Chương 87: Nguyễn Thanh Huyền Linh
Vào thời điểm sắp qua ngày mới, lúc những vì sao được treo trên cao như một nắm kim tuyến được rải một cách tùy tiện. Bên cạnh bờ hồ, nơi đang đứng hàng chục cho đến hàng trăm người. Trên tay mỗi người đều lăm le cầm lên vũ khí, biểu cảm nghiêm nghị như đang chờ đợi một thứ gì đó.
Bên trong một căn phòng to lớn đang chứa rất nhiều người bên trong. Sắc mặt ai nấy đều vô cùng ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Và điều đáng chú ý, là những người ở đây hầu hết là người nước ngoài.
“Chuyện gì vậy? Sắp có chuyện khẩn cấp ở đây sao?” (Tiếng Anh)
“Tôi sẽ khiếu nại mấy người. Đại Việt mấy người đây là đang giam giữ người khác!” (Tiếng Anh)
“Thả chúng tôi ra! Các người không có quyền giam giữ chúng tôi!” (Tiếng Anh)
Xuất hiện một người đi đầu, ngày càng có nhiều người bất mãn. Họ liên tục hét vào mặt nhân viên tại đây nói thả họ ra, thậm chí có vài thành phần quá khích bắt đầu đập cánh cửa lớn nhằm ra ngoài.
“Haizz… Hít… Hà…”
Một người đứng ngoài cửa, đưa tay lên rít điếu thuốc lá một khúc dài, sau đó phà ra một tầng khói dày. Người đó đưa chân lên đạp mở cánh cửa, rồi đưa khẩu súng trong tay chĩa lên trời, bóp cò một cái.
Đoàng!
Du khách trong phòng bị cảnh tượng này dọa sợ. Ai nấy đều im lặng nhìn ra phía cửa. Chỉ thấy nơi đó đang đứng là một nam trung niên nước ngoài có bộ râu cắt tỉa tạm bợ, sắc mặt hốc hác với quầng thâm dày dưới mắt, trên miệng đang ngậm một điếu thuốc lá đã hút một nửa, trên tay thì đang cầm khẩu súng còn đang bốc khói ở đầu nòng. Người đó lưới qua thấy mọi người đã im lặng, gật đầu lên tiếng:
“Chào, mấy người có thể gọi tôi là Gun. Hiện tại nơi này đang có vấn đề khẩn cấp, nên tôi nhận lời chủ nhân nơi này, đến đây để bảo vệ mấy người.” (Tiếng Anh)
Người được gọi là Gun hít nốt phần còn lại của điếu thuốc, phà khói ra rồi ném đầu lọc xuống đất, dùng chân day cho tắt lửa rồi đi vào trong. Nhân viên thấy vậy liền lách qua người đó để đóng cửa lại.
“Vấn đề khẩn cấp? Đó chẳng phải lý do để mấy người nhốt chúng tôi đâu! Tốt nhất là thả chúng tôi ra!” (Tiếng Anh)
Một nữ nhân da tộc người có da trắng tóc vàng tiến đến chỉ thẳng vào mặt Gun mà mắng. Cô ta không hề nể nang chút nào, như thể chắc rằng Gun sẽ vì mình là phụ nữ mà không dám làm gì.
“Thật phiền phức, ngủ đi.”
Gun liếc mắt, tụ mana vào đầu nòng, hướng về nữ nhân đó mà bóp cò. Nữ nhân hoảng hốt khi thấy Gun hướng đầu súng về phía mình, chưa kịp hét lên thì cô ta đã rơi vào trạng thái ngủ ngay lập tức. Tất nhiên là nhân viên đã lường trước, nên ngay khi cô ta ngã ra sau, lập tức có bà nhân viên tiến đến đỡ lấy.
…
Đạn ma pháp: Đạn Ngủ
Một loại phép dùng mana và cơn buồn ngủ của người dùng bao bọc vào một viên đạn bất kì, biến viên đạn đó thành loại đạn không gây sát thương và khiến cho người trúng đạn bị rơi vào hôn mê.
Chú ý:
Một: loại đạn này chỉ có tác dụng với người có cấp độ thấp hơn mình, nếu đối phương ngang hoặc hơn, thì nó sẽ chỉ có tác dụng làm choáng trong giây lát hoặc không có tác dụng gì.
Hai: Muốn sử dụng thì người luyện bắt buộc phải có tình trạng buồn ngủ. Nếu càng buồn ngủ thì khả năng gây mê sẽ tăng cao.
…
Gun lôi bao thuốc của mình ra, lôi ra ngoài một điếu thuốc, cất hộp thuốc lại vào túi áo rồi quẹt lửa châm lên. Hít một hơi nhẹ rồi phà khói ra, Gun với ánh mắt không cảm xúc liếc qua từng người một.
“Một người đã nằm, nếu mấy người cũng muốn như vậy thì tôi cũng không ngại.” (Tiếng Anh)
Có một người đã nhận kết quả, những người khác đã không dám hó hé gì thêm. Thậm chí một số người đã nhận ra Gun là ai, nên họ càng “ngoan ngoãn” hơn.
Gun, biệt danh của một tay súng người Bắc Mỹ. Người thường không biết tên thật của Gun là gì cũng như Gun xuất thân từ đâu. Họ chỉ biết có một người với biệt danh Gun, vũ khí sử dụng là một khẩu súng lục nòng dài, sở hữu khả năng bắt sống kẻ địch thần kỳ.
Nhìn lướt qua thấy chẳng còn ai dám hó hé, Gun liền đi ra ngồi lên ghế sofa. Ánh mắt Gun hờ hững nhưng lại vô cùng sắc bén, cầm chặt khẩu súng trên tay, Gun vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.
…
Trong một căn phòng khác tương tự với nơi Gun bảo vệ. Chỉ là nơi này yên tĩnh hơn rất nhiều, vì tất cả du khách đều đã nằm la liệt dưới đất ngủ bởi một người.
Chỉ thấy một nam nhân tộc cáo, trên mặt đeo một mặt nạ cáo, đang phe phẩy chiếc quạt giấy trên tay, quạt làn khói đang bốc lên từ một chiếc lư hương nhỏ về phía đám du khách trước mặt.
“Ngủ thôi nào, trời cũng đã tối rồi.” (Tiếng Nhật)
Đôi mắt của nam nhân khẽ híp lại, như thể đang vui vẻ trước “tác phẩm” của mình.
“Thưa ngài Kitsune, tôi nghĩ như vậy là đủ rồi.” (Tiếng Nhật)
“Ồ, vậy thì nhờ Lan-chan giúp tôi đưa họ lên giường ngủ rồi.” (Tiếng Nhật)
“Vâng.” (Tiếng Nhật)
Một nữ nhân viên tên Lan bắt đầu điều động cấp dưới khiêng du khách về từng chiếc giường đã sắp xếp sẵn từ trước. Thậm chí phía dưới chiếc giường còn khắc một vòng phép bảo vệ cho người nằm bên trên.
Kitsune, biệt danh của một người chuyên dùng hương khói để chiến đấu tại Nhật. Anh ta, cậu ta, ông ta, hắn ta… không ai biết rõ của tuổi của Kitsune là bao nhiêu. Nhưng dù là gì đi nữa, Kitsune khi xuất hiện, sẽ luôn đi cùng chiếc mặt nạ cáo và lư hương đặc trưng của mình.
…
Bên phía Hoa Hạ. Chỉ thấy du khách vô cùng im lặng, không ai dám nói câu nào, cũng chẳng ai có hành động nào quá khích. Tất cả bọn họ đều ngồi im run rẩy, không dám làm phiền cô gái đang ngồi đọc sách tại sofa.
Cô gái đó có nhan sắc kinh diễm, dáng người mảnh khảnh cáo ráo cùng với làn da trắng trẻo mịn màng. Cô có mái tóc trắng được buộc lại gọn gàng phía sau, đôi mắt cô có màu đỏ tươi trông vô cùng bắt mắt. Nhưng khác với màu đỏ của ma hóa, thì đôi đó lại là đặc trưng của một chủng tộc. Tộc Ma Cà Rồng, hay còn có tên gọi khác là Huyết Tộc.
“Mọi người, hôm nay tiểu Hà tôi đúng là trong cái rủi có cái may. Mặc dù không rõ vì sao bị bắt ở đây tối nay, nhưng lại may mắn gặp được thiên tài top 1000 của Hoa Hạ chúng ta ở đây.” (Tiếng Trung)
Lý Trường Hà ở trong góc, thì thầm vào chiếc điện thoại của mình, sau đó chĩa camera về phía người đang ngồi đọc sách ở sofa.
[Mẹ nó, là Huyết Nhược Thanh! Thật sự là Huyết Nhược Thanh a!]
[Chết tiệt, nếu biết trước Nhược Thanh đại tỷ sẽ ở đó, thì dù có đập nồi bán sắt tôi cũng phải đến đó để gặp trực tiếp một lần!]
[Ta đặt gói siêu tốc du lịch rồi. Ngày mai ta sẽ đến nơi, mong là lúc đó Nhược Thanh lão bà vẫn sẽ ở đó.]
Huyết Nhược Thanh biết không chỉ có mỗi Lý Trường Hà đang quay mình, mà thậm chí đang có rất nhiều người đang quay lén cô. Nhưng vì đã quá quen với ống kính camera chĩa về phía mình, nên cô vẫn ung dung đọc tiếp cuốn sách trong tay, mặc kệ việc bọn họ đang làm.
…
Tại khu vực dành cho Đại Việt. Có lẽ do đây là vấn đề của nước mình, nên thay vì lo lắng vì sao lại bị giam giữ, thì người dân lại vô cùng hào hứng.
“Không ngờ hôm nay đi chơi cho vui, ai ngờ lại trúng ngày truyền thừa Hồ Trăng Tròn khởi động. Ngày mai tao phải đánh con đề mới được.”
“Nhưng mà không biết lần này ai sẽ là người tiếp nhận truyền thừa nhỉ? Tuy là truyền thừa của ma thú, nhưng người tiếp nhận chắc cũng không sao đâu nhỉ?”
“Mẹ, ai nhận mà chẳng được. Giờ phải kiếm chỗ ngắm cho đẹp đã, chứ nếu thời khắc trọng đại mà không được ngắm, thì cái may này vứt.”
Thấy mọi người chỉ nói chuyện với nhau về việc nên làm sao để xem được truyền thừa, khóe miệng Long Huy Hoàng không khỏi giật giật. Bỏ qua người dân đang bàn tán xôn xao, Long Huy Hoàng liền nhìn về phía đồng hồ treo tường, sau đó ánh mắt nghiêm nghị hẳn lên, nắm chặt vũ khí, chờ đợi thời gian sắp đến.
…
Bên trong một căn phòng nào đó, nơi đang có bốn người, một nam ba nữ mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau. Cả bốn người im lặng, không ai nói gì, cũng chẳng ai có hành động gì. Bọn họ cứ thế mà ngồi tạo thành một vòng tròn mà nhìn nhau.
Căn phòng này là sau khi giải thích cho bên Hoàng Văn Thiên xong, Thanh Tâm liền cùng bốn cô nàng thu dọn lại lều trại, rồi đi thuê một căn phòng trên cao có tầm nhìn về phía Hồ Trăng Tròn.
“Mấy người muốn hỏi thì cứ hỏi đi, đừng nhìn chằm chằm mình tôi như thế.”
Ba cô nàng nhìn nhau, và người lên tiếng đầu tiên là Đặng Linh Lam.
“Vậy… cậu gặp ma hóa của Linh rồi?”
“Ừ.”
“Và cậu không bị cô ta chém giết, thậm chí còn được cô ta nói cho cách để tách cô ta ra khỏi Linh?”
“Ừ.”
Ba cô nàng lại nhìn nhau, chỉ là lần này ánh mắt của họ lại trở nên khó tin dù đã nghe Thanh Tâm chắc chắn mấy lần rồi.
Lúc Thanh Tâm mới tỉnh dậy, mọi người không rõ cậu ta lấy thông tin ở đâu, rằng Thanh Linh sẽ chết nếu không ở lại. Nhưng dù anh chị có hỏi lý do vì sao, thì cậu ta lại chẳng hề hé răng nửa lời. Đến khi anh chị sắp tức giận vì “trò đùa” của cậu, thì cậu lại quả quyết dùng lời thề nguyên tố, mới khiến anh chị thỏa hiệp mà đồng ý cho họ ở lại.
…
Lời thề nguyên tố: người thề sẽ dùng chính Lõi của mình làm cái giá để tạo một lời thề nguyền. Nếu như làm sai với lời thề đã định, thì người thề sẽ vĩnh viễn mất đi khả năng điều khiển nguyên tố của mình, cũng như cấp độ đã tu luyện sẽ tan biến vĩnh viễn.
…
Đặng Linh Lam với ánh mắt không nói nên lời nhìn vào Thanh Tâm. Cô đưa tay lên xoa huyệt thái dương, cố gắng giữ cho đầu óc bình tĩnh trước lời nói của cậu ta.
“Vậy thì, làm cách nào để cậu gặp được cô ta? Chẳng nhẽ cô ta báo mộng cho cậu trong lúc cậu đang bất tỉnh à?!”
“…”
Thanh Tâm im lặng một hồi, rồi nhìn qua Thanh Linh. Ánh mắt hai người chạm nhau, không mất quá lâu để cô nàng hiểu Thanh Tâm gặp ma hóa của mình như nào. Giờ đến lượt Thanh Linh im lặng mím môi, cố gắng giữ bình tĩnh nhất có thể.
“Mình biết cậu ấy gặp dạng ma hóa của mình như nào rồi… cậu không cần gặng hỏi nữa đâu Lam.”
Đặng Linh Lam nhíu mày, nhưng thấy Thanh Linh đang vô cùng căng thẳng, cô cũng không dám hỏi tiếp, mà chỉ thở dài một hơi.
Lúc này, người im lặng từ đầu đến cuối, Long Huyền Vi bỗng dè dặt lên tiếng:
“Vậy… cách cứu Linh là gì? Và khi hai người tách ra thì Linh có bị sao không?”
“Linh hồn.”
“Linh hồn? (x3)”
“Đúng, Huyền Linh nói muốn hai người tách ra mà không gây hại cho bên kia, thì tốt nhất nên lấy linh hồn để bù lấp vào.”
Khi nghe xong, ba cô nàng không nghe lọt tai đoạn sau, mà chăm chăm và hai từ “Huyền Linh”. Thanh Linh khẽ nhíu mày, nhìn Thanh Tâm hỏi:
“Huyền Linh?”
Thấy ánh mắt nghi hoặc của Thanh Linh cùng hai cô nàng, Thanh Tâm đầu óc chuyển động, nhanh chóng tìm từ ngữ thích hợp để giải thích:
“Ờm… cô ấy nói không muốn trùng tên Nguyễn Thanh Linh, nhưng cũng không muốn bỏ họ. Nên cô ấy liền thêm một chữ Huyền vào trước tên. Nên tên đầy đủ của cô ấy là Nguyễn Thanh Huyền Linh.”
Thanh Linh nghe vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy kì quái. Đối phương là mình nhưng cũng không phải là mình, thậm chí tên vừa muốn có cũng vừa không muốn có. Bây giờ cô còn tự hỏi, ma hóa có thật sự kích phát bản năng giết người hay là không.
Nhưng dù vậy, khi cô nhìn xuống, thấy ngón út của cậu giật nhẹ một cái rồi dừng, cô chắc chắn rằng Thanh Tâm đã nói dối. Có thể cái tên là đúng, nhưng lý do cậu ta bịa ra khả năng cao là nửa thật nửa giả.
Thanh Tâm thấy ánh mắt của cô nàng, liền nhanh chóng cho tay vào trong túi quần. Cậu giả vờ không thấy ánh mắt “bắt gian” của Thanh Linh, đứng dậy đi ra phía cửa sổ. Căn phòng của họ rất cao, thậm chí còn có thể nhìn thấy tình trạng của Hồ Trăng Tròn từ cửa sổ.
“Thời gian gần đến rồi, ánh sáng phát ra từ hồ ngày càng sáng.”
Ba cô nàng nghe vậy cũng lần lượt tiến đến, đứng nhìn mặt hồ đang tỏa ra ánh sáng nhè nhẹ ở phía xa.
Tích tắc… tích tắc…
Tiếng đồng hồ treo tường như đang đếm ngược thời gian còn lại, cho đến khi ba kim: giờ, phút, giây cùng lúc điểm vào 12 giờ tròn.
UUUUUUUUUUU
Xiiiiiiiiii…
Phía Hồ Trăng Tròn, ánh sáng tỏa ra đã đủ để phát sáng tất cả khu vực tại đây. Bầu trời như phát sáng, gió rít gào trầm thấp như có thứ đang thức tỉnh, mặt hồ đang tĩnh lặng bỗng nổi lên từng đợt sóng lớn từ trung tâm phát ra.
Một tiếng xi to lớn như một sinh vật khổng lồ đang thở dần dà vang vọng ra xung quanh. Giữa trung tâm Hồ Trăng Tròn, một sinh vật đen ngòm trong suốt đang từ từ trồi lên. Sinh vật đó có thể hình khổng lồ, thân nó thẳng tắp, tạo ra áp lực cho những người đứng ở bờ hồ.
“R… Rắn!? Chẳng phải trong truyền thuyết là Rồng sao?!”
Một người run rẩy, không thể tin được nhìn sinh vật trước mặt. Đó là một con rắn đen có đôi mặt màu đỏ, thể hình nó vô cùng lớn, thậm chí chưa rõ nó mới trồi ra được bao nhiêu, mà bây giờ nó đã cao ngang một tòa nhà ba tầng.
Con rắn đó ngửa đầu lên trời, rung lưỡi một cái, mây đen trên bầu trời dần tụ lại khắp nơi trong khu vực này. Nó cúi xuống nhìn xung quanh, rồi nhìn chằm chằm về một phía. Sau đó, nó há cái miệng to lớn của mình ra, phát ra âm thanh như cái nĩa cạ vào bảng đen:
“Chết… giết chết tất cả…”
Giọng nói nó vừa phát ra, đã khiến cho hầu hết những người tại bờ hồ, thậm chí cả những vị du khách ở trong phòng, phải ôm đầu quỳ rạp xuống. Không phải vì sợ hãi, mà đầu óc họ như bị cưỡng ép nhét một quả bom vào rồi phát nổ vậy.
Sau đó, đám mây trên bầu trời bắt đầu ầm vang tiếng sấm cùng với chớp tắt của sét. Lộp độp… lộp độp… Từng giọt nước rơi xuống mái nhà tạo thành âm thanh giao hưởng dễ chịu của màn mưa. Chỉ là, cơn mưa này có một màu đen như mực vô cùng quỷ dị, khiến cho nơi này như tận thế giáng lâm.
Thanh Tâm bịt tai, cậu chỉ cảm thấy hơi khó chịu chứ không hề bị đau đầu. Đó có thể là nhờ mảng mỏng trong não cậu, hoặc cũng có thể cậu được giảm đau nhờ trạng thái hiện tại. Nhưng với cấp độ hiện tại, cậu vẫn không chịu được mà quỳ một gối xuống sàn. Tuy vậy, cậu vẫn gượng ép nhìn ra bên ngoài, rồi nở một nụ cười quỷ dị mà chính cậu cũng không hề hay biết.
“ha… haha… giết… giết chết nó…”
Hai cô nàng Đặng Linh Lam lẫn Long Huyền Vi lúc này đã nằm rạp xuống sàn, nhưng vì nơi họ có khắc ma văn bảo hộ tinh thần, nên hai người chỉ cảm thấy choáng váng mà nằm xuống sàn rên rỉ đau đớn, chứ chưa thật sự bất tỉnh.
Còn riêng Thanh Linh thì hoàn toàn khác, cô đứng im tại chỗ, đầu cúi xuống, mái tóc cũng vì thế mà che đi khuôn mặt, cô không la hét cũng chẳng kêu ca, cô cứ đứng đó, không có bất kì hành động nào khác. Một lúc sau, cô từ từ ngẩng đầu, bên mắt phải đã xuất hiện con người màu đỏ cùng vòng ma pháp kì lạ.
Thanh Linh, à không… là Huyền Linh. Huyền Linh mỉm cười một cách tà mị, cô bước qua hai cô nàng dưới đất, tiến đến ôm Thanh Tâm từ phía sau, hít sâu một hơi, má ửng hồng, giọng nói mang theo sự si mê kì lạ:
“Chúng ta đã gặp lại rồi. Và tất nhiên, lần gặp lại này sẽ là vĩnh viễn.”
Thanh Tâm nghe vậy, ánh mắt trợn to quay ra sau nhìn Huyền Linh. Ánh mắt cậu hiện lên vẻ không thể tin được nhìn lấy cô nàng. Đang định nói gì đó, thì cơ thể cậu bỗng trở nên vô lực, miệng ho ra một ngụm máu rồi ngã về phía cô nàng.
Huyền Linh thuận thế ôm lấy cậu, ánh mắt cô hiện lên vẻ đau lòng mà rút cánh tay đang đâm vào bụng cậu ra. Sau đó cô đặt cậu lên giường, thẳng tay cắt gân tay gân chân cậu đi. Làm xong tất thảy, cô liền đưa bàn tay dính máu lên xoa lên khuôn mặt cậu.
“Tâm à, xin lỗi vì làm cậu đau cũng như đã lừa dối cậu nhé. Nhưng tất cả cũng vì hai ta mà thôi. Nếu tôi không làm vậy, thì chắc chắn cậu sẽ tìm mọi cách để ngăn cản tôi, thậm chí sẽ nhìn tôi với ánh mắt ghét bỏ…”
Huyền Linh xoa lên đôi mắt vẫn còn quật cường mở của Thanh Tâm, cô nở một nụ cười điên cuồng, há miệng cắn bả vai cậu rách một mảng rồi mới xoay người đứng dậy. Thậm chí trước khi đứng dậy, cô còn găm cả hai tay hai chân cậu vào giường bằng gai gỗ do chính cô ngưng tụ ra, sau đó cô lại điều khiển Huyết Thủy ngăn cho máu cậu chảy ra, để cậu vào trạng thái bị thương nhưng không bị chảy máu.
“Nhưng không sao, sau khi làm xong hết thảy, cơ thể này sẽ thuộc về tôi, còn con khốn yếu đuối kia sẽ biến mất. Dù cậu có ghét tôi thì làm sao chứ? Lúc đó tôi chỉ cần nhốt cậu lại, vậy là cậu mãi mãi thuộc về tôi rồi.”
Làm xong xuôi cô liền bước ra ngoài. Vốn dĩ cô định giết hai người Đặng Linh Lam và Long Huyền Vi vì họ dám thân cận với Thanh Tâm, nhưng cơ thể luôn ngăn cản ngay khi cô nổi lên sát ý. Vậy nên cô chỉ có thể trói hai cô nàng lại, rồi ném ra một góc, mặc kệ họ mà sải bước ra ngoài.