Chương 30: Ái tình nguy cơ (2)
Khương Nghị ngẩn người một chút, sau đó đột nhiên bật cười: “Ta còn tưởng là chuyện gì ghê gớm lắm, thì ra chỉ có vậy, được thôi, nếu như ngày mai có thể rời đi, chúng ta sẽ tới tiễn đạo quán trước.”
Trong mắt Quách Hàn Tuyết lóe lên niềm vui mừng: “Thật vậy sao.”
Khương Nghị điểm đầu: “Đương nhiên rồi, nói ra thì ta ở trường học lâu như vậy còn chưa từng tới tiễn đạo quán, nơi đó chắc hẳn có rất nhiều vũ khí.”
Quách Hàn Tuyết đầy tự tin điểm đầu: “Đương nhiên, riêng đội cung tiễn của chúng ta, những cây cung có lực kéo lớn cũng không dưới hai mươi cây.”
Mắt Khương Nghị sáng lên, trong mạt thế, ngoại trừ thực phẩm ra thì thứ quan trọng nhất chỉ có vũ khí.
Một món vũ khí vừa tay, vào thời khắc then chốt có thể cứu lấy chính mình sinh mệnh.
Lấy chính Khương Nghị mà nói, mặc dù hắn đã có được năng lực thần kỳ, nhưng nếu như không có đao cắt sọ, thì dù năng lực của hắn có thần kỳ đến đâu cũng chỉ có thể trở thành thức ăn ngon trong miệng tang thi.
Vừa nghĩ tới đây, Khương Nghị lập tức quyết định, mục tiêu tiếp theo chính là nhà thi đấu thể dục của công đại.
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Quách Hàn Tuyết lúc này mới yên tâm đi rửa mặt nghỉ ngơi.
Mặc dù hiện tại nước máy không có ai dám uống, nhưng với thân phận là năng lực giả, Quách Hàn Tuyết dùng nước đó để tắm một trận nước lạnh vẫn không có vấn đề gì.
Trước kia nàng không dám làm như vậy, nhưng bây giờ sau khi biết chính mình sẽ không bị thi độc thông thường lây nhiễm thì cũng không còn quá lo lắng nữa. Đợi sau khi Quách Hàn Tuyết mệt mỏi nằm xuống ngủ sớm, Khương Nghị tiếp tục đảm nhiệm việc gác đêm của hắn.
Chính mình năng lực đã được Khương Nghị mò mẫm tìm hiểu sơ bộ gần như xong xuôi, hắn dựa bên cửa sổ, mượn ánh trăng nhìn vào khuôn viên trường học tĩnh mịch, nơi những cái đầu xác đang lay động, thỉnh thoảng từ xa truyền tới tiếng gào thét của tang thi cùng những tiếng kêu thảm cuối cùng của người sống sót.
Cũng không biết hiện tại bên nhà ăn rốt cuộc thế nào rồi, Giai Tư có ăn no không, có tang thi lại xông vào hay không.
Phiền não gãi gãi đầu, Khương Nghị càng ngày càng nảy sinh ý nghĩ cấp bách muốn quay lại nhà ăn. Cảm giác được chính mình có chút không ổn, Khương Nghị cưỡng ép chính mình ngừng suy nghĩ lung tung, vươn tay vào ba lô của chính mình để lấy nước, nhưng lại chạm phải một vật cứng, lấy ra nhìn thì phát hiện đó là nhật ký của Trần Giai Tư.
Khương Nghị ngẩn người trong chốc lát, định nhét nó trở lại, nhưng có lẽ vì quá nhớ Giai Tư, Khương Nghị quỷ thần xui khiến mở cuốn sổ ra, muốn mượn cuốn nhật ký này để tưởng nhớ người vẫn đang chờ hắn quay về.
“6 Tháng 25, ta quyết định quả nhiên không sai, người đó kèm học cho ta hiệu quả thật sự rất tốt, ta thi đậu Long tỉnh công đại, đối với kết quả này ta rất hài lòng, có phải cũng nên kết thúc rồi.”
“6 Tháng 28, hôm nay hắn nói với ta rằng hắn cũng đăng ký Long tỉnh công đại, ta thật sự có điểm nói không ra lời, trời ơi, hắn sao lại ngốc như vậy, với thành tích của hắn rõ ràng có thể vào trường đại học tốt hơn.”
“8 Tháng 15, không ngờ có hắn đi cùng ta tới đại học lại nhẹ nhàng như vậy, những chuyện phiền phức hắn đều có thể giúp ta giải quyết, người trong ký túc xá đều rất ngưỡng mộ ta.”
“11 Tháng 12, thật sự không ngờ đại học lại có nhiều tài nguyên tốt như vậy, sớm biết thế thì đã không tiết lộ chuyện ta có bạn trai, hôm qua hắn còn không chủ động giúp ta tranh mua trên mạng, Mỹ Lệ và nàng bên đó đều có người chủ động giúp đỡ.”
“1 Tháng 18, hắn lại muốn gặp ba mẹ của ta, chuyện này làm sao có thể, ta không muốn mang hắn trở lại ta nhà, xem ra không thể tiếp tục kéo dài nữa, đợi qua năm mới, ta sẽ đá hắn.”
“5 Tháng 20, hôm nay ta cãi nhau với hắn một trận, hừ, hắn lại dám cho ta leo cây, còn làm ta bị ướt, Vũ Nhược chẳng phải đã hứa mua mỹ phẩm mới cho ta sao, hôm nay nhất định phải để hắn biết tay, nhưng xem ra từ hắn cũng không còn lấy được gì nữa, vậy mà còn muốn kết hôn với ta, đợi lấy được quà xong thì vẫn nên sớm điểm đá hắn, Mỹ Lệ giới thiệu cho ta vị đàn anh thật sự rất đẹp trai, nghe nàng nói gia đình anh ta làm khai khoáng, rất có tiền, viết tới đây thôi, đầu hơi điểm choáng, ta có phải đã bị cảm rồi không.”
Không biểu cảm, Khương Nghị lật từng trang nhật ký trong tay, các ngón tay siết chặt cuốn sổ đến mức trắng bệch.
Sau khi đọc xong trang cuối cùng, hắn bình tĩnh cất cuốn nhật ký đi, gọi Quách Hàn Tuyết dậy đổi ca, sau đó trực tiếp nằm lên giường, cuộn chăn lại rồi ngủ thiếp đi.
Nhìn Khương Nghị cuộn chính mình thành một con sâu lớn, Quách Hàn Tuyết không nhịn được mà ngáp một cái, cũng không biết có phải là ảo giác hay không, lúc chính mình bị hắn gọi tỉnh, không khí xung quanh dường như đều hạ nhiệt.
Bên trong chăn, Khương Nghị dùng sức nhắm chặt mắt, nhưng nước mắt vẫn không ngừng tràn ra từ khóe mắt.
Cảm giác trái tim bị xé nát thật sự rất khó chịu, Khương Nghị dùng sức đè chặt ngực mình.
Trước kia hắn xem phim truyền hình, thấy biểu cảm của nhân vật khi bị đả kích còn cảm thấy có chút quá mức khoa trương, giờ đây mới biết tất cả đều là thật, cảm giác đau tim đó thực sự vô cùng khó chịu.
Khương Nghị chỉ cảm thấy chính mình tim đã vỡ thành từng mảnh, hắn cố gắng muốn ghép chúng lại với nhau, nhưng mỗi khi nghĩ tới những ký ức từng vui vẻ bên nàng, chúng liền bị mặt tối trong cuốn nhật ký nghiền nát hoàn toàn.
“Khương Nghị, Khương Nghị” Quách Hàn Tuyết nhìn thời gian, cuối cùng không nhịn được đi tới lay Khương Nghị người đã nằm bất động từ lúc ngủ, nhưng Khương Nghị hoàn toàn không có phản ứng với nàng.
Điều này khiến Quách Hàn Tuyết không khỏi sững sờ, sau mấy ngày ở chung, Quách Hàn Tuyết rất rõ Khương Nghị cảnh giác đến mức nào, bình thường chỉ cần chính mình tạo ra một điểm động tĩnh rất nhỏ, Khương Nghị liền sẽ lập tức tỉnh dậy.
“Khương Nghị, mau dậy đi, đã tới giờ ăn sáng rồi.” Mang theo chút lo lắng, Quách Hàn Tuyết dùng sức kéo mạnh chăn khỏi người Khương Nghị, một luồng hơi nóng lập tức ập ra, Quách Hàn Tuyết sững người trong chốc lát, nhìn kỹ mới phát hiện Khương Nghị có điểm không ổn.
Lúc này Khương Nghị toàn thân bốc hơi nóng, hô hấp gấp gáp, khuôn mặt đỏ bừng, cả người cuộn thành một khối, cho dù bị Quách Hàn Tuyết kéo chăn xuống cũng không tỉnh lại, chỉ co người chặt hơn.
“Khương Nghị, ngươi làm sao vậy.” Quách Hàn Tuyết thấy cảnh này liền hoảng hốt, vội vàng lay Khương Nghị mấy cái, nhưng nhiệt độ truyền tới từ cơ thể hắn khiến nàng giật mình, dù không cần đo nhiệt độ, Quách Hàn Tuyết cũng biết Khương Nghị đã phát sốt.
Luống cuống trong chốc lát, Quách Hàn Tuyết lập tức tỉnh táo lại, vội vàng lục tung đồ đạc, đem gói thuốc hôm qua đã chỉnh lý ra đổ hết ra, từ bên trong tìm được thuốc hạ sốt nhanh.
Tay chân bối rối nhét thuốc vào miệng Khương Nghị, cũng không kịp nhẹ nhàng, cưỡng ép Khương Nghị uống nửa chai nước mới coi như đã uống xong thuốc.
Sờ thấy quần áo trên người Khương Nghị đều đã bị mồ hôi làm ướt đẫm, Quách Hàn Tuyết chỉ đành đem Khương Nghị đang mê man chuyển sang chính mình giường, do dự hồi lâu, cuối cùng mới đỏ mặt cởi hết quần áo cùng quần trên người hắn.