Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
toan-dan-ngu-thu-an-tang-thong-tin-chi-co-ta-co-the-thay-duoc.jpg

Toàn Dân Ngự Thú: Ẩn Tàng Thông Tin Chỉ Có Ta Có Thể Thấy Được

Tháng 2 1, 2025
Chương 83. Giang hồ gặp lại Chương 82. Cường đại Tử Vũ Thiên Ưng
nhi-chu-muc-nu-de-nay-cot-truyen-khong-thich-hop

Nhị Chu Mục Nữ Đế: Này Cốt Truyện Không Thích Hợp!

Tháng 12 6, 2025
Chương 341: Chương cuối Chương 340: Trong rương hành lý Nữ Đế
ta-hon-don-thanh.jpg

Ta Hỗn Độn Thành

Tháng 1 24, 2025
Chương 1240. Tương lai đáng để mong chờ Chương 1239. Tây Du trò chơi
ma-nu-nay-quan-ta-goi-ba-ba.jpg

Ma Nữ Này Quản Ta Gọi Ba Ba

Tháng 1 18, 2025
Chương 540. Giới ma pháp môn chi chiến Chương 539. Hồng tinh phía trên
sap-chet-mang-benh-kinh-ngoi-day-cuu-nhat-dung-la-chinh-ta.jpg

Sắp Chết Mang Bệnh Kinh Ngồi Dậy, Cựu Nhật Đúng Là Chính Ta

Tháng mười một 27, 2025
Chương 478: Qua đi tự mình, sau cùng dị thường (đại kết cục) Chương 477: Sa đọa chủ mẫu
hoa-hong-nien-dai-trong-tu-hop-vien-quan-chung-an-dua

Hỏa Hồng Niên Đại: Trong Tứ Hợp Viện Quần Chúng Ăn Dưa

Tháng mười một 20, 2025
Chương 547:: Viết cái cảm nghĩ Chương 546:: Chúng ta đều ra biển đi
bat-dau-truong-sinh-bat-tu-ai-cung-cho-la-ta-vo-dich

Bắt Đầu Trường Sinh Bất Tử, Ai Cũng Cho Là Ta Vô Địch

Tháng 2 5, 2026
Chương 2924 chính thức vào ở Thương Nam Chương 2923 người nhà chính là muốn đoàn đoàn viên viên
khi-huyet-muoi-diem-ta-truc-tiep-them-so-khong.jpg

Khí Huyết Mười Điểm? Ta Trực Tiếp Thêm Số Không!

Tháng 1 31, 2026
Chương 249: Nơi này thịt bò rõ ràng không theo cân bán Chương 248: Hùng hài tử nhất định cần tiếp nhận năm năm thi đại học ba năm mô phỏng
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 84: Truyền nhân
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 84: Truyền nhân

Trên hành lang trải dài bởi ánh nắng chiếu qua ô cửa sổ, có hai bóng người một nam một nữ tộc Rồng với sắc mặt nghiêm trọng đang sải bước trên đó. Hai người không nói với nhau câu nào, mà chỉ im lặng tiến đến trước một cánh cửa gỗ.

“Còn thiếu hai người thôi, vào đi.”

Chưa cần hai người gõ cửa hay lên tiếng, đã có một giọng nói trầm thấp vang lên phía bên kia cánh cửa. Hai người mặt không đổi sắc, đẩy cánh cửa ra rồi đi vào trong.

Bên trong, nơi đang tụ tập khoảng 10 người, có người ngồi im suy nghĩ, có người dần mất kiên nhẫn nhìn ra ngoài, có người thì vô tư cầm chén trà lên uống. Và người đáng chú ý nhất, vẫn là người đàn ông thuộc tộc Người đang ngồi trên chiếc ghế sofa tại trung tâm.

Ông ta trông vô cùng trẻ trung, nhìn như một thanh niên 20 tuổi, dù tuổi thật gấp mấy lần với nhan sắc hiện tại. Trên mặt ông ta đeo một chiếc kính gọng tròn, tỏ vẻ than nhiên, vắt chéo chân, cầm chén trà trên bàn lên uống, trông vô cùng bình tĩnh.

“Vậy là đủ người rồi. Cuộc họp khẩn cấp bắt đầu.”

Người đàn ông đặt chén trà xuống, nhìn hai người vừa đến, rồi cười nói như thể họp khẩn cấp không phải chuyện gì to tát.

Người đàn ông tộc Rồng vừa tới, không nói không rằng tiến đến xách cổ áo người đàn ông tộc Người lên, rồi hét thẳng vào mặt ông ta.

“Trả lời tôi đi Hùng Lạc Quân, tại sao lại không cho Long tộc chúng tôi tiếp nhận truyền thừa. Đây rõ ràng là một truyền thừa thuộc về Long tộc của Đại Việt, tại sao chúng tôi lại không được phép tham gia!”

Thấy được hành động quá khích như vậy, mọi người trong phòng lại hoàn toàn chẳng mảy may quan tâm. Vì họ cũng vô cùng nghi hoặc, thậm chí còn khó hiểu trước ý định của Hùng Lạc Quân, người thành công nhận được truyền thừa của các vị vua Đại Việt cổ.

Hùng Lạc Quân không trả lời, mà chỉ mỉm cười, vỗ nhẹ vào tay người đang xách cổ áo mình lên. Người đàn ông tộc Rồng vẫn còn tức giận, nhưng vẫn thả ông ta xuống. Hùng Lạc Quân chỉnh lại cổ áo của mình, đẩy nhẹ gọng kính, bắt đầu giải thích:

“Nếu như tôi nói, truyền thừa này đã có người chú định, hay nói đúng hơn là đã có người tiếp nhận dù nó chưa mở ra, thì mấy người có tin không?”

Lời vừa dứt, âm thanh trong phòng bỗng im bặt, hơi thở tất cả cùng lúc khựng lại một giây, không khí trong phòng cũng vì thế mà lạnh đi vài phần.

“Vậy. Người tiếp nhận. Là ai?”

Người vừa nói là nữ tộc Rồng đến cùng người đàn ông kia. Trên dưới cô nàng thuần một màu trắng xóa, mái tóc dài buộc thành tóc đuôi ngựa cao, ánh mắt sắc sảo, khuôn mặt lạnh lùng. Khoác trên người chiếc áo măng tô che đến chân, tay ôm thanh kiếm tinh xảo, lưng dựa vào bức tường gần cửa, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo đến đáng sợ.

“Xin lỗi, hiện tại không thể nói cho mọi người. Đặc biệt là cô, truyền nhân của Bạch Thuận Long, Long Bạch An.”

Hùng Lạc Thiên mặc kệ ánh mắt nhìn chằm chằm của Long Bạch An, nói ra một tin tức khiến tất cả mọi người ở đây phải rùng mình, đặc biệt là hai người tộc Rồng kia.

“Còn một chuyện nữa. Truyền nhân của Hắc Nghịch Long đã xuất hiện. Không rõ là ai, nhưng vào nửa đêm thứ bảy, chủ nhật tuần trước, cảm ứng của tôi đã phát hiện ra khí tức của Hắc Nghịch Long tại Thế Giới Bóng. Nhưng khí tức chỉ xuất hiện một thời gian ngắn, sau đó lại biến mất. Vị trí tôi không thể tìm ra, cứ như vị truyền nhân ấy đang ở một nơi không thể xác định vị trí vậy”

Hùng Lạc Thiên sau khi tiếp nhận truyền thừa của các vị vua Đại Việt cổ, đã thức tỉnh một bí pháp gọi là Tìm Kiếm Truyền Nhân và Cảm Ứng Truyền Nhân. Nói là một bí pháp, nhưng thực chất nó là một kỹ năng bị động, với thời gian hoạt động là 24/7. Biến người sở hữu thành một chiếc máy dò sống, chuyên dùng để dò truyền nhân và người tài tại Đại Việt.

Nếu như nói truyền thừa ma thú của Hắc Nghịch Long như một quả bom cầm tay, thì truyền nhân của Hắc Nghịch Long lại như một quả bom tấn nện thẳng vào đầu những người tại đây. Đặc biệt là Long Bạch An, truyền nhân của Bạch Thuận Long, kẻ thù truyền kiếp của Hắc Nghịch Long thời Đại Việt cổ.

“Nếu là người ngoài (người nước ngoài) thì giết không tha. Còn nếu là người Đại Việt, thì bắt về Long tộc, tìm người dạy dỗ. Với một Hắc Nghịch Long đã đoạn tuyệt truyền thừa bỗng nhiên xuất hiện truyền nhân, vậy thì không thể để sai lầm thời tổ tiên diễn ra lần nữa.”

Người đàn ông tộc Rồng nắm chặt vũ khí tay, ánh mắt tỏa ra sát ý không hề che giấu, sức mạnh cũng bộc phát ra xung quanh, làm cho một số đồ gốm sứ thủy tinh dễ vỡ nứt ra rồi vỡ tan thành từng mảnh.

“Bình tĩnh nào, Hoàng.”

Tiên pháp: giọng nói tỉnh thần.

Một nam nhân tộc tiên, người đang nhắm mắt dưỡng thần, bỗng phát ra giọng nói như có ma lực, khiến cho Long Huy Hoàng dần bình tĩnh lại, từ từ thu lại khí tức phát ra.

“Cảm ơn. Xin lỗi, những đồ tôi đã phá hủy tôi sẽ đền bù sau.”

Long Huy Hoàng nói xong liền đứng cạnh Long Bạch An, lựng dựa vào tường. Trong đầu loạn cào cào, vì vừa phải nghe một tin tức động trời. Long Bạch An nhích sang một bước, cô cũng không khá hơn là bao, nhưng phần nhiều là thấy kì lạ. Vì cô đã tiếp nhận truyền thừa của Bạch Thuận Long, nên biết thêm một số thứ không nên biết.

‘Thật kì lạ, đáng lý ra truyền thừa Hắc Nghịch Long đã biến mất rồi chứ? Vậy tại sao bây giờ lại xuất hiện? Haizz… Mong truyền nhân của Hắc Nghịch Long là nữ, nếu mà là nam thì mình sẽ không nhịn được mà chặt một kiếm mất. Mà bỏ qua chuyện này đã, không biết con bé Huyền Vi chạy đi đâu rồi, rõ ràng bảo chỉ đi hai ngày cùng con bé Tuyết, vậy mà gần một tuần rồi không thấy con bé ở đâu, thậm chí liên lạc cũng không có. Đúng là lớn rồi, đủ lông đủ cánh nên không còn quan tâm vị sư phụ này nữa rồi.’

Mặc dù bên ngoài thể hiện ra vẻ lạnh lùng ít nói, vậy mà bên trong Long Bạch An lại vô cùng “náo nhiệt”. Có lẽ do ở cùng một vị sư phụ như vậy từ bé, nên cũng không khó hiểu vì sao, Long Huyền Vi lại dính chứng bệnh kém giao tiếp.

Bộp!

Hùng Lạc Thiên vỗ tay, khiến cho mọi người chú ý về mình, rồi ông ta tiếp tục nói vấn đề còn giang dở:

“Giờ trở lại về vấn đề chính. Tôi nhờ mọi người đến đây, là để mọi người bảo vệ những du khách, ngăn chặn Vô Nguyên và giúp đỡ vị truyền nhân đó. Nếu mọi người muốn ích lợi, có thể gặp riêng tôi hoặc nói ngay bây giờ nếu muốn.”

Hùng Lạc Thiên vừa dứt lời, trong phòng liền yên tĩnh, không ai nói câu nào, cũng chẳng có ai lên tiếng đòi hỏi lợi ích. Vì mỗi người ở đây đều biết, họ đến đây để đại diện gia tộc, môn phái, đoàn đội, tập đoàn. Nếu dám lên tiếng đòi lợi ích trước mọi người lúc này, chẳng khác nào bảo mình đến vì lợi ích, chứ không nghĩ về an nguy của mọi người, hay bộ mặt mà họ đại diện.

Nên giờ dù có muốn, thì họ vẫn nên chờ riêng tư. Một phần là vì bộ mặt, một phần là không muốn lộ lợi ích của mình nhận được. Nếu lộ ra, sợ rằng sẽ có một số người không phục, thậm chí gây xích mích giữa hai bên.

“Chẳng có ai từ chối, vậy thì tôi sẽ mặc định mọi người đã đồng ý. Được rồi, cuộc họp kết thúc, tôi đã chuẩn bị sẵn phòng cho mọi người, mọi người có thể nghỉ ngơi đến tối, hoặc dạo chơi tùy ý. Tôi, chủ nhân của Hồ Trăng Tròn, sẵn lòng phục vụ mọi người cho đến khi truyền thừa kết thúc.”

Hùng Lạc Thiên nhoẻn miệng cười, ra hiệu với mọi người rằng cuộc họp đã kết thúc, bọn họ có thể rời đi bất cứ lúc nào.

Từng người một thấy cuộc họp đã kết thúc, liền lần lượt đứng dậy bước ra ngoài. Khi đi ra, họ liền được người phục vụ ở ngoài chờ sẵn dẫn đến phòng đã dọn sẵn cho họ.

“Mọi người đã đi hết. Vậy, hai vị tộc Rồng còn muốn gì ở tôi đây?”

Long Bạch An nhìn sang Long Huy Hoàng, ra hiệu đối phương đi ra ngoài. Long Huy Hoàng muốn nói gì đó, nhưng bị cái nhíu mày của cô nàng làm cho nản chí, đành phải lủi thủi đi ra ngoài.

Chờ khi Long Huy Hoàng đóng cửa lại, Long Bạch An liền tiến về phía cửa sổ, nhìn ra ngoài nói:

“Tại sao. Lại không nói cho tôi?”

Hùng Lạc Thiên cầm chén trà lên, không có gì là vội vã, im lặng thổi đi làn khói phía trên, tạo thành sóng nước nhè nhẹ, rồi từ từ uống trà.

Long Bạch An im lặng, nhưng hàn khí tỏa ra thì không như vậy. Nhiệt độ trong phòng giảm xuống đến mức lạnh lẽo, mặt trà dần ngưng kết thành tầng đá mỏng.

“Trà lạnh thì uống không ngon đâu.”

Hùng Lạc Thiên gõ nhẹ ngón tay xuống bàn, hàn khí trong phòng liền biến mất như chưa từng xuất hiện. Chén trà cũng bốc lên làn khói nghi ngút, như vừa mới ủ xong.

“Ông đã đột phá lên Lõi Hòa Hợp rồi? Không thể nào! Mới năm trước. Ông còn là Lõi Song Tầng 9 sao mà!? Chỉ với thời gian ngắn như vậy. Không thể nào mà lại đột phá được!”

Nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng đang tỏ ra vô cùng bất ngờ của Long Bạch An. Hùng Lạc Thiên không vui không buồn, giọng nói có chút kiêu ngạo vang lên:

“Có khi nào, cấp độ của tôi từ lâu đã là Hòa Hợp?”

Long Bạch An không trả lời, cô cầm chặt vỏ kiếm, nhanh chóng rút kiếm ra chĩa thẳng về phía Hùng Lạc Thiên. Lưỡi kiếm lóe lên, tưởng chừng sẽ đâm thẳng vào cổ Hùng Lạc Thiên, bỗng dừng lại 2mm trước cổ không thể nhúc nhích.

“Lõi Hòa Hợp 4 sao.”

Sắc mặt Long Bạch An âm trầm, nhìn chằm chằm Hùng Lạc Thiên như muốn nói: “Ông có phải là Hùng Lạc Thiên thật không? Và tại sao ông lại che giấu thực lực?”.

Hùng Lạc Thiên gạt lưỡi kiếm ở cổ ra, đứng dậy chấp tay ra sau lưng, tiến đến đứng trước cửa sổ, ánh mắt lướt qua khung cảnh trong tầm mắt, cũng như nhìn qua từng người đang vui vẻ ở dưới.

“Lần xuất quân của Vô Nguyên lần này, có lẽ là nhắm vào tôi…”

Long Bạch An cảm thấy cơ thể đã nhẹ đi, liền tra kiếm lại vào vỏ, đi về phía cửa sổ còn lại, im lặng nghe Hùng Lạc Thiên nói.

“Tháng trước, ngay khi tôi đột phá lên tứ tinh, do không kiểm xoát được khí tức, nên đã thất thoát một chút ra ngoài, khiến cho lũ Vô Nguyên trà trộn tại đây đã ngửi thấy. Chúng nhiều lần muốn dò xét nhưng không có cơ hội. Có lẽ nhân lúc hôm nay xuất hiện truyền thừa, nên chúng liền muốn phá đám, hay nói đúng hơn là bắt tôi triển lộ cấp độ.”

“Vậy tại sao vẫn còn mở cửa bán vé? Chẳng lẽ chỉ vì giấu cấp độ cho ông. Mà lại khiến cho những vị du khách ở đây, gặp nguy hiểm sao?”

Long Bạch An nắm chặt tay, không thể tin được nhìn Hùng Lạc Thiên.

Hùng Lạc Thiên nhìn sang, sắc mặt đạm nhiên, không nhanh không chậm trả lời:

“Long Bạch An. Tôi chưa bao giờ để người khác phải gặp nguy hiểm vì tôi. Tôi đã đăng bài ủy thác bảo vệ lên Hiệp Hội, nên số lượng đoàn đội và cá nhân bảo vệ du khách không dưới một trăm. Và tôi cũng đã lắp đặt kết giới bảo vệ an toàn, nên việc đẩy du khách vào nguy hiểm, sẽ là việc Hùng Lạc Thiên tôi đây chẳng bao giờ làm. Và…”

“Và?”

Hùng Lạc Thiên mỉm cười, đưa tay chỉ về một hướng ngoài cửa sổ. Long Bạch An khẽ nhíu mày, liền nhìn ra phía bên ngoài. Nhìn ngó một hồi, ánh mắt Long Bạch An trừng lớn, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo vì tức giận.

“Kia là đệ tử của cô nhỉ?”

Long Bạch An không nói gì, chỉ quay người, đi thẳng ra ngoài. Thậm chí vào lúc đóng cửa, cô nàng còn đóng sầm một tiếng, khiến cho cánh cửa nứt ra một chút.

Hùng Lạc Thiên khẽ cười một tiếng, rồi liếc mắt, nhìn chằm chằm hai người đang được Long Huyền Vi bên ngoài nắm chặt tay.

“Ồ, vậy mà là con của hai người kia, bảo sao cô ta lại phản ứng mạnh như vậy. Nhưng thật kì lạ, con út của hai người đó là song sinh sao? Nhớ không lầm họ chỉ sinh một thôi mà?”

Nghĩ một hồi liền không nghĩ nữa, Hùng Lạc Thiên khẽ lắc đầu, xoay người đến trước bàn gỗ, ngồi xuống ghế sofa, nhấp một ngụm trà, lôi ra đống giấy tờ bày biện trên bàn, nhìn vào chúng rồi bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ.

…

Phía dưới cả năm người đều không biết nguy hiểm đang đến gần. Họ vẫn đi trên đường, tay cầm đồ, nói cười với nhau.

“Mọi người thấy trò chơi thế nào? Tiểu Hà tôi thắng lớn rồi này!” (Tiếng Trung)

Lý Trường Hà quơ con gấu bông hình Cá Một Sừng lên trước điện thoại, nhoẻn miệng cười, cằm hếch lên trời, tỏ ra vô cùng kiêu ngạo.

[Tiểu Hà chơi thật sự tệ a, ngay cả trò ném phi tiêu dễ nhất cũng phải nhờ tên con trai kia mới thắng được.]

[Ta muốn xem lại cảnh tượng cô gái tóc đen và cô gái rồng một sừng chơi trò chém bù nhìn, ai có quay lại không?]

[Tôi cần video quay lại cảnh tiểu la lỵ chơi trò bắn bia, nếu được thì thì thêm cảnh tiểu la lỵ cãi nhau với cô gái rồng cũng được.]

Nhìn thấy từng dòng bình luận đa phần nói về bốn người kia, Lý Trường Hà không khỏi cảm thấy ghen tị, nhưng không nhiều. Cô nhanh chóng chĩa điện thoại về hướng bốn người, tay tạo thành mic, bắt đầu phỏng vấn:

“Xin hỏi mọi người hôm nay, có hài lòng về dịch vụ hướng dẫn du lịch của tiểu Hà ta không?” (Tiếng Trung)

Ba cô gái nghe qua phiên dịch từ Thanh Tâm, nghĩ ngợi một hồi liền gật đầu, vui vẻ nói với Thanh Tâm. Sau khi nghe qua ba cô nàng, Thanh Tâm liền tóm tắt ngắn gọn:

“Ba người họ đánh giá cao trình độ hướng dẫn của cô, nếu như được đánh giá thì họ sẽ đánh giá 5 sao…” (Tiếng Trung)

Lý Trường Hà nghe xong liền gãi đầu cười, bình luận trong phát sóng cũng không rõ gì mà liên tục nhắn [chuyện nhỏ.] [nhờ chúng tôi mà.] [tiểu Hà cướp công!].

“Nhưng mà, theo đánh giá riêng của tôi, thì việc ngôn ngữ hạn chế là một điểm trừ, cô thường hay live stream nên tương tác giữa hai bên không đều cũng là một điểm trừ, tuy là một streamer về du lịch, nhưng tôi thấy cô đa phần dựa vào bình luận để biết đây biết đó cũng là một điểm trừ…” (Tiếng Trung)

Thanh Tâm không nể nang mà nói ra từng lỗi của cô nàng, khiến cho Lý Trường Hà ngơ ngác, bình luận cũng vì thế mà hả hê.

“Chốt lại, tôi sẽ đánh giá cô 3 sao rưỡi về khoản hướng dẫn viên, và 3 sao về khoản live stream.” (Tiếng Trung)

[HAHAHA! Không ngờ cũng có ngày tiểu Hà bị chê bai thậm tệ như vậy.]

[Chuẩn chuẩn, tên này nói đúng ý ta a. Tiểu Hà về khoản này vẫn còn kém lắm.]

[Haha, vì tiểu Hà đa phần toàn ở trong nước, ra ngoài nước chỉ là số ít. Không ngờ lần đi Đại Việt này, tiểu Hà lại gặp một người không nể nang gì cả.]

“Cậu nói gì với cô ấy vậy?”

Thanh Linh khi thấy Thanh Tâm nói một tràng dài, rồi Lý Trường Hà ngơ ngác, cô không nhịn được mà tiến đến kéo áo Thanh Tâm lại, rồi nhỏ giọng hỏi.

“Không có gì, chỉ là chỉ ra từng lỗi thôi. Mà chơi nãy giờ cũng mệt rồi, tạm thời đi nghỉ thôi.”

Ba cô nàng gật đầu đồng ý, rồi kéo Lý Trường Hà đang ngẩn ngơ theo cùng. Đi được một lúc, họ liền bị một vị phụ nữ xinh đẹp thuần một màu trắng chắn đường. Chỉ có một điều kì lạ, là vào thời tiết nóng như lửa đốt hiện tại, tại sao đối phương lại mặc chiếc áo măng tô che đến chân như vậy?

Thấy người vừa đến là ai, Long Huyền Vi sắc mặt đại biến, nhanh chóng trốn ra phía sau lưng Thanh Tâm và Thanh Linh. Cả đám bị hành động vừa rồi của Long Huyền Vi làm cho choáng váng, chưa kịp hỏi, họ liền thấy Long Huyền Vi đã bị đối phương tóm lại từ khi nào không hay.

Cả đám ngạc nhiên chưa kịp định thần liền nghe được giọng nói yếu ớt truyền ra từ Long Huyền Vi, người đang bị xách như một con gà con.

“Sư phụ.”

Ba người Đặng Linh Lam, Thanh Linh, Thanh Tâm nghe vậy liền há mốc mồm, miệng đồng loạt thốt ra hai từ:

“Sư phụ?! (x3)”

Để lại Lý Trường Hà còn đang ngơ ngác, im lặng đứng im không dám hó hé câu nào.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

2900596736b4b6bfe3bedccc335c91b6
Bắt Đầu Chấp Chưởng Ảnh Thiên Vệ, Chế Tạo Triều Vận Vô Thượng
Tháng 1 17, 2025
ta-lam-sao-len-lam-hoang-de.jpg
Ta Làm Sao Lên Làm Hoàng Đế
Tháng 1 24, 2025
truong-sinh-gia-toc-de-nguoi-khai-chi-tan-diep-nguoi-san-xuat-hang-loat-dai-de
Trường Sinh Gia Tộc: Để Ngươi Khai Chi Tán Diệp, Ngươi Sản Xuất Hàng Loạt Đại Đế
Tháng mười một 12, 2025
ta-phuc-sinh-hong-hoang-dai-nang-toan-bo-du-tay-du-deu-te.jpg
Ta Phục Sinh Hồng Hoang Đại Năng, Toàn Bộ Đủ Tây Du Đều Tê
Tháng 2 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP