Chương 686: Điều kiện không cân xứng
Thần Bàn sắc mặt ngưng trọng: “Cái Vô Tướng cốt này dường như là một loại sinh linh rất kỳ lạ. Chúng ta điều tra qua, sinh linh này tương đương nguy hiểm, nhưng hình như có công dụng đặc thù. Con thứ ba của Hắc Đế đang tìm.”
Vương Giới gật đầu: “Sào thiếu thành luôn tìm Vô Tướng cốt. Vô Tướng cốt rốt cuộc có công dụng gì?”
Thần Hình tiếp lời: “Chưa tra ra. Bất quá trong điều tra của chúng ta, một phần tin tức về Vô Tướng cốt dường như đến từ thái tử Mãnh.”
Vương Giới kinh ngạc: “Thái tử Mãnh cố ý hướng Sào thiếu thành tiết lộ tin tức Vô Tướng cốt?”
“Chưa xác định, đợi xác định sẽ nói cho ngươi biết.” Thần Bàn đáp lại.
Vương Giới không hỏi lại.
“Những tin tức này vãn bối có thể giữ lại, về sau chắc chắn sẽ có ích, dù sao Thần Tộc sắp tới không có ý định động tay với Hắc Đế.”
Thần Hình trầm giọng nói: “Không động thủ thì không động thủ, tình huống vẫn cần tra rõ. Chúng ta phải tận khả năng nắm giữ thủ đoạn của Hắc Đế.”
Không lâu sau đó, Thần Hình và Thần Bàn rời đi.
Ánh mắt Vương Giới trầm trọng.
Vừa mới thương nghị đến cuối cùng, Thần Tộc quyết định dẫn cốt mãng xâm lấn Hắc Đế Thành, theo từng phương hướng tạo áp lực cho Hắc Đế, bức bách Hắc Đế gia tăng số lượng thành chủ. Xem có thể dùng phương pháp này nhìn ra thủ đoạn và bí mật gia tăng cường giả của Hắc Đế hay không.
Vương Giới tạm thời không cần làm gì. Đợi Thần Tộc thông tri.
Thần Tộc không cần y làm gì, nhưng chính y cũng rất gấp.
Dựa theo ý tứ trong lời nói của hai người này, nơi gọi là Tứ Phương Thành trong Tuế Đạo đã bị công phá, thêm vào tọa độ Tuế Đạo do Tri Dã cung cấp, Thần Tộc đã tìm được phương vị Tứ đại Cầu Trụ, đang chuẩn bị tiến công.
Một khi Thần Tộc quy mô xâm lấn Tứ đại Cầu Trụ, y rất khó tưởng tượng Tứ đại Cầu Trụ chống đỡ thế nào.
Vương Giới không hy vọng Tứ đại Cầu Trụ bị Thần Tộc công phá. Biện pháp duy nhất chính là nhúng tay từ Tử Giới. Thần Hình muốn tìm được phương vị Vô Sinh Môn Tứ đại Cầu Trụ tại Tử Giới để lưỡng tuyến tiến công, nhưng Vương Giới cũng muốn trợ giúp thông qua nơi này.
Chỉ xem thủ đoạn của ai cao hơn. Vương Giới thắng ở chỗ làm việc âm thầm, không có người biết thân phận chân chính của y.
Hiện tại phiền toái lớn nhất chính là muốn tìm được Vô Sinh Môn Tứ đại Cầu Trụ.
Vương Giới trầm tư một đêm, ngày thứ hai rời khỏi Vô Tâm Thành, hướng về Thải Quang Cầu Trụ mà đi. Thải Quang giả là người duy nhất y nghĩ tới có thể lợi dụng.
Vô Sinh Môn Thải Quang Cầu Trụ, y từng gặp từ xa. Chưa bao giờ tiếp cận.
Đây là lần đầu tiên y đi tới nơi này với khoảng cách gần như vậy.
Tòa Vô Sinh Môn này không sai biệt lắm với Vô Sinh Môn Tứ đại Cầu Trụ, chỉ là phía trên phủ kín các loại vết máu vết bẩn, nhưng cửa lại không hề có bất kỳ biến hình hoặc phá hư nào, trông tương đương cứng rắn.
Vương Giới dựa theo phương pháp của Thải Quang giả trong Huyền Thành truyền tin vào Thải Quang Cầu Trụ, sau đó lẳng lặng chờ.
Xa hơn bên ngoài, Giản mang theo mười vạn tu giả khí giám thị. Bất quá bọn họ không giám thị đến nơi đây, cũng sẽ không tiếp cận.
Vương Giới đợi ba ngày, đợi được một Thải Quang giả.
“Chức Ngữ?” Vương Giới nhìn Thải Quang giả trước mắt, cảm nhận được áp lực. Chỉ có Chức Ngữ cấp độ Thế Giới Cảnh mới có thể cho y áp lực.
Trước người Thải Quang giả, hào quang lưu chuyển, bện ra văn tự: “Vô Tâm Thành thành chủ, Vương Giới. Ngươi tại sao lại có phương thức truyền tin của tộc ta?”
Vương Giới chậm rãi mở lời, nói ra hai chữ: “Trầm Bích.”
Trước mặt, văn tự trước người Thải Quang giả tổ hợp: “Ngươi đã đi qua Vạn Giới chiến trường?”
Vương Giới nói: “Ngay tại không lâu, là ta ngăn cản Khủng Kinh tiến công. Chắc hẳn các ngươi đã biết được tin tức chiến trường ngoại giới vững vàng rồi.”
“Ta tên Tê Ảnh, là Chức Ngữ. Vương thành chủ, đã lâu.”
“Đúng vậy, đã lâu.”
“Vương thành chủ từng có giao tiếp với Trầm Bích, vậy việc ngươi tìm đến chúng ta tất nhiên là đã nghĩ kỹ điều kiện.”
“Ta muốn xác nhận một chút lời các ngươi nói có giống hay không.”
Trước người Tê Ảnh, văn tự biến hóa: “Tộc ta cần có địa bàn sinh tồn tại Hắc Đế Thành. Nhân tộc các ngươi không cách nào thay đổi suy nghĩ Hắc Đế, điều duy nhất có thể làm chính là cho chúng ta một mảnh đất không bị ngoại giới biết được mà lại có thể sinh tồn. Việc này là bí mật giữa Nhân tộc các ngươi và Thải Quang giả ta. Với tư cách trao đổi, ngươi có thể đưa ra điều kiện của ngươi.”
Vương Giới ngẩng mắt: “Ta muốn các ngươi giúp ta đả thông một con đường đi ngoại giới.”
Tê Ảnh nghi hoặc: “Đây là điều kiện chúng ta đề xuất với Hắc Đế, hắn đã cự tuyệt.”
“Cho nên bây giờ là ta tự mình đề điều kiện cho các ngươi.”
“Điều kiện không cân xứng. Đả thông đường đi ngoại giới cần chính diện đối chiến cốt mãng. Điều kiện tương xứng với chúng ta phải là có được một vùng đất thuộc về chúng ta, lại không chịu ảnh hưởng của Hắc Đế.”
“Có thể Hắc Đế đã cự tuyệt các ngươi.”
Tê Ảnh trầm mặc.
Vương Giới nói: “Chỉ có ta có thể giúp các ngươi. Bởi vì các ngươi gần nhất với tộc ta. Vô Tâm Thành ta gánh vác trách nhiệm giám thị, phòng ngự Thải Quang giả các ngươi. Đây là cơ hội của các ngươi. Ngoại trừ ta, không còn sinh linh nào khác nguyện ý đàm điều kiện với các ngươi. Không ai dám giấu diếm Hắc Đế loại sự tình này.”
Tê Ảnh hiếu kỳ: “Ngươi vì sao dám?”
Vương Giới nói: “Đây là chuyện của ta. Ngươi chỉ cần trả lời ta, nguyện ý, hay là không muốn là được.”
“Không muốn.” Tê Ảnh trực tiếp cự tuyệt.
Vương Giới xoay người rời đi, không nói chuyện.
Tê Ảnh cũng phản hồi Thải Quang Cầu Trụ.
Điều kiện không cân xứng quả thực rất khó đàm xuống.
Thải Quang Cầu Trụ bởi vì chịu khổ từ đường cong Tử Địa xuyên thẳng qua, khó có thể sinh tồn, vô số Thải Quang giả đã chết dưới những đường cong kia. Nhưng nếu như muốn đả thông đường Hắc Đế Thành đi ngoại giới, số Thải Quang giả hi sinh sẽ không ít hơn so với việc ở lại Thải Quang Cầu Trụ là bao. Nếu thế, thà không làm.
Vương Giới muốn nghĩ lại biện pháp.
Việc này thu hoạch duy nhất chính là thực sự cùng Thải Quang giả cùng một tuyến. Thải Quang giả không ra tay với y, khát vọng có thể đạt được địa bàn sinh tồn thông qua y, đây là giá trị của y.
Thổ Nguyên Thành, một tòa thành trì đồng dạng nằm ở biên giới ba mươi sáu thành.
Bất quá vị trí địa lý tốt hơn nhiều so với ba thành Nhân tộc trước đây. Bởi vì bọn họ không cần đối mặt Thải Quang Cầu Trụ.
Nhưng mà thế sự vô thường.
Vì chuyện Sào thiếu thành lợi dụng Thải Quang giả ám sát Vương Giới khiến Hắc Đế tức giận, dẫn đến Thành chủ Thổ Nguyên Thành chiến tử lúc tiến công Thải Quang Cầu Trụ. Thế cho nên hôm nay Thổ Nguyên Thành vẫn không có thành chủ.
Hắc Đế trước đây bổ sung một loạt thành chủ đều không có Thổ Nguyên Thành.
“Lúc trước chúng ta dốc toàn bộ lực lượng của thành đưa hết tài nguyên cho Sào thiếu thành, lúc này mới đổi lấy vài phần kính trọng của Sào thiếu thành, đồng ý thành chủ đầu nhập, mà lại hứa hẹn sẽ cho chúng ta đổi lại thành trì. Lại không ngờ là kết quả này.” Bên ngoài Thổ Nguyên Thành khắp nơi là xương cốt màu vàng ố, nhìn xa tựa như đất vàng bao phủ.
Những màu vàng này từ đâu tới không ai biết.
Đây là nét đặc sắc của vùng Thổ Nguyên Thành này.
“Thống lĩnh, nhiệm thành chủ kế tiếp rốt cuộc là do Hắc Đế sai khiến hay là cạnh tranh trong các thống lĩnh nội thành?”
“Ta nào biết được. Nhưng đại xác suất là Hắc Đế sai khiến. Dù sao mười Đại thống lĩnh, sáu người chết theo thành chủ tại Thải Quang Cầu Trụ chiến tử, còn lại kể cả ta cũng chỉ có bốn thống lĩnh, ai cũng áp không dưới ai.”
“Thiếu thành chủ?”
“Cái đồ phế vật đó đừng nói nữa. Chết lúc nào cũng không biết.”
Mấy sinh linh trò chuyện. Chưa bao giờ cảm thấy nơi này có nguy hiểm. Vị trí địa lý Thổ Nguyên Thành không tốt ở chỗ thiếu thốn tài nguyên, chứ không phải nguy hiểm. Có lẽ nơi đây ưu điểm duy nhất chính là không có nguy hiểm.
Một sinh linh liếc mắt thấy xương cốt nhô ra dưới lòng đất, nhíu mày, kỳ quái nhìn xem.
Sau một khắc, dưới lòng đất, một cái miệng khổng lồ mở ra nuốt về phía bọn họ.
Đồng tử sinh linh kia quay mình co lại, sợ hãi thét lên: “Cốt mãng~~”
Thống lĩnh quay đầu, đập vào mắt là một mảng đen kịt, tan thân trong bụng cốt mãng.
Thổ Nguyên Thành tao ngộ xâm lấn cốt mãng, khẩn cấp cầu viện. Một mảnh dài hẹp cốt mãng xông vào trong thành trắng trợn nuốt sinh linh, vô cùng thê thảm.
Cùng một thời gian, mấy phương hướng khác đều có cốt mãng xâm lấn. Nhưng tốt hơn nhiều so với Thổ Nguyên Thành, bởi vì những thành trì kia có thành chủ tọa trấn.
Duy chỉ có Thổ Nguyên Thành trở thành món ăn trong mâm của cốt mãng. Vô số cốt mãng tuôn vào trong thành, tựa như địa ngục.
Hắc Đế Thành, ngoài Đế Cung.
Lệnh thiếu thành khẩn cấp cầu kiến.
“Lệnh thiếu thành cầu kiến cần làm chuyện gì? Hắc Đế đang bế quan.”
Lệnh thiếu thành sắc mặt khó coi: “Cốt mãng xâm lấn, mấy thành cầu viện, thỉnh Đế phụ làm chủ.”
“Rõ ràng có loại sự tình này? Ta sẽ bẩm báo Hắc Đế ngay.”
Bên Vô Tâm Thành này cũng không có cốt mãng xâm lấn. Bọn họ cách khu vực cốt mãng còn rất xa. Hơn nữa Thần Tộc cũng không có khả năng để cốt mãng xâm lấn từ nơi này.
Vương Giới đã nghe được không ít tin tức cốt mãng xâm lấn.
Mở ra địa đồ ba mươi sáu thành.
Khoanh lại phương vị cốt mãng xâm lấn, những thành trì này có lẽ đều là mục tiêu Thần Tộc. Đợi giải quyết cốt mãng, Thần Tộc có rất nhiều biện pháp xếp đặt nhân sự.
Hắn lại đem ánh mắt nhìn về phía các thành trì Thần Tộc đã khống chế.
Tất cả thành trì hợp thành một tuyến.
“Đây là muốn vây quanh Hắc Đế Thành.” Vương Giới thì thào tự nói. Thần Tộc mưu đồ Hắc Đế Thành không phải không có đầu óc. Mỗi bước đều đang mưu tính.
“Đại nhân, Lệ Ngân cầu kiến.”
“Để hắn tiến vào.”
“Đại nhân.”
“Mang một ít người đi bảo hộ Bia Lão.”
Lệ Ngân cung kính lui ra.
Tuy nói Thần Tộc rất không có khả năng dẫn cốt mãng xâm lấn đến nơi đây. Nhưng phòng ngừa vạn nhất vẫn cần phòng bị. Cốt mãng không giống Thải Quang giả không ra tay với người bình thường.
Hắc Đế xuất quan, hạ lệnh các thành trì trợ giúp các phương vị bị cốt mãng xâm lấn.
Thái tử Mãnh, Lệnh thiếu thành đều thỉnh cầu Hắc Đế gia tăng người được chọn làm thành chủ.
Hôm nay thiếu hụt nửa số thành chủ, là Hắc Đế Thành suy yếu nhất từ trước tới nay. Nửa số thành trì không có thành chủ đều không thể sai (sai người đến trấn giữ).
Hắc Đế đồng ý thỉnh cầu.
Bất quá trước đó truyền lệnh ra ngoài, ban thưởng cho Vương Giới — Nhân tộc, có thể gia tăng thêm một thành.
Phần ban thưởng này khiến ba mươi sáu thành rung động.
Lại là Vương Giới.
Hắc Đế cho nhân loại này bao nhiêu ban thưởng? Cái này quá ân sủng.
Nhân tộc gia tăng một thành, phần sức nặng này cao hơn so với đổi thành. Cốt Túy tộc cũng không quá khống chế bốn tòa thành.
Khắp nơi chúc mừng Vương Giới. Bọn họ cũng không quên Vương Giới còn có quyền đổi thành nữa.
Vương Giới không ngờ Hắc Đế thừa cơ ban thưởng cho y.
Thêm một thành sao?
Không hiểu ý muốn của Hắc Đế.
“Thời kỳ đỉnh phong nhất trong lịch sử tộc ta dường như khống chế sáu thành. Từng cho là vĩnh viễn không cách nào khôi phục. Hôm nay có thành chủ đại nhân ở đây, khôi phục đỉnh phong chưa chắc không có khả năng.” Nhạc thống lĩnh đại hỉ.
Những người khác cũng hưng phấn.
Vương Giới động viên vài câu rồi để bọn họ lui ra.
Y bây giờ kiêng kị mỗi một mệnh lệnh của Hắc Đế. Cần suy nghĩ thật kỹ.
Hơn mười ngày sau.
Lại có năm vị thành chủ đi ra từ Đế Cung, coi như bổ sung một chút. Mà năm vị thành chủ này cơ hồ đều bổ sung cho các thành trì ở phương vị cốt mãng xâm lấn.
Vương Giới hiểu rõ chi tiết thân phận năm vị thành chủ, biết Thần Tộc đã muốn tìm tới.
Bởi vì một người trong số các thành chủ kia rõ ràng là bị Thần Tộc khống chế.
Đêm đó Thần Bàn tìm đến, hưng phấn nói cho Vương Giới bọn họ đã biết thủ đoạn Hắc Đế tăng lên thực lực sinh linh. Cũng đã truyền lại loại thủ đoạn này về trong tộc, thỉnh trong tộc phân tích, rồi quyết định đối phó Hắc Đế như thế nào.
Vương Giới hỏi là thủ đoạn gì.
Thần Bàn không nói tỉ mỉ, chỉ là nói cho y khó có thể lý giải. Mà ngay cả Thần Hình đều phân tích không ra. Cho nên mới truyền lại về trong tộc.
“Ngươi yên tâm đi. Chỉ cần trong tộc phân tích ra thủ đoạn của Hắc Đế. Khoảng cách giải quyết hắn cũng không xa.”
Vương Giới cười nói: “Chúc mừng tiền bối. Đợi cầm xuống Hắc Đế Thành, công lao mà tiền bối lập tất nhiên rất lớn.”