Chương 88: Sàng lọc
Cấp độ Lõi từ thấp đến cao: Mỏng (0) Sơ Khai (1) Ngưng Tụ (2) Tinh Luyện (3) Xoáy (4) Cô Đặc (5) Tinh Khiết (6) Song Tầng (7) Hòa Hợp (8) Siêu Dẫn (9).
(Cá: Xin lỗi vì bây giờ mới đưa ra các cấp độ tu luyện, tác xin dập đầu tạ lỗi với độc giả.)
…
Keng! Keng! Keng! Keng!
Từng tiếng kim loại va đập vào nhau mà tạo thành một bản giao hưởng kim loại vào đêm khuya tĩnh lặng. Từng người, từng người một đang liên tục chém giết nhau, như thể đang khiêu vũ dưới bản nhạc đầy rùng rợn và chết chóc đó.
“Giếttttttttttt!”
“Ha! Chết… chết đi!”
Xung quanh bờ Hồ Trăng Tròn, từng người với ánh mắt đỏ ngầu đang liên tục chiến đấu với nhau. Họ như mất kiểm soát tâm trí, liên tục chiến đấu với đối phương, mặc kệ đối phương có là người đoàn khoác hoặc người đoàn mình hay không.
Con rắn ở giữa Hồ Trăng Tròn lẳng lặng quan sát hết thảy. Nó không có bất kì hành động nào tiếp theo, chỉ đơn giản là im lặng nhìn đám người đang chiến đấu phía dưới. Không vui vẻ, không thích thú, không hưng phấn. Chỉ như một bề trên đang quan sát lũ người nhảy nhót ở dưới.
Trong lúc mọi người đang chiến đấu hăng say, thì có một bóng người từ trên cao bay đến. Người đó mỉm cười nhẹ, đưa chiếc loa cầm tay lên miệng, thốt ra một từ:
“Tỉnh.”
Tiên pháp: Giọng Nói Tỉnh Thần.
Sau khi nghe được từ đó, mọi người như bật lại công tắc “lý trí” mà từ từ tỉnh lại. Khi tỉnh lại, điều đầu tiên mọi người làm là khụy gối gào thét, sau đó khóc lóc cho đồng bạn của mình, rồi điên cuồng muốn chém chết con rắn nhưng đều bị đồng đội kéo lại kịp thời.
“Ưu tiên cứu người.”
Hùng Lạc Thiên đứng bên trong một không gian tối, ông ta nói nhẹ với người đang đứng bên cạnh mình. Người bên cạnh khẽ gật đầu, đưa tay ra phía trước, nắm nhẹ rồi kéo về sau.
Ngay lập tức có vô số cánh cổng không gian xuất hiện bên cạnh những người trọng thương, sau đó có một bàn tay nắm lấy họ rồi kéo vào trong cánh cổng. Thậm chí có những người bị đứt tay đứt chân vẫn được cánh tay đó mang tay chân theo cùng.
…
Tại một căn phòng sạch sẽ với mùi khử trùng thoang thoảng xung quanh, nơi này có rất nhiều người mặc đồ y tá, bác sĩ túc trực bên mỗi giường bệnh được chuẩn bị từ trước, trên khuôn mặt họ ai nấy đều mang theo vẻ nghiêm trọng như thể sắp đánh một trận lớn.
“Đến rồi, bắt đầu chữa trị!”
Vừa dứt lời, bên trên từng chiếc giường liền xuất hiện hàng chục người bị thương. Điểm chung của họ là đều bị trọng thương cho đến hấp hối.
Như đã làm việc này hàng trăm lần, các y tá lần lượt chuẩn bị từng dụng cụ một, sau đó dùng phép để cầm máu, giữ cho người bị thương không vì mất quá nhiều máu mà chết.
Y tá có vai trò là cầm máu, sơ cứu, giữ lại mạng của người bị thương ở một mức nhất định. Còn bác sĩ thì đứng ngay bên cạnh, từ từ rửa qua vết thương và tay chân bị cắt, rồi ngay lập tức dùng phép và dụng cụ để nối lại các chi cho họ.
Còn những người hấp hối đạt đến cửu tử nhất sinh, bác sĩ cũng không hề tỏ ra gấp gáp. Họ lập tức lôi ra loại thuốc hồi phục siêu cấp, tiêm từng đợt nhỏ vào người bị thương, vừa để họ hồi phục từ từ, cũng như tránh cho họ chết vì sốc thuốc.
…
Trở lại với Hồ Trăng Tròn, lúc này người ở bờ hồ giảm ít nhất một nửa dù chỉ mới trải qua vài phút sau khi con rắn xuất hiện.
“Mọi người không sao chứ?”
Hoàng Văn Thiên lắc đầu để tỉnh táo hơn, sau đó lo lắng nhìn qua đồng đội của mình. Tin tốt là bọn họ không ai bị thương nặng, tin xấu là họ vẫn bị thương.
“Không sao… hộc… hộc… chỉ là không ngờ, con rắn chết tiệt này lại có tấn công tinh thần mạnh như vậy.”
Lâm Hoàng mặc kệ vết thương trên người mà vẫn ngoan cường đứng thẳng người, nắm chặt chuôi kiếm, nhìn chằm chằm con rắn giữa hồ không rời mắt. Văn Thái Quyết, người hay đá đểu Lâm Hoàng bây giờ cũng im lặng gật đầu. Hai người đứng cạnh nhau, chiến ý hừng hừng tỏa ra từ mắt, đâm thẳng về phía con rắn khổng lồ trước mắt.
Không như bọn họ, đã có vài đội sau khi thấy đồng đội bị chính mình làm bị thương, chiến ý cũng từ đó mà dập tắt. Bọn họ lui ra sau không dám ở lại, nên số lượng người còn lại ở hồ lác đác chẳng còn bao nhiêu.
Mà điều này cũng không thể trách họ được, vốn dĩ ủy thác chỉ nói về Vô Nguyên chứ không hề nhắc về truyền thừa, nên việc họ nhụt chí vì “nhiệm vụ kèm” cũng chẳng hề sai.
Thấy được cảnh tượng từng người một nhụt chí lui ra sau, nhưng vẫn có nhiều người chọn ở lại chiến đấu, Hùng Lạc Thiên trong không gian thu vào tầm mắt hết thảy, nhưng ông ta lại không tỏ ra bất kỳ cảm xúc nào.
Một người không nhịn được, tiến đến nắm lấy cổ áo của Hùng Lạc Thiên mà quát:
“Không cho bọn tôi giúp đỡ, thậm chí còn đứng nhìn bọn trẻ gặp nguy hiểm. Hùng Lạc Thiên, rốt cục ông đang có âm mưu gì?!”
Hùng Lạc Thiên sắc mặt không đổi, nắm lấy cổ tay đối phương rồi bóp mạnh một cái. Người đó nhíu mày, sau đó phải cắn răng thả ra vì đau. Hùng Lạc Thiên phủi áo, sau đó chỉnh lại cổ áo đã nhăn nhúm rồi từ từ nói:
“Chim phải ngã thì mới biết cách bay, người phải ngã thì mới biết cách đối mặt. Hơn chục năm yên bình cũng đã khiến lưỡi kiếm của thế hế sau bị cùn đi trông thấy. Nếu không nhân lúc này mà mài lại lưỡi kiếm, thì có lẽ tương lai tốt đẹp sẽ chỉ là mơ mộng hão huyền.”
Ông ta ngừng lại một chút rồi nhìn qua một lượt những người ở đây. Hùng Lạc Thiên thu vào tầm mắt là những đôi mắt nghi hoặc, im lặng và chấp thuận của từng người.
“Điều này có thể sẽ phản tác dụng, ông không thể vì cái tư tưởng cổ hủ đó mà áp đặt lên chúng được.”
Người bước đến là một nữ trung niên còn khá trẻ, cô ta có dung nhan cùng vóc dáng trông vô cùng bình thường. Nhưng khác với vẻ ngoài bình thường ấy, cô ta có con mắt sáng hiện ra vẻ kiên định của một người có niềm tin vào tương lai và cuộc sống.
“Ồ, cổ hủ sao? Vậy cô nghĩ nên làm như nào mới không được coi là cổ hủ? Vô Nguyên tấn công ngày càng dồn dập, ma thú cũng ngày càng mạnh mẽ, sức mạnh của các quốc gia xung quanh chỉ có tăng chứ không có giảm. Cô nghĩ mọi thứ sẽ mãi yên bình hay sao?!”
Hùng Lạc Thiên áp sát nữ trung niên rồi nhìn xuống, ánh mắt ông ta mang theo uy nghiêm của bậc bề trên, nhìn thẳng vào con mắt đối phương, như một vị vua đang dò xét một dân thường không hơn không kém.
Nữ trung niên sợ hãi, hô hấp dồn dập, trái tim đập nhanh, cơ thể không tự chủ được mà run rẩy, mồ hôi ứa ra thấm đẫm mái tóc cũng như quần áo cô ta đang mặc trên người.
“Xin lỗi, thất lễ rồi.”
Thấy bản thân đã thất thố, Hùng Lạc Thiên xin lỗi một tiếng rồi trở lại dáng vẻ như thường. Ông ta mỉm cười một tiếng rồi tao nhã quay qua nhìn về hướng Hồ Trăng Tròn.
Sau khi Hùng Lạc Thiên dời ánh mắt đi, nữ trung niên như được ân xá mà ngồi ngã ra sau, sắc mặt kinh hoàng nhìn vào bóng lưng của Hùng Lạc Thiên. Có vài người tiến đến đỡ cô nàng dậy, nhưng khi thấy ánh mắt sợ hãi của cô nàng, mọi người chỉ biết thở dài thất vọng.
…
Tại căn phòng do Gun phụ trách. Mọi người ở đây như bị tiêm chất kích thích mà liên tục lao vào đánh đấm với nhau, mặc kệ có là nhân viên hay là du khách, họ đều có điểm chung là con mắt đỏ ngầu mà chiến đấu với nhau.
“Chậc…”
Gun nhíu mày, đưa tay lên đấm thẳng vào huyệt thái dương mình một cú. Sau cú đấm đó, Gun loạng choạng suýt ngã, nhưng cũng vì thế mà cảm giác thôi thúc giết người cũng đã giảm đi đáng kể.
“Hít… Hà… Vụ này đúng là khó nhai.” (Tiếng Anh)
Đạn ma pháp: Đạn Ngủ.
Cao cấp ma pháp: Mưa Đạn.
Gun nhả ra làn khói trong miệng, giơ súng bắn lên trên trần nhà. Viên đạn bay lên một hồi, sau đó tạo thành một vụ nổ nhẹ trên không trung. Từ vụ nổ đó tạo ra vô số viên đạn như cơn mưa rơi xuống.
Rập… rập… rập…
Từng người, từng người một ngã xuống sàn đá lạnh lẽo. Chỉ còn lại Gun đứng đó, quay lưng nhìn chằm chằm ra phía cửa ra vào.
“Hít… hà… sau việc này mình phải tăng giá tiền mới được.” (Tiếng Anh)
Ném điếu thuốc trong tay xuống rồi dẫm lên nó. Gun cất đi khẩu súng lục của mình, rồi lôi ra một khẩu shotgun từ bên trong áo ra, nhắm vào cánh cửa trước mặt mà nổ súng.
…
Qua bên Kitsune, chỉ thấy lúc này, du khách vốn còn đang ngủ một phút trước, bỗng tỉnh dậy và trở nên điên loạn không rõ lý do.
“Lần này đúng là lỗ mà, nếu không phải vì loại gỗ trầm hương chỉ ông ta mới có, không thì ta cũng chẳng muốn sử dụng thứ này chút nào.” (Tiếng Nhật)
Kitsune thở dài một hơi rồi rút ra trong vạt áo một loại bột gỗ nào đó. Anh ta xé gói bột trong tay, vừa né tránh đòn đánh của du khách, vừa rắc bột sau đó tán đều vào trong lư hương của mình. Anh ta làm tất cả việc đó một cách tao nhã, không hề có bất kì sai sót nào.
“Nổi lửa lên nào.” (Tiếng Nhật)
Kitsune khẽ búng tay, một ngọn lửa màu cam bé nhỏ xuất hiện trên đầu ngón tay của anh ta. Theo chỉ lệnh từ ngón tay, ngọn lửa như có linh tính mà tự chạy lên đỉnh đầu lư hương rồi bùng lớn.
Với nhiệt độ và bùng phát như vậy, bột gỗ bên trong lư hương nhanh chóng bị đốt cháy, bốc lên làn khói dày đặc tỏa ra tứ phương tám hướng xung quanh. Sau đó Kitsune đưa tay ra kết ấn, liền có một vòng tròn ma pháp xanh lá nhạt xuất hiện trên đỉnh đầu anh ta.
“Gió Cuốn.” (Tiếng Nhật)
Vòng tròn ma pháp khởi động, một làn gió nhẹ bắt đầu xuất hiện dù đang trong phòng kín. Làn khói từ lư hương như được tăng cường, nó nhanh chóng bao trùm từng ngóc ngách trong căn phòng mà không để sót lại dù là không gian nhỏ.
Lúc này đây, chiếc mặt nạ trên mặt Kitsune dần biến đổi. Nó từ một chiếc mặt nạ che mặt, biến đổi thành một dạng mũ trùm đầu hình con cáo.
“Phù… lâu rồi mới dùng chiếc mũ này.” (Tiếng Nhật)
Lư hương dùng làm vũ khí chiến đấu, mặt nạ sẽ là một dạng phụ kiện phòng độc. Ví dụ như trong trường hợp không gian kín hiện tại, Kitsune sẽ phải dính chính chiêu thức của mình, vậy nên anh ta luôn đeo một chiếc mặt nạ trên đầu là để tránh cho bản thân tự đập đá vào chân.
“Hừm… có lẽ vẫn nên đòi thêm thôi. Vừa phải đánh gục du khách, giờ phải bảo vệ du khách trong tình trạng như này.”
Kitsune khẽ lắc đầu, nhìn về phía cửa sổ trên cao. Ngay lập tức, đèn điện phụt tắt, theo sau đó là tiếng vỡ choang cùng với tiếng gió xoáy kinh hoàng từ ngoài truyền vào.
…
Bên Huyết Nhược Thanh có vẻ không thuận lợi như hai người vừa rồi. Lúc này cô nàng đang ngồi trên ghế sofa, hai mắt nhắm chặt, đôi mày nhíu sâu, hai tay để trên đùi không tự chủ được mà nắm chặt, khiến cho móng tay của cô đâm sâu vào da thịt mà chảy máu.
Xung quanh cô là những người đang bị hàng trăm con dơi bao bọc chỉ lộ ra phần đầu. Đôi mắt họ đều như nhau, đều đỏ ngầu mà nhìn lẫn nhau. Nếu không phải vì đang bị trói bởi đàn dơi, thì có lẽ bọn họ đã lao vào mà đánh nhau rồi.
Qua bên Lý Trường Hà, chỉ thấy cô cũng như mọi người xung quanh, mắt đỏ ngầu và bị bao bọc bởi đàn dơi mana. Không rõ từ lúc nào hoặc có thể là trước khi bị như vậy, cô đã nhanh tay cố định chiếc điện thoại đang phát sóng trực tiếp của mình lên cao, đủ để quay toàn cảnh nơi này.
[Mẹ nó, đúng là cảnh tượng có một không hai.]
[Huhu, Nhược Thanh lão bà bị thương rồi, không những thế còn bị gì đó mà làm bản thân bị thương. Cầu cho những nỗi đau của Nhược Thanh lão bà được chuyển hết sang cho thằng con trai cùng bàn của tôi.]
[Ta có ở đây đấy tên khốn!]
Không biết có phải lời nói của người xem trong phần bình luận có tác dụng hay không, nhưng sắc mặt Huyết Nhược Thanh cũng đã dịu đi phần nào. Cô thở nhẹ ra một hơi, thả lỏng người rồi từ từ mở mắt ra.
‘Hô… thật may là ma tính không bị mất kiểm soát, nhưng khả năng kích phát sát tâm này thật đáng sợ. Chỉ mới ở vòng ngoài mà đã khiến ta như này rồi, không biết ở cạnh bờ hồ sẽ như thế nào.’ (Tiếng Trung)
Huyết Nhược Thanh khẽ lắc đầu, đôi đồng tử đỏ của cô lóe lên sát ý rồi bị dập tắt ngay lập tức. Cô đứng dậy, nhìn về phía dân quốc của mình, không khỏi ảo não đau đầu.
‘Haizz… nếu có chiêu ru ngủ thì may rồi.’ (Tiếng Trung)
Cô đi ra sau từng người, lần lượt đưa tay lên chặt gáy họ khiến họ bất tỉnh. Làm xong xuôi, cô liền mặc kệ những người đang nằm dưới đất, ra lại ghế sofa, ngồi lên đó rồi cầm cuốn sách bên cạnh lên, tiếp tục đọc câu chuyện còn dang dở.
Bỗng đèn điện bên trong tắt phụt đi, không gian trở nên tăm tối. Như cảm nhận được trước mặt có ai đó, Huyết Nhược Thanh vẫn không ngẩng đầu lên, cô vô cùng bình tĩnh lật sang trang tiếp theo, giọng nói không có bất kì cảm xúc nào khác vang lên:
“Cảm ơn vì đã chờ đợi ta đánh ngất họ. Nhưng nếu như có thể, thì ta vẫn mong ngươi chờ ta đọc xong cuốn sách này đấy.” (Tiếng Trung)
“Tôi e là không được rồi thưa quý cô.” (Tiếng Anh)
Ngay lập tức, bên dưới chân Huyết Nhược Thanh xuất hiện đàn dơi màu đen, chúng nhanh chóng bao bọc lấy cô rồi biến mất. Để lại căn phòng tĩnh lặng, cũng như bình luận bùng nổ đến từ chiếc đến thoại treo trên tường.