ông ta hiện lên vẻ nghiêm nghị tuyệt tình của một bậc quân vương.
‘Con bé chưa chết, ấn ký ta đặt trên người con bé chưa mất đi.’
Ánh mắt Long Bạch An chấn động, sau đó thả lỏng tay, bỏ qua Hắc Nghịch Giao phía dưới mà bay qua nơi khác chiến đấu.
Hùng Lạc Thiên thấy vậy liền nhìn xuống Hắc Nghịch Giao phía dưới, sau khi cảm nhận thời gian không còn nhiều mà vẫn chưa có ai lấy được truyền thừa, ông không khỏi thở dài một hơi rồi nhìn qua chiến trường.
“Bạch Thuận Long… Vương Tọa… tại sao hai người đó lại khiến ta có cảm giác rất quen thuộc…”
Hắc Nghịch Giao khẽ lẩm bẩm, nó ôm chặt Nghịch Thủy Kiếm vào lòng, sau đó ngả ra sau, để mặc bản thân nổi trên mặt hồ.
“Kekeke, thật không ngờ ở đây lại có người đẹp.” (Tiếng Ấn)
“Truyền thừa Đại Việt sao, hahaha, nếu lấy được thì tao được thăng lên thành viên cấp cao cũng nên.” (Tiếng Anh)
“Một lũ tầm thường, truyền thừa có cũng như không, thứ ta chú ý vẫn là Chí Bảo mà nó đang ôm lấy kia kìa.” (Tiếng Nhật)
Đang suy nghĩ vẩn vơ bỗng nhiên bị làm phiền, bọn chúng khiến cho Hắc Nghịch Giao không khỏi nhíu mày. Nó liếc mắt về hướng âm thanh phát ra, liền thấy gần 10 người đang đứng trên nước bao vây lấy nó.
‘Thật phiền phức… nếu còn chủ nhân ở đây, có lẽ ngài ấy sẽ khiến chúng im lặng. Còn nữ chủ sẽ lại ôm ta vào lòng để vuốt ve an ủi.’
Hắc Nghịch Giao lại đắm chìm vào hồi ức, khiến cho nó lại thất thần suy tư. Nhưng với hành động đó, lại khiến cho lũ Vô Nguyên tưởng rằng nó đang khinh thường bọn hắn, khiến cho bọn hắn không khỏi tức giận mà tụ lực rồi liên tiếp xả chiêu về phía nó.
Đại Hỏa Cầu.
Thạch Pháo.
Băng Thương.
Uỳnh! Rầm! Bùm!
Từng chiêu thức được xả ra, khiến cho mặt hồ phẳng lặng bỗng nổi sóng lớn. Khói nước dần tan, lộ ra Hắc Nghịch Giao vẫn ở tư thể cũ không tổn hại, có chăng thì cũng chỉ có lọn tóc của nó bị bay ra xung quanh do xung kích.
“Không thể nào!” (Tiếng Trung)
“Làm sao có thể?!” (Tiếng Pháp)
Bọn chúng không thể tin được nhìn Hắc Nghịch Giao không tổn hại ở giữa, vì đây là lần đầu tiên chúng gặp trường hợp như vậy, nên chúng vô cùng bất ngờ và hoảng hốt.
Hắc Nghịch Giao mệt mỏi nhìn qua lũ người vừa tấn công mình, nó thở dài một hơi rồi đưa tay về phía trước, miệng khẽ lẫm bẩm.
“Thoát. Gai. Xuyên.”
Nói xong ba từ đó, nó liền nắm tay lại.
Từ nước mưa dính trên người bọn chúng bỗng dần bốc hơi, nhưng thay vì là khói nước bình thường, thì thứ khói đó lại chính là mana thoát ra từ trong người bọn chúng.
Ngay khi bọn chúng trừng lớn mắt hốt hoảng, thì loại khói bốc hơi ra đó lại dần ngưng tụ, tạo thành loại gai dài nhọn đâm về phía chúng. Ngay khi chúng vừa hét lên, thì gai nhọn lại từ trong người chúng, mọc ra vô số loại gai khác đâm xuyên cơ thể của chúng, khiến chúng chết không thể chết hơn.
Cơ thể chúng do không còn người điều khiển, nên tất cả đều rơi vào trong hồ, nhuộm đỏ nước hồ xung quanh nhưng lại không thể đến gần Hắc Nghịch Giao.
‘Giết người… thì ra cũng chỉ như vậy.’
Hắc Nghịch Giao nhắm mắt, chờ đợi thời gian của mình kết thúc mà lại rơi vào ngủ say. Do năng lượng vào đêm trăng tròn dành cho nó vô cùng lớn, nên nó mới có thể thức tỉnh mà đưa ra truyền thừa. Nhưng đừng tưởng nó sẽ thức tỉnh lâu, thực chất thời gian thức tỉnh của nó chẳng có bao nhiêu, hiện tại chỉ còn 20 phút cuối mà thôi.
Trong lúc nó nhắm mắt tĩnh dưỡng, lại có tiếng bước chân dẫm lên mặt hồ mà tiến đến gần nó. Vốn dĩ nó không định quan tâm vì đối phương cũng chẳng thể gây sát thương lên mình, nhưng khi người đó đến gần, cảm nhận được khí tức trên người đối phương, nó không khỏi mở to mắt, rưng rưng nhìn người trước mặt.
“Chủ… chủ nhân…”
Hình bóng của một người đàn ông cao lớn hiện lên trong tầm mắt nó, khiến cho nó không khỏi cảm thấy xúc động muốn khóc.
Nhưng khi hình bóng đó dần tan đi, hiện lên trước mặt nó chỉ có một cô gái đang mỉm cười nhìn lấy nó, thậm chí bên trên cũng xuất hiện một chiếc ô đang che cho nó và đối phương.
“Xin lỗi nhé, tôi không phải chủ nhân của cô đâu.”
Thanh Linh cười nhẹ, ngồi xuống, đưa tay lau đi vết bụi bẩn trên má của Hắc Nghịch Giao, làm xong liền im lặng nhìn lấy Hắc Nghịch Giao đang nằm trôi nổi ở dưới.
“Ngươi… ngươi là người vừa nãy… Không, ngươi không phải… Không, đúng là ngươi…”
Hắc Nghịch Giao bối rối, nó cảm thấy người trước mặt mình lại không giống người chiến đấu với nó lúc trước.
“Thật ra người đánh với cô lúc trước và tôi hiện tại đều là một người.”
Thanh Linh ngồi xuống, cắm chiếc ô gỗ bên cạnh, che cho cả cô và Hắc Nghịch Giao khỏi cơn mưa. Thật kỳ lạ, khi cô ngồi xuống, cô không bị dính một chút nước hồ, thậm chí chiếc ô cũng như cắm dưới đất mà định trụ ở đó.
Hắc Nghịch Giao khẽ nhíu mày, nhưng ngay khi định rút kiếm ra chém đối phương, thì nó lại lưỡng lự, vì trong ánh mắt đối phương không hề có bất kỳ sát ý hay chiến ý nào hết, thậm chí hiện tại đối phương còn cho nó cảm giác thân thuộc đến lạ.
“Bình tĩnh nào, tôi chỉ đến nói chuyện thôi.”
Bàn tay cầm chuôi kiếm của Hắc Nghịch Giao khẽ run, đấu tranh tư tưởng một hồi nó liền thở ra một hơi, bỏ tay ra khỏi chuôi kiếm.
“Vậy thì chờ chút.”
Vô Năng Lĩnh Vực. (khu vực không năng lượng.)
Nghịch Giao (Long) Lĩnh Vực.
Lấy cơ thể Hắc Nghịch Giao làm trung tâm, xung quanh bỗng xuất hiện hai tầng lĩnh vực, khiến cho những người đang chiến đấu bên trên phải ngừng lại, ánh mắt kinh hãi nhìn xuống dưới, nơi xuất hiện hai lĩnh vực cộng hưởng với nhau một cách hoàn hảo.
Long Bạch An chém chết kẻ địch vừa thất thần, sau đó nhìn xuống dưới, ánh mắt vừa vui vẻ vừa lo lắng nhìn xuống. Vui vì Thanh Linh không sao, lo lắng vì Hắc Nghịch Giao có thể sử dụng 2 lĩnh vực mà không bị tự triệt tiêu lẫn nhau.
Đột nhiên mất đi mana, Thanh Linh chưa kịp hoảng hốt thì cơ thể cô lại được nâng lên bởi sức mạnh vô hình, cô nhìn qua liền thấy Hắc Nghịch Giao đang sử dụng sức mạnh của mình để nâng cô nổi lên mặt nước.
“Ngươi… tại sao trên người ngươi lại có khí tức của chủ nhân?”
Hắc Nghịch Giao dè dặt hỏi, vì Hắc Nghịch Long đã chết rất lâu, nên việc lưu lại khí tức rất khó. Truyền nhân và đời trước dù có chung sức mạnh, nhưng khí chất luôn có sự khác biệt một trời một vực.
Nên khi cảm nhận trên người Thanh Linh có khí tức của Hắc Nghịch Long, trong khi trên người cô nàng không có nửa điểm khí tức truyền thừa, điều này khiến nó vô cùng bối rối và kinh ngạc.
“Cái này à… vậy thì phiền cô mở một kết giới cách âm được không?”
Lập tức, một kết giới màu đen bao trùm lấy hai người, khiến âm thanh bên trong không thể truyền ra ngoài cũng như bên ngoài cũng không thể nhìn vào trong.
Những người đang bay trên trời thấy vậy liền nhíu mày, khi hai lĩnh vực được tạo lên, cũng là lúc họ không thể dùng mana để dò xét bên trong nữa rồi, vì một khi đi vào khu vực của lĩnh vực, thì mana của họ đều bị ăn mòn rồi triệt tiêu không còn tăm hơi.
Giờ đây, cả bên Vô Nguyên lẫn bên Đại Việt đều ngưng chiến, vì hiện tại thứ truyền thừa mà bọn họ coi là bình thường, giờ đây lại thể hiện ra giá trị xa vượt mức của họ.
“Đoạt truyền thừa! Nếu không thể thì phải phá hủy nó!”
Bỗng một tên Vô Nguyên hét lên, sau đó bọn chúng đều tự hưởng ứng. Bọn chúng mặc kệ những người bên Đại Việt, lập tức bay xuống dưới, nhằm phá hủy hoặc tiêu diệt truyền thừa.
Nhưng sao bọn chúng có thể được như ý? Hùng Lạc Thiên đứng lên, không còn che giấu mà tỏa ra khí tức kinh người, khóa chặt những người đang lao xuống mà tạo ra một áp lực to lớn, khiến chúng phải định trụ tại chỗ.
“Phá hủy? Tiếp nhận truyền thừa? Vậy thì mấy người đã hỏi ta, chủ nhân của nơi này hay chưa?”
Hùng Lạc Thiên lạnh lùng nhìn xuống, như một vị bề trên nhìn xuống đám người rác rưởi ở dưới, ánh mắt không mang một chút thương hại nào mà chỉ như đang nhìn xuống một đám người đã chết.
“HAHAHA! Nếu bọn chúng không được, vậy thì ta thì sao?”
Không gian như rung chuyển, tại không trung gần đó, một bàn tay bỗng nhiên xuất hiện, sau đó lại thêm một bàn tay nữa. Tiếp đó, hai bàn tay phát lực, cưỡng ép xé không gian ra một mảng lớn, từ trong không gian bị xé rách đó có một người đàn ông vạm vỡ bước qua.
Thấy người vừa đến là ai, bên lũ Vô Nguyên thì reo hò vui mừng, còn bên Hùng Lạc Thiên thì sắc mặt âm trầm khó chịu. Không chỉ Hùng Lạc Thiên, mà cả những người xung quanh, và những người đang bảo vệ du khách ở xa nhìn vào, đều cảm thấy vô cùng khó chịu như nuốt phải ruồi.
“***! Ngươi còn dám bén mảng đến đây?!” (Tiếng ???)
Ngay trước mặt người đàn ông vừa đến, không gian nơi đó như bị mở khóa, zip một tiếng kéo ra, bước ra ngoài là… một tên nhóc? Người bước ra là một đứa bé khoảng 8 tuổi, nhưng đứa bé đấy lại có mái tóc dài vượt qua cả chân, nếu đứa bé đi bộ thì có lẽ tóc phải lê một đoạn dài.
“Hahaha, đã hơn nghìn năm rồi, cơ thể ngươi lại càng ngày càng bé.” (Tiếng ???)
“Ngậm miệng ***!” (Tiếng ???)
Khuôn mặt đứa bé nhăn lại giận dữ, nhưng thay vì sợ hãi, thì mọi người nhìn vào đều không khỏi cảm thấy đứa bé đó vô cùng dễ thương.
“Cút đi *** giờ ông đây không có thời gian để chơi với một đứa nhóc như ngươi.” (Tiếng ???)
Người đàn ông vạm vỡ nói xong liền bỏ qua đứa bé mà nhìn qua Hùng Lạc Thiên.
“Giờ trả lời ta, ngươi cảm thấy ta có quyền hay không?”
“Không! Dù ngươi cũng không thể!”
Hùng Lạc Thiên nắm chặt tay, ánh mắt nhìn đối phương không có nửa điểm thỏa hiệp. Chính ông ta cũng không ngờ, lần truyền thừa vốn dĩ vô cùng bình thường này, lại có thể khiến cho một tên cổ lão bên Vô Nguyên và một vị cao tầng bên Hiệp Hội Nguyên Tố xuất hiện.
Đứa bé bị cắt lời liền cắn chặt răng, chỉ thấy nó giơ tay về phía trước rôi nắm thành quyền. Ngay lập tức, trên cơ thể của người đàn ông vạm vỡ như bị nứt ra, sau đó cơ thể của hắn phồng lên như quả bóng căng tròn.
Người đàn ông vạm vỡ liếc một mắt, sau đó dùng tay đâm thẳng vào bụng mình rồi rút ra. Từ vết thương đó, có làn khí thổi ra, khiến cho cơ thể của hắn xẹp lại như cũ.
“Lại mấy trò vặt vãnh, ngươi vẫn là quá già rồi ***” (Tiếng ???)
“Vậy sao? Cút lên vũ trụ đi!” (Tiếng ???)
Đứa bé giơ tay lên cao, chụm vào tạo thành thế chém, sau đó chém từ trên xuống dưới. Ở trước mắt từng người, cơ thể của người đàn ông vạm vỡ bỗng biến mất. Đứa bé thấy vậy, không nói hai lời liền tạo ra một chiếc khóa kéo, zip một tiếng mở ra, đứa bé liền bước vào đó. Để lại những người ở đây trừng lớn mắt kinh ngạc, tinh thần chưa trở lại chỉ với một phút vừa rồi.
Trong khi mọi người đang kinh ngạc, ngơ ngác, thì lĩnh vực phía dưới bỗng bị giải trừ, tiếp đó là hai bóng người đi ra. Nhờ đó, mà từng người ở đây mới nhớ ra, mình lúc này nên làm gì.
Nhưng tiếc làl ũ Vô Nguyên hiện tại đều bị ghim chặt, còn bên Hùng Lạc Thiên chỉ đơn giản là nhìn xuống, vì trong số họ, mỗi người đều sở hữu truyền thừa lớn nhỏ khác nhau, nên việc đi xuống dưới, chẳng khác nào phá hủy tiền đồ của tiểu bối và truyền thừa.
“Tử hình.”
Theo hiệu lệnh của Hùng Lạc Thiên, từng binh lính chém xuống, tàn sát toàn bộ lũ người Vô Nguyên. Nhưng thay vì chỉ chém mất đầu là ngưng, thì hai tên binh lính hai bên lại không như vậy, chúng ngưng tụ ra hai cây thương rồi đâm vào cái xác sau đó giữ nguyên ở đó.
Trong tất cả lũ người Vô Nguyên, thì số lượng hồi sinh không quá một phần ba. Điều đó đủ để nói lên việc hồi sinh từ cõi chết của Vô Nguyên không thể đáp ứng được tất cả thành viên. Nhưng sau khi chúng hồi sinh, thì chúng lại bị giết chết lần nữa, từ đó tất cả thành viên Vô Nguyên chết không thể chết hơn.
Trở lại phía dưới nơi Thanh Linh và Hắc Nghịch Giao đang đứng. Lúc này, cả hai người đang đứng đối diện lẫn nhau, cùng lúc dưa thanh kiếm vào tư thế chiến đấu. Hắc Nghịch Giao thì cầm thanh Nghịch Thủy Kiếm, còn Thanh Linh thì cầm trên tay là thanh kiếm của Long Huyền Vi.
“Ngươi tên gì?”
“Linh, Nguyễn Thanh Linh.”
Cả hai người đối đáp với nhau như hai người bạn, tạo thành không khí nhẹ nhàng như hai người bạn đang chuẩn bị đấu tập với nhau thay vì chiến đấu để lấy truyền thừa.
“Nguyễn Thanh Linh… Nguyễn Thanh Linh… được rồi. Ta, Xà… không, Giao Bạch Huyền, lấy tư cách người truyền thừa gửi đến ngươi lời thách đấu sinh tử, liệu ngươi có dám tiếp nhận để lấy được truyền thừa từ ta?”
“Ta, Nguyễn Thanh Linh, chấp nhận thử thách này.”
Thanh Linh hít sâu một hơi, nắm chặt vỏ kiếm, sau đó lao nhanh về phía trước, đồng thời rút kiếm ra. Bên kia, Giao Bạch Huyền cũng làm tư thế tương tự. Cả hai người lao vào nhau, quyết định việc Thanh Linh có thể tiếp nhận truyền thừa hay thất bại mà chết.