Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
chan-kinh-cac-nguoi-the-ma-quan-ta-goi-nhan-vat-phan-dien

Chấn Kinh! Các Ngươi Thế Mà Quản Ta Gọi Nhân Vật Phản Diện?

Tháng 10 12, 2025
Chương 543: Gia tộc truyền ra ngoài: Thượng Quan Thịnh quyển sách. Chương 542: Ma Vực truyền ra ngoài: Lục Khinh Vãn quyển sách 3.
phap-than-giang-lam.jpg

Pháp Thần Giáng Lâm

Tháng 2 27, 2025
Chương 769. Vô thượng chân thần chúng thần thời đại tiên phong (2) Chương 768. Vô thượng chân thần chúng thần thời đại tiên phong (1)
he-thong-som-mot-nam-co-the-quy-di-that-khong-co-giang-lam.jpg

Hệ Thống Sớm Một Năm, Có Thể Quỷ Dị Thật Không Có Giáng Lâm

Tháng 1 23, 2025
Chương 290. Thời gian quỷ a, lại dẫn ta đi một lần đi! Chương 289. Nam Hà phía dưới, quỷ môn mở rộng
truong-sinh-ta-tai-dich-u-dinh-phong-hoa-nhat-nguyet

Trường Sinh: Ta Tại Dịch U Đình Phong Hoa Nhật Nguyệt

Tháng 1 12, 2026
Chương 591: thiên hạ quy nhất, ảnh gia đình vui! ( toàn kịch chung ) Chương 590: ưa thích một người, cần lý do sao?
truong-sinh-tu-thien-cuong-ba-muoi-sau-bien-bat-dau

Trường Sinh Từ Thiên Cương Ba Mươi Sáu Biến Bắt Đầu

Tháng mười một 26, 2025
Chương 433: Oát Toàn Tạo Hóa, sau này còn gặp lại! (2) (2) Chương 433: Oát Toàn Tạo Hóa, sau này còn gặp lại! (2) (1)
toan-dan-linh-chu-trong-sinh-thanh-npc-ta-cu-the-vo-dich.jpg

Toàn Dân Lĩnh Chủ: Trọng Sinh Thành Npc, Ta, Cử Thế Vô Địch!

Tháng 2 6, 2025
Chương 390. Ngũ hổ thượng tướng, Ngụy Diên Chương 389. Diệp u vương tới!
ai-noi-giao-hoa-cao-lanh-cai-nay-giao-hoa-co-the-qua-ngot-mem

Ai Nói Giáo Hoa Cao Lạnh? Cái Này Giáo Hoa Có Thể Quá Ngọt Mềm

Tháng 10 10, 2025
Chương 430: Hôn lễ (xong) Chương 429: Hắn, thật thật may mắn!
ngu-linh-can-tu-luyen-cham-ta-co-gap-tram-lan-linh-duoc-khong-gian.jpg

Ngũ Linh Căn Tu Luyện Chậm? Ta Có Gấp Trăm Lần Linh Dược Không Gian

Tháng 2 5, 2026
Chương 758: Thiên Dương Chân Quân, Đan phong truyền thừa Chương 757: Đấu giá hội bắt đầu, hai tôn Nguyên Anh
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 93: Hợp đồng và lời hứa (4k4 từ)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 93: Hợp đồng và lời hứa (4k4 từ)

Trở lại thời gian 20 phút trước khi mọi chuyện diễn ra đến hiện tại. Thời điểm ngay khi con rắn kêu lên, cơn mưa đen đổ xuống, tinh thần của từng người bị kích phát bản năng tàn sát ẩn sâu trong lý trí.

Thanh Linh đứng ở sau Thanh Tâm, ánh mắt cô dần nhòe đi, đầu óc ong ong sau đó tràn ngập bởi tiếng tivi bị nhiễu. Trong lúc cô đang cố gắng chống chọi lại suy nghĩ thôi thúc muốn tàn sát đó, thì lại có một giọng nói ma mị phát ra từ trong đầu cô:

“Đến lúc ta ra ngoài rồi.”

Sau đó, một lực kéo vô hình kỳ lạ xuất hiện, kéo cô về phía bóng tối sâu thẳm sau lưng. Cho đến khi cô mở mắt ra, thì cô lại thấy mình đang xuất hiện bên trong Không Gian Tâm Linh. Thanh Linh nhíu mày, muốn thoát ra, nhưng dù làm cách nào đi chăng nữa, thì cô vẫn thấy tinh thần bản thân bị kẹt ở trong này mà không thể trở lại cơ thể của mình.

‘Ma hóa? Thật kỳ lạ, chẳng phải khi ma hóa thì mình sẽ giữ một chút ý thức ở ngoài chứ, vậy tại sao lại bị đẩy hoàn toàn vào đây? Hay là do Ma hóa đã vào giai đoạn mới, nên đã sinh ra ý thức tách riêng rồi?’

Thanh Linh cắn chặt răng, nhớ lại những kí ức không mấy tốt đẹp khi bị kẹt bởi dạng Ma hóa, thậm chí cô nhiều lần muốn ngăn chặn nhưng lại không thể.

“Ư… Không!”

Bỗng, Thanh Linh ôm đầu, sau đó trong tầm mắt cô lại xuất hiện cảnh tượng bản thân đâm tay vào bụng Thanh Tâm, rồi tầm nhìn mờ dần sau đó đứt quãng.

“Hộc… hộc… hộc…”

Thanh Linh chống tay xuống làn cỏ, mái tóc dài cũng vì tư thế của cô mà xõa xuống, che đi khuôn mặt đang hoảng hốt của cô. Nhưng không để cô thở dốc, tầm nhìn lại xuất hiện. Chỉ là lần này, cô lại cảm nhận được sát ý của bản thân phát ra nhằm vào Đặng Linh Lam và Long Huyền Vi.

“Không được!”

Thanh Linh cắn chặt răng, cố gắng liên kết lại tinh thần của mình với cơ thể. Tuy không thể trở lại cơ thể, nhưng cô vẫn thành công ngăn chặn hành vi điên rồ đó.

Có lẽ do bản thân vừa rồi vô tình kích phát sức mạnh tinh thần, nên hiện tại Thanh Linh cảm thấy vô cùng đau đầu, bản thân cũng vì thế mà ngã nằm xuống bãi cỏ, miệng thì thở hổn hển khó nhọc. Nếu không phải trạng thái hiện tại là tinh thần, không thì bây giờ có lẽ khắp người cô đều là mồ hôi lạnh.

Qua thêm một lúc để cơn đau đầu tuyên giảm, Thanh Linh bỗng cảm nhận được gần mình có người. Cô nhanh chóng đứng dậy nhìn ngó xung quanh, rất nhanh liền phát hiện ra ở cửa ra vào cây cổ thụ đang có một bóng người và người đó không phải ai khác ngoài Thanh Tâm.

Nhớ lại khung cảnh chính mình làm bị thương cậu ta, Thanh Linh mím môi, sau đó không nói hai lời mà chạy đến ôm chầm lấy cậu ta.

Thanh Tâm cơ thể cứng đờ, sau đó ánh mắt phức tạp nhìn xuống, hai tay thì giơ lên không trung chần chờ mãi vẫn không hạ xuống.

“Linh/Tâm, mình xin lỗi. (x2)”

“Hả? (x2)”

Thanh Linh ngẩng đầu lên, Thanh Tâm cúi đầu xuống. Hai đôi mắt mờ mịt chạm nhau, cả hai đều không hiểu câu xin lỗi vừa rồi của đối phương là gì.

“Mình… (x2)”

“Hay là cậu nói trước đi. (x2)”

Cả hai im lặng, Thanh Linh cũng nhờ đó mà bình tĩnh hơn, cô có chút xấu hổ buông tay, lui lại hai bước, đứng đối diện với Thanh Tâm trước mặt. Hai người nhìn nhau trao đổi một hồi, rồi đạt được sự ăn ý không lời. Thanh Linh hít sâu một hơi rồi nhìn Thanh Tâm nói:

“Xin lỗi Tâm, tại mình mà cậu bị thương.”

Nói xong, cô cúi đầu xuống, hai tay đan vào nhau, như một đứa trẻ phạm lỗi mà cảm thấy bồn chồn.

Thanh Tâm im lặng một lúc rồi thở dài một hơi, không để cô nàng cảm thấy hối lỗi lâu, cậu liền nhanh chóng lên tiếng:

“Không sao, dù sao thì việc này cũng có một phần là lỗi của mình.”

Thanh Linh ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhưng lại bắt gặp được ánh mắt phức tạp xen lẫn tự trách của cậu ta. Thanh Tâm nhìn thẳng vào mắt cô nàng không lảng tránh, giọng nói có phần nặng nề phát ra:

“Việc cô ấy có thể chiếm được cơ thể của cậu, cũng một phần là do mình mà ra. Nên việc mình bị như vậy cứ coi là đáng đời đi, nên cậu không cần phải cảm thấy tự trách.”

“Hả?”

Thanh Linh đầu đầy dấu chấm hỏi, cô thật sự không biết hiện tại Thanh Tâm đang nói gì. Cái gì mà do cậu ta nên cô mới bị chiếm cơ thể?

Cảm thấy không cần thiết phải che giấu nữa, Thanh Tâm nhắm mắt hít sâu một hơi, sau đó bắt đầu kể lại mọi chuyện.

…..

Sau khi Thanh Tâm bị vô tình đánh ngất, bản thân cậu thay vì mất ý thức mà chìm vào giấc ngủ thì lại vô thức vào trong Không Gian Tâm Linh. Nhưng khi vào, thay vì là khung cảnh căn phòng đơn sơ như bình thường, thì lúc này lại xuất hiện một bóng người. Người đó có khuôn mặt giống hệt Thanh Linh, nhưng lại có một con mắt phải màu đỏ và khí chất khác hẳn với Thanh Linh.

“Linh? Không, cô là ma hóa của cô ấy.”

Thanh Tâm nhíu mày nhìn lấy cô nàng, nhưng khi nhìn thấy con mắt có màu đỏ kèm vòng tròn ma pháp bên trong, cậu không khó để nhận ra cô nàng là ai.

“Đoán đúng rồi, tiếc là không có phần thưởng đâu.”

Cô nàng cười tà mị, tiến đến đẩy cậu nằm lại giường, còn bản thân thì chống tay vào từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt mang theo vẻ thích thú xen lẫn một vài cảm xúc kỳ lạ.

Bị ánh mắt nóng rực thích thú của cô nàng nhìn chằm chằm, Thanh Tâm không nhịn được mà lảng tránh ánh mắt đó, không dám đối diện với cô. Tuy nhiên, hành động như vậy lại khiến cô nàng ngày càng thích thú, cô đưa khuôn mặt lại gần, phà hơi ấm vào tai cậu khiến cậu bủn rủn.

“Ồ, cậu ngại sao? Haha, sẽ không phải do tôi cứ nhìn cậu đấy chứ?”

Thanh Tâm mím môi, sau đó cắn chặt răng, xoay người đổi tư thế giữa hai người. Bị hành động bất ngờ đó làm cho hoảng hốt trong giây lát, nhưng thay vì tức giận thì cô nàng lại híp mắt cười.

“Thì ra cậu là loại chủ động.”

Thanh Tâm không trả lời, cậu thở ra một hơi, đứng dậy lùi ra sau rồi ngồi xuống chiếc ghế gần đó, xoa xoa huyệt thái dương, có chút đau đầu nhìn cô gái đang nằm trên giường cậu.

“Vậy… cô muốn gì ở tôi?”

“Tại sao cậu lại nghĩ tôi cần gì từ cậu?”

Cô nàng lật người, chống tay nằm trên giường, ánh mắt khẽ híp lại quan sát người đang ngồi trên ghế.

“Có lẽ là trực giác chăng, hoặc cũng có thể do cô xuất hiện trong phòng tôi cũng có khi. Thêm nữa…”

Thanh Tâm nhìn lướt qua cô gái chẳng khác gì Thanh Linh trước mặt, không khỏi cảm thấy có chút kỳ lạ.

“Cô có vẻ khác với ma hóa mà tôi biết.”

Cô nàng đúng là rất khác so với Ma hóa mà cậu biết. Theo những gì thầy nói, thì Ma hóa thường có xu hướng giết chóc đối tượng trước mặt không phân địch ta, còn cô nàng trước mặt lại có vẻ không như vậy, thậm chí còn có phần lý trí hơn những gì cậu được nghe.

“Vậy thì phải nói là trực giác của cậu đúng là tuyệt thật. Đúng là tôi cần cậu… và tất nhiên là trạng thái hiện tại của tôi cũng nhờ cậu mà có đó.”

“Nhờ tôi?”

Cô nàng mỉm cười tà mị, đứng dậy tiến đến đứng trước mặt cậu, sau đó không kiêng nể gì mà vắt chéo chân ngồi vào lòng cậu. Bị hành động đó của cô nàng làm cho bối rối, cậu giật mình không biết nên làm gì, chỉ có thể cứng người ngồi im không dám nhúc nhích.

“Tất nhiên, nếu không có cậu, thì có lẽ tôi cũng chẳng xuất hiện ở đây, và thậm chí sẽ “chết” khi cô ta lên 20 tuổi.”

Nghe vậy Thanh Tâm không khỏi nhíu mày. Cậu nghi hoặc nhìn lấy cô nàng, như thể đang hỏi bản thân cậu đã làm gì?

Nhìn thấy biểu cảm nghi hoặc của cậu, cô nàng khẽ cười một tiếng nhưng lại không có ý định nói tiếp. Ánh mắt cô khẽ đảo, mỉm cười chuyển qua chuyện khác.

“Không nói về chuyện này nữa. Giờ tôi hỏi cậu một câu, cậu có muốn tôi và cô ta sống không?”

“Có.”

Thanh Tâm không nghĩ ngợi gì mà đồng ý, điều này khiến cho cô nàng có chút ngơ ngác không biết nên nói gì tiếp theo.

“Ý tôi muốn nói là cả cô ta và tôi, một Ma hóa coi việc giết người là bình thường sống đó.”

“Ừ, tôi hiểu. Vậy cô cần tôi làm gì?”

Cô nàng nhíu mày, ngước lên nhìn chằm chằm biểu cảm của chàng trai trước mặt, muốn xem đối phương có đang nói dối hay không. Nhưng phải để cô thất vọng, vì ánh mắt cậu ta sáng ngời, không hề có ý định nói dối dù chỉ một chút.

Cả hai nhìn nhau im lặng một hồi, cuối cùng thì sự im lặng đó bị kết thúc bởi tiếng phì cười của cô nàng.

“Ha, vậy nếu tôi nói… muốn tôi và cô ta sống nhưng cậu phải chết thì như nào?”

Lúc này Thanh Tâm im lặng suy nghĩ một lúc, rồi thở ra một hơi, cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn lấy cô nàng.

“Vậy thì tôi vẫn đồng ý. Theo nghĩa nào đấy thì cô cũng là tôi, nên việc đổi một mạng lấy hai mạng nó vẫn lời.”

Nghe những được câu trả lời, cô nàng trừng lớn mắt, nhìn chàng trai trước mắt như một thằng ngốc. Nhưng rồi, cô bất ngờ đứng dậy, lùi ra sau, đặt mông ngồi lên giường, chống cằm cười thích thú.

“Cậu đúng là ngu ngốc, ai lại đi hy sinh mạng mình chỉ để cứu người khác chứ.”

Thanh Tâm khẽ lắc đầu, nhìn chằm chằm cô nàng rồi nói:

“Không, hai người đối với tôi không phải là người ngoài. Với cả, hy sinh mạng của tôi để cứu lấy hai người, nó cũng chỉ là hy sinh mạng của mình cứu lấy “chính mình” mà thôi.”

Cô nàng nghe vậy, bật cười thành tiếng, ánh mắt khẽ đảo, sau đó nói:

“Ha, vậy thì bỏ đi, nếu không có cậu thì chán lắm…”

Vừa nói, cô vừa bước trở lại trước mặt cậu, rồi đưa tay nâng cằm cậu lên.

“Hay là làm một hợp đồng với tôi đi.”

“Hợp đồng gì?”

Tiếp đến, cô nàng nói ra ý định thật sự của mình. Nôm na là sau khi cô tách ra khỏi Thanh Linh và trở thành một linh hồn riêng biệt. Thì linh hồn của cả hai người hiện tại có phần yếu đuối và khiếm khuyết.

Vậy nên thay vì để cô giết rồi hấp thụ linh hồn Thanh Linh để trở thành linh hồn hoàn chỉnh (giai đoạn cuối cùng) hoặc ngược lại, thì bây giờ cậu kí kết một giao kèo với cô, giúp cả cô và Thanh Linh tìm linh hồn mạnh mẽ để hấp thụ, sau đó tạo một cơ thể khác cho cô để cô có thể chuyển sang.

“Và tất nhiên, một khi kí kết hợp đồng, thì cậu và tôi sẽ có một liên kết gọi là liên kết linh hồn. Liên kết đó sẽ khiến linh hồn của hai ta gắn liền vào nhau, nếu linh hồn một trong hai chết đi, thì người kia cũng sẽ chết cùng. Vậy, câu trả lời của cậu là gì?”

Cô nàng biết mình nên nói “điều khoản ẩn” này sau khi cả hai kí kết “hợp đồng” xong, nhưng khi thấy ánh mắt của cậu ta, cô không hiểu tại sao bản thân lại vô thức nói hết ra như vậy.

“Haizz… được. Nhưng tôi muốn hỏi một câu trước khi lập giao kèo.”

“Được thôi.”

“Cô… sẽ không lừa tôi chứ?”

Tuy nói vậy, nhưng ánh mắt của cậu lại không hề có một chút mảy may nghi ngờ. Cô nàng đưa tay ra sau lưng, nghiêng đầu mỉm cười, vô cùng bình tĩnh nói:

“Tất nhiên là không rồi.”

Thanh Tâm nhắm mắt, hít sâu một hơi rồi thở ra. Cậu gật đầu đồng ý, sau đó một “hợp đồng” được tạo ra giữa hai người. Theo như cô nàng nói, thì cả hai đều đồng thời cắn lấy đầu ngón chỉ đối phương, rồi cùng lúc nhẩm một ma chú kỳ lạ.

Sau khi hoàn thành, có một sợi liên kết vô hình giữa hai người thành lập, khiến cho hai người nhìn nhau có phần… thân thiết hơn?

“Này, tôi có một yêu cầu ngoài lề, cậu có thể đáp ứng tôi chứ?”

Bỗng nhiên nghe cô nàng nói vậy, Thanh Tâm nghiêng đầu có phần khó hiểu.

“Yêu cầu gì?”

“Đặt tên cho tôi.”

“Đặt tên… cho cô?”

Sắc mặt cậu ngơ ngác, có phần khó hiểu nhìn lấy cô nàng.

“Tất nhiên, khi tôi xuất hiện thì bản thân đã có sẵn bản năng bài xích cô ta, vậy nên chính tôi cũng không thể dùng tên của cô ta được. Nhưng với cậu thì tôi lại không bài xích đến vậy, vậy nên cậu có thể đặt tên cho tôi không?”

Cô nàng chớp chớp mắt, ánh mắt long lanh mong đợi nhìn lấy cậu.

Thanh Tâm nhíu mày, cúi đầu che miệng suy nghĩ một hồi, rồi ngẩng đầu lên, nhìn cô nàng mà trả lời:

“Vậy thì… Huyền Linh đi.”

“Huyền Linh?”

Cô nàng nhíu mày, nhưng có lẽ cũng không thấy phản cảm khi bản thân vẫn bị gọi là Linh.

“Dù sao thì cô cũng từ Nguyễn Thanh Linh mà ra, nên việc đổi tên khác khiến tôi cảm thấy có chút kì kì. Vậy nên thay vì đổi tên, sao không thêm một chữ Huyền vào. Với cả tôi thấy từ Huyền rất hợp với cô. Nên từ giờ tên cô là Nguyễn Thanh Huyền Linh, vậy được không?”

Cô nàng im lặng một hồi, sau đó liền mỉm cười, lắc lư đôi chân tỏ ra vô cùng vui vẻ.

“Nguyễn Thanh Huyền Linh à, vậy thì cũng được, từ giờ cứ gọi tôi là Huyền Linh. Và hãy nhớ kỹ, tôi và cô ta khác nhau, nên đừng có đánh đồng cô ta với tôi.”

Thanh Tâm im lặng không trả lời, mà chỉ nhìn lấy Huyền Linh đang tỏ ra vô cùng vui vẻ mà lắc lư trên giường của cậu.

“Vậy là được rồi, tiếp theo cần tôi làm gì?”

Huyền Linh dừng hành động đang làm lại, suy tư một hồi rồi nói ra những việc cậu cần làm tiếp theo. Cụ thể là Hồ Trăng Tròn tối nay sắp có truyền thừa, và truyền thừa đó có linh hồn để cho cô nàng và Thanh Linh hấp thụ. Việc của cậu cần làm chỉ là giữ mọi người ở lại và cố gắng lấy truyền thừa đó thôi.

Thanh Tâm nghe xong liền đứng bật dậy, cậu không ngờ bản thân lại nghe được thông tin quan trọng đến vậy. Cậu nhanh chóng chào một tiếng, rồi biến mất tại chỗ, trở về cơ thể bên ngoài. Để lại Huyền Linh há miệng, muốn nói gì đó lại thôi.

Nếu trong tình trạng bình thường, Thanh Tâm sẽ chú ý đến việc tại sao Huyền Linh biết những thông tin đó, trong khi bản thân cô lại bị kẹt tại đây. Nhưng hiện tại là vấn đề sống sót của cả hai người họ, nên cậu liền gấp gáp mà tự động bỏ qua hạt sạn đó.

…

Thanh Linh im lặng nhìn Thanh Tâm đang quỳ rạp trước mặt, ánh mắt cô hiện lên vẻ muốn tức nhưng không tức được, còn tay chân thì muốn đánh nhưng lại thôi. Cuối cùng tất cả chỉ có thể hóa thành tiếng thở dài, cô nhíu mày, đưa tay lên xoa huyệt thái dương đau nhức.

“Tạm thời bỏ qua chuyện này, chuyện cấp bách hiện tại là nên tìm cách để mình trở lại cơ thể, tránh cho… mọi chuyện diễn ra theo hướng tồi tệ.”

Vốn dĩ Thanh Linh định gọi tên Huyền Linh, nhưng khi lời đến cổ lại không thể thốt ra, cái tên Huyền Linh như một viên sỏi mắc ở cổ, khiến cho cô không muốn nhắc lên cái tên đó. Vậy nên cô đành nói một cách uyển chuyển, tránh cho bản thân phải gọi lên cái tên Huyền Linh.

Thanh Tâm nhắm mắt, nhìn thì tưởng là cậu ta ngủ gật, nhưng thực chất cậu đã vào bên trong không gian giao dịch.

[Không thể, trừ khi hiến tế, còn không thì bù lấp linh hồn chỉ với số đồ của ngươi hiện tại là điều không thể.]

Nghe được lời từ chối vang vọng xung quanh, Thanh Tâm liền nhíu mày. Cậu đưa tay lên che miệng suy tư, cố gắng tìm ra cách mới. Bỗng có tia linh quang lóe lên, Thanh Tâm liền hào hứng nói ra đề nghị.

“Vậy nếu dựa vào liên kết linh hồn có sẵn, ghi đè thêm một mục chỉ tác dụng với một bên là khi tôi mất ý thức thì đối phương cũng mất ý thức theo, ví dụ khi tôi ngủ thì cô ấy cũng vậy. Dựa vào số đồ trong túi không gian của tôi để làm vật trao đổi, vậy thì có thể chứ?”

Cậu có thể cảm nhận không gian xung quanh vừa rung một cái, rồi giọng nói vang lên:

[Có thể, nhưng cần người giao dịch phải chạm vào đối phương và khởi động bí pháp, còn không việc ghi đè gần như là không thể.]

“Được, vậy thêm một giao dịch mới, chỉ một lần thôi, sau khi ghi đè thì đối phương bị ghi đè sẽ tự động ngủ say trong vòng 8 tiếng, cái giá là 10 giây sau tôi cũng sẽ ngủ với giờ tương ứng hoặc hơn, có thể chứ?”

[Có thể.]

Nghe được hai từ đó, Thanh Tâm liền vui vẻ lập ra hai cuộc giao dịch, sau đó liền chuồn ngay khi giọng nói đó định cất lên “lời chào tạm biệt” như mọi lần.

Thanh Tâm mở mắt ra, hào hứng kể với Thanh Linh về cách giúp cô nàng lấy lại cơ thể. Nhưng khi bị hỏi làm cách nào thì cậu chỉ có thể bịa ra một lời nói dối. Thanh Linh biết cậu ta nói dối, nhưng vì có ý tốt cho cô nên cô cũng không cần thiết phải vạch trần.

“Nếu cậu không tin, thì mình có thể đưa ra lời thề Nguyên Tố.”

Ngay khi cậu định thề, thì lại bị Thanh Linh bịt miệng. Cô nàng nắm lấy tay cậu, móc ngón út của bản thân với ngón út của cậu, mỉm cười nói:

“Không cần đâu, mình chỉ cần cậu hứa với mình một điều thôi. Hứa với mình là hãy giúp mình trở lại cơ thể và giữ an toàn cho cả cậu cùng với hai cậu ấy nhé.”

Thanh Tâm ngơ ngác một hồi, sau đó liền mỉm cười, móc lại ngón út đối phương, nhỏ giọng nói:

“Mình hứa với cậu.”

Nói rồi, cậu biến mất tại chỗ, để lại Thanh Linh mỉm cười vui vẻ, đưa tay ra sau lưng nhìn lên hai viên Lõi đang nằm cạnh nhau, sau đó lại cười một cách hạnh phúc.

Cười vì bản thân có một “hậu phương” vững chắc, sẵn sàng hy sinh tính mạng cho cô. Cũng cười vì đối phương quá tốt, tốt đến mức cô đã nhận ra là chính mình đã thích đối phương mất rồi.

…..

Thanh Tâm tỉnh lại, cơn đau đến từ bụng, vai và tứ chi truyền đến khiến cho cậu vô thức nhíu mày. Cậu cắn răngj chịu lấy cơn đau truyền đến, ngước đầu nhìn hai cô nàng đang bị trói trong góc. Thấy hai người không sao, mà chỉ bị trói chặt như bánh trưng, điều đó khiến cậu thở phào một hơi.

Cậu nhìn lên cánh tay phải đang bị đóng cọc, nhắm mắt hít sâu một hơi, sau đó mở to mắt, bộc phát sức mạnh, dùng việc bị thương làm cái giá để thoát ra, vận sức vào cánh tay, đâm xuyên qua cọc gỗ để thoát.

“Ư!”

Thanh Tâm cắn chặt răng, tuy cánh tay phải đã thoát ra thành công, nhưng tay cậu vẫn xuất hiện một lỗ to bằng viên bi, có thể nhìn xuyên từ đây qua kia một cách dễ dàng. Máu chảy ra từ hai lỗ hai bên, nhuộm cả một mảng ga giường trắng.

Mặc kệ cơn đau như muốn hét lên, Thanh Tâm làm như vậy thêm ba lần nữa, khiến cho cả tứ chi của cậu đều xuất hiện ít nhất một lỗ trên đó. Cậu thở hồng hộc, cố gắng điều chỉnh hơi thở để tránh bản thân vì đau mà ngất.

Đưa tay vào trong túi, cậu lập tức lấy ra lọ thuốc hồi phục cao cấp lấy từ đoàn đội Hoàng Văn Thiên, không nói hai lời mà bật nắp uống cạn.

Sau khi thuốc ngấm, có thể thấy bằng mắt thường vết thương trên người cậu đang từ từ hồi phục với một tốc độ vừa phải. Chờ thêm vài phút để cảm nhận vết thương gần như hoàn toàn khỏi, cậu liền đứng dậy, tiến đến chỗ hai cô nàng bị trói.

“Ư!”

“Hừ!”

Đặng Linh Lam và Long Huyền Vi đều nhắm chặt mắt, biểu cảm nhăn nhó như thể đang đối trọi với thứ gì đó. Cả hai tập trung đến mức Thanh Tâm tiến đến và gọi tên hai người mà cả hai người đều không quan tâm.

Nhíu mày suy tư, cậu liền lôi ra trong túi hai cánh hoa màu tím, rồi bóp miệng hai cô nàng mà nhét cánh hoa vào. Khi cánh hoa vào miệng, dược lực khiến cho sắc mặt hai cô nàng dịu đi đôi chút.

“Này, nghe không. Hai người cố gắng nhai rồi nuốt đi, đó là Cánh của Hoa Tỉnh Thần, tuy dược lực không quá cao, nhưng vẫn đủ để hai người hồi phục tinh thần đấy.”

Có vẻ hai người đã nghe được lời cậu nói, tuy vẫn nhắm mắt nhưng cả hai đã nhai nát cánh hoa trong miệng sau đó nuốt xuống. Sau khi nuốt vào bụng, sắc mặt của cả hai dần trở lại vẻ bình thường, rồi cùng lúc mở mắt ra.

“Chuyện gì… vừa xảy ra?”

“Tâm… cậu ở đây… còn Linh đâu rồi?!”

Thanh Tâm ra hiệu cho hai người bình tĩnh, bắt đầu sơ lược về tình trạng hiện tại của Thanh Linh cho hai cô nàng. Hai cô nàng nghe xong liền im lặng một hồi, rồi Đặng Linh Lam lên tiếng:

“Cho tôi tham gia, với cương vị là bạn thân kiêm bạn gái của cậu ấy, tôi không thể để Linh chết được.”

“Mình cũng vậy.”

Thanh Tâm im lặng, nhìn chằm chằm vào biểu cảm kiên định của hai cô nàng. Cậu sẽ không khuyên nhủ kiểu việc này nguy hiểm bla bla, hiện tại là tình trạng khẩn cấp, nên cậu không nói nhiều mà gật đầu.

“Vậy thì mọi việc tiếp theo sẽ do tôi chỉ huy, hai người nếu đồng ý thì tôi sẽ cởi trói, còn nếu không thì…”

“Tôi/mình đồng ý. (x2)”

Thanh tâm gật đầu, sau đó dùng kiếm của Long Huyền Vi cắt đứt dây leo quấn quanh họ, rồi đưa kiếm cho Long Huyền Vi, còn Đặng Linh Lam thì cũng được cậu lôi quyền trượng của cô ra từ túi không gian.

Vì bọn họ đã biết cậu có túi không gian, nên không nói hai lời, cậu liền trở thành tủ đồ di động của bọn họ trước khi đến đây. Do Thủy Gươm bị Huyền Linh lấy đi trước đó, nên cậu không lo việc cô nàng không có vũ khí để bảo vệ thân thể.

“Mưa ư?”

Nhìn ra cơn mưa đen kỳ lạ bên ngoài cửa sổ, Thanh Tâm nhíu mày, sau đó ngưng tụ ra một chiếc dù lớn, đủ để che ba người mà cậu vẫn có thể tự cầm.

“Đi thôi, nhanh chóng tìm cô ấy, rồi mang cô ấy trở lại nào.”

Thanh Tâm mở cửa sổ rồi mở ô bên ngoài sau đó chui qua. Vì chỗ họ là khu vực dành cho Đại Việt, nên ở dưới đang có Long Huy Hoàng túc trực. Do được Hùng Lạc Thiên nhắc trước, nên bọn họ mới được Long Huy Hoàng cho ở trên một phòng thay vì tụ tập dưới sảnh.

Vì lý do đó, việc họ ra ngoài từ bên dưới là điều không thể, nên bọn họ chỉ có thể chui cửa sổ để thoát ra mà tìm kiếm Huyền Linh trong cơ thể Thanh Linh.

“Ừm. (x2)”

Hai cô nàng nắm chặt vũ khí, ánh mắt kiên định gật đầu mạnh.

Cả ba người cứ thể biến mất trong làn mưa, mà không chú ý đến phía sảnh, nơi đang nằm vô số xác của thành viên Vô Nguyên và Long Huy Hoàng từ đầu đến chân chỉ toàn là máu. Còn người dân thì đang ở trong một kết giới bảo vệ, ánh mắt mỗi người đều ươn ướt nhìn về phía người đàn ông Long tộc chống thương, kiên cường đứng thẳng ở bên ngoài.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vo-lam-than-thoai-he-thong.jpg
Võ Lâm Thần Thoại Hệ Thống
Tháng 2 4, 2025
dai-nguyen-tran-ma-nhan.jpg
Đại Nguyên Trấn Ma Nhân
Tháng 1 20, 2025
truong-sinh-phan-phai-hoanh-dao-doat-ai-lien-tro-nen-manh-me
Trường Sinh Phản Phái: Hoành Đao Đoạt Ái Liền Trở Nên Mạnh Mẽ
Tháng 2 8, 2026
vo-hiep-chi-trang-buc-da-kiem-he-thong.jpg
Võ Hiệp Chi Trang Bức Đả Kiểm Hệ Thống
Tháng 2 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP