Chương 683: Lôi kéo
Vương Giới sắc mặt nghiêm túc và trang trọng.
Con Khủng Kinh này có được phương thức di động không thể tưởng tượng, có thể rất nhanh, cũng có thể rất chậm.
Tại Huyền Thành, U Huỳnh từng nhắc nhở y. Khủng Kinh có thể dùng sợ hãi làm đường đi, con đường này sẽ khiến nó nhanh hay chậm chỉ có chính nó tự biết.
Cái cảnh tượng con Lục Tiếu Khủng Kinh kia lập tức xuất hiện tại trước mắt khiến Vương Giới lâu ngày không thể quên.
Ngày nay, con Tứ Tiếu Khủng Kinh này cũng có thể làm được.
Bên ngoài thân nó cháy từ ngoài vào trong, đó là Cụ Hỏa.
Vương Giới bị Cụ Chủng lây dính có thể bị Cụ Hỏa thiêu đốt. Đây là lần đầu tiên y bị thương kể từ khi tiến vào Tuế Đạo tham chiến.
Cụ Hỏa tịnh không đủ để làm Vương Giới bị thương nặng.
Tứ Tiếu Khủng Kinh há mồm thét lên, đồng thời, một con mắt nháy xuống, Cụ Chủng bên ngoài thân Vương Giới bị thiêu đốt quá nửa, nhưng vẫn có một bộ phận xâm nhập vào trong cơ thể, khiến y rõ ràng hơn việc thấy được khuôn mặt kia, thấy được những sinh linh tựa như tịch muốn dẫn đi cái chết của y.
Đây là Cụ Linh, có thể dẫn xuất mặt sợ hãi của ta. Ngoại giới còn nhìn không tới.
Vương Giới đưa tay, Dẫn Bia Trấn Địch.
Từng tòa bia ảnh đáp xuống lại bị Tứ Tiếu liên tục lướt ngang né tránh. Dưới Cụ Âm, đại não Vương Giới choáng váng, Cụ Chủng trong cơ thể không ngừng mở rộng, đó là sự quấy nhiễu đến từ Cụ Âm.
Chỉ cần Cụ Chủng nhập vào cơ thể là có thể bị Khủng Kinh lợi dụng.
Vương Giới đập chết Cụ Hỏa, đơn chưởng ép xuống, sau đó đưa tay, quét ngang, Bách Điểu Triêu Thì.
Tuế Đạo trực tiếp tối sầm lại.
Vô luận Tứ Tiếu Khủng Kinh lướt ngang kiểu gì đều tránh không khỏi.
Vương Giới lại rơi tay, từng tòa bia ảnh nện xuống đem nó trấn áp, liên tục áp rơi hai mươi đạo bia ảnh, Tứ Tiếu không thể động đậy, tiếng thét chói tai càng phát ra kịch liệt.
Từ xa, một đám Khủng Kinh đánh ra Cụ Chủng, màu tím u ám phô thiên cái địa hóa thành vòm trời trụy lạc.
Vương Giới một cước giết chết Tứ Tiếu Khủng Kinh, sau đó không ngừng lui về phía sau.
Màu tím u ám bao trùm một mảng, nhưng không thể bao phủ Vương Giới.
Phần đông sinh linh trong Huyền Thành sợ hãi thán phục, Tứ Tiếu, đã chết rồi.
Trong các cuộc chiến tranh trước đây, phàm là Tứ Tiếu xuất hiện đều mang đến thương vong rất lớn cho bọn họ. Cần rất nhiều sinh linh vây công và trả giá bằng tính mạng mới có thể vây giết, hơn nữa là xua đuổi.
Ngày nay, Tứ Tiếu trực tiếp bị cường sát, trốn cũng không thoát.
Vương Giới đã mở ra một trang mới trong lịch sử thành đá tro. Đồng thời khiến sự kiêng kị của Khủng Kinh nhất tộc đạt đến đỉnh phong.
Khủng Kinh lần nữa lui bước.
Vương Giới phản hồi Huyền Thành, U Huỳnh theo thường lệ tới tán thưởng.
“Đem con Thải Quang giả kia gọi tới.”
U Huỳnh vội vàng đi hô.
Không lâu sau đó, Thải Quang giả đến: “Nhân loại, ngươi tìm ta?”
Vương Giới nhìn xem Thải Quang giả này, “Các ngươi muốn ta giúp đỡ như thế nào? Các ngươi lại có thể giúp ta cái gì?”
Thải Quang giả phát ra văn tự, nhìn ra được, nó có chút kích động, hiển nhiên sự thật Vương Giới giết Tứ Tiếu đã rung động đến nó: “Chúng ta cần tại Hắc Đế Thành có được phạm vi của chính mình, không bị Hắc Đế can thiệp.”
Vương Giới nhướn mày, “Khẩu vị thật lớn.”
“Cho nên Hắc Đế không có đồng ý.”
“Khu vực cốt mãng đã vây trọn cả Hắc Đế Thành. Phạm vi lại lớn như vậy. Các ngươi hướng Hắc Đế đề loại yêu cầu này chẳng khác gì là bảo hắn cắt thịt. Ba mươi sáu thành đều không thể gia tăng số lượng thêm nữa, há lại có thể cho các ngươi.”
“Điều kiện của chúng ta là giúp Hắc Đế đả thông một con đường đi ra ngoài, dùng thực lực của Thải Quang giả chúng ta.”
Vương Giới trầm mặc. Điều kiện này coi như không tệ. Cần biết rằng, ngoại trừ cấp bậc Thành Chủ, sinh linh Hắc Đế Thành khác muốn đi ngoại giới chỉ có bôi cốt mãng dịch, cho nên mới sáng tạo ra Uyên Thành.
Nếu Thải Quang giả Cầu Trụ có thể dốc hết toàn lực đả thông một con đường liên kết ngoại giới, đối với Hắc Đế Thành cũng có lợi.
“Hắc Đế vẫn không đồng ý?”
“Vâng. Lời lẽ nghiêm khắc cự tuyệt.”
“Loại điều kiện này đều không khiến Hắc Đế đồng ý, ta cũng không có biện pháp giúp các ngươi.”
“Vô Tâm Thành gần nhất với Cầu Trụ chúng ta, chúng ta cần tại một số thời đoạn chuyển dịch đại lượng Thải Quang giả nhập Tử Giới. Thời đoạn này cần không bị quấy nhiễu, mà lại tuyệt đối không muốn tiết lộ ra ngoài việc này. Đây là quyền lợi mà Vô Tâm Thành có thể có được.” Thải Quang giả không ngừng đánh ra văn tự: “Điều chúng ta cần chính là thời đoạn hòa bình này. Không cần phải qua sự đồng ý của Hắc Đế. Ngươi đồng ý là được.”
Vương Giới nhìn xem nó, “Thời đoạn này là thời đoạn mà đường cong Tử Địa xuyên thấu đại lượng Thải Quang Cầu Trụ?”
Thải Quang giả thừa nhận: “Vâng.”
“Cho nên các ngươi muốn chỉ là tránh thoát cái thời đoạn này tại Tử Giới?”
“Không sai.”
“Ta muốn giúp các ngươi giấu diếm với toàn bộ Hắc Đế Thành. Cái giá không nhỏ.”
“Ngươi có thể đề điều kiện.” Thải Quang giả lần nữa phát ra văn tự: “Với tình cảnh của nhân loại tại Hắc Đế Thành, có lẽ Cầu Trụ chúng ta cũng có thể là đường lui của các ngươi.”
Vương Giới buồn cười: “Chính các ngươi đều không sinh tồn nổi nữa, để cho chúng ta làm đường lui?”
“Chúng ta không am hiểu thủ tinh, nhân loại bất đồng.” Thải Quang giả giải thích.
Vương Giới trầm tư. Nếu vậy. Thải Quang giả thủ tinh rất khó, mà nhân loại lại không giống. Nếu nhân loại giúp Thải Quang Cầu Trụ thủ tinh, chẳng khác nào có thể cùng Thải Quang giả cộng đồng sinh tồn tại Cầu Trụ đó.
“Xem ra các ngươi đã suy nghĩ rất nhiều.”
Thải Quang giả bất đắc dĩ: “Chúng ta đều chỉ là vì sinh tồn.”
Vương Giới khiến nó đi đi. Hắn muốn suy nghĩ thật kỹ.
Dưới Huyền Thành, trong sơn cốc, Hắc Đế nhìn xa xăm, chứng kiến một con Lục Tiếu xuất hiện, khóe miệng cong lên, bước ra.
Lục Tiếu dừng lại ở dưới Huyền Thành nhìn về phía Hắc Đế, hiếm khi phát ra âm thanh, “Sớm nên nghĩ đến ngươi sẽ không tùy tiện mang theo tiểu gia hỏa kia đến. Hóa ra tác dụng của hắn ở đây.”
Hắc Đế chậm rãi mở lời: “Hắn tại Tuế Đạo biểu hiện cũng không tệ lắm phải không.”
Tiếu ý trong mắt Lục Tiếu không cách nào cải biến, đó là mặt phản diện của sợ hãi, có được càng nhiều sợ hãi lại càng cười thấu người: “Hắn đã giết Tứ Tiếu.”
Hắc Đế nhìn về phía phương xa: “Tứ Tiếu, đã xem như đồng tộc mạnh nhất mà các ngươi có thể đưa ra trong niên hạn của Tuế Đạo. Mặc dù nói tộc các ngươi số lượng trụ cột đông đảo, nhưng từ Tứ Tiếu vượt qua Ngũ Tiếu là một nút thắt, hầu như đều siêu việt niên hạn. Có thể giết Tứ Tiếu có nghĩa là hoàn toàn có thể ngăn chặn các ngươi.”
“Chống đỡ được một cái, ngăn không được mười cái.”
“Có thể giết một cái, có thể giết mười cái.”
Lục Tiếu trầm mặc một lát, “Nếu như Ngũ Tiếu cũng xuất động? Ngươi hẳn biết chúng ta không sợ đồng tộc chết đi bao nhiêu. Trận thắng lợi này của tòa thành đá tro sắp tới, ngươi đã ném đi không ít sinh linh vào, nhân loại này hẳn là người cuối cùng. Chúng ta vì trận thắng lợi này đã trả giá bằng vô số mạng sống của đồng tộc, không ngại trả thêm một ít.”
Ngữ khí Hắc Đế trầm thấp: “Vậy ngươi tìm ta làm gì? Trực tiếp tuyên chiến với Hắc Đế Thành ta sao?”
Lục Tiếu nói: “Chỉ là nói cho ngươi biết chúng ta có biện pháp giết nhân loại kia. Nói trước trong điều kiện còn có chỗ đàm phán. Nếu như ngươi muốn tiếp tục, chúng ta cũng có thể.”
Hắc Đế quả quyết: “Tiếp tục.”
Lục Tiếu chậm rãi nổi lên, chui vào Huyền Thành.
Hắc Đế quay người phản hồi.
Tuế Đạo Huyền Thành, Vương Giới nhìn xem số lượng lớn Khủng Kinh đang tiếp cận từ phương xa, mày nhăn lại: “Chúng sẽ đến bao nhiêu Tứ Tiếu?”
U Huỳnh tâm thần bất định: “Trước kia tối đa hai con. Khi đó thành đá tro chúng ta có cao thủ, hơn nữa có Tử Giới quấy nhiễu mới có thể đánh lui chúng. Nhưng tình huống bây giờ bất đồng. Chúng ta gần như chiến bại, Khủng Kinh sẽ toàn diện dồn lên, rốt cuộc có thể tới bao nhiêu con Tứ Tiếu không ai biết.”
Tứ Tiếu được xem là cường giả đỉnh phong của Luyện Tinh cảnh.
Loại cường giả này dù là Khủng Kinh nhất tộc cũng sẽ không có quá nhiều, nhất là trong hạn chế tuổi.
Vương Giới rất rõ ràng tòa thành đá tro này đã đi tới con đường cuối cùng, nếu không Hắc Đế sẽ không mang y đến.
Khủng Kinh càng ngày càng gần.
Vương Giới bước vào Tuế Đạo, trực diện phương xa.
Chiến.
Một, hai, ba.
Trọn vẹn ba con Tứ Tiếu đánh tới, còn có thêm nữa là Tam Tiếu tiếp cận.
Những sinh linh trong thành đá tro sợ hãi, rất nhiều thậm chí không dám tiến lên, trực tiếp thông qua Tuế Đạo rời đi.
Ba con Tứ Tiếu, đây là điều chưa bao giờ có ở nơi này. Dù cho nhân loại kia cường thịnh đến mấy cũng không thể nào là đối thủ.
Vương Giới cảm nhận được áp lực chưa từng có từ trước đến nay.
Cụ Chủng của Tứ Tiếu như là nhuộm hư không thành màu tím u ám, căn bản tránh cũng không thể tránh. Cụ Âm cuồng bạo, khiến tâm thần người chấn động, mà Cụ Linh càng là vô khổng bất nhập.
Lần đầu giao thủ…
Vương Giới đã bị Cụ Hỏa đốt cháy, Cụ Hỏa của ba con Tứ Tiếu khiến y đau tận xương cốt, dù phòng ngự có cường thịnh đến mấy cũng có chút nhịn không được.
Nhị Tiếu có thể sánh bằng Thống Lĩnh Hắc Đế Thành, Tam Tiếu tương đương với Luyện Tinh cảnh lợi hại của Tứ đại Cầu Trụ, còn Tứ Tiếu, thì là tồn tại gần với Thế Giới Cảnh, là đỉnh phong Luyện Tinh cảnh.
Trận chiến này là đội hình mạnh nhất mà Vương Giới từng đối mặt.
Ba cường giả đỉnh phong Luyện Tinh cảnh vây công.
Y vung ra Khiên Ti Phược, vô dụng, Khủng Kinh chỉ có sợ hãi, không có tưởng niệm.
Bách Điểu Triêu Thì khiến hư không tối sầm, ba mươi sáu tòa bia ảnh đồng thời đáp xuống. Trong sự trì hoãn thời gian của Bách Điểu Triêu Thì, ba con Tứ Tiếu cũng không cách nào tránh đi, mỗi con đều thừa nhận mười hai tòa bia ảnh trấn áp.
Mười hai tòa bia ảnh căn bản ép không được Tứ Tiếu. Nhưng ít ra có thể áp chúng trong nháy mắt.
Chính là cái nháy mắt này, Vương Giới một kiếm chém ra muốn giết chết Tứ Tiếu. Nhưng mà trước mắt xuất hiện từng con Tam Tiếu, chúng dùng sợ hãi làm đường, lướt ngang mà đến, tốc độ mặc dù không nhanh bằng Tứ Tiếu, nhưng khoảng cách vốn đã không xa.
Vương Giới một kiếm trảm vào trên người Tam Tiếu, giết một con Tam Tiếu.
Tam Tiếu đang vì Tứ Tiếu tranh thủ thời gian.
Bia ảnh chập chờn.
Vương Giới cắn răng, bia ảnh vẫn còn thiếu. Y thi triển Đại Vực Kinh, dưới chân, chất lỏng màu vàng đình trệ hư không, Khủng Kinh không nhúc nhích, nhưng tiếu ý trong mắt chúng lại lần đầu tiên sản sinh biến hóa. Cái loại biến hóa từ cười hướng về sợ hãi. Phảng phất chất lỏng màu vàng đình trệ này có thể hút ý sợ hãi ra khỏi cơ thể bọn chúng.
Tam Tiếu sợ hãi.
Nhịn không được đào tẩu.
Trong đó một con Tứ Tiếu cũng bị ý sợ hãi đình trệ, con mắt thứ tư vốn mở ra lộ ra sợ hãi, khép kín, sau đó là con mắt thứ ba, con mắt thứ hai.
Kiếm quang quét qua. Chém giết con Tứ Tiếu đó. Vương Giới quay đầu, còn có hai con.
Lúc này, hai con Tứ Tiếu thoát khỏi sự trấn áp của bia ảnh, chạy trốn không quay đầu lại.
Vương Giới đứng tại chỗ thở hổn hển.
Ba con Tứ Tiếu đã bức ra Đại Vực Kinh, nếu thêm nữa, thủ đoạn của y tất nhiên sẽ từng cái bộc lộ. Không biết át chủ bài rốt cuộc có thể chống đỡ tới khi nào.
Phía sau, con Thải Quang giả kia cảm thấy mình vô cùng sáng suốt. Nhân loại này mạnh không thể tưởng tượng.
U Huỳnh càng thêm rung động.
Có lẽ, nhân loại này có thể gia nhập câu lạc bộ trong truyền thuyết.
Ngày thứ hai.
Có Khủng Kinh tiếp cận, chỉ có một con, hơn nữa còn là con Nhị Tiếu.
Nhị Tiếu nghiêng nhìn Vương Giới, phát ra lời trao đổi: “Tộc chúng ta muốn lôi kéo ngươi, nhân loại.”
Vương Giới bình tĩnh nhìn xem.
Thanh âm Nhị Tiếu lướt qua Tuế Đạo truyền vào Huyền Thành: “Hắc Đế không phải nhân loại. Ngươi giúp Hắc Đế, cũng có thể giúp chúng ta. Chúng ta có thể cho ngươi điều kiện rất tốt.”
Lúc này, trong Huyền Thành có sinh linh lao thẳng tới Nhị Tiếu, ngăn cản nó nói chuyện.
Vương Giới ngón tay chúi xuống.
Khí lướt ngang hư không đè sinh linh kia xuống.
Sinh linh không dám động, yên lặng lui về phía sau.
Nhị Tiếu tiếp tục: “Chúng ta cũng đã gặp những nhân loại khác. Nếu như ngươi nguyện ý gia nhập chúng ta, chúng ta có thể giúp ngươi tìm đồng loại. Nhân loại tại Vạn Giới chiến trường rất nhiều, xa xa không chỉ một chỗ này, là đại tộc tuyệt đối của Vạn Giới chiến trường. Tin tưởng ta, chúng ta có thể làm được.”