Chương 81: Hồ Trăng Tròn
Trời xanh, mây trắng, nắng đẹp. Trước một hồ nước to lớn xanh thẳm như viên ngọc quý. Xung quanh bờ hồ, nơi đang có rất nhiều người, hàng chục, thậm chí hàng trăm người đang dựng lều cắm trại.
Tại một chỗ cạnh bờ hồ, Thanh Linh đang cầm trên tay một chiếc cần câu thô sơ. Thân cần câu là một cây gậy khô có lẽ nhặt từ dưới đất, dây câu là các loại sợi cỏ khô đan chéo vào nhau. Cô nhắm mắt, nắm chặt cần câu, chờ đợi cá dưới hồ cắn câu.
Lúc này, có một vị trung niên tiến đến, vác trên lưng một chiếc cần câu cacbon có khắc phù văn ma pháp, trông vô cùng cao cấp. Vị trung niên đó nhìn qua chiếc cần tạm bợ của Thanh Linh, rồi nhìn sang chiếc cần trong tay, miệng không khỏi nhếch lên, sau đó lên tiếng “khuyên nhủ”.
“Cháu gái, cá ở đây toàn là ma thú, cháu không định câu chúng bằng chiếc cần đấy chứ?”
Thanh Linh không trả lời, cô vẫn giữ tinh thần tập trung cao độ, chờ đợi con cá dưới hồ cắn câu.
‘Chậc, lại một đứa nhóc tỏ vẻ.’
Thấy Thanh Linh không trả lời mình, vị trung niên đó liền thầm mắng trong lòng, quay người kiếm một nơi để câu. Nhưng ngay khi định đi, thì chiếc cần câu của Thanh Linh khẽ động, phao câu dưới hồ cũng nhấp nhô lên xuống.
‘Cá sắp cắn câu rồi? Ha, chờ đợi xem trò vui vậy. Nếu con bé này không câu được, thì một người chuyên nghiệp như mình cũng có thể khuyên nhủ vài điều.’
Ôm lấy tâm lý muốn xem thất bại của người khác, vị trung niên lui lại hai bước, khoanh tay nhìn Thanh Linh.
Phao câu ngày càng nhấp nhô kịch liệt, cho đến khi phao câu chìm hẳn, chiếc cần cũng hơi cong, thì Thanh Linh mới mở mắt. Cô đứng dậy, cầm chắc chiếc cần trong tay. Nhưng thay vì kéo cần, thì chỉ thấy cô xoay người lại, người hơi trùng xuống, vào tư thế rút kiếm.
Vị trung niên đang mong chờ Thanh Linh kéo cần như nào, thì ngay lập tức bị hành động của cô làm cho choáng váng. Thanh Linh chờ thêm một lúc, cảm thấy con cá đã kéo căng dây câu, liền nhanh chóng “rút kiếm” về phía trước.
Thủy Lưu Phái – Thức thứ nhất: Khai Thủy.
Theo chuyển động của Thanh Linh, con cá dưới nước vốn định bơi mất, liền bị một sức mạnh bạo lực, cưỡng ép kéo nó bay lên trên. Mặt nước khẽ động, sau đó liền xuất hiện một con cá dài hơn một mét, có thân đỏ rực, trên đầu có một chiếc sừng nhọn hoắt, trông vô cùng nguy hiểm.
“Ma thú cấp 2, Cá một sừng?! Không thể nào!”
Vị trung niên há hốc mồm khi thấy con cá mà Thanh Linh câu lên.
Cá Một Sừng khi thấy bản thân bị câu lên, liền nổi lên sát ý. Ngay lập tức, nó há miệng ra, phóng một chiếc phi tiêu nước về phía Thanh Linh đang quay lưng với nó. Vị trung niên giật mình, định lao lên đỡ đòn cho Thanh Linh, thì bị hình ảnh tiếp theo làm cho ngơ ngác, đứng im tại chỗ.
Chỉ thấy lúc này, Thanh Linh xoay người lại, dùng chiếc cần gỗ khô đó, không bao bọc bằng mana, mà chỉ đơn thuần là chém lên một đường, làm lệch hướng phi tiêu nước đang đến sang bên cạnh.
“Lam, Vi.”
Băng Thương.
Hàn Thủy Kiếm Pháp – Thức thứ ba: Bán Thủy Nguyệt.
Cá một sừng chưa kịp rơi xuống nước, liền bị một cây thương băng đâm xuyên người, sau đó bị một vết chém nước lạnh lẽo đến tận xương tủy chém làm hai. Xác nó khi rơi xuống nước, liền nổi lên. Chưa kịp để lũ cá dưới hồ đánh chén, thì cái xác đã bị một tia điện lướt qua, rồi biến mất.
“Hì hì, vậy là có đồ ăn trưa rồi. Này ba đứa… ặc, lại thế nữa rồi.”
Mai Như Quỳnh đứng gần bờ hồ, tay xách hai nửa của cá một sừng lên, cười một cách thích thú. Khi cô quay qua định gọi ba người phía trên, thấy được cảnh tượng hiện tại, liền thở dài bất lực.
Chỉ thấy trên bờ, Thanh Linh đang bị kéo qua kéo lại giữa hai người Đặng Linh Lam và Long Huyền Vi. Hai cô nàng như hai đứa trẻ, cãi nhau chỉ vì một người.
Thanh Linh nhắm mắt, im lặng chờ hai cô nàng cãi nhau xong. Nếu là khi trước, thì cô sẽ lên tiếng hòa giải. Nhưng bây giờ, hai người họ luôn cãi nhau, dù là chuyện lớn hay chuyện nhỏ. Vậy nên cô đành buông xuôi, im lặng chờ đợi hai cô nàng cãi nhau đến chán thì thôi.
“Linh gọi tên tôi trước và chiêu thức của tôi cũng trúng mục tiêu trước.”
“Tôi… tôi kết liễu mục tiêu.”
Hai người nhìn thì là cãi nhau, nhưng thật ra cũng chỉ có Đặng Linh Lam cãi, còn Long Huyền Vi thì chịu trận một cách ấm ức. Vì Đặng Linh Lam chỉ mặt đơ chứ không hề lạnh lùng, còn Long Huyền Vi thì lạnh lùng do căn bệnh kém giao tiếp. Vậy nên khi hai người cãi nhau, không khó để nhận ra người thua là ai.
“Linh…”
Thấy không thể thắng trên phương diện nói chuyện, Long Huyền Vi liền chuyển sang phương diện khác, phương diện cầu cứu Thanh Linh.
“Haizz… Bây giờ thì trở lại trại trước nhé.”
Thanh Linh thở dài một hơi, kéo lấy hai cô nàng không tình nguyện đi về hướng lều trại của họ. Mai Như Quỳnh đứng chờ bọn họ, cười khổ một tiếng, rồi cầm theo hai nửa của cá một sừng theo sau.
‘Giờ giới trẻ chơi trội như vậy sao? Dù là con gái nhưng cũng hai tay hai người… mà lại còn là con gái nữa chứ…”
Vị trung niên đứng tại chỗ quan sát hết thảy, giờ ông ta cảm thấy việc câu cá không còn vui nữa. Nghĩ một hồi, vị trung niên liền xoay người rời đi. Trong lòng vị trung niên lúc này đang ấp ủ, ước mơ kiếm được hai vị nữ giới xinh đẹp làm phụ kết liễu ma thú cho ông ta.
…
Bốn người cùng nhau đi về hướng một thảo nguyên mênh mông. Đi một hồi, bọn họ liền dừng trước một khu vực nhỏ, nơi đang đặt hai chiếc lều rất lớn. Phía trước lều, có năm người đang đứng, gồm hai nữ, ba nam. Ba nam thì chuẩn bị vỉ nướng, chỗ ngồi và bạt che nắng, còn hai nữ thì cười nói với nhau chuẩn bị dụng cụ gì đó.
Ở cách đó không xa, là Thanh Tâm đang nhắm mắt, ngồi khoanh chân, xoa bóp và vuốt ve một con mèo có đôi mắt màu xanh lá trong lòng. Xung quanh cậu lúc này, là vô số động vật lớn nhỏ vây quanh. Có loại nuôi trong nhà, cũng có loại nuôi để chiến đấu. Điều giống nhau duy nhất, là trên cổ của bọn chúng đều đeo một chiếc vòng cổ có khắc phù văn ma pháp.
“Hai người lại cãi nhau à?”
Nghe được tiếng bước chân đến gần, Thanh Tâm không cần ngẩng đầu lên cũng biết là ai đang đến. Cậu gãi đầu con mèo thêm vài lần, rồi đặt nó sang bên cạnh. Con mèo khi bị đặt sang, liền ngoan ngoãn nằm cuộn tròn tại chỗ, biểu cảm nó vô cùng thư thái, như thể nó vừa trải qua một việc vô cùng dễ chịu.
“Hừ, quản tốt bạn gái cậu đi, đừng để cô ta đến gần Linh của tôi.”
“Nhắc lại là cô đến sau và Huyền Vi cũng là bạn gái của Linh.”
Thanh Tâm mở một mắt, vẫy tay về một hướng. Mgay lập tức, con sói già gần đó tiến đến, nằm rạp trước mặt cậu, trông vô cùng ngoan ngoãn. Thanh Tâm cười nhẹ, đưa tay lên xoa nắn cơ thể của nó. Cậu tập trung làm công việc trong tay, mà không quan tâm đến sắc mặt của Đặng Linh Lam lúc này trông vô cùng tức giận.
“Urg… Linh, tên này lại bắt nạt tớ.”
“Nếu nói thế, vậy thì Linh cũng là người bắt nạt cô rồi.”
Đặng Linh Lam khựng người lại, sau đó thở phì phò tức giận nhìn cậu. Thanh Linh thở dài mệt mỏi, còn Long Huyền Vi thì ngơ ngác không hiểu tại sao Đặng Linh Lam lại tức giận.
Việc Đặng Linh Lam biết mối quan hệ giữa hai người, Thanh Linh đã biết. Khi mới biết, Thanh Linh có chút sợ hãi về cách nhìn nhận của Đặng Linh Lam. Nhưng khi được Thanh Tâm cùng Đặng Linh Lam khuyên nhủ, cuối cùng cô cũng thở phào nhẹ nhõm.
Trong lúc hai người Thanh Tâm và Đặng Linh Lam nói móc nhau, liền xuất hiện vài người đến gần. Những người đó khi thấy biểu cảm thoải mái của mấy con thú xung quanh Thanh Tâm, ai nấy đều cảm thấy vô cùng vui vẻ.
“Cảm ơn nhé chú em, nhờ chú mà Mèo Mắt Xanh của anh được giải tỏa căng thẳng.”
“Chị cũng thế, cảm ơn em trai vì xoa bóp cho Chim Ba Màu của chị.”
“Cảm ơn cháu trai nhé, không ngờ bạn già Sói Xám của ông lại được mát xa toàn thân ở đây.”
Thanh Tâm nhìn lướt qua từng người, sau đó mỉm cười gật đầu với họ. Chỉ là, nụ cười ấy của cậu có vài phần… giả tạo?
“Không sao đâu ạ, dù gì mọi người cũng cho chúng cháu rau, thịt và dụng cụ rồi mà.”
Tuy đã nói vậy, nhưng từng người một vẫn cảm ơn cậu một tiếng, rồi lần lượt dẫn thú cưng của mình rời đi. Chỉ còn lác đác vài động vật còn sót lại, chúng là những con vật hoang dã ở nơi này, nhưng vì chúng không gây ra nguy hiểm gì cho con người ở đây, nên cũng chẳng có ai bắt nhốt hay giết chúng cả.
“Tâm, bây giờ cậu cảm thấy thế nào?”
Thanh Linh nhìn chằm chằm Thanh Tâm trước mặt, người tuy đang cười, nhưng lại không hẳn là cười.
“Miễn cưỡng được coi là tốt đi. Haizz… không ngờ đi chơi thôi, mà lại rơi vào trạng thái này.
Thanh Tâm tỏ vẻ không sao, sau đó cậu quay qua nhìn mặt hồ xinh đẹp ngoài kia, im lặng ngắm cảnh.
Khu vực hiện tại mà họ đang ở, có tên là hồ Trăng Tròn. Nơi này là một khu vực rèn luyện tâm trí tích hợp với khu du lịch cắm trại.
…
Nhưng rèn luyện tâm trí như nào và lại là khu du lịch cắm trại ra sao, phải nói về nơi này như sau. Như cái tên, nơi này có một hồ nước to lớn hình tròn. Gọi là hồ Trăng Tròn, sở dĩ là khi về đêm, lòng hồ lại phát ra ánh sáng dịu nhẹ như mặt trăng trên cao, nên nơi này trở thành khu du lịch bất đắc dĩ.
Nhưng thực chất mục đích lúc đầu của nơi này, là nơi để người dân Đại Việt rèn luyện tâm trí trở nên kiên cường hơn. Nhưng rèn luyện tâm trí như nào, tất cả là nhờ quy tắc bị bẻ cong ở nơi này. Nơi này khiến cho tâm trí của mọi người bị nhiễu loạn ở cường độ nhẹ đau đầu, cho đến nặng bất tỉnh.
Vì không gây nguy hiểm đến tính mạng, nên đa phần mọi người thường ở cho đến khi bản thân không chịu nổi thì thôi. Và tất nhiên, vì nơi này là khu du lịch cắm trại, nên đa phần mọi người đến chỉ vì cắm trại và ngắm nhìn lòng hồ vào ban đêm. Còn những người thực sự ở vì rèn luyện bản thân, thường là những người dùng vũ khí như kiếm, đao hoặc thương.
…
“Xin lỗi nhé, nếu biết trước cậu sẽ bị như vậy, thì mình đã từ chối anh chị rồi.”
“Không sao, cứ coi như là đi du lịch thôi. Đôi khi cũng cần cho bản thân khuây khỏa mà.”
Thanh Tâm khẽ lắc đầu, tỏ ra không quan tâm lắm về tình trạng hiện tại của mình. Thanh Linh muốn nói gì đó, nhưng khi thấy con mắt phải màu đỏ của cậu, cô đành im lặng thở dài.
Thanh Tâm lúc này đôi mắt đều phân chia màu rõ rệt. Con mắt bên phải có màu đỏ tươi, hiện lên sự lạnh lùng khi cậu “ma hóa” còn con mắt trái có màu đen như thường, hiện lên cảm xúc như thường.
“Này, các em. Trời sắp nắng to rồi, về lều che nắng thôi.”
“Vâng, bọn em về ngay.”
Thanh Linh quay lại trả lời, rồi nhìn qua ba người nói:
“Đi thôi, anh chị chắc cũng chuẩn bị đồ nướng xong hết rồi.”
“Ừ.”
Thanh Tâm định đi, liền cảm thấy bàn tay mình bị ai đó nắm lấy. Quay sang nhìn, cậu liền thấy Long Huyền Vi vành tai đỏ ửng, một bên nắm tay Thanh Linh, bên còn lại thì nắm lấy tay cậu.
“À thì… Nguyệt bảo giữa bạn trai, bạn gái sẽ làm vậy. Nếu cậu không muốn. Thì mình có thể bỏ ra.”
Thanh Tâm im lặng trong chốc lát, gạt đi kí ức về một người con gái vừa hiện lên trong đầu, mỉm cười gật đầu với cô nàng, sau đó cùng ba người họ trở về lều trại. Đặng Linh Lam đang nắm lấy tay còn lại của Thanh Linh, quay sang nhìn sắc mặt cậu một hồi, rồi im lặng rời tầm mắt đi.
…
Khi bốn người trở về, những người đang đứng nói chuyện với nhau, liền im lặng, sau đó cùng lúc quay qua nhìn họ. Ánh mắt của những người đó đều hiện lên vẻ nhìn trò vui, hào hứng với tổ hợp ba nữ một nam này.
“Haha, dù đã biết là Linh có khả năng sát gái dù có một bạn trai… bạn là con trai. Nhưng không ngờ, em út của chúng ta lại cao tay và chơi trội đến như vậy.”
Văn Thái Quyết khẽ nheo mắt, nhìn Thanh Linh, sau đó lướt qua ba người bên cạnh cô nàng. Nhưng người khác cũng gật đầu đồng tình, rồi nhìn Thanh Linh như thể cô đã làm ra một thành tựu đáng gờm.
“Em thấy mọi người vẫn chưa chuẩn bị thịt nướng, vậy thì để em chuẩn bị cho.”
Tưởng trừng Thanh Linh sẽ xù lông lên, thì chỉ thấy được cô nàng rất bình tĩnh, thậm chí khóe miệng còn nhếch lên một chút. Thấy không nên tiếp tục đề tài này, Thanh Tâm đành thả tay Long Huyền Vi ra, đi về hướng Cá Một Sừng.
“Vậy thì bọn anh không từ chối rồi. Nhưng dù vậy vẫn để anh giúp cho.”
Thấy Thanh Tâm như vậy, mấy người họ nhìn nhau một hồi, sau đó Hoàng Văn Thiên liền đứng ra, đi cùng Thanh Tâm chuẩn bị. Thanh Tâm cũng không từ chối, hai người đi cạnh nhau ra chuẩn bị đồ.
Mặc dù Thanh Tâm đã “thoát nạn” còn ba cô gái thì không. Chỉ thấy sau khi cậu đi, ba người họ liền bị mọi người mở miệng trêu chọc. Thanh Linh còn đỡ, vì cô đã quen với bọn họ. Nhưng hai người Đặng Linh Lam và Long Huyền Vi thì không, chỉ thấy hai người sắc mặt đỏ bừng, cúi đầu chịu trận.
…
Thanh Tâm im lặng ướp sơ qua rồi xiên từng miếng thịt cá vào que, còn Hoàng Văn Thiên thì im lặng quơ dao, cắt từng miếng thịt cá thành hình vuông nhỏ. Hai người cứ thế im lặng làm phần việc của mình, cho đến khi Hoàng Văn Thiên lên tiếng:
“Tâm, tuy anh với em không quá thân, nhưng có thể cho anh biết quan hệ giữa mấy đứa là như nào được không? Ờm… nếu không muốn nói cũng không sao.”
Bàn tay đang xiên thịt của Thanh Tâm bỗng khựng lại, cậu im lặng trong giây lát, rồi tiếp tục làm công việc trong tay. Khi Hoàng Văn Thiên nghĩ cậu không định trả lời, liền nghe được giọng nói bình tĩnh của cậu vang lên:
“Em với Linh và Lam là bạn. Huyền Vi với em… có lẽ là bạn gái. Huyền Vi với Lam đều là… ờm, bạn gái của Linh? Hai người họ cũng có thể tính là tình địch của nhau chăng?”
Hoàng Văn Thiên càng nghe càng cảm thấy không đúng, cho đến khi nghe được hai câu cuối, khiến cho anh ta suýt thì cắt vào tay mình.
“Khụ… quan hệ của mấy đứa loạn quá vậy…”
“Nếu muốn cười thì cứ cười đi, em cũng không ngại đâu.”
Đây không phải là một câu nói khách sáo, mà Thanh Tâm thật sự không cảm thấy ngại ngùng. Có lẽ do trạng thái hiện tại của cậu hơi đặc biệt, nên những cảm xúc như ngại ngùng, sợ hãi, lo lắng… đều không xuất hiện trong tâm trí của cậu.
Hai người tiếp tục im lặng. Khi xiên xong, Thanh Tâm liền rắc lên chúng các loại bột gia vị để tăng hương vị, sau đó thuần thục đặt lên vỉ nướng từng xiên.
“Hít hà… không ngờ tay nghề nấu ăn của chú em này lại thơm đến vậy.”
Ngửi thấy mùi thịt thoang thoảng, Mọi người xung quanh không tự chủ mà nuốt nước bọt. Lâm Hoàng, người cao to nhất trong đám Hoàng Văn Thiên không nhịn được, liền tiến đến. Thấy đống thịt cá vàng ươm trên vỉ nướng, mắt sáng lên, định đưa tay vỗ vai Thanh Tâm, thì cậu lại tránh sang một bên, khiến cho anh ta vồ hụt.
“Xin lỗi nhé, em không muốn bị đánh đâu.”
“Haha, không sao không sao.”
Lâm Hoàng không quan tâm hành động vừa rồi của cậu, vẫn cười ha hả tỏ vẻ không phải chuyện gì to tát.
“Đúng là não cơ bắp, mày làm em nó ghét bỏ rồi kìa.”
Văn Thái Quyết thấy Lâm Hoàng bị mất mặt liền không nhịn được mà lên tiếng, anh ta gẩy nhẹ gọng kính của mình lên, khinh bỉ nhìn Lâm Hoàng.
Nghe được giọng nói châm chọc của Văn Thái Quyết, Lâm Hoàng liền cảm thấy tức giận.
“Có phải mày lại ngứa đòn rồi đúng không thằng ẻo lả.”
“Sao? Não cơ bắp như mày mà cũng đòi đánh tao á?”
Lâm Hoàng không nói hai lời, liền lôi ra cây trọng kiếm của mình, đập mạnh về phía Văn Thái Quyết. Nhìn bề ngoài có vẻ yếu, nhưng Văn Thái Quyết lại không như vậy. Anh ta nhanh chóng rút kiếm ra đỡ, thậm chí còn nhảy ra sau, lợi dụng lực đập để bị đánh bay ra xa.
“Có giỏi thì mày đuổi theo tao, não cơ bắp!”
Văn Thái Quyết trước khi bị đánh bay đã giơ ngón giữa lên hướng về Lâm Hoàng, khiến cho Lâm Hoàng tức giận, vác thanh trọng kiếm lên vai, vừa chửi vừa đuổi theo:
“Thằng chó!”
Thấy hai người đã chạy mất, để lại Hoàng Văn Thiên đang lúng túng quay mặt sang chỗ khác, tránh ánh mắt “đồng đội của anh đấy à?” đến từ Thanh Tâm.