Chương 83: Truyền thừa Hồ Trăng Tròn
Trong một cửa hàng bán đồ lưu niệm, Thanh Linh cùng Đặng Linh Lam và Long Huyền Vi dắt tay nhau đi lựa từng món đồ một, để lại Thanh Tâm và Lý Trường Hà nhìn nhau ở ngoài chờ đợi họ.
“Cô đi theo bọn tôi làm gì?” (Tiếng Trung)
Thanh Tâm đứng khoanh tay, nhắm bên mắt thường, lạnh lùng nhìn Lý Trường Hà, người đang cầm điện thoại bằng tay, lúng túng gãi đầu.
Lý Trường Hà lúng túng, cô cũng không thể nói, do người xem bảo cô đi theo mấy người, nên vì chiều theo lưu lượng, cô đành phải mặt dày theo sau họ được.
“Khụ… à thì, tôi thấy mọi người cũng lần đầu đến đây, nên tôi muốn đi theo mọi người. Với cả, tôi đã tìm hiểu nơi này trước đó rồi, nên tôi cũng có thể dẫn mọi người đi xung quanh…” (Tiếng Trung)
Càng nói về sau, giọng Lý Trường Hà ngày càng bé. Nếu không phải do trạng thái hiện tại có cường hóa thân thể, thì Thanh Tâm cũng không nghe rõ cô nàng vừa nói gì.
“Một người Hoa dẫn một đám người Việt đi tham quan trên điểm du lịch của Đại Việt, cô thấy điều này có đủ thuyết phục không?” (Tiếng Trung)
Lý Trường Hà vành tai đỏ ửng, chính cô cũng không tin cái lý do này của mình, nói gì đến Thanh Tâm, người đang tỏ ra không muốn dính dáng gì đến cô.
[Hừ, đúng là một thẳng nam. Tiểu Hà của chúng ta xinh đẹp như vậy, mà tên người Đại Việt đấy lại không quan tâm. Chỉ camera về phía hắn đi tiểu Hà, để chúng ta xem hắn là loại người như nào.]
[Ủng hộ lầu trên. Tiểu Hà của chúng ta đưa ra lời mời như vậy rồi, mà tên đó còn tỏ vẻ thanh cao cái gì chứ!]
[Nhưng các người cảm thấy lý do của tiểu Hà vừa rồi có đáng tin không? Chính ta nghe được cũng cảm thấy không đáng tin chút nào.]
Thấy mọi người trong khu bình luận bắt đầu tranh cãi với nhau, Lý Trường Hà nhìn thấy chỉ biết cười khổ. Mỗi lần qua một quốc gia mới, cô gặp trường hợp như này không phải là ít. Dù gì có một người lạ, luôn cầm điện thoại lên phát sóng trực tiếp, tiếp cận mình, thì họ không cảnh giác mới là lạ.
“Bọn mình ra rồi đây, hai người đợi có lâu không?”
Thanh Linh hớn hở đi ra, trên tay cô là vô số đồ vật lớn nhỏ. Từ mô hình Hồ Trăng Tròn bản mini, cho đến móc khóa và vài thứ linh tinh khác. Thậm chí cả Đặng Linh Lam và Long Huyền Vi, trên tay cũng cầm một vài món được đặt trong chiếc túi giấy nhỏ.
“Không lâu. Muốn đi đâu tiếp?”
Thanh Tâm tiến đến, rất tự nhiên cầm lấy túi từ tay Thanh Linh và Long Huyền Vi, để lại Đặng Linh Lam nhíu mày nhìn cậu.
“Cậu có phải đã quên ai đó không?”
“Cô có phải bạn gái tôi đâu.”
Đặng Linh Lam nghe xong liền tức giận, trừng mắt nhìn cậu. Còn cậu thì ánh mắt bình tĩnh không một cảm xúc, rất tự nhiên mà nhìn thẳng vào mắt cô nàng.
Thanh Linh cùng Long Huyền Vi nghe vậy thì vành tai ửng đỏ. Thanh Linh biết Thanh Tâm không nói cô là bạn gái, nhưng khi nghe cậu ta nói như vậy, cô không khỏi liên tưởng rằng cậu đang nói đến cô.
“Hừ, không cầm cũng phải cầm. Tôi lấy chức vụ đội trưởng của đội ra nói.”
Đặng Linh Lam tức giận, nhét chiếc túi vào tay cậu, rồi chạy ra sau lưng Thanh Linh, lè lưỡi với cậu. Thanh Tâm nhìn thấy vậy không khỏi cảm thấy buồn cười, vì bây giờ cô nàng cứ như một đứa em gái quái đản vậy.
Lý Trường Hà đứng ở ngoài nhìn vào không khỏi bất ngờ. Mặc dù cô nghe không hiểu bọn họ nói gì, nhưng nhìn hành động có thể hiểu, chàng trai và hai cô nàng cao ráo này có quan hệ giống như bạn trai, bạn gái. Còn cô gái lùn… khụ, thấp bé này với cậu ta có quan hệ giống như… anh em?
“Được rồi, tiếp theo đi đâu? Với cả, ba người có cho người này theo không? Nếu không thì để mình đuổi cô ta đi.”
Thanh Tâm mặt không đổi sắc chỉ về hướng Lý Trường Hà đang trả lời người xem. Thanh Linh nhìn qua, rồi nhìn về phía hai người còn lại. Thấy hai người đều nhìn cô, cô đành bất đắc dĩ trả lời Thanh Tâm:
“Không sao, dù gì cũng là một du khách giống như bọn mình, nên đi cùng coi như làm quen luôn.”
Thanh Tâm gật đầu, quay sang nói với Lý Trường Hà. Thấy bọn họ đồng ý cho mình theo, Lý Trường Hà không khỏi cảm thấy vui vẻ. Với trực giác của một streamer du lịch, cô chắc chắn rằng, đi theo mấy người này sẽ có chuyện hay.
“Vậy thì, cho tôi quay mọi người trong lúc đi cùng mọi người được không? Nếu không thì tôi sẽ cố không để mọi người xuất hiện trong khung hình.” (Tiếng Trung)
Thanh Tâm thở dài một hơi, quay sang phiên dịch cho ba cô nàng nghe. Ba người nghĩ một hồi liền chấp nhận. Dù sao lên phát sóng trực tiếp cũng chẳng mất miệng thịt nào, và đây cũng là kênh nước ngoài nữa, nên ba người không quan tâm cho lắm.
Lý Trường Hà dù không hiểu nhưng vẫn biết là bọn họ đều đồng ý, cô không khỏi mỉm cười, gắn điện thoại vào gậy selfie, giơ lên cao chỉ về hướng bọn họ.
[Mẹ kiếp! Cái tổ đội toàn người đẹp gì đây? AGH! Đáng lẽ ra người đứng đó phải là tôi, chứ không phải tên nhóc tóc với mắt hai màu dị biệt kia!]
[Chậc chậc chậc, một tiểu la lỵ tóc xanh, một cô rồng lạnh lùng một sừng? Và một cô gái có ánh mắt sắc xảo. Tôi nguyện hiến tế 10 năm tuổi thọ của bạn thân để thay thế tên kia.]
[Anh trai nhỏ kia đẹp trai thật a, tóc trắng đen chia nửa, mắt hai màu toát lên vẻ quỷ mị, ánh mắt lạnh lùng như đang nhìn chằm chằm con mồi. Chàng trai, cậu thành công thu hút sự chú ý của tôi rồi đó!]
Thấy được bình luận như vậy, Lý Trường Hà không khỏi cười ngượng. Cô dè dặt quan sát biểu cảm của Thanh Tâm vì cậu nói được chắc chắn đọc hiểu được, thấy cậu tỏ vẻ không quan tâm, cô liền thở phào một hơi.
“Đi thôi, nơi tiếp theo chúng ta đến là…”
Thanh Linh nhìn sang bảng bản đồ đặt ở khu vực nghỉ ngơi, nhìn lướt qua rất nhiều chỗ, cô không khỏi lúng túng vì không biết nên đi nơi nào đầu tiên.
“Hì hì, vậy thì để tiểu Hà tôi đây ra tay. Hiện tại chúng ta đang ở khu vực quà lưu niệm, gần đây có khu vực rèn luyện tâm trí và khu vực vui chơi. Mọi người đang đi du lịch, vậy thì tiểu Hà tôi đây gợi ý nên đến đây, phòng giải trí.” (Tiếng Trung)
Lý Trường Hà hào hứng nói một tràng dài, nhưng khi nhìn qua, thấy ánh mắt mờ mịt của ba cô nàng, lúc này cô mới nhớ ra ba người họ đều không biết tiếng Hoa. Vậy nên cô đành ném cho Thanh Tâm ánh mắt cầu cứu.
Thanh Tâm thở dài một hơi, dịch từng câu mà cô nàng nói ra cho ba người. Ba cô nàng nhìn nhau suy nghĩ một hồi, liền đồng ý nghe theo Lý Trường Hà.
Vậy giờ đây, năm người tạo thành tổ hợp kì quái. Một người Hoa làm hướng dẫn viên du lịch cho người Việt tại khu du lịch Đại Việt, và tất nhiên là phải có thêm một phiên dịch viên là Thanh Tâm rồi.
…
Tại khu vực cấm của Hồ Trăng Tròn, nơi khu rừng phía bên kia hồ nước. Hiện tại nơi này đang đứng hàng chục người, đặc điểm chung là bọn họ đều cầm sẵn vũ khí trên tay. Sắc mặt ai nấy đều mất kiên nhẫn, khiến cho không khí nơi này tỏa ra một áp lực vô hình khó thở.
Người tại đây không ai nói gì, họ chỉ lẳng lặng nhắm mắt dưỡng thần, làm sạch vũ khí hoặc đang chờ đợi ai đó. Chờ thêm một lúc, như cảm nhận được gì đó, từng người một ngẩng đầu nhìn lên trời.
Bầu trời phía trên vẫn trong xanh, ngay khi mọi người đều tưởng mình cảm nhận sai lầm, thì bầu trời bỗng lóe lên một ánh sáng, đáp thẳng về phía họ. Ánh sáng bay đáp xuống, cho đến khi cách 2 mét với mặt đất liền dừng lại.
“Có vẻ đã đông đủ, vậy thì tôi nói luôn. Nhiệm vụ cho mọi người ở đây là bảo vệ, thăm dò và chiến đấu. Vô Nguyên đã trà trộn vào số du khách ở đây. Không rõ chúng định làm gì, nhưng tôi cần mọi người tìm và tiêu diệt chúng nhanh nhất có thể. Nếu có thể bắt sống thì hãy bắt sống. Nhớ kĩ, đừng đánh rắn động cỏ, phải chắc chắn trước khi ra tay. Ưu tiên bảo vệ du khách, phải để sự an toàn của du khách và bản thân lên mức cao nhất.”
Sau khi truyền đạt những thứ cần nói xong, ánh sáng đó liền vụt tắt, biến mất trước ánh mắt của hàng chục người.
“Chậc, chỉ có làm màu là giỏi. Bắt tôi chờ ở đây hơn 30 phút, chỉ để nói vài câu sáo rỗng trong khi ủy thác đã nói rõ. Đúng là một lũ dở hơi.”
Một chàng trai với mái tóc dài màu đỏ được búi lên, cơ bắp anh ta săn chắc, vác trên vai một cây thương dài 2 mét, vẻ mặt mất kiên nhẫn, không nhịn được thầm chửi một tiếng.
Mọi người nhìn anh ta với ánh mắt đồng cảm, từng người một đều có suy nghĩ như anh ta, chỉ là họ không dám, hay nói đúng hơn là không có gan nói thẳng ra như vậy.
“Bỏ đi Bách.”
Một cô gái đồng đội giật nhẹ vạt áo của anh ta, giọng nói nhỏ nhẹ xen lẫn xấu hổ lên tiếng.
“Chậc, đi thôi, phí thời gian.”
Chàng trai tên Bách đó khẽ tặc lưỡi, quay sang nói với đồng đội của mình, rồi lần lượt ra khỏi đây.
Có người làm liền có người tiếp theo, theo sau đội đó, liền có vô số đội thầm than phí thời gian, sau đó lần lượt rời khỏi nơi này. Chỉ còn lại ba đội ở lại, trong số đó có đội của Hoàng Văn Thiên.
Ba đội nhìn nhau một hồi, không đội nào có ý định lên trước. Chờ thêm một lúc im lặng, Hoàng Văn Thiên với chức đội trưởng liền bước lên một bước, mỉm cười ôn hòa giới thiệu về mình:
“Làm quen chút nhé, tôi tên Hoàng Văn Thiên, đội trưởng của đoàn đội Hoàng Thiên Kiếm.”
Thấy có người bắt đầu chủ đề, đội trưởng hai đội còn lại liền tiến thêm một bước. Đó là một nam một nữ. Nam thuộc tộc Elf, bề ngoài có phần tri thức, cầm một cây trượng dài. Nữ thuộc tộc Tiên, đôi mắt quầng thâm thiếu ngủ, trên vai cô nàng có một quả cầu lơ lửng to bằng quả bóng tennis.
“Lâm Trung Nguyễn, đội trưởng đoàn đội Lá Cây.”
“Còn tôi… oáp, Âu Liên Hoa… đội trưởng đoàn đội… Hoa…”
Khi Âu Liên Hoa nói xong, cô như bị tắt nguồn, đổ về phía sau mà ngủ. Đồng đội như đã quen thuộc, liền nhanh chóng đỡ lấy cô nàng. Sau khi làm xong, liền có một cô gái tộc mèo tiến lên trước.
“Khụ, xin lỗi. Tôi tên Miêu Trường An, phó đội trưởng của đoàn đội Hoa. Cho phép tôi thay đội trưởng làm đại diện.”
Hai đội còn lại nhìn đội của Miêu Trường An với ánh mắt kì lạ, nhưng họ nhìn không lâu, liền nhanh chóng dời mắt. Với tư thái của người đầu tiên lên tiếng, Hoàng Văn Thiên liền đưa ra ý kiến của mình.
“Mọi người nghĩ tại sao nhiệm vụ lần cho phép đoàn đội cấp thấp nhận và tại sao những người quản lý ở đây lại không đóng cửa, mà vẫn mở cửa đón du khách dù điều này sẽ gây ra thiệt hại về người?”
Lời vừa dứt, mỗi người ai nấy đều vô thức nhíu mày. Số lần họ làm ủy thác kiểu này không phải là ít, nhưng đa phần những người quản lý sẽ hạn chế hoặc đóng cửa không tiếp khách. Nhưng lần này lại khác, chỉ đơn giản nói bọn họ bảo vệ, tìm kiếm và tiêu diệt, chứ không có ý định trợ giúp hay gì khác.
Lâm Trung Nguyễn giơ tay, thấy mọi người chú ý về mình, anh ta liền nói ra quan điểm của mình:
“Mấy người nghĩ sao về việc, lần này lũ Vô Nguyên nhắm vào thứ gì khác, chứ không quan tâm đến du khách ở đây. Hay nói đúng hơn là mục đích của chúng nếu hoàn thành, sẽ gây ra thiệt hại khác chứ không phải về người.”
Mọi người nghe xong liền ăn ý lắc đầu. Bọn họ chiến đấu với Vô Nguyên tại Thế Giới Bóng không nhiều cũng không ít, nhưng vẫn rõ cách thức hoạt động của chúng. Nếu làm một kế hoạch mà không có thiệt hại về người, hay nói đúng hơn là không phát triển được cách gây thiệt hại về người, thì đa phần chúng sẽ không làm.
“À thì… có khi nào bọn chúng nhắm đến cái quy tắc bẻ cong tại đây không? Xin… xin lỗi vì chưa giới thiệu, tôi tên Hồ Linh Dao, một thành viên trong đoàn đội Hoa.”
Một cô gái nhỏ bé với chiếc đuôi to bằng nửa người cô tiến đến. Mọi người nhìn vào không khỏi cảm thấy bị tan chảy, vì cô nàng rất dễ thương, như một đứa trẻ nhút nhát vậy.
“Nhắm vào quy tắc tại đây? Bọn chúng không thể tác động, cũng chẳng thể mang nó đi, vậy thì nhắm vào quy tắc có ích gì?”
Lâm Trung Nguyễn nhíu mày, cảm thấy lời nói của Hồ Linh Dao không mang lại manh mối gì cho họ.
“Ừm… mọi người biết về truyền thuyết của Hồ Trăng Tròn chứ?”
Hồ Linh Dao hơi xấu hổ, vì khi mọi người đang thảo luận về vấn đề cấp bách, bỗng nhiên cô nàng lại nói về truyện cổ tích, điều này đặt ở đâu cũng sẽ cảm thấy vô cùng kì lạ.
Cô nàng vừa dứt lời, thì không khí như ngưng đọng lại. Nó cứ như mọi người đang nghiêm nghị họp báo, bỗng có một người đứng lên rồi nói ra một câu hài nhạt vậy.
“Có phải truyền thuyết về Hắc Nghịch Long mang ma thú của mình đi chiến đấu với kẻ địch, nhưng ma thú đó không may tử trận, rồi xác ma thú đó tạo thành Hồ Trăng Tròn như bây giờ đúng chứ? À quên chưa giới thiệu, Mai Như Quỳnh, phó đội trưởng đoàn đội Hoàng Thiên Kiếm.”
Mai Như Quỳnh mỉm cười, giải vây cho Hồ Linh Dao đang không biết giấu mặt vào đâu.
Thấy có người trả lời mình, Hồ Linh Dao ném cho Mai Như Quỳnh ánh mắt cảm ơn, sau đó tiếp tục nói:
“Như mọi người đã biết, khi một đại nguyên tố giả hoặc ma thú cấp cao chết đi tại trái đất, sẽ không rõ vì sao mà tạo thành truyền thừa tại Thế Giới Bóng này. Cũng vì thế, mà tạo nên vô số quy tắc bị bẻ cong kì lạ…”
Dừng lại một lúc, thấy mọi người vẫn còn đang ngơ ngác, Hồ Linh Dao tiếp tục lên tiếng.
“Vào ngày trăng tròn nhất, người với con mắt đỏ, sẽ xuất hiện tại đây, vào thời khắc định mệnh, sẽ cầm lên Nghịch kiếm, dung hợp cùng Thủy kiếm, chém rơi đầu thủy quái, phá tan mọi kẻ thù.”
Thấy ánh mắt mọi người bỗng dao động, Hồ Linh Dao thở phào một hơi, không nhanh không chậm nói tiếp:
“Đó là lời tiên tri cũng như truyền thừa dưới đáy hồ. Mà hôm nay, lại chính là ngày được cho là trăng tròn nhất. Theo tôi đoán, khả năng cao tối nay Vô Nguyên sẽ xuất hiện. Chỉ là, không rõ người với con mắt đỏ là ai mà thôi. Có thể là Vô Nguyên, có thể là một người nào đó, hoặc cũng có thể là những người đề ra ủy thác.”
Hô hấp của mọi người ngoại trừ đội Hoàng Văn Thiên đều trở nên dồn dập. Thứ nhất, đây là truyền thừa thượng cổ, thứ hai, việc này nguy hiểm hơn nhiều so với cấp độ ủy thác đề ra.
Còn bên đội Hoàng Văn Thiên thì ánh mắt phức tạp, từng người nhìn nhau, đôi môi mở to, muốn nói lại thôi. Chẳng phải trong số người đến đây của nhóm họ, có mỗi Thanh Tâm là mắt trở nên đỏ tươi không rõ lý do sao?
“Vậy nghĩa là ủy thác lần này, thực chất là ngăn lũ Vô Nguyên đến với truyền thừa sao? Mà khoan đã! Cô nói là tối nay là trăng tròn. Vậy chẳng phải chúng ta với trạng thái không rõ số lượng địch, không rõ sức mạnh địch, vừa bảo vệ du khách, vừa phải chiến đấu với chúng rồi sao?!”
Lâm Trung Nguyễn vừa nói xong, sắc mặt mọi người liền trầm xuống. Vừa mới hí hửng tưởng một nhiệm vụ dễ, ai ngờ tự mò ra rằng độ khó của nhiệm vụ này là cấp địa ngục, thì giờ chẳng có ai còn hí hửng hay vui vẻ cả.
“Tôi đề nghị chúng ta nên liên minh tạm thời. Lúc này không phải là lúc chia nhau ra chiến đấu.”
Miêu Trường An đưa ra ý kiến hợp lý nhất lúc này, từng người không khỏi gật đầu, bàn tán với đồng bạn bên cạnh.
“Đội Lá Cây chúng tôi chấp nhận.”
“Đội Hoàng Thiên Kiếm chúng tôi cũng vậy. Giờ thời gian không còn nhiều, tôi nghĩ chúng ta nên trở lại lều nghỉ ngơi để đạt trạng thái tốt nhất, sau đó tụ hợp cùng nhau. Hôm nay cũng nên ăn sớm một chút, vì không rõ thời gian truyền thừa bắt đầu từ lúc nào.”
Cả ba đội đạt được sự đồng thuận, hai đội kia nhanh chóng trở lại lều trại của họ, để lại đội của Hoàng Văn Thiên vẫn còn đứng đó. Trước khi đi, hai đội đó còn ném cho đội Hoàng Văn Thiên ánh mắt cảm ơn đầy khó hiểu.
Thấy hai đội kia đã đi hết, Hoàng Văn Thiên liền nhìn về hướng mấy cái cây cách họ 20 mét. Đủ xa để họ khó cảm nhận được, nhưng cũng đủ gần để đối phương nghe rõ lời họ nói.
“Ra đi, bọn tôi đều phát hiện ra mấy người ở đó rồi.”
“Chậc.”
Chàng trai cầm thương tên Bách bước ra với vẻ mặt không tình nguyện. Theo sau anh ta là 6 người đồng đội, hai nam bốn nữ.
“Nói đi, tại sao mấy người không tiến đến trao đổi mà lại trốn ở đó. Rốt cuộc thì mấy người có ý gì?”
Lâm Hoàng với tính cách nóng nảy, đã rút cây kiếm nặng trịch của mình ra, chĩa thẳng về phía trước.
“Ha, muốn đánh nhau? Đến đây, tôi cũng không ngại đâm cậu vài phát đâu!”
Thấy Lâm Hoàng chĩa kiếm về vì mình, chàng trai cầm thương liền nhếch mép, chĩa thương về phía trước, vào tư thế chiến đấu.
Cảm thấy không khí trở nên giương cung bạt kiếm, đồng đội hai bên không khỏi giữ họ lại. Hoàng Văn Thiên đưa tay ra hiệu dừng lại, cô gái nhút nhát bên kia cũng kéo vạt áo của chàng trai.
“Bách, làm ơn đi, là họ nói ra manh mối cho chúng ta đó.”
“Chậc.”
Thấy đối phương thu lại thương dù không tình nguyện, Hoàng Văn Thiên liền nhìn về phía cô gái nhút nhát kia, mặc định là cô nàng có tiếng nói, tiến lên một bước để nói chuyện.
“Tên của bọn tôi và thông tin trước đó đã bị mấy người nghe hết rồi. Vậy nếu tôi đưa ra đề nghị bên mấy người nói tên với thông tin mà mấy người biết chắc không quá đáng chứ?”
“Tốt thôi, tôi tên Đào Hải Bách, đội trưởng đoàn đội Thương Kích.”
“Mình là Lưu Kim Yến… phó đội trưởng…”
Lưu Kim Yến trả lời xong, liền trốn sau lưng Đào Hải Bách.
“Thông tin thì hiện tại chúng tôi không có.”
Hoàng Văn Thiên nghe xong liền cảm thấy bất lực. Cũng đúng thôi, anh ta quên mất đội khác cũng bị lừa như đội mình.
“Vậy được rồi, gặp lại sau.”
“Khoan đi đã.”
Thấy đội họ định đi, Đào Hải Bách liền gọi lại. Anh ta nhìn đồng đội của mình, rồi mỉm cười gãi đầu, chìa tay ra nói:
“Mấy người có thể cho chúng tôi ở nhờ được không? Do đội chúng tôi sơ xuất, nên bỏ lại đồ cắm trại, ví tiền và điện thoại ở chỗ nghỉ chân cách xa chỗ này rồi.”
Đào Hải Bách mỉm cười ngây ngô, để lại đồng đội ở phía sau lưng đang quay mặt về hướng khác, tỏ ra không quen tên đội trưởng này. Nếu chẳng phải do tên này, thì bọn họ đâu có bỏ quên đồ lại chỗ nghỉ chân đâu?
Hoàng Văn Thiên không trả lời ngay, mà nhìn về hướng đồng đội để hỏi. Bọn họ chụm vào nhau thảo luận một hồi, liền đồng ý với lời của anh ta.
“Nữ tôi có thể cho mượn lều, nhưng nam thì có thể ở ngoài.”
“Được thôi, miễn có chỗ ở tạm thời là được, cảm ơn.”
Đào Hải Bách vui vẻ đi theo đội Hoàng Văn Thiên, còn đồng đội của anh ta thì chỉ biết cúi mặt xuống, có vui, nhưng phần nhiều vẫn là xấu hổ. Vì tên đội trưởng của họ vừa gây chiến với đối phương, xong còn mặt dày xin ở cùng. May mà đối phương còn tốt tính, chứ nếu không họ cũng chẳng biết đi đâu về đâu.