Chương 91: (Chưa nghĩ ra tên)
Chúc mừng năm mới 2026, chúc mọi người có một năm mới an khang, thịnh vượng. Và mong truyện này của tác sẽ có khởi đầu năm mới tốt đẹp.
(Cá: đáng lẽ ra chap này nên đăng vào 1/1, nhưng vì tác có việc riêng nên phải 2/1 mới đăng được, mong mọi người lượng thứ.)
…..
Cửa kính vỡ ra, một làn gió xoáy mạnh bạo tràn vào, cuốn đi làn khói do chính Kitsune tạo ra. Sau khi làn khói bị cuốn hết ra ngoài, ở giữa sảnh liền xuất hiện một người gầy gò hốc hác, trên khuôn mặt trắng bệch thiếu huyết sắc trông như người có bệnh nặng.
“Chậc, thật mệt mỏi.” (Tiếng Trung)
Một giọng nam uể oải phát ra từ người vừa đến, hắn ta đưa tay lên gãi cổ, rồi đánh một cái ngáp dài.
Kitsune thấy vậy liền nhíu mày, anh ta nhìn qua một lần là biết đối phương là một người nghiện, thậm chí còn là người nghiện rất nặng.
“Ha, lư hương sao? Tuyệt thật đấy, loại lư hương tao dùng từ trước đã hỏng rồi, hôm nay lại có một cái mới miễn phí ở ngay trước mặt.” (Tiếng Trung)
Tuy không hiểu đối phương nói gì, nhưng Kitsune lại có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực của đối phương đang nhìn vào lư hương trên tay mình, điều đó khiến đôi mắt anh ta ánh lên sát ý cực kỳ nồng đậm.
“Oáp, thôi làm nhanh rồi đi kiếm chỗ thử hàng mới.” (Tiếng Trung)
Đối phương không quan tâm đến ánh mắt muốn giết người của Kitsune, xoay người, nhìn chằm chằm đám người đang nằm dưới đất rồi cầm ra một con dao đâm thẳng về phía người gần nhất.
Kitsune không đứng im chờ đợi, anh ta phất tay, hàng chục đốm lửa như con thiêu thân lao nhanh về phía trước, thậm chí ngay dưới chân đối phương còn xuất hiện một vòng gió sắc bén ngăn cản chạy trốn.
“Bỏ qua người khác là bất lịch sự lắm đấy.” (Tiếng Nhật)
“Chậc.” (Tiếng Trung)
Ngay khi đốm lửa sắp chạm vào vạt áo, liền nghe đối phương tặc lưỡi một tiếng. Sau đó, đốm lửa phát nổ ngay khi đến đích, đối phương cũng vì thế mà bay ra, đập mạnh vào bức tường gần đó rồi ngất đi.
“Hể?”
Thấy vậy Kitsune liền ngơ ngác. Vừa lúc nãy khi nghe thấy tiếng tặc lưỡi của đối phương, Kitsune liền cảnh giác vì sợ rằng đối phương có lá bài tẩy. Nhưng khi thấy đối phương không chịu được một đòn mà ngất đi, Kitsune không khỏi ngơ ngác khó hiểu.
Đứng tại chỗ nhìn chằm chằm đối phương trong vòng 1 phút, thấy đối phương không còn động tĩnh gì, Kitsune liền tiến đến kiểm tra.
“Đây là… hả? Chết rồi?!” (Tiếng Nhật)
Im lặng nghĩ ngợi một hồi, Kitsune liền lấy ra hai sợi dây thừng, trói chặt tay chân đối phương rồi ném ra bên ngoài. Thậm chí không chắc đối phương đã chết hay chưa, anh ta liền lôi ra một bình nước không màu đang nổi bọt bên trong, mở nắp tạt lên cái xác.
Khi thấy cái xác xuất hiện tiếng xèo xèo, cơ thể mất một mảng thịt lớn mà đối phương không có bất kì động thái nào, thì Kitsune mới thở phào một hơi, đóng cửa rồi đi vào trong.
Khi Kitsune vào trong liền nhìn quanh một hồi, khi không thấy gì bất thường anh ta liền nhíu mày. Những lúc nguy hiểm mà im ắng thì chắc chắn có điềm, không nghĩ ngợi gì thêm, Kitsune liền thắp lư hương rồi đặt xuống dưới đất.
Từ lư hương xuất hiện làn khói như có linh tính, thay vì bay lên cao, thì làn khói đó lại bay xuống dưới, tạo thành một tầng khói lờ mờ dưới chân, nếu không nhìn kĩ thì rất khó có thể nhận ra.
‘Chuẩn bị như này có lẽ ổn rồi, tạm thời tìm chỗ trốn chờ bọn chúng xuất hiện.’ (Tiếng Nhật)
Nhanh chóng, Kitsune ra một góc nằm xuống, kéo một người đè lên bản thân, che đi khuôn mặt nhưng vẫn để lại tầm nhìn toàn sảnh.
1 phút… 3 phút… 5 phút… 10 phút…
Chờ đợi hơn 10 phút vẫn không có thêm bất kì thành viên Vô Nguyên nào xuất hiện, Kitsune không khỏi cảm thấy bản thân như bị lừa.
Trong lúc Kitsune đang nằm im bất động bên trong, thì bên ngoài lại đang nằm la liệt vô số xác người. Trên nóc của một tòa nhà, đang có hai người mặc đồ đen che kín toàn thân chỉ để lại đôi mắt. Một người rút ra một chiếc khăn tay, lau đi vết máu trên lưỡi kiếm, nói:
“Tính cả tên bị thiếu chủ giết thì tổng cộng có 42 người, cấp độ giao động từ Lõi Tinh Luyện cho đến Lõi Xoáy. Ta nghĩ nên bỏ ý tưởng đưa thiếu chủ một người yếu nhất. Nếu có thể thì cứ giết hết là được, bảo vệ thiếu chủ hoàn toàn là điều ưu tiên.” (Tiếng Nhật)
Có một giọng nói thanh thúy lạnh lùng phát ra, nếu chỉ với giọng nói mà có thể đoán được nhan sắc, thì người đang lau kiếm lúc này là một cô gái vô cùng xinh đẹp.
“Ta biết ngươi muốn bảo vệ hoàn toàn cho thiếu chủ, nhưng nếu không có kẻ địch xuất hiện, thì thiếu chủ sẽ nghi ngờ rồi phát hiện chúng ta mất.” (Tiếng Nhật)
Người đứng bên cạnh là một nam nhân, chỉ thấy anh ta khoanh tay nhìn sang cô gái bên cạnh.
“Haizz… thật không biết tên Đại Việt đó cho thiếu chủ cái gì, mà để thiếu chủ phải tự thân đến đây làm việc cho hắn.” (Tiếng Nhật)
Sau đó anh ta dời tầm nhìn sang hướng khác, ánh mắt của anh ta hiện lên vẻ bất lực nhìn về phía tòa nhà đang được bao bọc bởi kết giới cách âm. Nhưng trong ánh mắt và giọng nói của anh ta, lại không có bất kì ý trách móc hay chê bai nào.
“Là một ảnh vệ của thiếu chủ, ta nghĩ ngươi không nên suy nghĩ thay cho chủ nhân.” (Tiếng Nhật)
“Ta nghĩ người nên nói câu đấy phải là ta mới đúng. Là một ảnh vệ của thiếu chủ, ta cũng nghĩ ngươi không nên có những tư tưởng kia đối với thiếu chủ.” (Tiếng Nhật)
Hành động lau kiếm của người phụ nữ khựng lại, sau đó không nói hai câu liền đâm thẳng về người bên cạnh. Nam nhân không né, lưỡi kiếm cứ thế đâm xuyên qua, nhưng lại không gây ra bất kỳ sát thương gì. Lưỡi kiếm như đâm vào hồ nước tối tăm, chỉ gây ra vài gợn sóng nhỏ chứ chẳng thể gây ra bất kì sát thương nào khác.
“Hừ.”
Hừ nhẹ một tiếng, người phụ nữ rút lại kiếm, chém vào không khí cho văng hết máu ra ngoài rồi tra lại lưỡi kiếm vào vỏ.
“Được rồi, dọn dẹp hiện trường đi, đừng để thiếu chủ biết chúng ta xuất hiện ở đây. Trừ cái xác mà thiếu chủ vứt ở ngoài, còn lại thì tiêu hủy hết.” (Tiếng Nhật)
Dứt lời, xung quanh liền xuất hiện thêm vài người mặc đồ đen kín mít. Họ không nói thêm câu nào, mà nhanh chóng chia nhau ra, hút đống xác chết vào bóng của mình rồi biến mất không một động tĩnh.
“Tên Đại Việt kia đúng là gian xảo, nói là thuê thiếu chủ, nhưng thực chất lại là thuê ảnh vệ chúng ta với giá một người.” (Tiếng Anh)
Nam nhân nhìn về hướng Hồ Trăng Tròn, nơi vừa xuất hiện một cột ánh sáng màu đen, tạo ra áp lực không hề nhỏ dù bọn họ đang đứng ở xa.
“Dù như nào thì đó cũng chẳng phải việc của chúng ta, việc của chúng ta chỉ có bảo vệ thiếu chủ mà thôi.” (Tiếng Nhật)
Người phụ nữ bỏ lại câu nói rồi nhảy xuống, biến mất vào bóng tối phía dưới. Nam nhân nhìn qua ánh sáng đã tắt, sau đó liền có vô số khí tức mạnh mẽ xuất hiện. Khẽ lắc đầu vài cái, nam nhân liền nhảy xuống, biến mất vào bóng tối cùng đồng đội của mình.
Bên trong tòa nhà, Kitsune không hay biết bất kì chuyện gì đang xảy ra bên ngoài. Chỉ thấy anh ta vẫn đang nằm im ở đó không nhúc nhích, nhưng trong đầu lại vô cùng náo động.
‘Đây là bài chiến thuật tâm lý của lũ Vô Nguyên? Khi mình mất kiên nhẫn mà chui ra, thì chúng sẽ xuất hiện để đánh úp mình. Hiện tại tốt nhất là nên chờ ở đây, để xem là ta hay các ngươi, ai sẽ là người chờ lâu nhất!’ (Tiếng Nhật)
Nhưng có lẽ phải để Kitsune thất vọng. Phải đến tận lúc sáng, khi mà các du khách bắt đầu tỉnh dậy, thì lúc đó anh ta mới bàng hoàng nhận ra, ngoài tên xuất hiện đầu tiên ra, thì chẳng xuất hiện thêm một người nào khác cả.
…..
Tại một khu vực trống trải không có các tòa nhà xung quanh bỗng xuất hiện hai vòng xoáy màu đen, từ vòng xoáy đó dần xuất hiện hai người một nam một nữ. Nam thì là một nam trung niên vô cùng phong độ, còn nữ là một cô gái có nhan sắc kinh diễm vô cùng xinh đẹp.
“Ngươi là Vesper Blood? Rốt cuộc thì Vô Nguyên đã đưa ra cái giá cao như nào để một Ma Cà Rồng “đã chết” 30 năm như ngươi “sống lại” vậy?” (Tiếng Trung)
Huyết Nhược Thanh cất quyển sách vào trong túi không gian, con ngươi đỏ như máu ngước lên dò xét nam trung niên Ma Cà Rồng trước mặt.
“Hahaha, cũng không cần cái giá quá cao, chỉ là tôi muốn thử máu của thiên tài Ma Cà Rồng thế hệ mới, Huyết Nhược Thanh tiểu thư đây mà thôi.” (Tiếng Anh)
Tuy hai người nói hai ngôn ngữ khác nhau, nhưng thật kỳ lạ là hai người lại có thể hiểu đối phương đang nói gì, cứ như hai người giao tiếp bằng sóng não chứ không phải bằng miệng vậy.
“Muốn thử máu của ta? Vậy thì để xem tên phản tổ như ngươi có thể làm được không đã!” (Tiếng Trung)
Dứt lời, trên tay Huyết Nhược Thanh xuất hiện một trường thương đỏ tươi như máu và hàng chục con dơi có màu đỏ thẫm. Không nói hai lời, cô nàng liền ra lệnh lũ dơi lao lên, sau đó nắm chặt cây thương rồi ném mạnh về phía trước.
…..
Phản tổ Ma Cà Rồng là một loại Ma Cà Rồng thay vì hút máu người khác hoặc uống các loại máu nhân tạo dành riêng cho họ, thì chúng lại đi hút máu của chính đồng tộc mình.
Nghe thì bình thường, nhưng thực chất việc hút máu đó lại không chỉ là hút máu thông thường. Khác với hút máu các tộc khác chỉ có hút máu mà thôi, thì phản tổ lại hút đi thứ gọi là Tinh Ma Huyết, thứ mà đối với tộc Ma Cà Rồng chẳng khác nào sinh mệnh, cấp độ và căn cơ.
Đó là lý do vì sao, phản tổ là một điều cấm kỵ trong tộc Ma Cà Rồng. Một khi phát hiện phản tổ, thì chỉ có một mục đích, đó chính là tiêu diệt đối phương không màng đến cái giá phải trả.
Vì một khi nếm được Tinh Huyết thì phản tổ sẽ nghiện và luôn tìm cách lấy được Tinh Ma Huyết. Nếu không ngăn cản kịp thời thì tộc Ma Cà Rồng có thể bị xóa sổ bởi chính đồng tộc của họ. Đó là lý do vì sao, phản tổ đối với tộc Ma Cà Rồng chỉ có chết không thôi.
…..
Cây thương lao vút đi như một quả pháo, thậm chí còn tạo thành một lốc xoáy nhỏ bao quanh. Lũ dơi cũng không rảnh rỗi, chúng bao quanh Vesper Blood, tạo thành một lồng giam sống, giữ hắn đứng im tại chỗ.
Cây thương xuyên qua, tạo thành một lỗ lớn trên ngực của hắn. Nhưng thật kỳ lạ, từ vết thương không có bất kỳ da thịt hay máu nóng chảy ra, thậm chí sắc mặt của hắn cũng chẳng biến đổi dù chỉ nửa phần.
Thấy đối phương không bị thương bởi đòn đánh đó, Huyết Nhược Thanh cũng không hề tỏ ra bối rối, sắc mặt cô bình tĩnh như thể đã đoán trước điều này sẽ xảy ra.
“Chiêu của thế hệ mới đây sao? Vậy thì thật khiến ta thất vọng rồi.” (Tiếng Anh)
Vết thương trên người Vesper Blood có thể thấy bằng mắt thường khép lại, sau đó hắn ta đưa tay ra, đơn giản thô bạo xé rách lồng giam bản thân ra, thoải mái bước ra ngoài.
“Nếu một phản tổ bị truy nã cấp chủng tộc suốt mấy trăm năm như ngươi bị ta giết chết dễ dàng như vậy, thì truyền ra ngoài ta sẽ bị chê cười mất.” (Tiếng Trung)
Huyết Nhược Thanh thở dài một hơi, sau đó triệu hồi ra một cây thương có phần đầu làm bằng bạc, phần thân được làm bằng một loại gỗ kì lạ đang tỏa ra mùi máu tươi.
“Ồ, không ngờ hơn trăm năm rồi vẫn thấy được thứ này.” (Tiếng Anh)
Vesper Blood khi nhìn thấy cây thương trên tay Huyết Nhược Thanh, không khỏi rơi vào trầm tư suy nghĩ, ánh mắt cũng vì thế mà trở lại kí ức xa xăm.
Mặc kệ đối phương đang nhớ về quá khứ, Huyết Nhược Thanh xoay cổ tay, lao nhanh về phía trước rồi liên tiếp đâm về Vesper Blood.
“Người trẻ tuổi thường mất kiên nhẫn như vậy sao?” (Tiếng Anh)
Vesper Blood tao nhã như đang nhảy một điệu, bước chân thoăn thoát dễ dàng né tránh lưỡi thương đang liên tục đâm đến. Thậm chí đến cuối, hắn còn tiện tay đá một cú khiến cho Huyết Nhược Thanh phải nhanh chóng thu thương để đỡ.
Keng!
Huyết Nhược Thanh bị đá bay ra sau vài mét, thân thương còn bị cong nhẹ, thậm chí thấy được một vết nứt nhỏ có thể thấy bằng mắt thường.
“Hừ.”
Huyết Nhược Thanh khẽ nhíu mày, sau đó bay ngược ra sau hơn chục mét, rạch cổ tay quệt máu lên đầu thương, đưa cây thương ra sau rồi ném mạnh về phía trước. Trên đầu thương xuất hiện một ngọn lửa có màu đỏ như máu, thậm chí thân thương còn bọc bằng bóng tối khiến nó như tàng hình vào màn đêm.
Cây thương lao đi, tạo ra một uy áp to lớn cùng với sức mạnh cuồn cuộn. Con đường cây thương phi qua, cỏ cây như bị hút hết sinh khí mà héo úa, khiến cho ngọn lửa ở đầu thương ngày một lớn dần.
Cao cấp ma pháp: Tử Vong Huyết Hỏa.
Nhưng với cây thương mang sức mạnh chết chóc như vậy, Vesper Blood chẳng thèm sử dụng nguyên tố, cứ thể mà giơ tay ra, đỡ lấy đầu thương đang lao đến.
Uỳnh!
Khói bụi tan đi, để lại Vesper Blood đã mất đi một cánh tay cùng với mảnh vỡ của cây thương dưới đất. Hắn nhìn xuống tay mình rồi nhìn sang Huyết Nhược Thanh sắc mặt tái nhợt, ánh mắt hắn mang theo vẻ diễu cợt và thích thú.
“Bao năm rồi, số lượng thiên tài của tộc Ma Cà Rồng từ Tây sang Đông, từ Bắc đến Nam bị ta giết đã đếm không xuể. Nhưng mà lần nào cũng vậy, chơi đùa với các ngươi, sau đó nhìn các ngươi dãy dụa, cố gắng giết chết ta nhưng không thể thật thích thú.” (Tiếng Anh)
Vesper Blood từ từ tiến đến, cùng với ánh mắt trầm xuống của Huyết Nhược Thanh, cánh tay đã mất của hắn với mắt thường hồi phục với một tốc độ không tưởng. Xương cốt hình thành, dây thần kinh trở lại, mạch máu nối liền, da thịt tươi mới.
Đứng trước mặt Huyết Nhược Thanh, Vesper Blood mỉm cười đầy tao nhã, hắn nhìn xuống cô nàng, ánh mắt lướt trên cái cổ trắng ngần không tì vết, như thể đang đánh giá một tác phẩm tuyệt đẹp mà thích thú.
“Thật không biết Tinh Ma Huyết của Huyết Nhược Thanh tiểu thư đây có vị như nào. Mà thôi, nói nhiều cũng vô ích, Tinh Ma Huyết của ngươi, ta xin được thưởng thức.” (Tiếng Anh)
Vesper Blood nắm lấy bả vai của Huyết Nhược Thanh, sau đó không khách khí mà cắn xuống. Nhưng thay vì nếm được Tinh Ma Huyết ngon ngọt, thì hắn lại uống được thứ máu hôi hám kinh tởm.
Sắc mặt hắn biến đổi, chỉ thẳng mặt Huyết Nhược Thanh quát lớn:
“Ngươi… tại sao máu của người lại là thứ máu thối rữa từ xác chết?! Hự… Ọe…” (Tiếng Anh)
Nói xong, cổ họng hắn khẽ động, sau đó hắn quỳ gối ôm bụng, nôn đầy máu ra đất.
Huyết Nhược Thanh đứng im tại chỗ, cúi đầu để tóc xõa xuống che đi khuôn mặt.
Vesper Blood cảm thấy bản thân như bị lừa, hắn hiện tại vô cùng tức giận, ngay lập tức tạo ra một thanh kiếm dài bằng máu, không nói hai lời liền đứng dậy chém Huyết Nhược Thanh làm hai.
“Đây là… haha… HAHAHA! Hay lắm, không ngờ còn có ngày Vesper ta đây bị lừa!” (Tiếng Anh)
Nhìn xuống cái xác thối rữa như thể đã chết vài năm đang nằm ở dưới đất. Điều đó khiến cho Vesper Blood cảm thấy vô cùng tức giận, nhưng phần nhiều lại là sự thích thú khi bản thân thân lần đầu bị lừa như này.
“Hừ, nếu không phải tiếp tục ở lại không tốt, có lẽ ta sẽ tìm người tính sổ rồi con nhãi.” (Tiếng Anh)
Mở ra chiếc đồng hồ quả quýt, thấy thời gian còn lại để bản thân ở lại không nhiều, Vesper nhìn về hướng nơi hắn bắt được Huyết Nhược Thanh, miệng khẽ nhếch, tạo ra một vòng tròn bóng tối rồi chìm vào trong. Trước khi chìm hoàn toàn, hắn vẫn tha ra câu cuối cùng:
“Huyết Nhược Thanh, được lắm. Lần sau gặp mặt ta sẽ tìm cách để hút lấy Tinh Ma Huyết của ngươi.” (Tiếng Anh)
…..
Tại khu vực dành cho du khách Hoa Hạ, trước một tòa nhà, Huyết Nhược Thanh lúc này đang đứng trước núi xác Vô Nguyên do chính cô tạo ra. Bỗng, một viên châu bay ra từ túi không gian của cô, lơ lửng lên không trung, chiếu xuống cảnh tượng chiến đấu của “cô” với Vesper Blood từ đầu tới cuối.
“Vesper xuất hiện đúng là ngoài ý muốn, thật may là lần này mình mang theo ma nô thế thân. Nhưng dù vậy, cấp độ của mình vẫn chưa đủ, khi về phải tu luyện nhiều hơn mới được.” (Tiếng Trung)
Huyết Nhược Thanh khẽ nhíu mày, nghiêng người né mũi tên của tên Vô Nguyên trên nóc nhà, rồi xoay người nắm lấy mũi tên đó rồi ném trả lại đối phương. Mũi tên bay đi, xuyên đầu kẻ địch, khiến cho xác tên đó gục ngay trên nóc nhà mà chết.