Chương 85: (Chưa nghĩ ra tên)
Trong căn phòng được sắp xếp cho khách quý. Long Bạch An sắc mặt âm u vắt chéo chân trên ghế. ngồi bên cạnh là Long Huyền Vi đặt hai tay lên đùi, cúi đầu không dám thở mạnh. Đối diện với hai người họ, là Thanh Linh có chút áp lực từ người trước mặt, cùng Thanh Tâm tỏ vẻ bình tĩnh như thể mọi chuyện đang xảy ra vô cùng bình thường.
“Ta không chấp nhận.”
Long Huyền Vi nghe vậy, bờ vai khẽ run, ánh mắt rưng rưng ngước lên nhìn Long Bạch An bên cạnh. Long Bạch An không nhìn ánh mắt của đệ tử bên cạnh, mà vẫn chăm chăm nhìn Thanh Linh cùng Thanh Tâm.
“Thưa tiền bối An, tiền bối có thể đưa ra lý do vì sao tiền bối không chấp nhận được không ạ?”
Thanh Linh ngồi thẳng lưng, ánh mắt không lảng tránh, nhìn hai người trước mặt, dõng dạc không kiêu ngạo không tư ti.
“Cần lý do sao?”
Long Bạch An chống tay nghiêng đầu, ánh mắt như bậc bề trên nhìn xuống. Cả căn phòng vì ánh mắt đó liền trở nên lạnh lẽo, khiến cho cả ba người Long Huyền Vi, Thanh Linh, Thanh Tâm đều cảm thấy khó thở và lạnh buốt đến tận xương tủy.
“Haizz… xin phép tiền bối.”
Thanh Tâm thở ra một hơi sương trắng, xin phép một tiếng rồi lôi điện thoại ra bắt đầu thao tác trên màn hình. Long Bạch An cũng không ngăn cản, cô nàng muốn xem, Thanh Tâm có thể làm được gì vào lúc này.
Sau một hồi thao tác, trên màn hình điện thoại cậu liền hiện ra đang gọi cho [Mẹ Rồng]. Thanh Tâm bấm loa ngoài, đặt điện thoại lên mặt bàn rộng lớn. Chờ một lúc phía bên kia bắt máy, giọng nói phát ra từ điện thoại lại khiến cho Long Bạch An phải cứng người trong giây lát.
[Alo, có chuyện gì gấp hả con trai?]
“Mẹ, con trai mẹ có bạn gái rồi… chỉ là mới thiết lập quan hệ được vài ngày.”
[Thật hả!? đâu, cho mẹ xem đi!]
“Nhưng mà mẹ ơi, người nhà bạn gái không cho phép hai đứa con qua lại với nhau, mẹ có thể…”
Thanh Tâm khẽ liếc mắt nhìn Long Bạch An, người đang trừng mắt nhìn cậu, như thể nếu cậu nói tiếp thì cậu chết là cái chắc. Nhưng trạng thái hiện tại của Thanh Tâm lại không cảm thấy sợ hãi, cậu bỏ qua ánh mắt muốn giết người của Long Bạch An, tiếp tục lên tiếng.
“Mẹ có thể nói hộ con được không? Mà đối phương còn là người cực kì quen thuộc với mẹ đấy. Người mà mẹ kể với con từ lúc bé đó.”
[Người quen mẹ kể? Hahaha, vậy cũng tốt. Ít ra người quen thì dễ nói chuyện. Con chuyển máy đến đối phương đi, để mẹ nói hộ cho.]
Thanh Tâm mặt không đổi sắc, đẩy điện thoại đến gần Long Bạch An hơn, đưa tay ra hiệu mời. Thanh Linh bên cạnh, cùng với Long Huyền Vi đối diện lúc này đều trợn mắt há hốc mồm. Người khác gặp người nhà bạn gái thì kể lể xin xỏ, còn tên này thì trực tiếp gọi cho mẹ nhờ đối đáp luôn.
[Alo, không biết bên kia là nhà nào, để chúng ta có thể nói về vụ mấy đứa nhỏ.]
Giọng nói ôn hòa được phát ra từ chiếc điện thoại trên bàn. Không gian như bấm nút tạm dừng, không ai dám thở mạnh, cũng chẳng ai phát ra bất kì âm thanh nào. Long Bạch An bên ngoài thì bình tĩnh, nhưng bên trong lúc này lại dậy sóng cuồn cuộn.
[Alo? Cho hỏi có ai bên đó không vậy?]
“Nhã Thư… là tôi đây.”
Long Bạch An vừa cất lời, phía bên kia lại im bặt một cách khó hiểu. Như đoán được bên kia sắp làm gì, Long Bạch An liền nhanh chóng nói thêm.
“Đừng cúp máy. Hai ta nói chuyện được không?”
Chờ thêm khoảng 30 giây im lặng, phía bên kia cuối cùng cũng chỉ trả lời ra một từ:
[Được…]
Nghe được câu trả lời, khóe miệng Long Bạch An khẽ cong lên khó có thể nhìn thấy. Cô mặc kệ còn ba “đứa trẻ” tại đây, cầm lấy điện thoại của Thanh Tâm, đứng trước cửa sổ, tạo một kết giới cách âm, rồi bắt đầu cuộc trò chuyện giữa hai người.
Nếu như nói thao tác của Thanh Tâm là bất ngờ một, thì hiện tại thấy sư phụ vui vẻ gọi điện cho người khác khiến Long Huyền Vi bất ngờ mười. Cô quay qua nhìn vị sư phụ của mình, người thường ngày chỉ trưng ra bộ mắt lạnh lùng, với người đang mỉm cười ôn nhu hiện tại, đúng là khác một trời một vực. Long Huyền Vi ngơ ngác nhìn Thanh Tâm, như muốn hỏi việc gì đang xảy ra.
Thanh Tâm huých nhẹ khuỷu tay vào người Thanh Linh. Thanh Linh thở dài một hơi, khẽ lườm Thanh Tâm một mắt, rồi quay sang bắt đầu giải thích cho Long Huyền Vi.
…
Long Thu Nhã, mẹ của Thanh Linh và Thanh Tâm khi xưa không hề “thẳng”. Đừng nhìn bây giờ cách nói ôn hòa lễ độ, chứ thực ra Long Thu Nhã thời còn xuân xanh vô cùng “trăng hoa”. Nhưng đối tượng “trăng hoa” của Long Thu Nhã đa phần là phụ nữ, và Long Bạch An, sư phụ của Long Huyền Vi lại là một trong những người phụ nữ bị “lừa gạt” khi ấy.
Nhờ tính cách mạnh mẽ lẫn nhan sắc sắc sảo, Long Thu Nhã đã thu về cho mình một hậu cung toàn nữ mập mờ. Phải cho đến khi bị phát hiện, rồi bị bọn họ liên thủ trấn áp, thì Long Thu Nhã mới có thể sinh ra bóng ma tâm lý mà từ “cong” thành “thẳng”.
Nhưng phải xui rủi cỡ nào, thì lại có duy nhất một người, mặc kệ tính trăng hoa của Long Thu Nhã khi đó, mặc kệ bản thân đã bị lừa ra sao, người đó vẫn mặc kệ mà chăm sóc cho Long Thu Nhã sau khi bị đánh đến nhập viện. Người đó không phải ai khác: truyền nhân của Bạch Thuận Long, sư phụ của Long Huyền Vi, thiên tài thế hệ cũ, Long Bạch An.
Chỉ là do bóng ma tâm lý sau khi bị đánh, Long Thu Nhã không dám đối mặt với Long Bạch An, vì thế sau khi hồi phục, Long Thu Nhã liền biến mất tăm hơi, để lại Long Bạch An tìm kiếm trong vô vọng. Cho đến khi nghe được tin tức của đối phương, lại phát hiện ra đối phương có chồng có con từ lâu rồi.
Và tất nhiên, tất cả điều trên, là do chính Long Thu Nhã kể cho hai người Thanh Linh và Thanh Tâm từ khi hai người còn bé. Đó là lý do vì sao Thanh Tâm lại lôi mẹ ra làm bình phong.
…
Long Huyền Vi nghe xong, sắc mặt trông vô cùng đặc sắc. Cô nhìn qua Long Bạch An đang vui vẻ, rồi lại nhìn qua hai người Thanh Linh và Thanh Tâm một cách phức tạp.
“Mà Long tộc đúng là chịu chơi. Nam thì bình thường, nữ thì lại muốn…”
Thanh Tâm đưa hai tay lên, tạo thành hình chữ V rồi cắt vào nhau. Hai cô nàng thấy vậy liền đỏ mặt, muốn phản bác, nhưng lại không thể nghĩ ra được lời phản bác nào.
‘Sao nữ tộc Rồng nào mình gặp đều thích nữ vậy nhỉ? Có một người được cho là thích nam, thì lại là song tính.’
Thanh Tâm nhìn về phía Long Huyền Vi đang đỏ mặt, thở dài một hơi, im lặng ngồi tại chỗ.
Ba người cứ thế ngồi im tại chỗ không ai nói câu nào. Chờ qua hơn 30 phút, Long Bạch An mới thỏa mãn, vui vẻ đặt điện thoại lại về phía bàn, đẩy về cho Thanh Tâm. Nhưng sau khi ngồi xuống, biểu cảm cô nàng lại trở về vẻ lạnh lùng thường thấy.
“Được rồi. Cho ta lý do để ta đồng ý.”
Long Huyền Vi nghe được sư phụ đã cho một cơ hội liền vui vẻ. Cô nàng nhanh chóng liệt kê ra từng điểm tốt của hai người Thanh Linh và Thanh Tâm. Sau khi cô nói xong, Thanh Linh cũng vui vẻ liệt kê ra điểm tốt của Long Huyền Vi. Chỉ còn Thanh Tâm là im lặng không nói câu nào.
“Vậy còn ngươi.”
Thanh Tâm tuy bị ba người nhìn chằm chằm, nhưng cậu không hề cảm thấy lo lắng hay bối rối. Cậu nhìn sang Long Huyền Vi, nói với giọng vô cùng bình tĩnh, không xa cách cũng chẳng thân thiết, chỉ như một người bạn không hơn không kém.
“Huyền Vi, cậu muốn mình nói thật, hay muốn mình nói dối?”
Long Huyền Vi như bị nện một búa vào trái tim, cô nắm chặt tay, bối rối nhìn Thanh Tâm trước mặt. Long Bạch An thì nhíu mày, Thanh Linh thì ngơ ngác khó hiểu nhìn cậu.
“Ý… ý cậu là gì, Tâm?”
“Như mình vừa nói. Cậu muốn mình nói thật về cảm xúc mình dành cho cậu, hay nói dối để cho qua chuyện này.”
“Tất nhiên là nói thật. Nói đi. Cảm xúc về của ngươi về Huyền Vi.”
Không để Long Huyền Vi trả lời, Long Bạch An nhanh chóng đưa ra câu hỏi. Thanh Tâm nhìn sang Long Bạch An, rồi quay sang nhìn Long Huyền Vi. Thấy cô nàng không phản bác, cậu liền mặc định cô nàng đồng ý.
“Nếu như phải nói. Thì thưa tiền bối, cháu không hề có bất kì cảm xúc nào với Huyền Vi. Cháu với Huyền Vi không quá quen thuộc với nhau, phần nhiều tiếp xúc có lẽ là lúc thi đấu và chăm sóc thương thế. Cháu không biết Long Huyền Vi thích cháu ở điểm nào và vào lúc nào. Nhưng mối quan hệ này chỉ đơn thuần là trách nhiệm của cháu, cũng như một phần cháu muốn bù đắp cho cậu ấy.”
Thanh Tâm nhìn sang Long Huyền Vi, người đang buồn bã sau khi nghe từng câu từng chữ cậu vừa nói ra. Thanh Tâm hít vào một hơi, nhìn cô nàng một cách chân thành, nói:
“Xin lỗi Huyền Vi. Hiện tại mình chưa quen với việc bắt đầu một mối quan hệ mới. Nhưng mình rất nghiêm túc với mối quan hệ này sau khi chấp nhận lời mời khi đó của cậu. Nếu cậu sẵn lòng, thì chúng ta sẽ từ từ bồi dưỡng tình cảm thật sự, còn nếu hiện tại cậu cảm thấy mình không xứng đáng với cậu, thì mình hoàn toàn có thể đền bù bằng thứ khác.”
Long Huyền Vi khẽ cắn môi, lời muốn nói cũng chẳng thể thốt ra, im lặng nắn lấy ngón tay của bản thân. Thanh Linh ngồi bên cạnh sắc mặt vô cùng phức tạp, cô lúc này không biết phải diễn tả cảm xúc của mình lúc này như nào. Vì cô cũng có một phần suy nghĩ giống Thanh Tâm, chỉ là cô không dám nói thẳng ra như cậu ta, mà chọn cách giữ im lặng, vì sợ Long Huyền Vi buồn bã.
“Linh… có phải cậu cũng nghĩ như vậy không?”
Thanh Linh không biết phải nói sao cho phải. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt: “làm ơn hãy nói thật cho mình” của Long Huyền Vi, cô không nhịn được mà mím môi, gật đầu nhẹ.
Lúc này tâm tình của Long Huyền Vi rối như tơ vò. Cô không biết phải nói tiếp như nào, hay đối mặt ra sao. Trong lúc cô đang cảm thấy buồn bã, bỗng mắt cô mở lớn, khó tin quay sang nhìn sư phụ của mình.
Long Bạch An không nói gì, chỉ gật đầu rồi lắc đầu với cô, sau đó nhìn thẳng vào mắt của cô như muốn nói: “hối hận?”. Long Huyền Vi như có thêm dũng khí, cô hít sâu một hơi, chìa tay về phía trước, ánh mắt kiên định, nói:
“Vậy thì. Từ giờ chúng ta bắt đầu lại từ đầu. Mong hai người sẽ chăm sóc mình. Và mình cũng sẽ chăm sóc hai người một cách chu đáo.”
Thanh Linh và Thanh Tâm thấy vậy, liền nhìn nhau cười một tiếng, rồi cùng lúc nắm lấy tay cô nàng, đồng thanh trả lời.
“Được thôi, mong cậu không hối hận, bạn gái. (x2)”
Thấy ba người vui vẻ nắm lấy tay nhau, Long Bạch An đứng bên cạnh cảm thấy vừa vui vừa buồn.
‘Thu Nhã à Thu Nhã. Tuy ngươi không thuộc về ta, nhưng hai đứa con của ngươi đều thuộc về đệ tử của ta nha. Mà khoan… sao lại là hai đứa?! Ta nhớ con út của Thu Nhã chỉ sinh một chứ có sinh đôi đâu?’
Uỳnh!
Trong lúc Long Bạch An đang nhíu mày nghi hoặc nhìn Thanh Linh lẫn Thanh Tâm, thì bên ngoài xuất hiện một vụ nổ lớn, khói đen bốc lên cao.
Người phản ứng nhanh nhất là Long Bạch An, cô nàng nhanh chóng cầm lên thanh kiếm của mình, mở cửa sổ rồi bay về hướng cột khói phát ra.
“Chuyện gì vậy?!”
“Vụ nổ vừa rồi là sao vậy? Hình như nó ở gần đây.”
“Nhanh, ra ngoài xem!”
Ngay khi Long Bạch An vừa đi, du khách nước ngoài thì lo lắng tìm chỗ an toàn để trú, cũng có một số du khách nước ngoài chạy theo dân Đại Việt, đều nhao nhao chạy về hướng vụ nổ vừa rồi để khám thính tình hình.
“Đi thôi.”
Thanh Linh kéo theo hai người đang chăm chú nhìn ra ngoài. Khi mới mở cửa, Thanh Linh liền bị một thân hình nhỏ nhắn ngã vào trong ngực.
“Lam?”
“Khụ… xin lỗi, mình bị trượt chân.”
Đặng Linh Lam sắc mặt không đổi, nhanh chóng đứng dậy, đưa tay lên phủi bụi trên ngực Thanh Linh. Long Huyền Vi khẽ nhíu mày, liền tiến đến nắm lấy tay cô nàng.
“Làm gì?”
“Cậu…”
“Bỏ qua chuyện này đi, chúng ta đi ra ngoài xem tình hình thế nào.”
Thanh Linh nhanh chóng dừng cuộc cãi vả của hai cô nàng lại, liền nắm lấy tay hai người họ rồi chạy ra ngoài. Thanh Tâm khẽ lắc đầu, rồi nhanh chóng đuổi theo bọn họ.
…
Ra đến nơi, cả bốn người đều choáng ngợp vì lượng người bao quanh cả trên trời lẫn dưới đất đều có rất nhiều. Bọn họ đi quanh đều không thấy bất kì điểm nào để chen vào.
Đi một hồi, cả bốn người thấy được Lý Trường Hà đang đứng trên một nơi cao, tay cầm điện thoại chĩa về hướng trung tâm. Xung quanh cô nàng cũng đang có vô số người đang cầm điện thoại lên, người thì quay phát sóng trực tiếp, người thì gọi điện cho người nhà, người thì quay trước để có cái đăng.
“Thật mẹ nó a. Không ngờ tiểu Hà tôi đây chọn ngày du lịch không hợp rồi a.” (Tiếng Trung)
[Tiểu Hà ngươi văng tục rồi, sẽ không phải vì bị tên kia chê mà bộc lộ bản chất rồi chứ?!]
[Giết người rồi. Mà khoan, kia có phải ấn kí của Vô Nguyên không?]
[Mẹ nó, lần đầu tiên thấy phát sóng kích thích như này.]
Lý Trường Hà nhìn số người xem ngày càng tăng, cũng như quà tặng hiện lên che kín màn hình, khiến cho cô nàng trong lòng nở hoa, mỉm cười vô cùng vui vẻ.
Phía trung tâm, chỉ thấy có năm người đang đứng bao quanh một cái xác cháy đen. Tuy đã cháy như cục than, nhưng vẫn có một ấn kí Vô Nguyên lấp ló dưới làn da của cái xác đó.
“Chậc, không ngờ tên này chơi tự bạo.”
Một nam nhân có lẽ là đội trưởng tỏ ra tiếc nuối xen lẫn tức giận nhìn cái xác trước mặt.
“Bỏ đi đội trưởng, ít ra chúng ta vẫn bảo vệ du khách và tiêu diệt Vô Nguyên theo như ủy thác là được.”
Một nam nhân khác tiến đến, nói nhỏ với vị đội trưởng của anh ta.
“Hừ, đối phương tự bạo, tuy không gây chết người, nhưng vẫn khiến hai thành viên đội mình trọng thương. Điều này không tốt chút nào.”
Vị đội trưởng nhìn qua hai thành viên đội mình đang được dìu bên cạnh, trên người đều là vết thương do vụ nổ gây ra, quần áo cũng vì thế mà rách tả tơi cháy xém.
“Nhưng đối phương quá ranh ma, sau khi phát hiện chúng ta đang theo dõi, hắn liền chạy ra nơi đông người rồi tự bạo. Lũ Vô Nguyên này luôn luôn khó chịu như vậy.”
Một nữ thành viên sắc mặt khó coi nhìn vào cái xác đang bốc khói nghi ngút. Nếu không phải vì ở đây đông người, không thì cô đã cho cái xác này không toàn thây rồi.
Cả đội sau khi nghe được lời của nữ thành viên, liền không nhịn được mà khó chịu nhíu mày. Số lần họ gặp những tên như này không phải lần một lần hai, nhưng mỗi lần gặp đều sẽ cảm thấy vô cùng khó chịu.
“Xin chào, tôi là quản lý khu này. Mong mọi người nhanh chóng đưa người bị thương đến phòng y tế tại đây, còn cái xác sẽ do chúng tôi đảm nhiệm.”
Một vị trung niên tộc cáo tiến đến, ôn tồn lễ độ mời đoàn đội trước mặt. Phía sau ông ta là đoàn người đang sơ tán du khách, chữa trị cho người bị thương và giải quyết cái xác cháy đen.
Đoàn đội khi cũng không hề tỏ ra khó chịu, họ gật đầu, rồi nhanh chóng đi theo đoàn y tế của nơi đây để chữa thương. Hai người trọng thương đều đã được mang lên cáng để di chuyển, nên bọn họ cũng không lo về vấn đề này.
“Xin lỗi các vị du khách tại đây. Xin lỗi vì để các vị gặp phải vấn đề này. Hôm nay Hồ Trăng Tròn sẽ giảm giá 10% tất cả khu vực, kính mong mọi người sẽ có một ngày du lịch an toàn.”
Vị trung niên tuy nói bằng tiếng Việt, nhưng không rõ vì sao cả người nước ngoài đều hiểu rõ ông ta đang nói gì. Bọn họ nhao nhao nói chuyện với nhau, nhưng có một số người đã trải qua chuyện này rồi, nên đối với họ điều này vô cùng bình thường.
Khi cái xác được cho vào túi đựng xác và bị khiêng đi. Mọi người thấy mọi chuyện đã trở lại bình thường, liền không quan tâm nữa mà rời khỏi đây.
‘Nơi này, chắc chắn sắp có chuyện xảy ra. (x4)’
Cả bốn người như tâm linh tương thông, nhanh chóng đưa ra kết luận chỉ với hình ảnh vừa rồi. Bọn họ nhìn nhau, trao đổi ảnh mắt rồi cùng lúc gật đầu.
Trong lúc bốn người đang suy nghĩ, thì Long Bạch An từ trên trời đáp xuống, nhìn cả bốn người rồi nói đúng một từ:
“Đi.”
Cả bốn người chưa hiểu chuyện gì xảy ra liền bị Long Bạch An bao bọc bằng mana của cô nàng, rồi “kéo” cả bốn người về lại phòng của mình.
“Rời đi thôi. Nơi này nguy hiểm.”
“Thưa tiền bối, cháu xin từ chối đầu tiên.”
Người đầu tiên từ chối không ai khác ngoài Thanh Tâm. Long Bạch An khẽ nhíu mày, nhìn cậu như muốn nói: “Đây không phải lúc để đùa.”.
“Cháu cũng vậy, thưa tiền bối An.”
“Sư phụ. Cả con nữa.”
“Cháu cũng không.”
Cả ba cô nàng còn lại liền đứng lên từ chối. Long Bạch An sắc mặt lạnh lùng, thả ra uy áp khiến cho cả bốn người đều quỳ rạp xuống đất.
“Đây không phải câu hỏi. Mà là lời cảnh cáo.”
Cả bốn người đều bị uy áp làm cho khó thở, khiến cho sắc mặt của họ đều cùng lúc đỏ bừng. Ngay khi Long Bạch An định cưỡng ép kéo cả bốn người rời khỏi đây, thì cơ thể cô liền khựng lại, uy áp tỏa ra cũng biến mất không thấy tăm hơi.
“Là một tiến bối mà cưỡng ép hậu bối như này là không được đâu.”
Hùng Lạc Thiên ngồi trên bệ cửa sổ, nhoẻn miệng cười, gật đầu với bốn người đang ngơ ngác. Ông ta khẽ phất tay, cả bốn người liền được bao bọc bởi mana của ông ta rồi bay vút ra ngoài, hướng bay là địa điểm mà lều trại của họ.
Sau khi làm xong tất thảy, Hùng Lạc Thiên mới thu hồi lại uy áp của mình. Long Bạch An nắm chặt chuôi kiếm, sát ý trong mắt như hóa thành thực chất, tạo thành vô số bông tuyết bay nhỏ bao trùm căn phòng.
“Nếu không cho tôi một lý do hợp lý, thì tôi liều mạng với ông.”
“Tiền sửa sang lại đắt lắm đấy.”
Hùng Lạc Thiên dậm chân, bông tuyết dần tan đi rồi bốc hơi. Nhiệt độ trong căn phòng cũng vì thể mà trở lại bình thường. Chỉ có duy nhất một nơi còn lạnh lẽo, là ánh mắt như muốn giết người của Long Bạch An.
“Bốn người vừa rồi cô không thể đưa đi. Ít nhất là trước khi truyền thừa kết thúc thì cô không thể đưa đi.”
Hùng Lạc Thiên ra một câu không đầu không đuôi, rồi từ từ bay ra ngoài. Để lại Long Bạch An với sắc mặt lạnh lùng đến cùng cực, bàn tay siết lại thành nắm đấm kêu rắc rắc vài tiếng. Muốn trút giận nhưng không biết trút vào đâu.
Đánh thì cô đánh không được, người thì cũng chẳng thể đưa đi. Lúc này cô chỉ có thể nhẫn nhịn, chờ sau khi qua chuyện này, cô chắc chắn phải cắt một miếng thịt trên người Hùng Lạc Thiên ra mới thôi.