Chương 92: “Ngủ ngon, Huyền Linh.”
Keng!
Lưỡi kiếm cùng lớp vảy va đập vào nhau, tạo thành từng tia lửa li ti nhỏ bé, nhưng lại bị dập tắt ngay bởi nước mưa chảy vào. Huyền Linh xoay cổ tay, chuyển tư thể cầm kiếm rồi đâm thẳng về phía Hắc Nghịch Giao trước mặt.
Hắc Nghịch Giao với khuôn mặt thanh tú lạnh lùng như phủ lên tầng băng mỏng, lúc này lại hiện lên một ít vẻ tức giận. Nó nghiêng người né tránh lưỡi kiếm vừa đến, sau đó thuận thế tung ra một cú đấm mạnh mẽ về phía Huyền Linh lộ ra sơ hở.
Sắc mặt Huyền Linh đạm nhiên, cô biết mình không né kịp, liền lập tức nhảy ra sau rồi dùng củi chỏ chặn đòn, tiện thể mượn lực từ cú đấm mà bay ra sau tạo khoảng cách.
“Chậc, khoảng cách cấp độ quá lớn. Dù đã bị giảm cấp khi dùng nhân hình và trạng thái vật lý, nhưng con rắn này vẫn quá mạnh.”
Huyền Linh sờ vào củi chỏ, lúc này xương củi chỏ đã xuất hiện vết nứt vỡ. Cô thở ra một hơi, vòng ma pháp trên con mắt sáng lên, vết nứt trên xương cứ thế mà lành lại hoàn toàn, nhưng vòng tròn ma pháp bên trong con mắt cô cũng vì thế mà mờ đi.
[Chỉ với cấp độ của ngươi mà muốn đánh với nó? Nếu không nhờ Bí Pháp ta dạy và khả năng tăng cường nhục thân của *** thì có lẽ ngươi đã thua từ lâu rồi.]
Lần này Huyền Linh không đáp trả, cô nhìn lên bầu trời, nơi đang có vô số cường giả chiến đấu, tạo thành một khu vực không có mây bay qua, liền không khỏi cảm thấy thích thú.
Tuy thích thú là vậy, nhưng cô vẫn nhanh chóng thu hồi tầm mắt, quay sang nhìn Hắc Nghịch Giao có ánh mắt dò xét đang nhìn lấy cô.
“Muốn hỏi vì sao ta lại có thể sử dụng Nghịch Thủy Kiếm?”
Hắc Nghịch Giao suy nghĩ một hồi, liền không nhịn được mà gật đầu một cái. Nó thật sự khó hiểu, đối phương không hề có Nghịch lực, cũng chẳng hề có khí tức của Hắc Nghịch Long, vậy tại sao lại có thể cầm và sử dụng được Nghịch Thủy Kiếm, thứ chính nó cũng chưa thể dùng dù mang trong mình một phần sức mạnh của Hắc Nghịch Long.
Thấy vậy, Huyền Linh không khỏi nở nụ cười tà mị, không nhanh không chậm nói ra:
“Vậy thì để ta giết ngươi, sau đó lại để ta hấp thụ linh hồn của ngươi rồi ta sẽ nói ra.”
Nghe vậy, Hắc Nghịch Giao liền biết mình bị đùa giỡn. Sắc mặt nó lạnh hẳn đi, con ngươi vốn đã đỏ nay càng thêm đỏ. Cơ thể nó trùng xuống, cánh tay đưa ra sau, lao về phía trước như một viên đạn pháo rồi đấm thẳng về phía Huyền Linh.
Huyền Linh thu lại nụ cười, sắc mặt nghiêm nghị giơ thanh kiếm ra chặn ở trước mặt, thậm chí cô nàng còn triệu hồi ra trước mặt mình hai bức tường bằng nước và gỗ.
Ruỳnh!
Hai bức tường như một tờ giấy mỏng, Hắc Nghịch Giao cứ thế mà lao thẳng qua không hề khó khăn. Nhưng thanh Nghịch Thủy Kiếm thật sự rất chắc chắn, khi bị Hắc Nghịch Giao đấm vào cũng chẳng hề xuất hiện vết nứt mẻ hay cong vênh nào, mà vẫn thẳng tắp như chưa hề có gì xảy ra.
Tuy thanh kiếm không bị sao, nhưng người cầm lại không được như vậy. Huyền Linh lúc này đã bay xa ra sau, đập vào một cái cây khiến cho nó rung rinh rơi xuống chục chiếc lá mới thôi.
“Khụ…”
Huyền Linh chống kiếm, miệng ho ra một ngụm máu tươi. Vòng tròn ma pháp trên con mắt lóe sáng, chữa trị cho cô xong liền biến mất.
[Khá lắm, năng lượng dùng hết rồi, để xem lần này ngươi làm thế nào để thắng nó.]
“Ngậm miệng.”
Tuy nói là vậy, nhưng trong lòng Huyền Linh lại cảm thấy vô cùng khó chịu. Cô ngẩng mặt lên, chỉ thấy bên mắt đỏ vốn xuất hiện vòng tròn ma pháp kì lạ của cô, nay chỉ còn tròng mắt đỏ tươi chứ chẳng còn gì khác.
Hắc Nghịch Giao từ xa lạnh lùng nhìn chằm chằm cô gái trước mặt. Tuy lạnh lùng là vậy, nhưng nó vẫn vô cùng lưỡng lự việc có nên giết đối phương hay không. Thứ nhất, đối phương có thể sử dụng vũ khí của chủ nhân nó, thứ hai, tại sao đối phương lại biết chuyện xưa của nó.
Hai loại suy nghĩ giết và không giết cứ thể quấn quanh trong đầu nó, khiến nó có phần đình trệ không biết nên làm gì tiếp theo. Hắc Nghịch Giao thả lỏng cơ thể, ngước lên bầu trời, mặc kệ nước mưa tạt vào mặt mà thầm nghĩ.
‘Suy nghĩ thật mệt mỏi, chủ nhân… nữ chủ… ta lại nhớ hai người rồi.’
Nơi khóe mắt của Hắc Nghịch Giao bỗng rơi xuống một giọt nước mắt, nhưng do có cơn mưa phía trên rơi xuống, khiến cho nước mắt hòa lẫn cùng nước mưa, nhờ đó mà chẳng có ai phát hiện nó vừa rơi lệ.
Nhìn thấy Hắc Nghịch Giao không động mà đứng im tại chỗ, tuy cảm thấy kì lạ nhưng Huyền Linh vẫn chớp lấy thời cơ, đặt tay xuống đất, chống người đứng lên rồi lao thẳng về phía đối phương.
Hắc Nghịch Giao thở dài một hơi, cuối cùng cũng nghĩ ra bản thân nên chọn điều gì. Nó đưa tay ra bắt lấy lưỡi kiếm chém về phía nó, sau đó kéo mạnh ra sau, định đạp đối phương thì có vài rễ cây từ dưới đâm lên, bao chặt lấy nó vào bên trong
Nhưng dù vậy, cách biệt cấp độ vẫn rất rõ rệt. Hắc Nghịch Giao khẽ nhíu mày, nhanh chóng bùng nổ sức mạnh, phá tan đống rễ đang quấn chặt lấy mình mà thoát ra. Như nhận ra điều gì đó, nó liền ngẩng đầu lên nhìn.
Nhưng lúc này, bóng người Huyền Linh áp sát nó vừa nãy lại chẳng thấy đâu. Thấy vậy nó không khỏi nhíu mày sâu, sau đó nhắm mắt, dùng cơn mưa làm tai mắt của bản thân để tìm kiếm tung tích đối phương.
“Chạy? Thật kỳ lạ, tại sao nhân loại này lại chạy? Chẳng phải muốn giết ta lắm sao?”
Tuy mang cơ thể người lớn, nhưng thật ra Hắc Nghịch Giao hiện tại lại có suy nghĩ rất trẻ con. Một phần là do nó chết đã rất lâu, một phần là trạng thái hiện tại của nó rất đặc thù, nên kinh nghiệm và ký ức của nó đã phai nhạt đi rất nhiều.
Mang theo đầy suy nghĩ phức tạp trong lòng, thân ảnh Hắc Nghịch Giao biến mất tại chỗ, rồi mất vài giây truy đuổi liền xuất hiện ngay trước mặt Huyền Linh.
“Chậc, khoảng cách sức mạnh không nói, giờ cả cấp độ cũng rõ ràng như vậy sao.”
Huyền Linh nhíu mày sâu, có chút khó chịu nhìn Hắc Nghịch Giao.
[Hahaha, sao, hối hận? Giờ chỉ cần ngươi cầu xin ta một câu thôi là ta sẽ giúp ngươi, thế nào?]
“Ta bảo rồi, ngậm miệng!”
Huyền Linh hét lên, sắc mặt có chút nhăn nhó vì bản thân bị dồn đến bước đường cùng. Không như Thanh Linh luôn khiêm tốn với mọi người, thì Huyền Linh lại khác một trời một vực, cô nàng kiêu ngạo không coi ai ra gì, thậm chí còn khinh thường Hắc Nghịch Giao sau khi nghe được chuyện cũ của nó.
Hắc Nghịch Giao nghiêng đầu, suy nghĩ một hồi liền cầm Nghịch Thủy Kiếm lên, không chút lưu tình mà chém xuống, tạo thành một đường Thủy sắc bén lao về phía trước. Tuy không thể sử dụng được sức mạnh của Nghịch Thủy Kiếm, nhưng vẫn có thể sử dụng nó như một loại vũ khí bình thường.
“Khục!”
Chiêu thức chém trúng Huyền Linh, tuy đã tạo ra hai lớp phòng thủ, nhưng vẫn không thể chặn đứng được mà bị trúng chiêu. Trước người cô xuất hiện một vết chém chéo dài từ vai cho đến eo, cơ thể cũng bay ra sau tạo thành một dải máu trên đường bay.
Hắc Nghịch Giao khẽ thở dài, có lẽ cảm thấy sức mạnh của bản thân đã yếu hoặc cũng có lẽ là tiếc cho một người có thể sử dụng được Nghịch Thủy Kiếm phải chết đi. Nhưng khi đã quyết thì không hồi hận, nó giơ thanh kiếm lên cao, chém thẳng một vết dài hơn, to hơn vết chém trước.
Cảm nhận được bản thân không thể di chuyển hay điều động mana, Huyền Linh cắn chặt răng, không cam lòng nhìn sang Hắc Nghịch Giao. Nhưng với tính cách kiêu ngạo đó, thì cô thà chết còn hơn cầu xin Hắc Nghịch Long. Nhìn thấy vết chém ngày càng gần, Huyền Linh nhắm mắt, không dám đối mặt với cái chết sắp đến.
Băng Thương
Hàn Thủy Kiếm Pháp – Thức thứ ba: Bán Thủy Nguyệt – Phóng.
Tưởng chừng bản thân sẽ phải hứng chịu lấy chiêu chết chắc đó, thì một ngọn băng thương cùng một vết chém lạnh lẽo tựa như vầng trăng khuyết lao đến, chặn đứng thậm chí triệt tiêu đòn đó trước khi nó chém trúng cô.
“Ai?”
Hắc Nghịch Giao nhíu mày nhìn sang, liền thấy từ xa có ba bóng người một nam hai nữ đang tiến đến. Nam nhân đứng ở giữa cầm một chiếc ô bằng gỗ che cho hai người bên cạnh, còn hai cô nàng bên cạnh, một người chĩa lưỡi kiếm về phía trước, người còn lại thì đang nắm chặt quyền trượng bằng hai tay, giơ lên cao.
Đối phương không trả lời, mà chỉ thấy nam nhân đưa tay về phía trước, búng tay một cái, cơ thể hai cô gái lập tức xuất hiện hào quang màu xanh lá, thậm chí trên đầu còn xuất hiện một vòng tròn bằng gỗ tựa như vòng tròn của thiên sứ.
“Tỷ lệ thắng bằng không, nên đừng kéo dài thời gian chiến đấu. Mang được cô ấy đi là chúng ta rút.”
Nam nhân khẽ lẩm bẩm, cả hai cô gái bên cạnh liền gật đầu. Cả ba người như đạt được sự ăn ý, cô gái cầm kiếm lập tức lao lên phía trước mặc kệ gió mưa tạt vào người. Còn hai người phía sau, cô gái thì giơ quyền trượng lên cao, còn nam nhân thì đứng im che ô cho cô nàng.
Hắc Nghịch Giao nghiêng đầu đánh giá đám người vừa đến. Người lao đến là cô gái cầm kiếm, cô nàng có vẻ thuộc Long tộc nhưng mất một sừng, phía sau là một cô gái khá lùn đang giơ quyền trượng lên cao, ngưng tụ vô số mảnh băng sắc nhọn. Còn nam nhân… Ờm, thôi kệ, nam nhân không quan trọng, thậm chí còn cảm thấy đối phương có vẻ rất yếu.
Khác với Hắc Nghịch Giao ung dung dò xét ba người vừa đến, thì với Huyền Linh, ánh mắt cô lại vô cùng bất ngờ, thậm chí vô cùng hoảng hốt nhìn lấy ba người vừa đến.
Hàn Thủy Kiếm Pháp – Thức thứ năm: Hàn Thủy Tĩnh Lặng.
Lúc này, Long Huyền Vi như vào trong một trạng thái kì lạ. Mỗi bước đi của cô, mỗi lần cơ thể cô di chuyển, đều tạo một tàn ảnh lúc có lúc không, lúc xa lúc gần, nhưng lại cho người nhìn có cảm giác lạnh lẽo đến tận tâm can.
“Cảm giác này là gì?”
Hắc Nghịch Giao nhìn về phía cánh tay mình, nơi đang xuất hiện một lớp băng mỏng nhưng lại không phải là băng, mà lại là nước. Nó có cảm giác cơ thể mình như ngâm vào nước lạnh, suy nghĩ và động tác cũng vì thế mà đình trệ đôi chút.
Long Huyền Vi thở ra một hơi sương giá, cô bước nhanh về phía Hắc Nghịch Giao, không nhanh không chậm chém xuống.
Keng!
Tuy bị đình trệ là vậy, nhưng khoảng cách cấp độ vẫn còn đó. Hắc Nghịch Giao chỉ đơn giản đưa kiếm lên, chặn đứng lưỡi kiếm của Long Huyền Vi. Bị chặn lại. Long Huyền Vi lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, cô nhanh chóng xoay người, liên tiếp chém hàng chục đường kiếm trong một giây.
Keng! Keng! Keng! Keng…
Vô số tiếng vũ khi va đập vang lên, vô số tia lửa lóe lên rồi vụt tắt. Nhưng sau mỗi lần tấn công dồn dập như vậy, ta lại có thể thấy cơ thể Long Huyền Vi ngày càng run rẩy. Không phải run vì mệt, cũng chẳng phải run vì sợ, mà cô lại run vì sự lạnh lẽo đang truyền khắp bên trong cơ thể.
Hàn Thủy Tĩnh Lặng là một chiêu thức dùng chính Hàn Thủy kích phát lực lượng bên trong cơ thể, giúp người dùng có thể bộc phát ra sức mạnh và tốc độ vô cùng lớn. Nhưng cũng vì thế mà người dùng phải chịu cơn lạnh thấu xương do chính Hàn Thủy gây ra, nên trừ khi bản thân cấp Lõi Xoáy trở lên, còn không thì sẽ gây ra tổn thương lên chính người dùng.
“Phù…”
Cảm thấy đã dẫn Hắc Nghịch Giao ra xa vừa đủ, Long Huyền Vi thở ra một hơi sương giá, sau đó nhảy lui về sau, ôm lấy Huyền Linh đang nằm gần đó rồi xoay người chạy trốn.
“Chạy?”
Hắc Nghịch Giao lại nhíu mày, nhưng ngay khi nó định đuổi theo đối phương, thì từ phía xa lại bay đến vô số mảnh băng sắc nhọn, tựa như một cơn mưa mà lao nhanh về phía nó. Hắc Nghịch Giao thở dài một hơi, sau đó ngưng tụ ra một lớp khiên bằng nước mưa, chặn đứng mảnh băng vừa đến.
Khi mưa mảnh băng kết thúc, khói sương tan đi, Hắc Nghịch Giao nhìn sang lại không thấy bóng bốn người vừa rồi đâu. Lúc này có lẽ nó nên tức giận, nhưng không hiểu vì sao, nó lại không thể. Có thể là do nó đã tiêu hao rất nhiêu hoặc cũng có thể là thời gian của nó sắp hết, nên nó nhìn về hướng ba người vừa rồi xuất hiện một lúc, sau đó xoay người rời khỏi đây, trở lại Hồ Trăng Tròn.
…
Tại một cửa hàng không xa bỗng xuất hiện bốn vị khách, thật may là tất cả người ở đây đã bị “giam” ở từng khu riêng, chứ nếu không bọn họ cũng chẳng biết nên ăn nói sao cho phải.
Long Huyền Vi đặt Huyền Linh xuống, còn bản thân thì nhanh chóng lui ra xa, thở ra từng hơi sương mỏng, co bản thân lại trong góc, run rẩy vì lạnh. Đặng Linh Lam thấy vậy, liền giật rèm treo cửa gần đó xuống, quấn lên người cô nàng.
Thanh Tâm thì ngay lập tức lấy ra một loại thuốc có màu đỏ nhạt, đưa cho cô nàng uống. Khi uống vào, Long Huyền Vi cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút, nhưng vẫn cảm thấy lạnh khắp toàn thân.
Thấy sắc mặt trắng bệch của Long Huyền Vi đã hồng hào đôi chút, tuy vẫn còn run rẩy nhưng đã trong tầm kiểm soát. Thanh Tâm thở phào một hơi, sau đó nhìn qua Huyền Linh, người đang lảng tránh ánh mắt không dám nhìn bọn họ.
Trao đổi ánh mắt với hai người còn lại, Thanh Tâm liền bế Huyền Linh vào một căn phòng riêng, không nói câu nào mà tập trung sử dụng phép và thuốc hồi phục lên người cô nàng.
“Tâm… cậu không giận tôi sao?”
Cuối cùng thì sự im lặng vẫn không giữ được, Huyền Linh không nhịn được mà mở miệng nói chuyện. Chỉ là lần này, giọng cô nàng có chút dè dặt yếu ớt, không còn dáng vẻ ngang tàn kiêu ngạo lúc đầu.
“Giận? Vì sao phải giận? Giận vì cô đóng cọc tứ chi tôi, hay giận vì cô đâm vào bụng tôi rồi cho tôi vào trạng thái nửa sống nửa chết?”
Giọng nói của cậu bình thản không một tia tức giận, điều đó khiến Huyền Linh có chút gấp. Nếu cậu ta tức giận chửi mắng vì cô làm vậy thì cô có thể chịu được, nhưng cậu ta lại bình tĩnh như chưa hề có gì xảy ra như vậy lại khiến cô có phần hoảng sợ.
“Này Linh… Huyền Linh, cô có cảm thấy tôi là một thằng ngu không?”
Bỗng nhiên Thanh Tâm hỏi câu như vậy, lại khiến cho cô im lặng không biết trả lời ra sao. Mặc kệ cô nàng đang nghĩ gì, Thanh Tâm nói tiếp:
“Phải là một thằng ngu như tôi, thì mới có thể mặc kệ mà bỏ qua tội lỗi của người đã làm hại tôi và có ý định giết cô ấy.”
Nghe vậy, Huyền Linh liền hoảng hốt. Ngay khi cô định chạy trốn, thì lại bị cậu ta ghìm chặt không cho đứng dậy. Thanh Tâm không tức giận, cũng chẳng căm ghét, cậu ta chỉ đưa tay ra, giữ chặt không cho cô nàng trốn khỏi đây.
“Haizz… Huyền Linh, tôi không biết nên làm sao cho phải. Giết cô không được, tức giận cũng chẳng xong, vì cô cũng là Linh và Linh cũng là cô.”
Như chạm phải vảy ngược của Huyền Linh, cô như một con mèo bị dẫm phải đuôi, gầm gừ về phía Thanh Tâm.
“Cô ta không phải tôi! Cô ta là một đứa yếu đuối chỉ biết khóc lóc và chịu đựng. Còn tôi thì khác, tôi có thực lực, có sức mạnh, nên đừng có đánh đồng tôi với cô ta!”
Thanh Tâm thở dài một hơi, nhìn thẳng vào đôi mắt của cô nàng rồi nói:
“Huyền Linh, tôi đánh đồng ai cả. Đối với tôi, cô và cô ấy đều là một, đều là người mà tôi muốn bảo vệ. Dù cô có chối bỏ như nào, thì cuối cùng cô vẫn là một “Thanh Linh” hoàn toàn mới chẳng phải sao? Cô có khuôn mặt của cô ấy, có khả năng của cô ấy, nhưng riêng có một thứ hai người khác nhau đó là cảm xúc và linh hồn.”
Ánh mắt của Huyền Linh dần xao động, cô nàng nắm chặt tay, muốn phản bác nhưng không biết nên phản bác như nào cho phải. Nhìn thấy thời cơ đã đến, Thanh Tâm liền chốt hạ:
“Từ đầu khi đồng ý với “hợp đồng” đó của cô, tôi chưa từng coi cô là người ngoài. Không phải vì cô có nhan sắc như cô ấy, mà đối với tôi, hai người đều là người ngang hàng với nhau, đều là người mà tôi coi là chính mình phiên bản khác.”
Đầu Huyền Linh cúi xuống, để mái tóc che lấy khuôn mặt, đôi môi cô mấp máy mấy lần, muốn nói gì đó nhưng lại không thể thốt thành lời.
Thấy vậy, Thanh Tâm thở dài một hơi, đưa tay cầm lấy tay cô nàng. Ánh mắt mang theo một phần chân thành và tự trách.
“Vậy nên xin lỗi nhé Huyền Linh, dù như nào thì, tôi cũng không thể để cô giết chết cô ấy được. Cả hai người, cô ấy và cô đều là giới hạn cuối cùng của tôi. Nhưng vì ngăn cản việc làm của cô, nên hiện tại chỉ có thể để cô chịu thiệt rồi. Huyền Linh, ngủ ngon.”
Khởi động bí pháp: Giao Dịch.
[Giao dịch thông qua, liên kết đã tạo. Sau khi đối tượng liên kết chìm vào ngủ sâu, thì 10 giây sau ngươi cũng sẽ như vậy. Hãy tìm nơi an toàn trước khi ngủ, chúc may mắn.]
Ánh mắt của Huyền Linh từ từ đóng lại, nhưng trước khi nhắm mắt, cô vẫn kịp thời đưa ra quyết định cuối cùng. Chỉ thấy cô dùng hết sức còn lại, ôm lấy cổ của cậu, ngẩng đầu hôn lấy đôi môi của cậu, sau đó rời ra, nở một nụ cười tà mị:
“Chịu thiệt, hahaha, còn lâu tôi đây mới chịu thiệt. Nhớ kĩ lấy Nguyễn Thanh Tâm, nụ hôn đầu của cậu với cơ thể này, tôi, Nguyễn Thanh Huyền Linh lấy chắc rồi!”
Bị hành động bất ngờ đó của cô nàng làm cho ngơ ngác, khi Thanh Tâm định nói gì, thì cô nàng đã nhắm chặt mặt. Một lúc sau, cô nàng lại mở lại, thì chỉ thấy hai đôi mắt đen láy sáng ngời. Thấy chàng trai trước mắt, đôi mắt cô khẽ híp lại, sau đó mở miệng chào hỏi:
“Cậu đã giữ lời rồi, cảm ơn Tâm, mình trở lại rồi đây.”
Tạm thời gạt đi cảnh tượng vừa rồi ra khỏi đầu, Thanh Tâm nhẹ nhàng mỉm cười, gật đầu chào hỏi với cô nàng.
“Chào mừng cậu trở lại, Linh. Những việc còn lại, xin lỗi nhé, phải để mọi người làm giúp mình rồ…”
Chưa kịp nói hết câu, cơ thể Thanh Tâm đã đổ về phía trước, ngã vào vòng tay của Thanh Linh mà ngủ say.
Thanh Linh gạt đi mái tóc trên đầu Thanh Tâm, sau đó cúi xuống, hôn vào trán cậu một cái, rồi nhẹ nhàng nói:
“Ngủ ngon, Tâm. Khi cậu tỉnh dậy, thì mọi việc sẽ trở lại như cũ mà thôi.”
Nói xong, cô liền bế cậu ta lên, hít sâu một hơi, mở cửa bước ra ngoài, vì bản thân, cũng như lời hứa giữa hai người đã lập với nhau.