Chương 86: Ở lại hoặc rời đi
Trở về khu vực lều trại, Hoàng Văn Thiên cùng đồng đội vừa mới trở về không lâu, liền cùng đội của Đào Hải Bách sắp xếp thông tin và chuẩn bị nghỉ ngơi.
“Tạm thời như vậy đi. Bọn tôi có hai căn lều, có thể nhường một căn lều cho mấy người.”
“Chẳng phải có ba căn lều sa… ưm…”
Một đồng đội của Đào Hải Bách thấy bên Hoàng Văn Thiên có ba căn lều mà nói hai, liền không nhịn được mà hỏi. Nhưng nói chưa hết câu liền bị đồng đội bên cạnh bịt miệng, không những thế còn bị đồng đội trong đoàn trừng mắt, hận không đánh tên này một trận.
“Căn lều này không phải của chúng tôi, nó là của một người em của chúng tôi và bạn của em ấy.”
Hoàng Văn Thiên lắc đầu, tỏ ra vô cùng hòa nhã trả lời. Người vừa rồi bị bịt miệng liền gỡ tay đồng đội ra, sau đó xin lỗi. Nhưng do không phải chuyện to tát nên mọi người liền cho qua chuyện.
“Thôi được rồi, trở lại chuyện chính. Giờ chúng ta nên nói về chuyện tối nay… hử?”
Đang nói bỗng cảm nhận được gì đó, Hoàng Văn Thiên ngẩng đầu về một hướng. Mọi người thấy vậy liền nghi hoặc nhìn về hướng Hoàng văn Thiên vừa nhìn.
Chỉ thấy ở trên bầu trời, đang có một chùm sáng bay đến chỗ họ với một tốc độ kinh ngạc, khoảng chừng vài chục giây nữa sẽ va vào họ. Thấy ánh sáng đang đến giống với ánh sáng họ đã gặp, mọi người tưởng có chuyện cần thông báo cho họ, nên cứ thế đứng chờ ánh sáng đó bay đến.
Khi ánh sáng bay đến cách họ 3 mét trên trời liền dừng lại. Ngay khi bọn họ đang nghi hoặc không rõ chuyện gì xảy ra, thì ánh sáng tan đi, làm “rơi” bốn người xuống trước mặt họ.
“Au… Hự… khực… Ặc!”
Người đầu tiên rơi xuống Thanh Tâm, chưa kịp tỉnh táo thì Thanh Linh đã rơi xuống người cậu, người tiếp theo là Long Huyền Vi, người cuối cùng là Đặng Linh Lam. Vì làm đệm thịt, nên Thanh Tâm phải chịu hoàn toàn sức nặng trên người cùng với sự va đập với mặt đất khi rơi từ trên cao xuống. Dù cơ thể nguyên tố sư được cường hóa sau mỗi lần tăng cấp, nhưng vì cậu là trị liệu sư, nên sự cường hóa đó không đáng kể bao nhiêu.
“Au… đau… hử? Không đau.”
Thanh Linh theo bản năng ngồi dậy xoa lưng, nhưng lại không thấy cơn đau ở đâu, thậm chí còn thấy êm ở dưới mông. Cô nhìn xuống, không khỏi xấu hổ mà bật dậy. Hai cô nàng còn lại cũng vậy, sau khi thấy mình ngồi đè lên ai, liền nhanh chóng xấu hổ đứng dậy.
“Tâm, Tâm. Này, Tâm… cậu… cậu có ổn không?!”
Thanh Linh tiến đến lay Thanh Tâm dậy, nhưng thấy cậu ta không trả lời, cô liền hốt hoảng nhanh chóng lật người cậu lại. Liền thấy được mắt cậu híp mở trợn trắng, không khó để nhìn ra cậu đã bị ngất.
Nếu chỉ bị ba cô nàng đè lên thôi thì không dễ bị ngất như vậy. Nhưng khi Long Huyền Vi rơi xuống, xui rủi như nào, khuỷu tay cô nàng lại giơ xuống phía dưới, ngắm ngay trúng gáy Thanh Tâm mà đập. Trọng lượng cơ thể, tốc độ rơi cùng với va đập đúng chỗ, nên việc Thanh Tâm bị ngất, cũng là do cậu ta quá xui xẻo mà thôi.
Hai cô nàng Long Huyền Vi và Đặng Linh Lam thấy vậy cũng cuống quýt lên, hai người nhanh chóng vây quanh Thanh Tâm xem vì sao cậu ta bất tỉnh.
“Để chị xem nào… không sao, chỉ bị ngất đi thôi, không có gì nguy hiểm. Nhưng mà tại sao sau gáy Tâm lại có vết bị va đập vậy?”
Mai Như Quỳnh tiến đến, đẩy ba người ra rồi kiểm tra Thanh Tâm. Ba cô nàng nghe xong liền lo lắng hơn, vì từ sau khi bị bay đi thì mọi người đâu có bị sao, thì làm sao sau đầu cậu lại có vết va đập được?
“Bình tĩnh nào, tạm thời đưa Tâm vào lều nằm nghỉ đi.”
Nghe lời Mai Như Quỳnh, Thanh Linh liền bế Thanh Tâm lên, rồi chạy vào lều trại của mình. Để lại ánh mắt ghen tị của một số thành viên trong đội Đào Hải Bách cùng ánh mắt xem trò vui của đội Hoàng Văn Thiên.
Sau một hồi sắp xếp cho Thanh Tâm nghỉ ngơi xong, ba cô nàng mới thở phào đi ra ngoài. Mặc dù vẫn còn lo lắng, nhưng vì Mai Như Quỳnh đã nói cậu ta không sao và cho cậu ta không gian nghỉ ngơi, nên ba cô nàng mới đi ra ngoài để Thanh Tâm nằm một mình ở trong lều.
“Khụ… anh chị về rồi. À mà, bọn họ là ai vậy?”
Thanh Linh khẽ ho một tiếng, lảng tránh ánh mắt đang cười của anh chị mà nhìn sang một đoàn đội lạ lẫm mà họ dẫn về.
“Đây là đội Thương Kích, từng người tên là…”
Hoàng Văn Thiên chỉ ra rồi giới thiệu từng người một. Vì trong thời gian trở lại thì hai bên đã trao đổi thông tin thành viên cho nhau, nên cũng không khó để Hoàng Văn Thiên giới thiệu được từng người.
“Bọn họ là đoàn đội nhận ủy thác giống bọn anh, nhưng vì một sơ suất nhỏ nên đã để quên đồ và tiền ở trạm nghỉ, vậy nên bây giờ bọn họ sẽ mượn tạm chỗ của chúng ta để nghỉ ngơi, các em không phiền chứ?”
Đội của Đào Hải Bách không khỏi xấu hổ khi nghe được lời vừa rồi. Họ trừng mắt nhìn tên đội trưởng dửng dưng trước mặt, hận không thể xông lên đánh tên này một trận.
“Dạ không sao, miễn anh cho phép thì như nào cũng được ạ. Em chào anh chị, em tên Linh, còn hai người này tên Lam và Vi. Người mà em đưa vào nghỉ vừa rồi là Tâm.”
Thanh Linh mỉm cười chuẩn mực, không kiêu ngạo không tự ti mà đối đáp với từng người của đội Đào Hải Bách.
Trong lúc Thanh Linh đang trò chuyện với đội bên kia, thì Mai Như Quỳnh tiến đến bên cạnh Hoàng Văn Thiên, huých nhẹ vai anh ta một cái rồi hất cằm ra hiệu. Hoàng Văn Thiên gật đầu một cái rồi gãi đầu nói với ba người.
“Linh, Vi, Lam xin lỗi nhé. Có lẽ phải để bọn em về sớm rồi.”
“Dạ?”
Thanh Linh ngơ ngác nhìn Hoàng Văn Thiên, hai cô nàng còn lại cũng vậy. Hoàng Văn Thiên không khỏi xấu hổ vì đưa họ đến mà lại đuổi họ về, nhưng vì đêm nay sẽ rất nguy hiểm, nên Hoàng Văn Thiên cũng không dám để họ ở lại.
“Khụ, yên tâm, lần này là lỗi của anh, nên anh sẽ đền bù các em sau. Nhưng bây giờ có lẽ bọn anh sẽ phải đưa các em về rồi.”
Thanh Linh khẽ nhíu mày, nhưng nhớ về khung cảnh ở phố, cảnh cưỡng ép của Long Bạch An, rồi đến bây giờ Hoàng Văn Thiên muốn đưa họ về. Cô không khó để nhận ra, rằng ở đây hôm nay sẽ rất nguy hiểm.
“Anh Thiên, việc này không cần phải lo. Mặc dù không rõ tất cả mọi chuyện, nhưng tất cả bọn em đã chấp nhận ở lại đây rồi, nên bọn em sẽ không về đâu.”
Giờ đến lượt Hoàng Văn Thiên nhíu mày, định lên tiếng trách mắng rằng “hiện tại rất nguy hiểm, không phải là trò đùa” thì cánh tay bị ai đó chạm nhẹ, quay sang nhìn thì thấy Mai Như Quỳnh ra hiệu để cho cô nàng.
“Không cần nói nhiều, rút kiếm ra đi. Các em thắng thì chị sẽ cho phép ở lại, nhưng nếu thua thì phải ngoan ngoãn trở về. Một mình chị sẽ chiến đấu với ba người các em, nhắc trước là chị sẽ không nương tay đâu.”
Ba cô nàng nhìn nhau, đều nhìn thấy ánh mắt quyết tâm của nhau, không do dự mà đồng ý. Hoàng Văn Thiên muốn nói gì đó, liền bị đồng đội kéo lại, ra hiệu để Mai Như Quỳnh làm đi.
Bốn người đi ra một khu vực ít người. Trên tay Thanh Linh là cây Thủy gươm quen thuộc, của Đặng Linh Lam là một cây trượng lớn đã được sửa chữa, còn Long Huyền Vi thì là một thanh kiếm trông vô cùng tinh xảo, nhưng phẩm cấp lại thua cây kiếm trước đó.
Đối phương, Mai Như Quỳnh đứng đối diện trông vô cùng bình tĩnh, bên hông cô nàng treo một thanh kiếm màu vàng tím đan xen. Bên trong vỏ kiếm đang vang lên âm thanh tách tách nổ của lôi điện, trông vô cùng nguy hiểm.
“Phù… cũng lâu rồi hai chị em mình mới chiến đấu với nhau nhỉ?”
Mai Như Quỳnh mỉm cười, từ từ rút lưỡi kiếm bên hông ra khỏi vỏ, giơ lên phía trước. Thân kiếm có đường vân như một tia sét cuồng nộ, trải dài từ chuôi cho đến đầu lưỡi. Tạo ra cảm giác tia sét đó như đang “sống” mà lao về phía họ.
“Vâng, xin chị chỉ giáo.”
Thanh Linh hít sâu một hơi, đưa lưỡi gươm về phia trước, vào trạng thái nghênh chiến. Long Huyền Vi đứng bên cạnh hướng lưỡi kiếm xuống dưới, trùng người vào tư thế phòng thủ. Đặng Linh Lam thì đứng sau, cây trượng phép đập xuống đất, tạo ra bông tuyết bao trùm một khu vực nhỏ quanh cô.
“Haha, không cần câu nệ đâu. Bắt đầu thôi, Lôi Tốc.”
Mai Như Quỳnh vừa dứt lời liền hóa thành một tia sét lao nhanh về phía họ. Thanh Linh chạy về phía trước nghênh chiến, thì Mai Như Quỳnh liền lách qua người cô. Long Huyền Vi thấy đối phương lao đến mình liền không ngần ngại mà chém ngang một kiếm.
Hàn Thủy kiếm pháp – Thức thứ hai: Hồ Thủy Nguyệt.
Long Huyền Vi chém thành vòng tròn, tạo thành một vầng trăng dưới hồ nước lạnh lẽo ban đêm. Tưởng sẽ chém trúng đối phương, thì Mai Như Quỳnh liền lách tia sét sang bên làm cô nàng chém hụt.
Đặng Linh Lam thấy đối phương đang nhắm vào mình, liền dựng ngay một bức tường băng về phía trước. Như thể dự đoán được cô nàng sẽ làm vậy, Mai Như Quỳnh liền dùng [Tốc Biến] ra sau lưng Đặng Linh Lam, rồi chém một kiếm về phía cô nàng.
Keng!
Tưởng sẽ chém trúng, ai ngờ lại chém phải một hình nhân bằng băng. Trong lúc Mai Như Quỳnh đang bất ngờ, thì Đặng Linh Lam nằm dưới đất điều động mana. Bông tuyết cô đã tạo ra từ trước dần tạo thành từng gai nhọn bằng băng, lao thẳng về phía Mai Như Quỳnh.
Tốc Biến. Tốc Biến. Tốc Biến.
“Ồ, vậy mà cô nhóc kia có thể ép Quỳnh dùng ba lần tốc biến.”
Hà Kim Âm, người đang đứng khoanh tay ở ngoài để quan sát trận đấu, bỗng ngạc nhiên trước khả năng ứng chiến Đặng Linh Lam.
Tốc Biến: một phép khiến người sử dụng dịch chuyển một quãng ngắn của hệ Lôi. Ưu điểm là phép sơ cấp dễ học dễ dùng, nhược điểm là lượng mana tiêu hao ngang với một phép trung cấp hoặc cao cấp nếu lạm dụng. Nếu không phải vì muốn chấm dứt trận chiến nhanh chóng, thì Mai Như Quỳnh cũng không muốn dùng chiêu này để chiến đấu với họ.
Thủy Lưu Phái – Bộ Pháp: Thủy Bộ.
Thủy Lưu Phái – Thức thứ nhất: Khai Thủy.
Thanh Linh không nói hai lời liền chạy nhanh rồi chém về phía Mai Như Quỳnh vừa tốc biến đến. Mai Như Quỳnh liền đưa kiếm lên chém để đỡ đòn. Kiếm hai người vừa chạm vào nhau, liền tạo ra tiếng va đập mạnh, cùng với tia lửa bắn ra từ hai thanh vũ khí.
Hàn Thủy kiếm pháp – Thức thứ tư: Giọt Sương Sớm.
Long Huyền Vi chạy đến, đâm mạnh mũi kiếm về phía Mai Như Quỳnh. Trên mũi kiếm của cô nàng, có một giọt nước nhỏ như một giọt sương đọng trên mũi lá sắp rơi xuống.
Băng Thương.
Phía xa, Đặng Linh Lam cũng không kém cạnh, cô nàng nhanh chóng ngưng tụ ra một cây thương băng sắc nhọn, không nói hai lời mà phóng thẳng về phía Mai Như Quỳnh đang đứng.
Phía trước là Thanh Linh, hai bên là mũi kiếm của Long Huyền Vi và Băng Thương của Đặng Linh Lam. Với cục diện không thể tránh khỏi như vậy, Mai Như Quỳnh lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh.
Cô nhanh chóng đưa tay lên nắm lấy cổ áo Thanh Linh, ném cô nàng về phía Long Huyền Vi đang lao đến. Sau đó liền dùng [Lôi Tốc] chạy về phía Đặng Linh Lam ở xa, dùng trò cũ, sử dụng [Tốc Biến] ra đằng sau, nhưng lần này là đưa tay nhấc gáy Đặng Linh Lam lên, rồi mạnh bạo ấn cô nàng xuống đất.
“Kết thúc.”
Mai Như Quỳnh kề thanh kiếm lên cổ Đặng Linh Lam, lạnh lùng thốt ra hai từ khiến cho ba cô nàng cứng đờ.
Thanh Linh khi bị ném cũng không sao, vì Long Huyền Vi đã kịp thời thu lưỡi kiếm lại, nên cả hai bị va vào nhau mà ngã xuống đất. Người khổ duy nhất là Đặng Linh Lam, không những bị ấn mạnh xuống đất, mà còn bị kề lưỡi kiếm lạnh lão vào cái cổ nhỏ nhắn trắng trẻo.
“4 phút sao? Thôi thì ba đứa cũng vô cùng tốt rồi.”
Hoàng Văn Thiên nhìn vào khuôn mặt không cam lòng của ba cô nàng, không khỏi thở dài một hơi.
“Vậy là xong. Giờ mấy đứa phải ngoan ngoãn về đi thôi.”
Mai Như Quỳnh thở phào một hơi, nhấc Đặng Linh Lam dậy, rồi phủi bụi trên người cô nàng một cách ân cần.
Ba cô nàng nghe Mai Như Quỳnh nói vậy, không khỏi mím môi, cúi đầu không dám nói thêm câu nào. Mặc dù họ không phục, nhưng nếu đánh tiếp thì chắc chắn họ sẽ không thắng được rồi.
“Em phản đối.”
Một giọng nói kiên quyết vang lên. Mọi người nhìn sang liền thấy Thanh Tâm đang bước đến họ. Khi Thanh Tâm đến, cậu nhìn liếc qua từng người một. Chỉ là khi cậu liếc qua Thanh Linh, thì ánh mắt cậu lại lóe lên sự xấu hổ và phức tạp dù đang trong trạng thái ngụy Ma Hóa. Khiến cho cậu không dám nhìn lâu mà dời ánh mắt lên người Mai Như Quỳnh.
“Ồ, phản đối điều gì?”
“Tất nhiên là phản đối kết quả vừa rồi rồi. Mặc dù em không rõ hoàn toàn đầu đuôi sự việc, nhưng không khó để đoán ra ba người họ phải thắng chị thì mới được ở lại đây.”
“Vậy sao? Có chơi có chịu, dù em có đến cũng chẳng thể làm gì được đâu. Với cả, đây cũng là vì anh chị có việc nên mới phải bắt các em về sớm thôi.”
Mai Như Quỳnh nhìn chằm chằm Thanh Tâm, không nhanh không chậm nói ra. Giọng cô nàng không thể hiện bất kì cảm xúc nào khác, khiến cho ba cô nàng không biết Mai Như Quỳnh có lo cho họ thật không.
“Vậy sao? Vậy thì chị có thể nói cho em biết, ba người họ đã chơi gì với chị được không?”
“Tốt thôi, tránh để em không phục…”
Mai Như Quỳnh từ từ nói ra điều mà cô nói trước đó với ba cô nàng. Thanh Tâm đứng đó nghe khong sót một chữ. Cậu đưa tay che miệng suy tư một hồi, liền ngẩng đầu nói:
“Vậy thì em càng phải phản đối. Rõ ràng trong này người có lợi hoàn toàn là chị…”
Mai Như Quỳnh và mọi người đều nhíu mày không rõ cậu định nói gì. Không để bọn họ lên tiếng hỏi, Thanh Tâm liền nói tiếp:
“Chị nói thắng chị nhưng điều này chẳng phải viển vông sao? Theo em suy tính, thì chị ít nhất cấp Cô Đặc hoặc đỉnh cấp Lõi Xoáy. Với một Lõi Xoáy, thì đánh với mười Ngưng Tụ còn được chứ đừng nói ở đây chỉ có hai Ngưng Tụ và một Tinh Luyện. Nên việc cá cược này, người có lợi hoàn toàn là chị, chứ không phải là bọn họ.”
Ba cô nàng suy nghĩ một hồi, liền nhận ra mình đã bỏ sót điều gì. Họ vừa rồi do lo lắng với Thanh Tâm và muốn chứng minh mình ở lại, nên đã bỏ qua việc cách biệt cấp độ với Mai Như Quỳnh.
Bị vạch trần, Mai Như Quỳnh cũng không hoảng. Cô nàng nhìn Thanh Tâm với ánh mắt khen ngợi, nói:
“Đừng có nói như vậy. Chị đã chấp không sử dụng kiếm pháp và nguyên tố thứ hai, thậm chí chỉ dùng mỗi hai phép sơ cấp là Lôi Tốc và Tốc Biến. Nên việc khác biệt cấp độ cũng chẳng đáng là bao.”
“Vậy sao? Vậy khi chị sắp thua, thì chị sẽ sử dụng một phép trung cấp đến cao cấp, rồi nói chị chỉ dùng mỗi phép đấy thôi, nên cũng chẳng đáng là bao, đúng chứ?”
Nụ cười của Mai Như Quỳnh bỗng tắt lịm, thay vào đấy là cái nhíu mày nhìn Thanh Tâm. Vốn dĩ việc này không nên trở nên căng thẳng như vậy, nhưng Thanh Tâm có vẻ không chịu nể nang cô cho lắm.
Mọi người ở đây cũng vậy, họ đều nhíu mày nhìn Thanh Tâm, thậm chí thiện cảm trong đội Hoàng Văn Thiên đối với cậu cũng giảm đi một ít.
Thanh Linh thấy vậy liền hốt hoảng chạy đến, đưa tay lên bịt miệng cậu, không để cậu nói thêm.
“Tâm, thôi nào. Đừng làm mọi chuyện quá lên như vậy.”
Thanh Tâm nhìn chằm chằm Thanh Linh, ánh mắt hiện lên vẻ phức tạp không dám đối mặt, liền lảng tránh ánh mắt cầu khẩn của cô nàng. Cậu nhẹ nhàng gỡ tay Thanh Linh ra, nói với cô nàng:
“Chúng ta tạm thời chưa thể về. Truyền thừa sắp đến rồi. Linh, cậu nhất định phải ở đây.”
Lời của cậu vừa phát ra, khiến cho mọi người trừng lớn mắt không thể tin được nhìn vào cậu. Ánh mắt của ba cô nàng thì ngơ ngác không hiểu chuyện gì, ánh mắt của hai đoàn đội thì khó tin, không biết cậu lấy thông tin ở đâu.
“Khụ… nếu em biết rồi, thì càng phải về. Sắp tới nơi này cực kỳ nguy hiểm, anh chị cũng không dám đánh liều để các em ở đây.”
Hoàng Văn Thiên tiến đến, ho nhẹ một tiếng thu hút sự chú ý, nhanh chóng nói ra lời trong lòng.
“Không, xin lỗi anh chị. Có một số việc dù nguy hiểm cũng phải làm. Bọn em nhất định phải ở lại chờ đợi truyền thừa hôm nay.”
Nhìn thấy ánh mắt kiên định của Thanh Tâm, Hoàng Văn Thiên không biết phải nói thêm điều gì. Anh ta khẽ thở dài một hơi, nhìn về phía Mai Như Quỳnh phía xa. Mai Như Quỳnh thấy vậy khẽ gật đầu, tra kiếm lại vào vỏ, từ từ bước đến trước mặt cậu.
“Vậy ít nhất cũng phải cho anh chị một lý do hợp lý. Nếu không thì anh chị cũng không dám để các em ở đây gặp nguy hiểm.”
Hai cô nàng Đặng Linh Lam và Long Huyền Vi cũng cầm theo vũ khí đứng sau cậu. Họ như thể đang chờ xem cậu sẽ nói như nào, cũng như sẽ giải thích mọi chuyện ra sao. Truyền thừa là gì? Tại sao Linh phải ở lại?
Thanh Tâm nhìn lướt qua khuôn mặt của từng người, rồi dừng lại trước mặt Thanh Linh. Cậu hít sâu một hơi, nói ra một tin tức khiến cho tất cả mọi người, bao gồm Thanh Linh đều phải chấn động:
“Nếu không ở lại và tiếp nhận truyền thừa này. Khả năng cao Linh sẽ chết…”
…
Bên trong không gian Tâm Linh. Có một bóng người lười biếng nằm trên giường trong phòng của Thanh Tâm. Người đó có diện mạo giống hệt trăm phần trăm Thanh Linh, có khác cũng chỉ là con mắt bên phải có màu đỏ tươi với vòng tròn ma pháp kì lạ.
“Hì hì, Tâm à… tôi đúng là yêu cậu nhất nhất đấy. Nhưng mà… cái biểu cảm lo nghĩ cho con ả yếu đuối kia của cậu, khiến cho tôi rất là khó chịu nha. Mà thôi kệ, dù sao chúng ta cũng đã kí “hợp đồng” rồi mà. Cho đến cuối cùng, cậu cũng chỉ thuộc về tôi mà thôi.”
Cô nằm cuộn tròn trên giường Thanh Tâm, tham lam hít lấy mùi hương của cậu vẫn còn vương vấn ở đây, càng hít, má cô càng ửng đỏ. Cô như một con nghiện, điên cuồng hít lấy hít để không để sót bất kì mùi hương nào. Khi đang hít như mèo hít cỏ, cô bỗng khó chịu nhíu mày mà nhìn ra phía ngoài cửa sổ. Cô nhìn chằm chằm về phía hồ nước có màu đen trong suốt kì lạ, nơi đang có một bóng đen đứng giữa lòng hồ nhìn lên cô.
“Thật là phiền phức. Nhưng đành vậy thôi, nếu không nhờ hắn ta thì mình cũng chẳng thể biết công dụng và cách sử dụng của thứ này.”
Cô đưa tay lên chạm vào phần mắt đỏ, rồi nhếch môi cười một cách tà mị. Nhưng rồi nụ cười cô tắt lịm, thay vào đó là sự căm hận, sát ý xen lẫn ghen tuông đối với một người.
“Thanh Linh a Thanh Linh, thật kinh tởm khi tôi được “sinh ra” bởi cô. Một con khốn yếu đuối như cô, tại sao lại được cậu ấy quan tâm đến vậy chứ?”
Cô nắm chặt tay, hít sau một hơi, rồi đứng dậy bước ra ngoài. Trước khi đi, cô còn lưu luyến liếc nhìn chiếc giường trong phòng, rồi khép cửa đi ra ngoài. Đứng trên bờ hồ, cô nhìn chằm chằm bóng đen trước mặt, rồi nhoẻn miệng cười.
“Tôi rất mong chờ cái ngày được hấp thụ linh hồn của ông đấy, Hắc Nghịch Long. Giờ, bắt đầu dạy học thôi… sư phụ.”