Chương 737: Trảm Trần
Vương Giới nhìn ông ấy thử tiến vào, nhưng không giống như lão phong tử (lão điên) là mạnh mẽ xông vào. Thử qua mấy lần không vào được thì ông ấy đã đi.
Tinh Khung Thị Giới không cần hỗ trợ canh giữ ở đây.
Thính Tàn không vào được, thì Tứ Đại Cầu Trụ này cũng không có người nào có thể đi.
Về phần dãy núi xa xa kia.
Ai đi vào thì tự cầu nhiều phúc.
Khoảng thời gian tiếp theo, không ngừng có người tiếp cận Túy Mộng Sơn Trang, từ xa nhìn Ngự Tửu Giam. Không phải là không có người muốn thử đi vào, nhưng sợ hãi uy danh của Vương Giới, không dám làm càn.
Tinh Cung bình tĩnh.
Không lập tức bắt tay vào đối phó Vương Giới.
Giáp Nhất Tông lo lắng về tình huống Trầm gia tuyên truyền Vương Giới sẽ là cường giả Tinh Vị đã không xảy ra.
Vị Lão Thái sau mấy ngày đã đến, cũng không thử tiến vào Ngự Tửu Giam, mà là tìm được Thạch Tửu Quỷ, nói chuyện một ít.
Đối với Thần Đình, trong lời nói của Vị Lão Thái tràn đầy sự kiêng kị. Ông ấy cũng giống như đại bộ phận người, không muốn sự hắc ám của Thần Đình lại đến. Tìm Thạch Tửu Quỷ cũng là muốn xác nhận.
Thạch Tửu Quỷ nói rõ lai lịch Thạch gia cho ông ấy biết.
Vị Lão Thái nghe xong không bức bách gì, cũng đi.
Giáp Nhất Tông, Bất Tẩu Quan… không ngừng có người đến đây. Có người thử nhập Ngự Tửu Giam, cũng có người muốn đi Bất Vọng Sơn một chút.
Đối với người phe mình, Vương Giới có thể khích lệ thì khích lệ.
Nhưng thật đúng là khích lệ không được.
Sơn chủ điên của Bất Vọng Sơn muốn kéo người vào hư thật điên đảo, vĩnh viễn làm người tụng kinh kia.
Những lời này trực tiếp khiến Cảnh Giới Thế Giới kinh hãi.
Thế cho nên không ai muốn đi Bất Vọng Sơn.
Ngự Tửu Giam thì ai cũng không xông qua được.
Hôm nay, đại ngỗng lạch cạch lạch cạch chạy trốn, phía sau có người đuổi giết, là Văn Khanh.
Văn Khanh rốt cuộc tìm được đại ngỗng.
Bóng ma Du Tinh Hội Võ khiến hắn luôn giữ trong lòng đến bây giờ.
Khi nghe nói Túy Mộng Sơn Trang xuất hiện một con đại ngỗng, hắn như được phục sinh mà xông tới.
“Đứng lại cho ta, đứng lại!” Văn Khanh hai mắt đỏ ngầu, một quyền đánh ra, Bạch Lộ Thiên Nam. Màn nước rủ xuống oanh kích đại địa.
Cạp cạp!
Đại ngỗng điên cuồng chạy trốn, vừa chạy vừa quay đầu lại nhìn, kêu to vài tiếng.
Văn Khanh chân đạp Giáp Bát Bộ truy đuổi.
Đại ngỗng quay ngoắt lại tránh đi, dang rộng hai cánh uy hiếp.
Văn Khanh đưa tay, Thần Lực hóa đao, nhìn chằm chằm đại ngỗng: “Lại đây, đừng nhúc nhích, ta cho ngươi tới miếng thịt béo.” Nói xong thì chém.
Quác!
Đại ngỗng bay lên chạy trốn.
Phương Hữu Tài đuổi tới, “Văn lão ca, đừng xúc động, ngươi đánh không lại nó.”
Lời này lại khiến Văn Khanh càng tức giận. Từ Du Tinh Hội Võ đến giờ đã trải qua cái gì? Nghĩ lại đều đáng sợ. Dù vậy, hắn như trước tại mấy năm trước dùng ý chí kiên cường mà thường nhân khó có thể chịu đựng được đột phá Bách Tinh Cảnh, gõ vang Văn Chung, đốn ngộ Kỳ Nguyên Cửu Biến.
Giờ phút này hắn tự tin dù không bằng Thiên Thương Thủ Tinh Nhân, cũng sẽ không kém bao nhiêu.
Kỳ Nguyên Cửu Biến cho hắn lòng tin.
Con đại ngỗng này chết chắc rồi.
Văn Khanh lưu lại chín đạo tàn ảnh trong chín bước, vây quanh đại ngỗng.
Mắt nhỏ đại ngỗng nhìn nhìn xung quanh, một cái nhấc chân phi nhanh lạch cạch một tiếng, hung hăng đá vào mặt Văn Khanh, đạp hắn bay ra ngoài.
Phương Hữu Tài che mặt, xong rồi.
Văn Khanh ngã xuống, vẻ mặt mờ mịt. Chuyện gì đã xảy ra?
Hắn, bị đại ngỗng đạp bay sao?
Vương Giới thấy được, đồng tình nhìn Văn Khanh. Thằng bé xui xẻo này. Gây ai không gây, lại đi gây con đại ngỗng kia. hắn hiện tại cũng nhìn không thấu cái thứ đó.
Cạc cạc cạc quác!
Tiếng kêu của đại ngỗng càng lúc càng lớn, cứ như đang cười nhạo.
Văn Khanh đứng dậy, giận trừng mắt đại ngỗng, lại đến.
Vương Giới đi đến bên cạnh Phương Hữu Tài, “Nhanh ôm đại ngỗng đi.”
Phương Hữu Tài bất đắc dĩ: “Văn lão ca muốn đánh nhau thì cứ theo hắn đi. Nhưng hắn thực sự không phải đối thủ của con đại ngỗng chết tiệt.”
“Đừng để xảy ra chuyện.”
“Không sao, ta có lý lẽ ta sợ gì.”
“Lão tổ Văn gia ở đây.”
Phương Hữu Tài một cái chạy nhanh vọt tới đại ngỗng: “Ngươi lại đây cho ta!”
Văn Khanh giơ đao chém tới, “Tránh ra, đây là chuyện của ta.”
“Đừng chém đến ta, ngươi cái sinh vật cấp thấp bạo lực.” Thanh âm pho tượng truyền đến, trong ngực Phương Hữu Tài. Kể từ khi trải qua chuyện Bất Vọng Sơn, hắn bây giờ cũng ôm pho tượng trong ngực, không để vào nhẫn trữ vật.
Và chuyện đó lại khiến đại ngỗng giãy dụa càng kịch liệt.
Phương Hữu Tài lấy ra pho tượng.
Pho tượng đối mặt Vương Giới: “Sinh vật cấp thấp nói chuyện rất có đạo lý này là ai?”
Vương Giới sững sờ, cùng Phương Hữu Tài nhìn nhau.
Phương Hữu Tài cũng kinh ngạc: “Ngươi không biết hắn?”
“Chẳng lẽ đã gặp? À, ta không quá quen nhớ hình thái sinh vật cấp thấp.” Pho tượng trả lời.
Vương Giới cũng không biết nó nói thật hay giả, “Ta vẫn là muốn đem pho tượng kia trước ném đi Ngự Tửu Giam.”
“Oanh, sinh vật cấp thấp, ngươi quá hèn hạ, nói chuyện không hề có đạo lý, tiểu oa nhi đừng nghe hắn lừa dối.”
Phương Hữu Tài cảm thấy lời này quen tai.
Cạp cạp, đại ngỗng đồng ý.
Vương Giới chỉ là dọa dọa hai thứ đồ chơi này, không thực sự bắt chúng ném đi qua. Mặc kệ chúng có thể đi vào hay không cũng không có ý nghĩa lớn. Vạn nhất lại làm ra chuyện gì đó hắn thật sự ứng phó không nổi. Hiện tại cầu ổn làm trọng.
Anh không lừa gạt Phương Hữu Tài, giờ phút này xác thực đi Tử Giới.
Bất quá không phải trở về Hắc Đế Thành, mà là tìm người giữ cửa.
Người giữ cửa tên là Kiến Nhất.
Tiền bối Thính Tàn nói ông ấy cùng sư phụ và Thiểu Phong có cùng xuất hiện, một trong số đó chính là ông ấy.
Khi địa vị đạt tới độ cao nhất định, rất nhiều chuyện không cần tự mình giải quyết, rất nhiều tình huống cũng không cần chính mình cố ý đi giải.
Trước kia Vương Giới dù biết vị trí Vô Sinh Môn cũng không thể đi tìm. Càng không cách nào qua cửa.
Nhưng bây giờ giống như cửa nhà mình, nghĩ đến là qua.
Vừa đến cánh rừng phía sau Vô Sinh Môn đã cảm giác có ánh mắt nhìn lại. hắn quay đầu nhìn, đối mặt với một đôi mắt.
Thanh Nhai Đệ Nhất Đao. Tên này vẫn còn.
Lúc trước khi mình trở thành Thiên Thương Thủ Tinh Nhân, người được chọn hộ đạo chính là Thanh Nhai Đệ Nhất Đao. Khi đó còn nghĩ đến mình tìm hắn đàm luận. Nhưng sau này mọi chuyện xảy ra trực tiếp thoát ly quỹ tích. Hiện tại hắn cũng không có tư cách hộ đạo mình nữa rồi. Mình bảo hộ hắn còn gần đúng hơn.
Vương Giới không để ý tới hắn, trực tiếp đi về phía Vô Sinh Môn.
Không xa bên ngoài, Thanh Nhai Đệ Nhất Đao nhìn Vương Giới, ánh mắt khiếp sợ.
Vừa mới đối mặt trong nháy mắt, hắn có cảm giác lạnh lẽo phát ra từ nội tâm. Sự lạnh lẽo này chỉ có Cảnh Giới Thế Giới có thể mang lại cho hắn, nhưng lại không phải Cảnh Giới Thế Giới bình thường.
Tiểu tử này thực sự cực kỳ khủng khiếp rồi, quả nhiên như lời đồn nói có thể bằng Bách Tinh Cảnh đơn giết Cảnh Giới Thế Giới.
Đây là sự tăng lên do Tử Giới mang đến sao?
Đi qua Tử Giới một chuyến rõ ràng có biến hóa lớn như vậy. Không được, mình phải đi Tử Giới.
Vô Sinh Môn từ từ mở ra.
Vương Giới đi ra.
Người giữ cửa quay đầu lại, “Những Thải Quang Giả kia không có tìm phiền toái chứ.”
Vương Giới nói: “Không có. Tiền bối trả lời thì tốt hơn.”
Người giữ cửa im lặng: “Ta trả lời chỉ đại biểu ý kiến của ta, không có nghĩa là người khác, khác là do ngươi nói.”
Vương Giới nở nụ cười: “Không sao cả, giải quyết địch nhân là được.”
Người giữ cửa không giỏi nói chuyện, trực tiếp hỏi: “Ngươi hình như là tới tìm ta. Không định đi Hắc Đế Thành?”
Vương Giới đi đến trước mặt người giữ cửa, “Đệ tử Đan Tinh Hà, Vương Giới, có một số việc muốn hỏi Kiến Nhất tiền bối.”
Mắt người giữ cửa trừng lớn, “Ngươi là đệ tử Đan Tinh Hà?”
Thân phận Vương Giới trong Tứ Đại Cầu Trụ huyên náo rất lớn, nhưng người giữ cửa không chú ý tình hình bên trong Cầu Trụ, cho nên cũng không biết.
“Đúng vậy, Gia sư Đan Tinh Hà, cũng gọi là Thư Nhượng.”
Người giữ cửa kinh ngạc đánh giá Vương Giới một phen, ánh mắt trước nay chưa từng có nhu hòa, sát khí lạnh lẽo kia hoàn toàn biến mất, cứ như xem hậu bối nhà mình. “Không ngờ tên kia còn có đệ tử còn sống. Ta cho rằng đệ tử của hắn đều chết hết rồi.”
“Chết trong tay Tinh Cung?”
Người giữ cửa không phủ nhận.
Những chuyện này Vương Giới biết. Sư phụ tiện nghi đã từng nói, đệ tử trước kia của hắn đều chết trong tay lão đối đầu, chính là Tinh Cung, là Đại Diễn Tinh Sư và những người khác. Cho nên mới khiến hắn đi xa Hắc Bạch Thiên, mai danh ẩn tích thu một tu luyện giả Khóa Lực làm đệ tử.
Hết thảy có nguyên nhân thì có quả.
“Ngươi muốn hỏi ta cái gì?”
“Về ân oán giữa Gia sư và Tinh Cung.”
Ánh mắt người giữ cửa phức tạp: “Đó là sự tranh giành lý niệm của Tinh Đạo Sư. Ta và sư phụ ngươi là bạn tốt, nhưng việc này nói không rõ ai đúng ai sai. Bởi vì ta cũng không phải Tinh Đạo Sư.”
“Thế thì cùng Đan gia? Đó là gia tộc của sư phụ ta.”
“Cũng là tranh giành lý niệm. Mục tiêu ba họ Tinh Cung nhất trí, lý niệm tương đương. Nếu là Tinh Đạo Sư tầm thường cũng không đến mức nghiêm trọng như vậy, nhưng sư phụ ngươi thiên phú rất cao, cao đáng sợ, có thể nói cứ tùy ý phát triển, Tứ Đại Cầu Trụ khó có người có thể ngăn cản. Cho nên Tinh Cung sau khi phát giác lý niệm sư phụ ngươi không hợp với bọn họ, lập tức động thủ.” Nói đến đây, ánh mắt ông ấy trầm xuống: “Mấu chốt của chuyện này còn có một người, Thiểu Phong.”
Ánh mắt Vương Giới khẽ động, hắn muốn hỏi chính là Thiểu Phong.
Ánh mắt người giữ cửa phẫn nộ, “Nếu không phải Thiểu Phong công khai lý niệm sư phụ ngươi, Tinh Cung sẽ không biết. Sư phụ ngươi người này cũng không phải ngoan cố, lại càng không ngu xuẩn, không có khả năng liều mạng toàn bộ Tinh Cung trong điều kiện chưa nắm chắc.”
“Đều là Thiểu Phong. Là Thiểu Phong đem việc này vạch trần, mới dẫn đến sư phụ ngươi trong điều kiện không hề chuẩn bị bị Tinh Cung và Đan gia ra tay. Người này ti tiện đến cực điểm.”
Vương Giới khó hiểu: “Thiểu Phong cùng sư phụ ta có ân oán gì?”
Người giữ cửa ngẩng đầu nhìn tinh không: “Nếu có ân oán thì dễ giải thích rồi. Nhưng lại không hề có ân oán.”
Vương Giới không thể tin được điều mình nghe được, “Không hề có ân oán? Không có ân oán hắn hại sư phụ ta làm gì?”
Người giữ cửa nhắm lại hai mắt: “Lòng người chi ác không ai qua được Thiểu Phong. Không có người biết mục đích của hắn. Có lẽ là xúi giục tranh đấu bên ngoài, có lẽ là ghen ghét, cũng có lẽ là nguyên nhân khác chúng ta không cách nào lý giải.”
“Tất cả mọi người muốn biết. Đáng tiếc hắn đã chết.” Nói xong, ông ấy một quyền nện xuống đất, cắn răng cắt lời: “Cái chết của Thiểu Phong này quá thống khoái. Đáng hận.”