Chương 89: Hắc Nghịch Giao
Cơn mưa đen rơi xuống dưới, làm ướt sũng những người đang đứng bên dưới. Con rắn giữa hồ vẫn không có bất kì hành động nào mà vẫn ở đó, sừng sững như cây cột không hề lay chuyển.
“Hộc… hộc… hộc… dùng bao nhiêu chiêu thức cũng không thể đánh trúng nó, rốt cuộc con rắn này có khả năng gì?”
Văn Thái Quyết khụy một gối, thở ra từng hơi thở nặng nhọc. Không rõ vì sao, tất cả chiêu thức mà bọn họ dùng, đều xuyên qua con rắn mà không thể gây sát thương lên nó. Thậm chí mana của họ còn đang dần thất thoát từ từ không rõ nguyên do.
“Mana đã mất một nửa, có thể do cơn mưa gây ra. Mọi người lại gần đây, để mình tạo ra một nơi tránh mưa.”
Vũ Thu Hương cắm thanh kiếm của mình xuống đất, khẽ lẩm bẩm rồi một hàng rễ cây vô cùng to lớn trồi lên, tạo thành một cái chòi bằng gỗ tạm bợ, đủ để 20 người đứng ở dưới.
“Chậc, mana vẫn thất thoát. Ai thuộc hệ Phong hoặc hệ Hỏa có thể hong khô được không? Có thể là do thứ nước chết tiệt này gây ra.”
Ngay lập tức có năm người đứng ra, gồm 2 hệ Phong, 2 hệ Hỏa và 1 hệ Quang. Bốn người thuộc hệ Ngũ Hành thấy có người thuộc hệ Quang, liền tự động lùi lại, để đối phương làm việc.
“Mấy người đúng là tiện nhỉ…”
Người hệ Quang là một chàng trai âm u, thấy bốn người kia lui xuống, anh ta chỉ biết thở dài một hơi, sau đó giơ cây quyền trượng của mình lên, lẩm bẩm ma chú.
Ánh Sáng Chiếu Rọi.
Trên đầu mỗi người lần lượt xuất hiện một ánh sáng chiếu xuống, sau đó có thể thấy bằng mắt thường quần áo vốn ẩm ướt cũng đang khô ráo một cách nhanh chóng.
“Mẹ nó, mana vẫn đang thất thoát. Vậy rốt cuộc thì nguyên do từ đâu?”
Đào Hải Bách không nhịn được mà văng tục. Mọi người nhìn anh ta một mắt rồi liếc qua con rắn đang sừng sững giữa hồ.
“Con rắn này thuộc ma thú nào? Theo truyền thuyết, thì ma thú đi theo Hắc Nghịch Long là một con rồng đen, nhưng bây giờ lại trở thành một con rắn đen. Vậy thì là truyền thuyết sai, hay là truyền thuyết đúng nhưng đối tượng ở Hồ Trăng Tròn sai?”
Hồ Linh Dao chống cằm, nhíu mày nhìn về phía con rắn. Lúc này mọi người nhìn vào cô nàng, ánh mắt đều vô thức mong đợi, vì người giúp họ nhận ra mặt ẩn giấu của ủy thác là cô.
“Bây giờ chẳng phải nên tự hỏi, tại sao con rắn kia không còn động thái gì sau khi tạo ra cơn mưa ở trên và khiến chúng ta tự tàn sát lẫn nhau hay không?”
Lâm Hoàng gãi đầu, ánh mắt ngơ ngác nhìn sang Hoàng Văn Thiên.
“Não cơ bắp đúng là não cơ bắp, mày có phải quên các loại truyền thừa rồi không?”
Văn Thái Quyết đứng ở sau, mở giọng khinh bỉ và ánh mắt ghét bỏ nhìn người trước mặt.
…
Truyền thừa được chia ra làm rất nhiều loại, nhưng nếu lấy ví dụ dễ nhất thì nên dùng 3 loại là sức mạnh, giải đố, tâm trí để hiểu nhanh.
Sức mạnh: chỉ cần chiến đấu hoặc chiến thắng là sẽ nhận được truyền thừa.
Giải đố: là một dạng tiếp nhận truyền thừa dễ nhất, chỉ cần hóa giải các đề bài truyền thừa đưa ra là tiếp nhận thành công.
Tâm trí: truyền thừa dạng khó nhất, vì cần truyền nhân phải có tâm trí đủ mạnh và lý trí đủ cao để không bị phát điên bởi truyền thừa.
…
“Mày lại thích đánh nhau?!”
“Vào!”
Cốc! Cốc!
Chưa kịp để hai người lao vào đấm nhau, thì Mai Như Quỳnh đã tốc biến ra giữa hai người, rồi cốc đầu cả hai một cú mạnh bạo.
“Giờ không phải là lúc cãi nhau.”
“Vâng. (x2)”
Cả hai người im lặng cúi đầu không dám hó hé gì thêm, nhưng khi nhìn nhau, ánh mắt hai người vẫn lóe lên tia sét giao thoa với nhau, tạo thành tiếng lộp độp, lách tách vô hình.
“Hmm… truyền thừa ma thú, nguyên tố sư, gia tộc, huyết mạch, tương thích, giải đố, sức mạnh, kỹ thuật, tâm trí, nguyên tố…”
Hồ Linh Dao lôi ra một quyển ghi chú cầm tay, liên tục ghi ra từng loại truyền thừa, sau đó gạch đi để lại ba truyền thừa duy nhất.
[Thể loại truyền thừa: ma thú, tâm trí, nguyên tố (Thủy?)…]
“Thật kì lạ.”
“Kì lạ? Lạ điều gì?”
Miêu Trường An nghiêng đầu khó hiểu, cô nhìn đồng đội với ánh mắt ngơ ngác, nếu phải nói thì CPU của cô lúc này có chút quá tải.
“Bỏ qua hai thể loại truyền thừa là ma thú với nguyên tố, thì dạng tâm trí có lẽ quá kì lạ. Từ sau khi hóa giải trạng thái trước đó, thì nó chẳng làm lại lần nữa. Thậm chí cơn mưa này, nếu nó không có tác dụng gì ngoài giảm tầm nhìn và làm ướt. Vậy thì con rắn triệu hồi ra vì cái gì? Với cả, cái chú thuộc Tiên tộc vừa nãy ở đây giải trừ xong rời đi, thì con rắn cũng chẳng mảy may quan tâm chút nào.”
Hồ Linh Dao nói một tràng dài, khiến cho những người ít dùng não có chút quá tải, nhưng những người nghe hiểu, cũng đã nhíu mày suy tư.
“Thêm cả…”
Hồ Linh Dao đưa tay lên, hội tụ một ngọn lửa trên ngón tay mình, chỉ là ngọn lửa này có chút bé nhỏ, như thể sẽ dập tắt khi có một làn gió thổi qua.
“Mana thất thoát ngày càng nhanh, nhanh đến mức phải dùng gấp đôi mana mới có thể duy trì. Mà thứ nghi ngờ duy nhất là cơn mưa đen này cũng không phải nguyên do, vậy thì chỉ còn một lý do duy nhất.”
Dập tắt đi ngọn lửa trên tay, Hồ Linh Dao chỉ thẳng về phía con rắn, ánh mắt như phát hiện ra một điều trọng đại, giọng tuyên bố hùng hồn:
“Cái khiến chúng ta tàn sát chỉ là cái vỏ đánh lừa, khiến chúng ta nghĩ khả năng của nó là điều khiển tâm trí. Chứ thật ra, khả năng thật sự của nó là tăng lượng mana hao tổn và thất thoát mana. Cả cơn mưa này cũng vậy, nó cũng là một một thủ thuật khiến chúng ta nghĩ là do cơn mưa nên chúng ta mới thất thoát mana, chứ thật ra không phải.”
Những người đang suy tư, cả những người đang quá tải CPU cũng tỏ ra đã hiểu. Họ nhìn cô nàng như đang nhìn người đứng đầu, vì hiện tại cô nàng trong lòng mọi người ở đây, bỗng trở thành người thông minh nhất.
Bộp… bộp… bộp…
“Nghe thật tuyệt, chỉ tiếc là sai hoàn toàn.”
Một giọng nói vang lên từ đằng sau, mang theo vẻ khinh thường và chế nhạo đối với suy đoán của Hồ Linh Dao. Mọi người nghe vậy liền nhíu mày, họ đồng loạt nhìn ra sau, và khi nhận ra người vừa đến, lại khiến cho đội của Hoàng Văn Thiên cứng đờ.
Người đó không ai khác ngoài Huyền Linh trong thân xác Thanh Linh. Chỉ thấy cô cười một cách tà mị, ánh mắt mang theo một chút sát ý và khinh thường nhìn bọn họ. Xung quanh cô như có một bức tường vô hình, khiến cho những giọt mưa phía trên không thể chạm vào người cô.
“Linh? (x6)”
Đội Hoàng Văn Thiên ngơ ngác nhìn người trước mặt. “Thanh Linh” hiện tại khiến cho họ có cảm giác như bị một sát nhân giết người không chớp mắt nhắm đến, thậm chí một bên mắt của cô nàng khiến cho họ có cảm giác lạnh lẽo khi nhìn vào.
“Sai hoàn toàn? Vậy cho hỏi, tôi sai ở đâu?”
Hồ Linh Dao nhíu mày, ánh mắt mang theo vẻ dò xét nhìn lấy Huyền Linh, người vừa phủ nhận mọi suy đoán của cô.
Trong lúc mọi người đang nhìn sang Huyền Linh, thì bọn họ đều không nhận ra, đầu con rắn đã cúi xuống một chút, còn ánh mắt nó thì nhìn chằm chằm Huyền Linh một cách kì lạ.
“Từ lúc nhận định nó là ma thú.”
Huyền Linh nói ra một câu khiến cho mọi người ngơ ngác, thậm chí có một số người đã thầm chửi cô nàng trong lòng vì câu nói đó.
“Không tin sao? Haha, mấy người tin hay không thì tùy. Tạm thời tôi đang còn vui vẻ, nên tôi sẽ tha cho mấy người một mạng.”
Không liếc qua sắc mặt bọn họ đã trầm xuống, Huyền Linh liền đi thẳng về phía con rắn, ánh mắt cô nhìn qua con rắn như nhìn một vật chết không hơn không kém.
“Này con nhãi, ý của mày là sao hả?”
Có một cô gái không nhịn được, liền tiến đến túm lấy vai Huyền Linh nhằm hỏi cho ra lẽ. Nhưng ngay khi cô ta vừa chạm vào vai Huyền Linh, thì ánh mắt cô ta bỗng mở to, không thể tin được nhìn về phía cánh tay đã đứt rời của mình.
“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!”
Ngay khi cô nàng vừa ôm tay ngã về phía sau, thì có một cánh cổng không gian mở ra, kéo cả cô lẫn cánh tay đã đứt của vô vào.
Im lặng.
Giờ đây chỉ còn sự im lặng của từng người và tiếng mưa rơi lạnh lẽo. Từng người ở đây bỗng cảm thấy rùng mình, vì bọn họ chỉ có thể nhìn mà không kịp làm gì. Nắm vỏ, xoay người, rút kiếm, chém, thu kiếm, đứng nhìn. Tất cả hành động đều mượt mà như nước chảy mây trôi, khiến cho bọn họ, đặc biệt là đội Hoàng Văn Thiên phải đứng hình vì kiếm thuật của cô nàng.
Huyền Linh đứng đó, ánh mắt lạnh lùng liếc qua từng người ở đây. Tuy cô không nói gì, nhưng ánh mắt đã nói lên tất cả, người vừa rồi chỉ là cảnh cáo, nếu họ lên thì có lẽ không chỉ là một cánh tay.
Xong xuôi, Huyền Linh liền xoay người đi về phía con rắn, mặc kệ ánh mắt như muốn giết người của đội cô nàng vừa rồi, và ánh mắt phức tạp của những đội còn lại.
“Ực… đây… đây có còn là Linh mà bọn mình biết không?”
Lâm Hoàng nuốt nước bọt, tay run rẩy chỉ về bóng lưng của Huyền Linh, ánh mắt không tin được với cảnh tượng vừa rồi.
Đồng đội của anh ta im lặng không đáp, vì họ đều biết người vừa rồi tuy nhìn giống Thanh Linh, nhưng chắc chắn không phải là Thanh Linh mà họ biết. Đặc biệt là Hoàng Văn Thiên, anh ta nắm chặt vỏ kiếm, đôi mắt nhắm lại, dần trôi vào một trạng thái kì lạ.
Trong lúc bọn họ đang phức tạp suy nghĩ, thì Huyền Linh đã đứng ở cạnh hồ. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm với ánh mắt vô cảm của con rắn, hai đôi mắt chạm vào nhau, như thể đang dò xét nhau không kiêng kị.
Huyền Linh nhếch mép, rút kiếm ra, vòng tròn ma pháp trên mắt phải sáng lên, sau đó chém một đường Huyết Thủy về phía con rắn. Thần kỳ thay, lần này vết chém lại có thể tạo ra một vết xước lên vảy con rắn, khiến cho nó trừng lớn mắt, không thể tin được nhìn nhân loại nhỏ bé phía dưới.
“Ha, truyền thừa cửa thứ nhất: cần có tâm trí mạnh mẽ để đổi kháng với khả năng kiểm soát tâm trí của ngươi. Truyền thừa cửa thứ hai: tấn công, chỉ cần tấn công trúng vào ngươi một lần. Còn truyền thừa cửa cuối…”
Huyền Linh chĩa thẳng thanh kiếm về phía con rắn, ánh mắt ngông cuồng kiêu ngạo, nói với giọng điệu như chắc thắng:
“Giết chết ngươi. Ta nói đúng chứ? Thực Năng Xà, à không, phải nói đúng hơn là… Hắc. Nghịch. Giao.”
Một thông tin mới đập thẳng vào đầu của từng người ở đây, khiến cho cả đoàn đội ở dưới lẫn những người đang trốn ở trong không gian phải bất ngờ. Đặc Biệt là Hùng Lạc Thiên và Long Bạch An, hai người họ biết nhiều hơn những người ở đây, nên mặt ngoài thì lạnh, nhưng thực chất trong đầu họ đã vô cùng bất ngờ và bất an.
Bất ngờ vì truyền thừa này giờ đây lại có giá trị gần ngang với truyền thừa Hắc Nghịch Long, bất an vì trạng thái của Thanh Linh lúc này không biết là tốt hay xấu. Hai người họ biết ma hóa, nên không biết nên làm sao cho phải.
Hai người nhìn nhau, đều thấy sự nghiêm trọng trong ánh mắt của đối phương. Long Bạch An khẽ nhíu mày, sau đó truyền âm cho Hùng Lạc Thiên.
“Tuy không thể trợ giúp truyền thừa hay giúp con bé trở về dạng thường, nhưng tôi nghĩ vẫn nên bảo vệ con bé.”
Hùng Lạc Thiên khẽ gật đầu, sau đó ra hiệu cho người bên cạnh kéo những đoàn đội còn lại trở về khu vực an toàn. Vì dù có để họ lại, cũng chẳng thể làm gì thậm chí còn ngáng chân Thanh Linh, nên vẫn nên cho họ rút lui là tốt nhất.
Và việc không thể trợ giúp Huyền Linh lấy truyền thừa là do họ không thể lại gần. Khi một người có một truyền thừa trong người, thì khi bước vào một truyền thừa khác, truyền thừa trong người sẽ ngay lập tức cảnh báo để tránh xa. Nó như việc bạn không thể cưới thêm người khác nếu bạn đã có vợ/chồng vậy.
Còn nếu cưỡng ép tiếp nhận hai truyền thừa, thì hai truyền thừa đó sẽ liên tục xung đột với nhau. Nhẹ thì mất trắng một truyền thừa, nặng thì cả hai truyền thừa tiêu tán, thậm chí truyền nhân sẽ bị nổ tung do quá tải.
‘Thu Nhã à Thu Nhã, đây có tính là ngươi sinh ra một đứa con tốt không đây? Một đứa bé với Lõi Ngưng Tụ đỉnh cấp, lại có sự tự tin khi chiến đấu với một con ma thú cấp Song Tầng đỉnh cấp. Thậm chí vô cùng chắc thắng khi nghĩ rằng bản thân có thể tiếp nhận một truyền thừa chỉ Lõi Xoáy trở lên mới tiếp nhận được.’
Long Bạch An thở dài, nhưng ánh mắt lại hiện lên sự hoài niệm khi nhìn xuống bóng lưng của Huyền Linh. Cô nhớ lại cái khung cảnh bản thân bị dồn ép tại một trận đấu ở trường học, lúc đó bỗng có một người lao ra, bóng lưng người đó hiện lên vẻ tự tin như bóng lưng hiện tại vậy.
Trở lại phía dưới, sau khi nghe Huyền Linh nói vậy, ánh mắt Hắc Nghịch Giao bỗng nổi lên sát ý cuồn cuộn. Nó không nói hai lời, nhanh chóng đâm thẳng đầu về phía cô nàng.
Huyền Linh không ở lại chịu đòn, cô nhanh chóng nhảy ra sau, sau đó lên tiếng khiêu khích.
“Tức giận sao? Không, đây là ngươi đang chột dạ. Một con rắn Thực Năng Xà nhỏ bé phản chủ, chỉ biết chớp lấy thời cơ nuốt chủ nhân vào bụng, sau đó liền hấp thụ chủ nhân mà tiến hóa lên Hắc Nghịch Giao.”
Như ăn phải chất kích thích, Hắc Nghịch Giao há miệng nói:
“Ngươi… nói dối…”
“Nói dối sao? Hahaha, vậy thì tại sao một con Thực Năng Xà huyết mạch rác rưởi, lại có thể tiến hóa lên Hắc Nghịch Giao cơ chứ?”
“Ta…”
“Vậy chẳng phải do ngươi phản chủ sao? Nếu biết lỗi, thì ngươi tốt nhất nên đưa đầu cho ta chém đi thôi.”
Huyền Linh xoay cổ tay, chém vào thân hình con rắn, nhưng chỉ để lại vết xước nhỏ. Cô tặc lưỡi một cãi, đạp lên người con rắn để lui ra sau.
“Ngươi… đồ nhân loại dối trá!”
Hắc Nghịch Giao cảm giác như bản thân vừa bị lừa, nó liền kêu lên một tiếng, cơn mưa bên trên cũng vì thế mà lớn lên, nhuộm đen hoàn toàn nơi này.
“Ăn mòn sao…”
Cảm thấy lớp mana trên đầu mình đang có dấu hiệu ăn mòn, sắc mặt Huyền Linh bỗng trầm xuống, không còn vẻ kiêu ngạo như vừa rồi mà nắm chặt tay. Cô đang nhìn chằm chằm Hắc Nghịch Giao, nhưng khi chớp mắt lại không thấy bóng hình to lớn của nó đâu.
Vút!
Bỗng có tiếng xé gió vang lên, Huyền Linh sắc mặt đại biến, nhanh chóng né sang nhưng bất thành. Cơ thể cô bỗng bay ra sau, đập vỡ bức tường của một căn nhà mới dừng lại.
Chỉ thấy chỗ cô vừa đứng lúc này, đang đứng một cô gái với đôi mắt đỏ tươi, thần sắc lạnh lùng âm lãnh. Cô gái đó có chiều cao 2 mét, cơ thể đầy đặn, nhan sắc thuộc hàng đỉnh cấp. Cô có mái tóc đen dài bóng mượt để xõa, trên người không mặc gì nhưng có lớp vảy đen như một bộ giáp tự nhiên che đi những nơi cần che.
Uỳnh!
Huyền Linh đẩy bức tường đang đè trên người ra, sau đó nằm vật ra đất mà nôn ra từng ngụm máu. Đầu tóc cô rối bù, trên người toàn là vết máu, nhưng ánh mắt lại hưng phấn một cách lạ kì.
[Ngu ngốc, ta chỉ bảo ngươi làm quen rồi bảo nó chuyển sang dạng nhân hình, chứ không bảo ngươi khiêu khích nó để nó chuyển sang dạng nhân hình.]
‘Ngậm mồm vào đi Hắc Nghịch Long, ông không có quyền sai bảo tôi.’
Huyền Linh ho ra một ngụm máu, sau đó lau miệng đứng dậy. Cô bước từng bước loạng choạng ra ngoài, sau đó con mắt phải sáng lên, cơ thể cô dần hồi phục một cách kì lạ.
Hắc Nghịch Giao lạnh lùng nhìn Huyền Linh đang chật vật, nó không có bất kì cảm xúc nào, mà chỉ có sát ý cuồn cuộn như hóa thành thực chất. Hắc Nghịch Giao giơ tay về phía trước, miệng lẩm bẩm hai từ:
“Nghịch Kiếm.”
Từ lòng bàn tay nó bỗng xuất hiện một thanh kiếm màu đen tuyền trông vô cùng bình thường. Nhưng nếu nhìn kĩ, vẫn thấy phần lưỡi phần chuôi kiếm có chữ “Nghịch”.
“Haha… hahaha… Đến đây!”
Khi nhìn thấy thanh kiếm mà Hắc Nghịch Giao triệu hồi ra, Huyền Linh bỗng cười lớn mà giơ thanh Thủy Gươm của mình về phía trước.
Hắc Nghịch Giao thấy vậy cũng lao lên và chỉ cần cái chớp mắt, Hắc Nghịch Giao đã xuất hiện trước mặt Huyền Linh mà chém xuống. Huyền Linh nhếch mép, bao phủ Thủy Gươm bằng một khí đen kì lạ, sau đó chém về phía Nghịch kiếm của Hắc Nghịch Giao.
Khi hai thanh kiếm chạm vào nhau, bỗng tạo ra dị biến. Chỉ thấy hai thanh kiếm bay ra khỏi tay chủ nhân, bay thẳng lên cao mà tạo thành một cột sáng đen tuyền bắn thẳng lên trên. Hai thanh kiếm bỗng xoay một hồi, rồi dung nhập vào nhau, tạo thành một cây kiếm đen tuyền tinh xảo có tên [Nghịch Thủy] trôi nổi trên cao.
“Đó là… Nghịch Thủy kiếm!? (x3)”
Hắc Nghịch Giao, Long Bạch An và Hùng Lạc Thiên bất ngờ bật thốt lên khi nhìn thấy thanh kiếm đang lơ lửng trên cao.
“Đến đây.”
Huyền Linh nhếch mép cười, sau đó giơ tay về phía thanh kiếm. Nghịch Thủy kiếm như có linh tính, nó bay về phía Huyền Linh như đáp lời chủ nhân.
Nhưng ngay khi thanh kiếm sắp chạm tới tay, thì dưới cái bóng của cô xuất hiện một người trồi lên. Người đó chộp lấy thanh kiếm rồi dùng dao găm chém về phía cô nàng. Huyền Linh bất ngờ, nhảy ra sau với bản năng, nhưng vẫn bị đâm trúng vai.
“Ai!”
Huyền Linh cắn chặt răng, tức giận nhìn người trước mặt. Người đó mặc chiếc áo choàng màu đen, mặt đeo một chiếc mặt nạ rồng cũng màu đen, nhưng lại mặc một bộ giáp màu trắng trông vô cùng bắt mắt.
Cả Hắc Nghịch Giao cũng nhíu mày, nhìn chằm chằm người vừa đến. Nó chuyển sát ý từ Huyền Linh sang người vừa đến, cơ thể vào tư thế chiến đấu lao lên.
Nhưng có vẻ tốc độ của Hắc Nghịch Giao không bằng đối phương, khiến cho nắm đấm của nó vồ hụt. Còn đối phương thì cầm thanh Nghịch Thủy kiếm trên tay, ngắm nghía như một nhà thẩm định.
“Thanh kiếm này tốt, ta lấy chắc rồi.”
Giọng đối phương vô cùng già nua, thậm chí âm phát còn tỏ ra không chuẩn. Có lẽ đối phương là một ông già nước nào đó không thuộc Đại Việt.
“Vậy sao?”
Ngay lập tức người đó cảm nhận được uy áp từ trên đầu đổ xuống. Nhưng có vẻ đối phương không cảm thấy hề hấn gì mà nhìn về phía giọng nói phát ra.
Hùng Lạc Thiên, Long Bạch An và vài người bước ra từ cổng không gian, ánh mắt mỗi người đều mang theo sát ý nhìn chằm chằm người mặc áo choàng.
“Chỉ với một đám Đại Việt các ngươi, mà có thể giữ được ta sao?”
Ngay lập tức, cơ thể đối phương bỗng hóa thành bóng tối, lẩn trốn vào mặt đất.
Hùng Lạc Thiên không nói gì, mà chỉ nhìn sang người bên cạnh. Chỉ thấy người bên cạnh giơ tay lên cao, tạo thành một kết giới to lớn lan ra xung quanh.
“Bắt được.”
Không gian ma pháp: Dịch Chuyển.
Hùng Lạc Thiên giơ tay ra bóp, sau đó trên bàn tay đó bỗng xuất hiện người vừa rồi.
“Chỉ với một tên Lõi Song Tầng sơ cấp hệ Ám mà cũng nghĩ đến chuyện mang bảo khí của Đại Việt đi?”
Nói xong, Hùng Lạc Thiên liền đưa tay lên giật tứ chi của đối phương ra khỏi cơ thể, sau đó ném “thi thể” vào trong cánh cổng không gian bên cạnh. Còn thanh kiếm thì ném cho Huyền Linh phía dưới.
“Một tên không được. Vậy thì, tất cả bọn ta thì sao?” (Tiếng Pháp)
Vừa dứt lời, xung quanh họ liền xuất hiện hàng chục người từ cấp độ Cô Đặc cho đến Song Tầng. Và tất nhiên, trên người bọn họ đều đang mặc một chiếc áo choàng, trên áo choàng đó có tiêu ký hình tam giác lật ngược bên trong hình tròn bị gạch dấu x, tiêu ký của tổ chức khủng bố thế giới Vô Nguyên.
“Hahaha, cũng chỉ là một lũ rác rưởi mà thôi.”
Hùng Lạc Thiên tháo chiếc kính trên mặt xuống, đưa tay vuốt tóc ngược ra sau, ánh mắt kiêu ngạo coi trời bằng vung, lập tức bùng phát ra sức mạnh của Lõi Song Tầng.
Hùng Lạc Thiên như lột một lớp vỏ nào đó, ông ta khẽ búng tay, trên người liền xuất hiện một bộ long bào, phía sau xuất hiện một ngai vàng. Hùng Lạc Thiên khẽ phất vạt áo, ngồi xuống ngai vàng, giọng nói hùng hồn vang lên:
“Chỉ là một lũ rác rưởi cũng vọng tưởng náo loạn? Ngay khi vào khu vực Hồ Trăng Tròn của ta, thì số mệnh các ngươi chỉ còn một điều thôi, đó là cái chết!”