Chương 90: Người cầm ô kì lạ
Đoàng! Xoành xoạch… Đoàng! Xoành xoạch…
Hai chùm tia đạn bắn vào cánh cửa gỗ, tạo ra vô số lỗ đạn to bằng ngón tay. Nhìn vào cánh cửa loang lổ vết đạn trước mặt, Gun tuy nhíu mày nhưng vẫn trong trạng thái cảnh giác, giữ nguyên đầu nòng hướng về cánh cửa.
‘Điều này thật tệ, không rõ đối phương có số lượng bao nhiêu lẫn cấp độ như nào, mà còn phải bảo vệ lũ người ở đây nữa.’ (Tiếng Anh)
Một giọt mồ hôi từ trên trán lăn xuống, Gun hít sâu một hơi, nín thở chờ đợi.
Ruỳnh!
Không phải ở cánh cửa trước mặt, cũng chẳng phải là cửa kính xung quanh, mà là ở ngay dưới chân. Ngay chỗ Gun đang đứng, sàn đá cẩm thạch dần nổi lên, sau đó một vụ nổ nhỏ xuất hiện, khiến cho Gun phải nhanh chóng nhảy lên cao, nắm lấy một chiếc đèn treo để lấy điểm tựa rồi nhìn xuống.
“Chậc, lại hụt, đúng là không nên tin bọn khốn đấy để mua loại ma pháp rác rưởi này. Vậy là hơn 2 nghìn đô của tao đi tong.” (Tiếng Anh)
Phía dưới nơi Gun vừa nhảy khỏi, lúc này lại xuất hiện một người đàn ông da đen, cơ thể vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn như một quả bóng bị bơm hơi đến căng phồng sắp nổ.
‘Là Devon… Thật xui xẻo, không ngờ lại đụng trúng tên mà mình không muốn đụng nhất.’ (Tiếng Anh)
Ánh mặt Gun trùng xuống, cắn chặt răng nhìn xuống người đàn ông phía dưới.
“A, mà thôi kệ. Với số lượng người ở đây, cũng đủ để tao gỡ gạc lại rồi. Tao nói đúng không, phản đồ Andre, hay tao nên gọi mày là… Gun?” (Tiếng Anh)
Devon nhìn lên trên, ánh mắt khinh thường, nụ cười châm chọc không hề che giấu.
Gun không trả lời, nhưng ánh mắt sát ý đã đủ để nói lên tất cả. Không nói một lời, Gun nhanh chóng giơ khẩu súng shotgun nhắm thẳng về phía Devon, ngón tay bóp cò không có nửa điểm do dự.
Đoàng!
Cùng với không có điểm đứng và chỉ dùng một tay để bắn, khẩu súng tạo ra lực giật mạnh, khiến cho Gun bị đẩy lui về sau, chiếc đèn treo bị nắm cũng vì thế mà đứt phăng mà bay theo Gun.
Devon không né không tránh mà để mặc chùm đạn bay về phía mình. Sức phòng thủ của hắn mạnh đến đáng kinh ngạc, chùm đạn khi chạm vào làn da của Devon, chúng như bắn vào một tấm thép cứng, không những không làm đối phương bị sao, mà chính chúng còn bị biến dạng.
“Mày vẫn yếu đuối như vậy, Andre. Chỉ biết dùng mấy khẩu súng rác rưởi, bắn những loạt đạn rác rưởi.” (Tiếng Anh)
Gun xoay người đáp đất, ánh mắt thâm quầng vốn u ám nay càng u ám hơn. Anh ta nhìn Devon một lúc, sau đó ném đèn treo về phía Devon rồi thẳng chân đạp cửa rồi chạy ra ngoài.
Đánh đèn treo sang bên, Devon khi thấy Gun chạy trốn không khỏi cảm thấy buồn cười. Hắn ta nhìn về phía đám người đang nằm ngủ la liệt dưới sàn, sau đó lại nhìn về phía cánh cửa bị đạp tung mà nhếch mép.
“Ha, mày vẫn vậy Andre. Chỉ biết chạy trốn khi gặp đối thủ mạnh. Nhưng thôi kệ, lần này để tao chơi với mày. Giết mày rồi giết đám này cũng không muộn.” (Tiếng Anh)
Như chơi một trò mèo vờn chuột, Devon không nhanh không chậm đi theo. Khác với thân hình quá khổ của mình, tốc độ của hắn ta vô cùng nhanh, nhanh đến mức không cần mất vài phút thì hắn ta đã xuất hiện ngay sau lưng Gun.
“Xin chào Andre bé nhỏ, tốc độ đó của mày như bé gái mới lớn vậy.” (Tiếng Anh)
Devon dậm chân, mặt đất liền nứt toác thành một đường thẳng hướng về phía Gun. Vết nứt nhanh chóng xuất hiện ngay dưới chân Gun, sau đó nó trồi lên một trụ đá đâm thẳng vào bụng anh ta, khiến cho anh ta ho ra một ngụm máu rồi ngã lăn về phía trước.
“Khục… khụ khụ khụ.”
Gun gục xuống ho thêm vài ngụm máu, khẩu súng shotgun cũng vì thế mà bị văng ra khỏi tay anh ta, rơi cách anh ta một cánh tay. Cố gắng nhịn đau, Gun run rẩy định nhặt lại khẩu súng, thì bị một bàn chân đạp mạnh vào tay anh ta rồi day day vài cái.
Mặc kệ cánh tay đã bị dẫm nát, Gun cắn chặt răng, cố gắng không phát ra bất kì âm thanh nào khiến đối phương thích thú.
“Rác rưởi thì đi đâu cũng là rác rưởi. Mày nghĩ những việc “tốt” mà mày đã làm với tổ chức (Vô Nguyên) là có thể thành người thường, thành anh hùng rồi sao?”
Gun không trả lời, nhưng ánh mắt âm u của anh ta giờ đã có thêm vài phần ảm đạm.
…
Gun, tên thật là Andre, là một người thuộc tổ chức Vô Nguyên nhưng đã rời khỏi vài năm. Sau khi tham gia Vô Nguyên, anh ta cũng như bao thành viên Vô Nguyên khác, luôn nghĩ số mệnh bất công, xã hội rác rưởi, chính phủ thối nát.
Cho đến một ngày, khi Andre cùng đồng đội đi săn giết người khác vì tài nguyên và tiền tài, thì lại bị đối phương phản sát toàn đội, còn bản thân thì hấp hối sắp chết. Ngay khi nghĩ bản thân sẽ chết, thì anh ta lại được cứu giúp bởi một gia đình tốt bụng đi ngang qua khi họ đến Thế Giới Bóng làm ủy thác.
Vốn chỉ nghĩ bản thân khi hồi phục sẽ giết chết lũ người này, nhưng thời gian hồi phục lại mất tận nửa năm. Trong vòng nửa năm đó, Andre được chăm lo bởi gia đình tốt bụng xa lạ, được ngủ trên chiếc giường ấm áp mà không phải gầm cầu hay trong hẻm.
Từ một con chó hoang chỉ biết trốn chui và cắn bậy, anh ta dần trở thành một con chó được nuôi dạy một cách đầy đủ. Ngay khi nghĩ bản thân đã tìm được nơi gọi là “nhà” thì Andre lại bị dội một gáo nước lạnh.
Một khi là Vô Nguyên, thì dù có trở thành ai hay chết đi nữa, thì anh ta vẫn thuộc về Vô Nguyên. Gia đình tốt bụng cứu giúp Andre, bị tàn sát bởi chính tổ chức anh ta cho là tốt đó. Trong cơn tuyệt vọng, Andre ngay lập tức cầm khẩu súng lục của “người nhà” lên, giết sạch lũ người Vô Nguyên rồi kề súng vào miệng với ý định tự sát.
Ngay khi anh định bóp cò, thì cậu bé duy nhất trong gia đình vẫn còn sống nhờ ngủ gật trong tủ quần áo. Hối hận vì tội lỗi bản thân đã gây ra và trách nghiệm còn lại với cậu bé. Andre nhanh chóng cùng cậu bé chạy trốn. Anh ta xóa đi cái tên Andre cũ, rồi đặt một biệt danh mới là Gun.
Với ý nghĩa một khẩu súng đã nhuốm màu công lý sai lầm, một khẩu súng đầy tội lỗi không thể cứu vãn, cũng như một khẩu súng mới, với một thân phận mới để chuộc lại lỗi lầm quá khứ của mình.
…
Devon khinh bỉ nhìn Gun thảm hại dưới chân, hắn ta ngồi xổm xuống, nắm lấy tóc Gun giơ lên, đưa tay tát vào má anh ta vài cái rồi ghé sát tai anh ta nói.
“Mày biết gì không, bọn tao hoàn toàn biết thằng nhãi mày đang bảo vệ là ai, cũng như nơi ở hiện tại của bọn mày. Chẳng phải tổ chức đã nói rồi sao? Một khi phản bội tổ chức, thì kết cục của mày sẽ chẳng bao giờ tốt cả.” (Tiếng Anh)
Cơ thể Gun run rẩy không kiểm soát, ánh mắt hiện lên vẻ tuyệt vọng không thể che giấu.
Devon thấy vậy liền nhếch mép, sau đó lôi ra một chiếc điện thoại, mở một khung trò chuyện nào đó rồi giơ ra trước mặt Gun.
“Mày thấy không? Bọn tao đã cho rất nhiều đứa phản bội một cái kết còn tệ hơn cái chết. Vợ của một thằng phản bội bị bọn tao “làm” ngay trước mặt nó, bố mẹ của một thằng nào đó bị bọn tao lọc da xẻ thịt cùng với nó. Vậy mày nghĩ thử xem, thằng nhóc kia sẽ bị bọn tao làm gì?” (Tiếng Anh)
Devon liếm môi, ánh mắt hiện lên vẻ hưng phấn như đang nghĩ về một chuyện gì đó.
“AAA! AAAAAAAAA!”
Gun hét lên, khóc ra những giọt nước mắt tuyệt vọng. Anh ta mặc kệ cơn đau của bản thân, dùng cánh tay còn lại lôi ra trong túi áo khẩu súng lục nòng dài của mình mà bóp cò về phía Devon.
Viên đạn bay ra, khác với lần trước, lần này trên da thịt của Devon đã bị viên đạn găm vào mà chảy ra một ít máu.
Devon nhíu mày không vui, ánh mắt dần hiện lên vẻ tức giận. Hắn ta nhanh chóng tung Gun lên cao, Gun theo bản năng bắn về hắn thêm một viên đạn, nhưng lại bị hắn né được rồi tung một cú thẳng vào bụng anh ta.
Cơ thể Gun như một quả đạn pháo bay ra xa, đến khi đập vào tầng hai của một căn nhà mới dừng lại, thậm chí trên đường bay còn xuất hiện một hàng máu vô cùng dài.
“Ọc… khụ khụ khụ.”
Gun nôn ra từng ngụm máu, cơ thể rã rời không còn sức lực, cơ thể khắp nơi đâu đâu cũng là máu trào ra. Nhưng thật khó hiểu, khóe miệng anh ta lúc này lại nhếch lên như thể đã đạt được mục đích.
Devon đứng ở dưới, gỡ viên đạn ra khỏi người rồi nắm chặt, khiến cho viên đạn bị biến dạng mới thôi. Thậm chí cảm thấy chưa hả giận, hắn ta còn ném viên đạn xuống rồi dẫm mạnh thêm mấy lần.
“Chỉ là một tên phản bội rác rưởi mà cũng khiến tao bị thương, giờ tao sẽ chặt tứ chi của mày, rồi cho mày xem bọn tao “làm” với thằng nhóc đó.” (Tiếng Anh)
Ngay khi Devon chạy đến chỗ Gun, thì hai viên đạn dưới chân hắn bỗng lóe sáng gộp vào nhau, sau đó một tiếng nổ vang trời xuất hiện.
ĐÙNG!
“Khặc… Con mẹ mày ANDRE!” (Tiếng Anh)
Khói bụi tan đi, Devon xuất hiện với tình trạng hai chân vốn đã đen nay càng đen hơn, trên người hắn ta cũng xuất hiện một vài viết thương lớn nhỏ. Trong lúc hắn đang tức giận, thì khẩu súng shotgun đang nằm dưới đất bỗng bay lên, một vòng tròn ma pháp xuất hiện ở đầu nòng.
Đoàng!
Thay vì bắn ra đạn ma pháp, thì khẩu súng lại bắn ra một tấm lưới sắt, bao trùm lên cơ thể của Devon. Tấm lưới đó rất chắc và dính, khiến cho hắn dùng toàn bộ sức cũng không thể xé rách được cũng như không thể nhổ nó lên.
“Mày biết… khụ… gì không Devon… khụ… Lần ủy… khục… thác này… tao đã đặt cược… toàn bộ số tiền… và… tài nguyên… của tao… ọe… giờ thì… tạm biệt… Devon.” (Tiếng Anh)
Trên tầng hai tòa nhà, nơi mà Gun bị đánh bay đến. Chỉ thấy lúc này, Gun đang dựa lưng vào tường một cách khó nhọc, trước mặt anh ta đang có một khẩu súng ngắm to lớn dài 3 mét.
Đạn Ma Pháp: Cao cấp đạn xuyên phá.
Hỏa Xạ Tử Vong
“Khôngggggggggg…” (Tiếng Anh)
Một tia sáng lóe lên, sau đó xuất hiện một cột lửa lớn màu lam xen lẫn đen xuất hiện nhắm chuẩn Devon mà lao đến, ở giữa ngọn cột lửa đó, có một viên đạn chớp mắt xuất hiện, găm chuẩn trái tim của Devon mà xuyên qua.
Sau khi bắn ra viên đạn đó, vết thương trên người của Gun rách toạc ra thêm, xương cốt trên người cũng vì độ giật của súng mà nát gần hết. Nhưng anh ta vẫn quật cường giữ bản thân mình tỉnh táo, dùng cằm mình bò về phía trước, cho đến khi xác nhận Devon đã chết, thì mới yên tâm mà ngất đi.
Vi vu…
Tiếng gió lướt qua nơi này, khiến cho khung cảnh tan hoang này càng thêm phần ghê rợn. Tại cái xác của Devon, chỉ thấy hắn ta đã bị cháy đen như cục than, trông vô cùng kinh khủng. Bỗng, cái xác của hắn bị bao trùm bởi một bong bóng máu, khi bong bóng đó tan vỡ, thì Devon lại xuất hiện lành lặn như chưa hề có gì xảy ra.
“Đ*T MẸ MÀY ANDREEEEEEEEEEEE!” (Tiếng Anh)
Tiếng hét giận giữ của Devon vang vọng khắp nơi, ánh mắt hắn đỏ ngầu hằn lên từng tia máu vì tức giận. Một con chuột rác rưởi mà hắn luôn xem thường, nay lại giết chết hắn, dù ai đi nữa, thì cũng sẽ vô cùng tức giận.
“Đ*t mẹ nó, giảm từ Cô Đặc xuống Tinh Luyện, không những thế còn làm mất mạng bảo hộ của tao. Tao nguyền rủa mày Andre!” (Tiếng Anh)
Ngay khi Devon định chạy đi giết chết Gun, thì hắn lại thấy được một người từ đằng xa. Người đó mặc một chiếc áo choàng rách rưới che đi cơ thể, trên tay thì đang cầm một chiếc ô cán dài bằng gỗ trong vô cùng kì lạ.
Do chiếc áo choàng rộng lớn che phủ toàn bộ cơ thể đối phương, điều này lại khiến cho hắn ta không phân biệt được đối phương là nam hay là nữ, nên hắn chỉ đành đoán mò.
“Mày là thằng đéo nào?” (Tiếng Anh)
Devon nhướng mày, cảnh giác nhìn người vừa đến. Nhưng khi cảm nhận được đối phương chỉ có cấp độ Ngưng Tụ, hắn liền vênh váo trở lại. Người đó không trả lời, mà nhanh chóng chạy nhanh về phía hắn.
“Rác rưởi mãi chỉ là rác rưởi mà thôi, mày nghĩ bản thân là thiên tài chiến đầu vượt cấp chắc?” (Tiếng Anh)
Tuy nói vậy nhưng hắn lại không hề khinh thường chút nào, bị dính một bài học chết người từ Gun, nên hiện tại hắn không dám khinh thường kẻ địch dù chỉ một chút.
Người đó khi cách hắn một khoảng liền ném chiếc ô trên tay về phía hắn. Devon giơ tay lên định đỡ lấy, thì phần thân dù bung ra, khiến cho hắn ngơ ngác một lúc vì mất tầm nhìn. Ngơ ngác không quá một giây, hắn liền đánh chiếc ô sang bên trái, nhưng khi đánh ra thì lại không thấy bóng dáng đối phương ở đâu.
‘Đâu rồi?’ (Tiếng Anh)
Xoành xoạch… Đoàng!
Devon nhắm một mắt, vì hắn cảm nhận được cánh tay trái lúc này của mình đã bị trúng đạn mà bị thương. Lúc trước hắn có thể đỡ đạn là do cấp độ cao, nhưng giờ cấp độ đã giảm, nên da thịt hắn đã bị bắn xuyên, tuy không nhiều những vẫn đủ để khiến hắn khó chịu.
Quay sang bên trái, liền thấy đối phương đang cầm khẩu súng shotgun của Gun mà chĩa về phía hắn. Devon gầm lên một tiếng, rồi lao cả cơ thể về phía đó, thậm chí cơ thể hắn còn ngưng tụ ra một lớp khiên gai bằng đất.
Xoành xoạch…
Nhìn vào ống đạn đã trống rỗng, người đó liền đập mạnh khẩu súng xuống đất, cố định nó ở đó rồi nhảy lên nó để né Devon đang lao tới. Xoay một vòng tiếp đất, nắm lấy chiếc ô đang nắm dưới đất rồi nhìn Devon ở xa.
“Tao ghét nhất lũ bọn mày, chỉ biết đánh rồi né!” (Tiếng Anh)
Devon tức điên, bị một thằng mình khinh bỉ giết, sau bị một người không rõ đùa bỡn, khiến cho hắn vô cùng khó chịu. Hắn biết bản thân chỉ cần bắt được đối phương là có thể thắng, nhưng có vẻ tốc độ của đối phương hơn hắn nên không thể làm gì được.
Nghĩ một hồi, Devon liền nghĩ ra một cách để chiến thắng. Hắn nhanh chóng dậm chân, tạo ra vết nứt hướng về đối phương mà lao đi, sau đó hắn liền tạo ra một tấm khiên gai rồi lao về phía trước.
Người đó đứng im tại chỗ, nhìn xuống mặt đất đang nứt toạc về phía mình, không nhanh không chậm nhảy lên. Ngay khi nhảy lên, bỗng có một cái trụ cột xuất hiện, làm cho người đó không giữ thăng bằng được mà lảo đảo ngã về phía trước.
“Chết đi!” (Tiếng Anh)
Ngay khi tưởng bản thân sẽ đâm trúng đối phương, thì đối phương lại dùng phần cán móc của chiếc ô mà móc vào thành trụ, khiến cho Devon lao đến đâm trúng cái cột do chính mình tạo ra.
Trong lúc choáng váng, người đó nhanh chóng nhảy xuống, quay đầu nhọn của chiếc ô xuống, chọn đúng mắt hắn mà đâm xuyên.
“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!”
Devon vung tay loạn xạ nhưng chỉ trúng vào không khí. Sợ hãi, kinh hoàng, cẳng thẳng… Vô số những cảm xúc tiêu cực lan tràn trong não hắn. Khiến cho hắn lúc này như một con rùa bị lật ngược, không biết phải làm gì.
Người đó đứng ngoài nhìn hắn đang đấm loạn xạ trong không khí, ánh mắt hiện lên vẻ thích thú, sau đó như nhớ về chuyện gì đó, người đó liền rùng mình một cái. Khi nhìn qua Gun, thấy không còn nhiều thời gian, người đó liền lao đến, đạp mạnh vào đầu gối của Devon.
Rắc một tiếng, đầu gối của hắn gập ra sau, khiến cho hắn ngã ra đằng sau rồi la hét inh ỏi. Không có quá nhiều cảm xúc, người đó nhanh tay bắt được tay của hắn, sau đó đạp mạnh vào khuỷu tay, khiến cho tay hắn gập vào trong.
Với một tay một chân còn lại, người đó cũng làm theo cách tương tự, khiến cho Devon không thể làm gì khác ngoài khóc lóc cầu xin một cách hèn mọn.
“Làm ơn… hãy rủ lòng thương, giết chết tôi đi.” (Tiếng Anh)
Tuy không rõ đối phương đang nói gì, nhưng người đó có thể hiểu được. Không nhanh không chậm, người đó rút chiếc ô đang cắm vào mắt của Devon ra, khiến cho hắn la hét vì đau đớn một lần cuối, rồi nhanh chóng đâm xuyên cổ họng làm cho hắn chết không thể chết hơn.
Nhìn xuống cái xác không còn la hét hay cựa quậy, người đó trầm ngâm một hồi, rồi rút chiếc ô ra, sau đó di ô thẳng về phía tim, đâm xuyên một cách không thương tình. Thấy có lẽ chưa đủ, người đó liền rút ra cắm lại, khiến cho trái tim hắn bị đâm thêm mấy lỗ mới dừng lại.
Làm xong xuôi, người đó liền mặc kệ cái xác của Devon cùng chiếc ô cắm trên đó mà xoay người, trèo lên tầng hai nơi Gun đang nằm. Xác nhận đối phương còn thở, người đó liền lôi ra một lọ thuốc hồi phục và một cây hương hồi phục từ trong áo choàng. Lọ thuốc thì tạt lên người, sau đó đỡ Gun dựa vào tường, rồi để cây hương đang cháy bên cạnh. Làm xong tất thảy, người đó liền tạo ra một chiếc ô mới, rồi chạy về khu vực mà Gun bảo vệ.