Chương 82: Ủy thác
“Hì hì, xin chào mọi người, lại là mình, Tiểu Hà Đi Vạn Dặm của mọi người đây!” (Tiếng Trung)
Cô gái với khuôn mặt xinh xắn cùng với vóc người tiêu chuẩn, đeo một chiếc balo cắm trại, hào hứng đưa tay lên chào. Trên tay còn lại của cô nàng là một chiếc điện thoại đang hiển thị phát sóng trực tiếp, được gắn trên chiếc gậy selfie cán dài.
Điều đặc biệt, là cô nàng có một đôi tai dài, không khó để nhận ra, cô nàng là một người tộc Elf. Như đã làm vô số lần, cô nàng nở một nụ cười xinh xắn, hướng góc camera chuẩn về phía mình, tạo dáng chào hỏi về phía điện thoại.
[Oa, tiểu Hà lần này lại đi du lịch ở đâu vậy?]
[Ăn trưa còn có phát sóng từ tiểu Hà, thật đúng là tuyệt vời mà.]
[tiểu Hà tử hôm nay lên sóng sớm vậy sao? Có phải lại có chuyện gì vui à?]
Từng dòng bình luận bằng tiếng Hoa Hạ liên tục nhảy lên cùng với vô số quà donate, cô gái được gọi là tiểu Hà thấy như vậy, khóe miệng không khỏi nhếch lên, vô cùng thích thú mà nói ra trải nghiệm của mình.
“Không thể để mọi người chờ lâu, lần này tiểu Hà ta đây sẽ cho mọi người được trải nghiệm, cắm trại hai ngày một đêm tại Hồ Trăng Tròn của Đại Việt nha.” (Tiếng Trung)
Tiểu Hà, hay còn được gọi là Lý Trường Hà, cô nàng là một streamer di lịch người Hoa Hạ với biệt danh là Tiểu Hà Đi Vạn Dặm. Kênh của cô nàng là một kênh du lịch có tiếng tại Hoa Hạ. Lý Trường Hà tạo kênh này với phương trâm: Một người đi, vạn người thấy. Vậy nên cô nàng hay đi du lịch từ trong cho đến ngoài nước, rồi phát sóng trực tiếp hoặc tạo video cho người ở trong nước xem.
[Ta nghe nói nơi đó là nơi được dùng để rèn luyện tâm trí mà nhỉ. Có phải tiểu Hà ngươi đi nhầm nơi không?]
[Lầu trên sai rồi, ta mới đi Hồ Trăng Tròn vào tháng trước, nơi đó rõ ràng là khu du lịch thuộc Đại Việt mà.]
[Hai người ở trên đều sai, ta xem mấy video ngắn, rõ ràng nơi đó là nơi để huấn luyện ma thú, sao có thể là khu du lịch được?]
Thấy khu bình luận bắt đầu cãi nhau, Lý Trường Hà im lặng đọc lướt qua toàn bộ. Chờ đợi nhiệt độ trong phát sóng dần được đẩy lên cao trào, cô nàng mới bắt đầu lên tiếng.
“Hì hì, thật ra mọi người đều nói đúng. Theo tiểu Hà ta tìm hiểu, nơi này lúc đầu được tạo ra để người Đại Việt rèn luyện tâm trí, sau đó thấy được ma thú vào đây ngoan ngoãn lạ thường, nên họ cũng dùng để làm nơi huấn luyện ma thú luôn…”
Lý Trường Hà bắt đầu quay góc quay hướng về phía Hồ Trăng Tròn, tiếp tục nói:
“Nhưng mà, khi có vài người đến đây để rèn luyện hoặc huấn luyện ma thú, lại phát hiện hồ nước thường phát sáng vào ban đêm, trông vô cùng huyền diệu. Vậy nên về sau, nơi này được chuyển sang làm khu du lịch, kiêm nơi rèn luyện cũng là huấn luyện ma thú luôn a.”
Sau khi nghe xong lời giải thích về Hồ Trăng Tròn của Lý Trường Hà, mọi người trong bình luận lại bắt đầu sôi nổi lên.
[Ặc, lúc đó ta đến Hồ Trăng Tròn du lịch, cũng không ngờ nơi đó lại như vậy a. Thảo nào khi đến đó, có vài người cầm vũ khí chiến đấu với nhau, và có rất nhiều ma thú dạo chơi.]
[Hừ, một nơi như vậy mà cũng làm thành khu du lịch được? Thật khó hiểu lũ người Đại Việt đang nghĩ gì.]
[Lầu trên đi thong thả.]
[+1] [+2] [+3] … [+666]
Lý Trường Hà không nói hai lời, ngay lập tức cấm người vừa rồi ra khỏi phát sóng.
“Nhắc lại cho những người mới đến nhé, tiểu Hà ta không thích những bình luận như vậy đâu. Kênh của ta được làm ra để mọi người chia sẻ kinh nghiệm cũng như trải nghiệm khi đi du lịch, vậy nên tiểu Hà ta đây mong mọi người không nên viết ra những bình luận dè bỉu như vậy…” (Tiếng Trung)
Lý Trường Hà mỉm cười trước ống kính, nhưng nụ cười ấy có phần âm u lạnh lẽo. Sau khi nói một tràng dài, Lý Tiểu Hà thở ra một hơi, tiếp tục giới thiệu cho người xem về Hồ Trăng Tròn.
Đang trong lúc vừa đi vừa nói với người xem về cảnh tượng xung quanh, Lý Trường Hà bỗng nhiên ngửi thấy một mùi thơm của thịt. Mùi thơm đó hòa quyện cùng với mùi gia vị, tạo nên một mùi khiến cho người ngửi thấy vô thức thèm thuồng.
Ọc… ọc… ọc…
“Ehehe, mọi người, tiểu Hà ta đây sáng nay chưa ăn gì, bỗng nhiên bây giờ lại ngửi thấy một mùi hương rất thơm, vậy mọi người nghĩ ta nên làm gì đây?” (Tiếng Trung)
[Haha, tiểu Hà ngươi mà cũng có do dự sao? Làm giống như mọi khi, đi ăn chực thôi.]
[Đừng a, ngươi đừng giống như lần trước. Bỗng nhiên từ phát sóng du lịch trở thành phát sóng ăn uống. Hại ta bị bạn gái ép đưa đi ăn dù đã ăn no.]
[Ủng hộ tiểu Hà đi ăn chực, để lũ có bạn gái đau khổ đi!]
Thu từng bình luận một vào trong mắt, Lý Trường Hà khẽ cười một tiếng, rồi xoay người đi về hướng mùi hương phát ra.
…
Trở lại khu vực cắm trại của nhóm Hoàng Văn Thiên. Lúc này, Hoàng Văn Thiên vừa ăn thịt xiên nướng, vừa kể ra mục đích đến đây hôm nay:
“Được rồi, mọi người tập trung một chút. Lần này đến đây, chúng ta không hẳn là đi cắm trại không thôi đâu.”
Hoàng Văn Thiên lướt qua từng người, thấy sắc mặt mỗi người đều vô cùng bình thản, thậm chí cả hai cô bạn của Thanh Linh, lẫn Thanh Tâm đang chú tâm nướng thịt đều vô cùng bĩnh tĩnh. Điều này khiến cho anh ta có chút xấu hổ. Hoàng Văn Thiên ho nhẹ một tiếng, nhìn qua từng người đồng đội của mình rồi nói:
“Khụ, lần này chúng ta đến đây, là do tôi đã nhận một ủy thác cấp 6 của Hiệp Hội.”
Vừa dứt lời, tất cả mọi người đang bình tĩnh đều đồng loạt nhìn về phía Hoàng Văn Thiên. Ánh mắt mỗi người đều như nhau, đều hiện lên cảm xúc kinh ngạc không thể che dấu.
…
Ủy thác của Hiệp Hội Nguyên Tố được chia ra làm 9 cấp, từ cấp 1 đến cấp 9 tùy theo độ khó của nhiệm vụ. Và ủy thác cũng làm hai phần, ủy thác cá nhân và ủy thác đoàn đội.
Ủy thác cá nhân là ủy thác một người, đa phần là ủy thác tìm thảo dược, do thám hoặc đánh quái với số lượng thấp. Vì là một người làm, nên khả năng gặp nguy hiểm cũng rất cao dù nơi đó có vẻ an toàn. Có thể lập đội, nhưng có một số người sẽ không làm vậy, vì phải làm thêm một phần nhiệm vụ nữa.
Ủy thác đoàn đội là ủy thác từ 5 người trở lên. Đa phần là những ủy thác cực kỳ nguy hiểm, hoặc chiến đấu với ma thú có cấp độ cao hơn toàn thể đội hình. Nhưng vì là nhiều người, nên dù có gặp nguy hiểm vẫn có thể sống sót. Phần thưởng đa phần rất lớn.
Tương tự với cấp độ ủy thác, một đoàn đội hoặc cá nhân cũng có cấp độ tương đương từ 1 đến 9. Khi nhận ủy thác, đoàn đội hoặc cá nhân sẽ chỉ nhận được nhiệm vụ có cấp độ ngang bằng đổ xuống. Cấp độ đó sẽ dựa trên cấp độ sức mạnh của bản thân và số lượng làm ủy thác để thăng tiếng.
Thêm một điều, cấp độ cá nhân khác với cấp độ đoàn đội. Nên dù trong đội có cá nhân cấp 9, mà đoàn đội cấp 7, thì sẽ chỉ nhận được ủy thác đoàn đội cấp 7 mà thôi.
…
Nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc xen lẫn tò mò của Thanh Linh, Hoàng Văn Thiên liền trả lời:
“Linh, em với bạn của em không cần lo. Đây là ủy thác do đội của anh nhận, nên các em sẽ không cần phải tham gia cùng đâu. Việc của các em, là cứ vui chơi hoặc rèn luyện đến khi các em chán là được. Muốn về thì bọn anh cũng sẽ lo liệu hết cho.”
Thanh Linh khẽ gật đầu, nhưng vẫn tò mò lên tiếng:
“Vậy tại sao anh lại mời bọn em vậy? Chẳng phải nên để tất cả các anh chị đi cùng chẳng phải tốt hơn sao?”
“Cái này…”
Hoàng Văn Thiên ngập ngừng, nhìn sang Mai Như Quỳnh cầu cứu. Mai Như Quỳnh che miệng cười thầm, sau đó nhìn sang Thanh Linh rồi trả lời:
“Thực ra vốn dĩ Thiên đã mua 10 vé vào cổng. Nhưng khi sắp khởi hành, liền có bốn người trong đội bận đột xuất. Vì sợ phí phạm, nên Thiên đành rủ em đi, rồi kêu em gọi thêm bạn đến. May sao, tính cả em và ba người còn lại là vừa đủ, nên tiện cho các em đi du lịch vui chơi luôn.”
Nghe xong, Thanh Linh liền nhìn sang Hoàng Văn Thiên, ánh mắt cô như đang nói: “Thì ra em chỉ là đồ thừa.”. Điều đó khiến cho Hoàng Văn Thiên xấu hổ, không dám nhìn thẳng mà cúi đầu xuống, im lặng ngồi ăn đĩa thịt trong tay.
Vũ Thu Hương, cô gái có vẻ ngoài mảnh khảnh, nhan sắc nhẹ nhàng, toát lên vẻ yếu đuối không hợp với một kiếm sĩ giơ tay lên nói:
“Đội trường, mình nhớ đội mình vẫn đang cấp 5 mà, tại sao lại có thể nhận được ủy thác cấp 6?”
Hà Kim Âm, cô gái dáng người cao ráo, nhan sắc toát lên vẻ chị đại, toát ra vẻ âm u, thâm trầm, người không nói gì từ đầu đến cuối, cũng không nhịn được mà lên tiếng:
“Đúng vậy, đội trưởng. Nếu nhận nhiệm vụ không cùng cấp độ, thì phần thưởng sẽ bị giảm đi đáng kể đó.”
Thấy bậc thang, Hoàng Văn Thiên liền bước vào đó. Anh ta nhai đống thịt trong miệng, không kịp lau miệng mà trả lời:
“Nhiệm vụ này là nhiệm vụ đặc cách do Hiệp Hội chỉ định. Và nếu hoàn thành nhiệm vụ này, đoàn đội chúng ta cũng sẽ đặc cách được tăng lên cấp 6.”
Dứt lời, ánh mắt của thành viên trong đội Hoàng Văn Thiên, mắt mọi người đều sáng lên, khóe miệng cũng nhếch lên tủm tỉm cười một cách vui vẻ.
“Xin chào, cho tôi hỏi…” (Tiếng Anh)
Trong lúc mọi người còn đang vui vẻ ăn uống, bỗng có một giọng nữ vang lên. Mọi người đều đồng loạt nhìn sang hướng giọng nói phát ra, thì thấy được một cô gái Elf có vẻ ngoài xinh xắn, trên lưng đeo một chiếc balo cắm trại, một tay đang cầm cây gậy selfie treo điện thoại đã được thu gọn, mỉm cười chào họ.
Mọi người nhìn nhau một hồi, sau đó nhìn qua Lý Trường Hà vừa đến. Ánh mắt họ đều hiện lên vẻ tò mò xen lẫn nghi hoặc với người vừa đến.
Lý Trường Hà thấy bọn họ không có ý định trả lời mình, bỗng nhiên cảm thấy xấu hổ xen lẫn lúng túng mà đứng im tại chỗ. Trong lúc cô không biết làm gì tiếp, thì có một giọng nam vang lên.
“Cô là người Hoa à? Đến chỗ chúng tôi có việc gì không?” (Tiếng Trung)
Nghe được tiếng Hoa Hạ, Lý Trường Hà như bắt được cọng rơm cứu mạng mà nhìn theo hướng giọng nói phát ra. Sau đó cô liền bất ngờ, không phải vì gì khác, mà là vì tạo hình kì lạ của Thanh Tâm. Tóc của cậu chia lam hai nửa đen trắng, mắt phải màu đỏ thì bên đen, còn mắt trái màu đen thì bên trắng. Điều đó làm cô nàng ngơ ngác trong giây lát.
Thấy Lý Trường Hà cứ ngơ ngác nhìn mình, Thanh Tâm không khỏi nhíu mày. Thấy Thanh Tâm dần mất kiên nhẫn, Lý Trường Hà mới giật mình tỉnh táo, lúng túng nói ra mục đích của mình đến đây:
“A… à. Xin chào, tôi tên là Lý Trường Hà, là một streamer đề tài du lịch. Vì từ sáng đến giờ chưa được ăn gì, nên tôi mạo muội đến xin mọi người ít đồ ăn.” (Tiếng Trung)
Nói xong, Lý Trường Hà liền đỏ mặt, bối rối cúi đầu vì xấu hổ. Dù đã thu gọn lại gậy, nhưng chiếc điện đang phát sóng vẫn quay rõ khuôn mặt cô nàng. Thấy được biểu cảm của Lý Trường Hà, người đang xem bỗng bùng nổ bình luận.
[Mẹ nó, tiểu Hà mà cũng có mặt xấu hổ như vậy sao?]
[Haha, đi Đại Việt mà gặp người biết nói tiếng Hoa Hạ, đây chẳng phải phiên dịch viên miễn phí hay sao?]
[tiểu Hà quay mặt người đang nói đi, tôi tò mò phải đẹp trai như nào mới khiến tiểu Hà cô đưa ra biểu cảm đỏ mặt như vậy!]
Lý Trường Hà lúc này không quan tâm bình luận ra sao, mà cô đang xấu hổ vì hành động đánh giá ngoại hình rồi ngơ ngác của mình vừa rồi.
Thanh Tâm bỏ qua ánh mắt kinh ngạc như muốn nói “cậu biết nói tiếng Hoa à?” của mọi người, cậu từ từ dịch ra lời của Lý Trường Hà vừa nói.
Mọi người nhìn nhau, rồi nhìn qua Thanh Linh và Thanh Tâm. Vì đồ ăn là do hai người kiếm, nên họ liền đưa quyết định cho hai người. Thanh Linh không trả lời, mà lại nhìn qua Thanh Tâm. Thanh Tâm mặt đơ, đưa ra vài xiên thịt cho Lý Trường Hà.
“Cảm ơn, cảm ơn…”
Lý Trường Hà rối rít cảm ơn, nhưng sau đó liền nhận ra mình đang làm gì, cô nàng liền xấu hổ đứng tại chỗ không nhúc nhích, đầu óc vận chuyển nên nói gì tiếp theo.
Thấy cô nàng đã nhận đồ nhưng vẫn chưa đi, Thanh Tâm liền nhíu mày, lên tiếng hỏi:
“Cô còn cần gì sao?” (Tiếng Trung)
“Khụ… cho hỏi, mọi người có phiền không khi tôi cắm trại cạnh mọi người? Ờm… tôi có thể trả tiền. Vì tôi đi một mình và mọi người có rất nhiều người, nên tôi có thể trả tiền cho mọi người bảo vệ tôi qua hai ngày, được không?” (Tiếng Trung)
Thanh Tâm nhìn Lý Trường Hà một hồi, sau đó nhìn qua mọi người đang ngơ ngác, dịch ra từng câu, nói cho mọi người nghe.
Hoàng Văn Thiên nghe xong, điều đầu tiên là nhìn qua Mai Như Quỳnh, sau đó lại nhìn qua đồng đội. Thấy mọi người đều gật đầu, anh ta liền lên tiếng:
“Bọn anh không sao, chỉ còn các em thôi. Nếu mọi người đồng ý, thì bảo cô ấy là bọn anh không cần tiền. Người Đại Việt luôn chào đón khách từ xa, nên không cần câu nệ chuyện này.”
Thanh Tâm gật đầu một cái, sau đó nhìn về phía ba cô nàng đang trầm ngâm suy tư.
“Linh đồng ý thì tôi đồng ý.”
“Mình cũng vậy. Cậu với Linh đồng ý. Thì mình cũng đồng ý.”
“Mình thì không sao, chỉ còn cậu thôi Tâm.”
Nghe được câu trả lời của ba cô nàng, Thanh Tâm liền nhìn qua Lý Trường Hà, gật đầu một cái rồi nói:
“Cô có thể dựng lều bên cạnh bọn tôi, còn về chuyện đưa tiền thì bỏ qua đi. Anh đội trưởng bên tôi nói người Đại Việt luôn chào đón mọi người… miễn là cô không có ý định làm hại người trên đất Đại Việt, thì chúng tôi luôn chào đón.” (Tiếng Trung)
“Cảm ơn.”
Lý Trường hà cúi đầu về phía mọi người, rồi hí hửng ra cách họ 5 mét rồi bắt đầu dựng lều ở đó.
Lâm Hoàng thấy Lý Trường Hà một mình dựng lều, liền không nhịn được mà đứng dậy, vỗ vai Văn Thái Quyết đang im lặng ăn thịt, nói:
“Đi, thẳng ẻo lả, đi cùng tao ra giúp người ta.”
“Chậc.”
Tuy Văn Thái Quyết tặc lưỡi tỏ vẻ khó chịu, nhưng vẫn rất thành thật đứng dậy, đi cùng Lâm Hoàng tiến đến trợ giúp Lý Trường Hà dựng lều. Thanh Tâm cũng đành bất đắc dĩ, đi theo hai người họ phiên dịch lời, sau đó lại trở lại nướng thịt.
“Em ra ăn đi, còn lại để chị làm cho.”
Mai Như Quỳnh tiến đến, cười ẩn ý đẩy Thanh Tâm về phía chỗ ngồi của ba cô gái. Thanh Tâm không nghĩ ngợi gì thêm liền tiến đến, ngồi cạnh Long Huyền Vi. Vừa đặt mông xuống, cậu liền bị dúi vào tay một đĩa đầy ắp thịt, sau đó là combo chăm sóc tận tình.
Thanh Linh đứng sau, mỉm cười lấy ra khăn ướt, từ từ lau đi mồ hồi cùng bụi than trên mặt cậu. Long Huyền Vi thì vành tai đỏ ửng, gặp thịt rồi đưa lên miệng cậu. Đặng Linh Lam thì mặt đơ, không tình nguyện mà tạo một tầng sương mỏng bao quanh người cậu, giúp cậu cảm thấy mát mẻ hơn sau khi đứng nướng thịt dưới cái nắng nóng mùa hè.
Các anh chị nhìn cậu với ánh mắt như thể đang cười, Lý Trường Hà ở xa nhìn sang cũng vô cùng bất ngờ với độ đào hoa của cậu. Còn Thanh Tâm, người đang được tận hưởng cái phục vụ sung sướng đó, lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, như thể mọi thứ mà ba người đang làm, là vô cùng bình thường đối với cậu vậy.
‘Cái trạng thái chết tiệt… nhưng dù sao thì, điều này cũng tuyệt vời thật.’
Thanh Tâm bỗng nhiên thấy vui, vì hiện tại cậu ta không cảm thấy xấu hổ. Vậy nên, cậu không ngần ngại mà ngả lưng ra sau tựa vào Thanh Linh, ăn thịt do Long Huyền Vi đút, tận hưởng cảm giác mát lạnh do Đặng Linh Lam tạo ra.
Nếu lúc cậu giải trừ trạng thái hiện tại rồi cảm thấy xấu hổ thì sao? Vậy thì cứ thể tương lai nó gánh cái xấu hổ đó thôi. Còn hiện tại, cậu chỉ cần tận hưởng sự sung sướng mà bao thằng con trai mong ước, vậy thôi.