Chương 809: Kiến Mộc
Ánh mắt Phương Hữu Tài sáng lên, vội vàng kéo Vương Giới đi tới.
Không lâu sau, họ đã thấy được không khí của Nhiên Mộc Tiết.
Rất nhiều người quây quần bên đống lửa vừa múa vừa hát, vô cùng náo nhiệt. Ngay cả trên mặt Bạch Thanh Việt cũng tràn ngập nụ cười.
Đến cả Bạch Thất cũng đang khiêu vũ.
“Nhanh lên.” Giọng của Vũ Bà Bà truyền đến.
Vương Giới tò mò: “Tiền bối, cái gì nhanh ạ?”
Vũ Bà Bà nhìn về phía xa: “Kiến Mộc sắp xuất hiện rồi.”
Khung cảnh vui tươi dù không nghe được âm thanh cũng thấy rõ được người ở đó đang rất hạnh phúc.
Phía trên đống lửa, khói khí lượn lờ.
Một lúc sau, không biết là ảo giác hay là gì, bên ngoài làn khói, có một bóng mờ hình trụ khổng lồ dần dần bay lên. Trong thời gian cực ngắn, nó nối liền trời đất, không thấy đâu là đỉnh.
Vương Giới và Phương Hữu Tài cùng ngẩng đầu nhìn lên.
Bóng mờ khổng lồ ấy như thể bao trùm toàn bộ bầu trời. Thế nhưng bóng mờ lớn như vậy lại không cách nào nhìn rõ, chỉ có thể xuyên qua làn khói lửa mà thấy được đại khái hình dáng.
“Bà bà, đây là Kiến Mộc sao?”
Vũ Bà Bà gật đầu: “Đúng vậy, đây chính là Kiến Mộc.”
Phương Hữu Tài chấn động: “Cái cây lớn như vậy sao lại không nhìn rõ? Hơn nữa sao nó lại đột nhiên xuất hiện?”
Vũ Bà Bà nói: “Chỉ có những người tham gia Nhiên Mộc Tiết, đắm mình trong làn khói lửa mới có thể nhìn rõ và chạm vào Kiến Mộc. Vì vậy chúng ta mới có Nhiên Mộc Tiết. Lễ hội này không chỉ để thư giãn, vui vẻ mà còn là vì Kiến Mộc.”
“Kiến Mộc rốt cuộc là cái gì?”
Phương Hữu Tài xen vào: “Là đại thụ nhìn không thấy đỉnh trong truyền thuyết giống như tòa cầu kia phải không bà bà?”
Vũ Bà Bà gật đầu: “Truyền thuyết nói rằng ai có thể leo lên đỉnh Kiến Mộc, người đó có thể đặt chân lên tòa cầu này.”
“Giống như Thanh Minh Xuyên sao?”
“Khác hẳn. Thanh Minh Xuyên là lốc xoáy đi lên, chỉ có thể đến đỉnh Cầu Trụ, còn Kiến Mộc có thể vượt qua Cầu Trụ mà trèo lên phía trên cầu.” Vũ Bà Bà nói.
Phương Hữu Tài ngạc nhiên: “Quả thực đúng như tổ tiên miêu tả. Chỉ khi đắm mình trong khói lửa mới thấy được, nếu không dù chỉ cách một bước cũng không nhìn thấy gì. Thật thần kỳ.”
Nhiên Mộc Tiết diễn ra không lâu.
Khi đống lửa tắt ngấm, lễ hội cũng kết thúc.
Bạch Thanh Việt đi tới, nói với Vương Giới: “Sớm biết ngươi hứng thú với Nhiên Mộc Tiết, ta đã mời ngươi rồi. Nhưng nhìn ngươi thế nào cũng không giống người biết khiêu vũ.” Tâm trạng ông không tệ, còn có thể nói đùa.
Vương Giới cười đáp: “Con thấy tiền bối cũng đâu có khiêu vũ.”
Bạch Thanh Việt tự tin: “Lúc trẻ ta mà khiêu vũ thì bên cạnh không ai dám đứng, đều bị so sạch.” Nói xong, ông hiếu kỳ: “Sao ngươi đột nhiên lại tới đây? Lại tìm tộc Đông Phương à?”
“Không hẳn, con cũng muốn tìm tiền bối tìm hiểu chút chuyện.”
“Hỏi đi.”
Vương Giới nhìn về phía Phương Hữu Tài.
Phương Hữu Tài ngẩn ra, ấm ức: “Vương ca, huynh định đuổi đệ đi sao? Hai ta quan hệ thế nào, cùng nhau hầm ngỗng lớn, cùng nhau nghe kinh, cùng nhau bị Ngự Tửu Giam đuổi ra, cùng nhau…”
Vương Giới giơ tay ngăn hắn nói nhảm, nhìn Bạch Thanh Việt: “Con muốn biết vì sao tiền bối lại rời khỏi Tinh Khung Thị Giới.”
Bạch Thanh Việt kỳ lạ: “Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?”
“Con muốn hiểu thêm về một số chuyện cũ.” Vương Giới nói. Có lẽ là vì lời của Huyền Yên, cũng có lẽ là do tò mò, nên hắn vẫn hỏi.
Hơn nữa Thính Tàn tiền bối cũng bảo hắn tìm tộc Đông Phương để tìm hiểu lịch sử. Tộc Đông Phương đang ở Bách Thảo Cốc, điều đó đại diện cho việc ông không phản đối hắn tìm hiểu đoạn chuyện cũ này.
Ánh mắt Bạch Thanh Việt phức tạp, ngón tay khẽ động, Phương Hữu Tài bị hất văng ra xa.
“Thính Tàn đã bức tử con trai mình.”
Vương Giới kinh hãi, nhìn vào lưng Bạch Thanh Việt.
Con trai của Thính Tàn chính là chồng của Bạch Thanh Việt.
Giọng Bạch Thanh Việt bình tĩnh, chuyện cũ đã qua quá lâu nên khi kể lại không còn chút gợn sóng: “Thính Sơn là người không có tâm tranh đấu, thiên phú tu luyện tuy cao nhưng lại thích dạo chơi nhân gian hơn. Ta ở bên chàng, chàng chuyện gì cũng nghe ta.”
“Tương tự, lời của Thính Tàn cũng khiến chàng không thể phản kháng.”
“Nói là bức tử chàng thì không chỉ có Thính Tàn, mà còn có cả ta. Bạch gia ta ẩn dật, cũng không thích tranh đấu, chính vì lý do này mới ở bên người có tính cách như chàng. Thế nhưng cuộc chiến giữa Tinh Khung Thế Giới và Tinh Cung đã có từ xưa. Thính Tàn ép chàng đối phó Tinh Cung, ta ép chàng không được làm gì cả.” Nói đến đây, giọng ông trầm xuống hẳn: “Dần dà, sự ép buộc này trở thành Tâm Ma, cuối cùng bộc phát vào lúc chàng tu luyện, trở thành ngọn nguồn bức tử chàng.”
Vương Giới không ngờ sự việc lại như vậy.
“Cho nên tiền bối chán ghét Tinh Khung Thị Giới, chán ghét cả Thính Tàn tiền bối?”
Bạch Thanh Việt thản nhiên nói: “Ta cũng chán ghét chính bản thân mình.”
Vương Giới hành lễ: “Vãn bối xin cáo lui.”
Hắn không ngờ còn có đoạn chuyện cũ này. Thính Tàn mang lại cho hắn cảm giác rất tùy tính, ngay cả khi tranh đoạt với Tinh Cung cũng đều là từng bước bày cục, không hề cấp tiến đến mức bức tử con trai mình. Có lẽ chính vì việc này mà ông mới thay đổi.
Đi xuống dưới lầu các, hắn ngẩng đầu nhìn Bạch Thanh Việt: “Tiền bối bây giờ còn hận không?”
Bạch Thanh Việt bình tĩnh nhìn về phía xa: “Ta chỉ hận chính mình. Ông ấy đã thay đổi, còn ta thì không.”
Cái tên “ông ấy” này, đương nhiên là chỉ Thính Tàn.
Vì Vương Giới, cũng vì Tứ Đại Cầu Trụ, Thính Tàn không tiếc từ bỏ việc tranh giành Tinh Vị để thành toàn cho Vi lão thái. Tấm lòng này nếu đặt vào thời kỳ từng bức tử Thính Sơn thì quả là không tưởng.
Hồi tưởng lại.
Thính Tàn và Huyền Yên vào Tử Giới là để đột phá. Việc vào Tử Giới vốn dĩ đã là một hành động khá cấp tiến.
Con người chỉ khi trải qua biến cố trọng đại mới thay đổi.
Phương Hữu Tài sáp lại gần: “Vương ca, thế nào rồi? Nghe được gì không? Kể đệ nghe với.”
“Tộc Đông Phương của đệ không biết đoạn lịch sử này sao?”
“Không rõ lắm. Chúng đệ tìm kiếm đều là lịch sử có văn tự để lại. Chuyện này thuộc về gia sự rồi.”
“Đã là gia sự thì đừng hỏi nữa.”
“Đó đâu phải gia sự bình thường. Nó liên quan đến Tinh Khung Thế Giới và Bách Thảo Cốc mà. Vương ca, nói đệ nghe đi, đệ hứa không truyền ra ngoài đâu…”
Lại một lần nữa làm khách của tộc Đông Phương.
Lần này, Vương Giới gặp được nhánh họ Đông. Nói thế nào nhỉ? Cũng thuần phác y như nhánh họ Phương.
Chỉ là họ thích ăn chay.
“Đến đây nào hài tử, ăn chút cải trắng đi, đứa trẻ này nhìn là thấy quý rồi.”
“Lão đại Phương gia, lần trước sao không dẫn hài tử qua chỗ chúng ta chơi? Họ Phương các người biết ơn tất báo, họ Đông ta chẳng lẽ lại không thế sao?”
“Lão nhị Đông gia lại nói thế rồi, lần trước vội vàng quá. Chúng ta đều coi đứa trẻ này như người nhà, ta là bác cả của nó, ông là bác hai, đều như nhau cả.”
“Phi, ta là bác cả, ông làm bác hai thì còn tạm được.”
“Ông chẳng phải đã có Hữu Tài là bác hai rồi sao? Cái này cũng tranh?”
“Vương Giới là Vương Giới, Hữu Tài là Hữu Tài.”
Vương Giới…
Hắn ở lại tộc Đông Phương mấy ngày, xem không ít sách cổ. Phải nói rằng kho tàng sách cổ lịch sử của hai nhà Đông Phương quá nhiều, nhiều đến mức phải hoài nghi nhân sinh. Hơn nữa đều là những thứ bên ngoài không thấy được.
“Hai tộc chúng ta dùng cả đời tinh lực để đào bới lịch sử. Con người không thể quên gốc gác. Lịch sử không chỉ chứng kiến quá khứ mà còn có thể dự đoán tương lai.”
“Nơi nào có con người, nơi đó có tranh đấu. Con người có tham lam, cũng có vô tư. Vì vậy tạo nên sự biến hóa của các nền văn minh khác nhau. Phía họ Phương ta cảm thấy…”
“Vương Giới đừng nghe lão, họ Đông ta nghiên cứu lịch sử sớm hơn họ Phương nhiều, theo họ Đông ta cho rằng…”
“Lão họ Đông, đừng có gây sự.”
“Hiếm khi có người ngoài hứng thú với chúng ta, đương nhiên phải mang thứ tốt nhất cho người ta xem.”
“Người ngoài gì chứ, đây là cháu đích tôn của họ Phương ta. Còn nữa, thứ tốt nhất là ở chỗ chúng ta.”
“Cũng là cháu đích tôn của họ Đông ta.”
“Được lắm, xem ra ông muốn luận đạo rồi.”
Phương Hữu Tài kinh hãi, kéo Vương Giới muốn chạy.
Vương Giới khó hiểu: “Sao vậy?”
Phương Hữu Tài sợ hãi: “Sắp, sắp luận đạo rồi.”
“Luận đạo là gì?”
“Chính là tranh luận lịch sử. Chạy mau.”
Boong boong boong.
Ngôi làng yên tĩnh bị tiếng chuông phá vỡ.
Người trong thôn từ bốn phương tám hướng tụ tập lại, người cầm dao phay, người cầm cuốc, còn có người từ nhà vệ sinh lao ra còn chưa kịp kéo quần.
Phương Hữu Tài kéo Vương Giới còn chưa chạy ra ngoài đã bị đám người chen lấn đẩy trở lại.
Vương Giới cũng không dám dùng sức, sợ làm ai bị thương.
“Chuyện gì xảy ra thế?”
“Xong rồi, một khi luận đạo thì không có mười ngày nửa tháng là không dừng lại được đâu. Họ Phương và họ Đông vì giải thích lịch sử khác nhau nên thường xuyên luận đạo. Tất cả mọi người trong thôn đều sẽ lên tiếng.”
Vương Giới kinh hãi, liếc mắt nhìn qua, hai thôn này nhiều người như vậy mà đều lên tiếng sao?
Đám người tụ tập trông có vẻ lộn xộn, nhưng việc luận đạo lại không hề loạn chút nào. Mỗi người khi mở miệng, bất kể nói gì người khác cũng không xen vào, đợi người đó nói xong mới phản bác.
Vương Giới thấy mới lạ.
Đây chắc là truyền thống để lại từ bao nhiêu năm qua.
Phương Hữu Tài định chuồn: “Vương ca, theo đệ, bên kia chạy được.”
“Ta muốn nghe.”
“Nghe thật sao? Vậy huynh tự ở lại đi, nửa tháng sau gặp.”
Vương Giới kéo hắn lại: “Đi cùng nhau.”
“Hả?”
Hắc hắc.
Con ngỗng lớn chạy vội ở đằng xa, phía sau là một đám gà vịt chạy theo.
Ba ngày trôi qua.
Vương Giới nghe rất chăm chú, hắn đã nghe được trọng điểm.
Phương Hữu Tài đang ngủ.
Năm ngày trôi qua.
Vương Giới vẫn rất chăm chú.
Phương Hữu Tài nằm trên đất ngủ.
Mười ngày trôi qua.
Vương Giới cảm thấy hơi dài, nhưng vẫn có thể chấp nhận, chỉ là vài ngày rồi không nghe thấy trọng điểm, hắn đang suy nghĩ làm sao để thay đổi hướng luận đạo một chút.
Phương Hữu Tài… ngủ rất say sưa.
Mười lăm ngày trôi qua.
Vương Giới nhân lúc một người vừa nói xong, tranh thủ chen vào một câu: “Tinh Khung Thị Giới từ đâu mà có?”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn.
Vương Giới thần sắc bình tĩnh.
Một bác gái vỗ tay: “Chàng trai hỏi hay lắm. Nhưng chúng tôi không biết.”
Vương Giới câm nín.
Hai mươi ngày trôi qua.
Vương Giới bỗng nhiên rất bội phục Phương Hữu Tài, hắn có thể ngủ liền tù tì hai mươi ngày. Không phải tu luyện, chỉ đơn thuần là ngủ.
Cuối cùng, hắn chịu không nổi nữa, dùng bộ pháp điên cuồng biến mất tại chỗ.
Ở đó, Phương Hữu Tài chùi mép, xoay người tiếp tục ngủ.
Nghe người của hai thôn luận đạo trọn vẹn hai mươi ngày.
Đến Vương Giới cũng cảm thấy mệt mỏi.
Trong khoảng thời gian này, lịch sử hắn muốn tìm hiểu căn bản không thu được gì, nhưng lại nghe được một số điểm quan trọng.
Ví dụ như thời đại Tinh Vị, Tinh Cung đứng trên đỉnh cao nhưng không phải là duy nhất, họ cũng có kẻ thù. Kẻ thù này là ai thì không ai biết. Tộc Đông Phương suy đoán đoạn lịch sử bị bỏ trống có lẽ liên quan đến kẻ thù này. Lịch sử bị xóa bỏ là để xóa sạch dấu vết của kẻ thù đó.
Vương Giới đã nghĩ xem đó có phải Tinh Khung Thị Giới không, nhưng ý nghĩ đó lập tức bị gạt đi.
Tinh Khung Thị Giới dù có lợi hại đến đâu cũng không thể tranh đấu với Tinh Cung thời đỉnh cao. Khi đó Tinh Cung có ba mươi sáu Tinh Vị. Đó là khái niệm gì? Vi lão thái dù kế thừa sức mạnh Tinh Vị cũng không đạt tới chiến lực của cường giả Tinh Vị đỉnh phong thời kỳ đó.
Mà một mình Vi lão thái đã đủ để áp chế thời đại hiện nay.
Tinh Khung Thị Giới dù ở thời kỳ đó cũng rất mạnh, nhưng không đến mức mạnh như vậy. Nếu không thì thời đại Thần Đình không thể nào không có truyền thuyết về họ.