Chương 682: Sinh tồn chi địa
Vương Giới tiếp tục thi triển Vũ Kiếm Thuật.
Khí và khí hợp bàng bạc mạnh mẽ chém giết Khủng Kinh.
Y không hề sợ hãi, bởi vì những Khủng Kinh này chưa đủ để khiến y sinh ra ý sợ hãi.
Từng luồng ánh sáng màu tím u ám quét tới, Khủng Kinh muốn lưu lại Cụ Chủng trong cơ thể y để dẫn đốt. Nhưng Vương Giới chân đạp Quy Tàng Bộ, tránh đi tất cả Cụ Chủng, dù cho có nhiều Khủng Kinh vây công đến mấy, Thì Điểu cũng đủ để y né tránh.
Chiến trường kịch liệt đối với Vương Giới mà nói như một cuộc tản bộ nhàn nhã.
Y cảm nhận được cảm giác của Thần Vũ lúc trước.
Cái cảm giác bá đạo áp chế toàn diện đối phương quả thật rất thoải mái.
Những sinh linh trong thành đá tro ngây dại nhìn xem, không ngờ lại xuất hiện một cường nhân như thế. Trong số chúng tự nhiên cũng có cao thủ có thể sánh bằng Luyện Tinh cảnh, nhưng xa xa không bằng Vương Giới.
Vương Giới cho bọn họ một cảm giác không thuộc về nơi này.
Tất cả Khủng Kinh đều lui bước toàn bộ.
Chiến trường không còn một mống.
Vương Giới quay người trở lại Huyền Thành. Tất cả sinh linh quanh thân đều được mở đường, kính sợ nhìn y.
Hầu như không hao phí chút sức lực nào.
Ngồi trên đỉnh Huyền Thành, Vương Giới nhìn xa Tuế Đạo phương xa, lờ mờ có thể thấy Khủng Kinh đang du đãng. Y đưa tay, bấm ngón tay khẽ búng, chỉ phong kéo dài qua khoảng cách xa xôi đánh xuyên thủng một con Khủng Kinh. Những Khủng Kinh còn lại lại không dám tới gần, toàn bộ biến mất.
“Khí phách. Thật sự là khí phách.” Con U Huỳnh kia đã đến, sợ hãi thán phục nhìn Vương Giới, thè lưỡi: “Ta xin lỗi vì sự vô lễ trước đây hướng về các hạ.”
Vương Giới nhìn về phía U Huỳnh: “Tình huống của kẻ mạnh nhất đối diện là như thế nào?”
U Huỳnh cung kính nói: “Bình thường mà nói sẽ xuất hiện Tam Tiếu Khủng Kinh, nhưng các hạ ra tay như vậy, có lẽ sẽ dẫn tới Tứ Tiếu.”
Tứ Tiếu sao? Đồng dạng ở tầng thứ Luyện Tinh cảnh.
Bản thân y lúc ban đầu ở Tứ Đấu Thành hẳn có thể cùng Tứ Tiếu Khủng Kinh đánh một trận, tuy nhiên chưa chắc đã thắng được. Đương nhiên, y cũng không dám xem thường đối phương. Dù sao đó cũng là phe tiến công.
“Cái này Khủng Kinh tựa hồ thích dùng số lượng để thủ thắng.”
“Vâng.” U Huỳnh nói: “Khủng Kinh từ lúc sinh ra đến quá trình Vô Khủng quá thuận lợi. Chúng căn bản không cần tu luyện mà vẫn có thể đạt lực lượng đến viên mãn. Tiếp đến là vấn đề phóng thích. Dù xác suất lại thấp, số lượng cường giả sinh ra đời cũng sẽ vượt xa bất kỳ chủng tộc nào khác. Cho nên chúng thường dựa vào số lượng để thủ thắng.”
“Cũng may vũ trụ công bằng. Cho chúng con đường tắt để đi đến cường giả, lại tước đoạt trí tuệ và phương thức chiến đấu của chúng. Thế cho nên phương thức công kích quá đơn thuần. Nếu không nơi này đã sớm thủ không được.”
Vương Giới kinh ngạc: “Tước đoạt trí tuệ? Chúng rất ngu?” Nhưng y nhớ rõ con Lục Tiếu kia đã ẩn tàng để sau đó một lần hành động giết ba vị thành chủ.
U Huỳnh lắc đầu: “Cũng không phải ngu xuẩn, chỉ là cố chấp. Sẽ đem chiến thuật nào đó tiếp tục sử dụng, nếu không có người mạnh hơn cải biến chiến thuật, chúng sẽ không biến đổi.”
Vương Giới đột nhiên nhìn về phía dưới Huyền Thành.
Loại sự tình này con U Huỳnh này cũng biết, Hắc Đế lại không biết?
Đã biết vì sao không cảnh cáo những thành chủ kia? Khiến ba vị thành chủ chiến tử vô ích? Hắc Đế rốt cuộc đang suy nghĩ gì?
U Huỳnh hiếu kỳ nhìn Vương Giới: “Ta biết các ngươi là nhân loại.”
Vương Giới đối mặt với nó.
“Nhưng nhân loại trong ấn tượng của ta đều rất yếu. Các chủng tộc khác ở Hắc Đế Thành đều xem thường nhân loại.”
Vương Giới đánh giá nó: “Giới thiệu cho ta một chút về Không Kiển Cầu Trụ?”
U Huỳnh khó hiểu: “Ngươi muốn biết cái gì?”
“Ta đối với Không Kiển Cầu Trụ hoàn toàn không biết.”
U Huỳnh cười: “Không cần hiểu rõ. Chúng ta cách các ngươi nhân loại quá xa. Vô số lần chiến tranh cùng Hắc Đế Thành rất ít nhìn thấy nhân loại.”
“Bất quá ngươi muốn hiểu rõ ta cũng có thể nói cho ngươi biết.”
“Chúng ta Không Kiển Cầu Trụ. . .”
Theo sự giới thiệu của U Huỳnh, Vương Giới đã có ấn tượng về Không Kiển Cầu Trụ.
Hiện tại, ngay cả Thần Tộc hiểu rõ về Không Kiển Cầu Trụ còn nhiều hơn y. Bởi vì y chưa bao giờ chủ động tìm hiểu qua. Đúng như con U Huỳnh này nói, cách quá xa, không cần phải.
Bên trong Không Kiển Cầu Trụ tồn tại vô số Tinh Không Cự Thú, cũng có thể xem là vô số sinh linh.
Sinh linh chiếm giữ đỉnh chuỗi thức ăn ở đó chính là U Huỳnh.
Khi Vương Giới nghe được việc này thì nhìn lại con U Huỳnh trước mắt.
U Huỳnh im lặng: “Nhân loại, đừng dùng tiêu chuẩn của ngươi nhìn ta. Thực lực tổng thể của Hắc Đế Thành siêu việt Không Kiển Cầu Trụ chúng ta. Ngươi là cường giả được Hắc Đế tán thành, đặt ở Không Kiển Cầu Trụ của ta cũng là chí cường cùng thế hệ. Ta không thể so với ngươi, nhưng không có nghĩa là ta yếu.”
“Ta là thủ tinh nhân của Không Kiển Cầu Trụ.”
“Ngươi tiếp tục.”
“Không còn gì muốn nói nữa rồi. Ngươi sẽ không để ta giới thiệu cho ngươi tất cả chủng loại sinh linh chứ?”
Vương Giới hiếu kỳ: “Sinh vật mạnh nhất ở Không Kiển Cầu Trụ các ngươi có thực lực gì?”
U Huỳnh thè lưỡi: “Không biết.”
“Cùng Hắc Đế Thành đánh nhau rất lâu rồi?”
“Vô cùng lâu. Chiến tranh giữa Sinh Giả Giới và Tử Giới vĩnh viễn không dừng lại.”
“Hiểu rõ về Thải Quang Cầu Trụ bao nhiêu?”
“Không hiểu rõ lắm, nhưng biết được sự tồn tại của Cầu Trụ đó. . .”
Bọn họ đã hàn huyên thật lâu.
Đối với Vương Giới mà nói, hiểu rõ thêm một chút không có hại gì. Y sinh tồn trong khe hẹp, nếu một phe thế lực cũng có thể bảo vệ y, thì cũng có thể hại y.
Không lâu sau đó, Khủng Kinh lại kéo đến. Lần này số lượng Tam Tiếu đã nhiều lên, đương nhiên, Nhị Tiếu lại càng thêm đông đảo. Tổng cộng đã vượt quá hai mươi con.
Sinh linh trong thành đá tro nhìn về phía Vương Giới, giống như đang đợi y hạ lệnh.
Cường giả vi tôn.
Vương Giới bước vào Tuế Đạo, đối mặt với Cụ Chủng màu tím u ám phô thiên cái địa, y giơ cánh tay lên, nắm tay lại, một quyền oanh ra.
Lực lượng khủng bố thêm vào khí và khí hợp, trong nháy mắt oanh phát nổ hư không, cứng rắn nhấc lên một mảng tím u ám. Những Cụ Chủng này sở dĩ có thể hiện ra, là dùng thần lực làm vật trung gian, phóng thích lực lượng sợ hãi.
Bản chất như cũ là thần lực.
Vương Giới một quyền này đã xốc lên thần lực, cứng rắn đánh bật vệt ánh sáng màu tím u ám kia trở về.
Ngay sau đó, kiếm khí như mưa, không ngừng chém rụng.
Lại giết chết một đám Khủng Kinh.
Năm con Tam Tiếu lướt qua kiếm vũ đồng thời phát ra Cụ Âm.
Vương Giới chỉ cảm thấy lỗ tai siết chặt, trước mắt phảng phất thấy được khuôn mặt chết chóc kia, và nghe được âm thanh nhạc buồn.
Y đưa tay đè xuống.
Dẫn Bia Trấn Địch.
Năm tòa bia ảnh đè rơi năm con Tam Tiếu, theo tay vung lên, chém giết.
Khủng Kinh lần nữa lui bước.
Sinh linh thành đá tro ngây dại. Thế là xong rồi sao? Nhiều Khủng Kinh như vậy khiến chúng đều có chút tuyệt vọng, nhưng ở trước mặt người này lại vô lực đến thế.
Cả nhân loại này quá mạnh mẽ.
Vương Giới phản hồi Huyền Thành.
U Huỳnh vội vàng dâng lời tán thưởng. Các sinh linh khác cũng muốn vây tới, nhưng bị U Huỳnh trừng mắt nhìn, đều chạy đi.
Bất quá vẫn có Thải Quang giả đã tới, đứng tại trước mặt Vương Giới, hào quang trước mắt vặn vẹo thành hình, xuất hiện một bức họa.
Trong tấm hình rõ ràng là Vương Giới và thái tử Mãnh.
Vương Giới kinh ngạc, đây là hình ảnh lúc bảy thành tiến công Thải Quang Cầu Trụ, “Các ngươi rõ ràng còn có thể giữ lại hình ảnh?”
Thải Quang giả rất nhân tính hóa hành lễ với Vương Giới, dùng quang phát ra văn tự: “Ta biết ngươi, Vô Tâm Thành thành chủ, Vương Giới.”
Vương Giới đánh giá Thải Quang giả trước mắt.
Có thể đến được nơi này, ở Thải Quang Cầu Trụ cũng là tinh anh tuyệt đỉnh, cấp bậc thủ tinh nhân, có quyền hạn rất lớn.
“Đã biết ta, sẽ không sợ ta giết ngươi?”
Thải Quang giả đáp lại: “Chúng ta không phải là kẻ địch.”
Vương Giới không nói, chờ đợi lời tiếp theo.
Thải Quang giả này đã tìm đến, khẳng định có mục đích.
Thải Quang giả mặt hướng U Huỳnh.
U Huỳnh không để ý.
Vương Giới nhìn lại.
U Huỳnh chạy.
“Bên các ngươi có người muốn mạng của ngươi.”
Vương Giới nói: “Ta biết, các ngươi cũng từng thử giết ta.”
“Thật có lỗi.”
“Hắn cho các ngươi điều kiện gì?”
“Hứa hẹn nguyện ý giúp chúng ta hướng Hắc Đế tranh thủ không gian sinh tồn.”
Vương Giới nhíu mày, “Có ý gì? Các ngươi muốn không gian sinh tồn ở Tử Giới?”
“Chúng ta cùng các ngươi nhân loại từng có vô số lần chiến tranh, nhưng các ngươi cũng không hề câu thông với chúng ta. Ngay cả mục đích chiến tranh cũng không rõ ràng, không biết có phải buồn cười không?” Thải Quang giả hỏi lại.
Vương Giới gật đầu: “Có lý, vậy ngươi nói cho ta biết mục đích chiến tranh là cái gì?”
Thải Quang giả phát ra văn tự: “Do tính chất đặc thù của chúng ta, việc thủ tinh rất khó. Vô số năm trôi qua, Cầu Trụ không ngừng bị đường cong Tử Địa đánh xuyên qua, không ngừng có sinh linh tử vong, đã sớm không thích hợp sinh tồn.”
“Cho nên chúng ta mới muốn đi vào Tử Giới. Nếu không trong tình huống bình thường chúng ta sẽ không chủ động nhập Tử Giới.”
Vương Giới đã minh bạch: “Điểm này các ngươi có nói với Nhân tộc ba thành không?”
“Đã thử câu thông, nhưng phát hiện Nhân tộc ba thành chỉ biết nghe lệnh ngăn cản chúng ta, không có bất kỳ chỗ trống nào có thể cứu vãn. Các ngươi chỉ là công cụ. Thật có lỗi, lời nói rất khó nghe, nhưng đây là sự thật.”
Vương Giới không phản bác, trước kia xác thực là như thế: “Vậy ngươi bây giờ câu thông với ta có ý nghĩa ở đâu?”
Thải Quang giả trầm ngâm một lát, phát ra văn tự: “Ta cảm thấy ngươi không giống với.”
Vương Giới buồn cười: “Không giống ở đâu?”
“Kẻ muốn chúng ta giết ngươi là Hắc Đế chi tử. Ngay cả Hắc Đế chi tử muốn giết ngươi đều cần dùng loại thủ đoạn này, ngươi tại Hắc Đế Thành địa vị rất cao. Ta nhập nơi đây trước cũng biết một việc. Kẻ gọi Sào là Hắc Đế chi tử đã bị trừng phạt rồi, cũng bởi vì ngươi. Cho nên ngươi có thể đến giúp chúng ta.” Thải Quang giả đáp lại.
Vương Giới đưa tay ngăn cản, một câu chưa nói, chỉ chỉ Tuế Đạo.
Thải Quang giả minh bạch: “Ta chưa chắc có thể sống sót trở về, nhưng ngươi có thể.” Nó trước người, quang hội tụ thành một mũi tên chỉ xuống phía dưới: “Ta nhìn thấy Thành Chủ Hắc Đế Thành, không chỉ một, bọn họ là đang tiếp ứng ngươi đi.”
“Ngươi nếu không muốn nghe ta nói, ta có thể cho ngươi biết phương thức liên hệ với Cầu Trụ chúng ta. Nếu như ngươi có thể trở về mà lại nguyện ý, có thể liên hệ. Có thể giúp chúng ta, cũng có thể giúp ngươi.”
Nói xong, nó đưa phương thức liên lạc cho Vương Giới.
“Phương thức liên lạc này che giấu hơn cái mà Sào có được, Hắc Đế Thành không người biết được.” Thải Quang giả nói xong liền rời đi.
U Huỳnh tới.
“Thải Quang giả muốn dời đến Tử Giới, các ngươi cũng biết?” Vương Giới hỏi.
U Huỳnh kinh ngạc: “Dời? Đi Tử Giới? Sao lại nghĩ không thông như vậy?”
Vương Giới cũng không biết nó là giả vờ không biết hay thật sự không biết. Bất quá cũng không ảnh hưởng suy nghĩ của mình.
Một Cầu Trụ có chỗ cầu cạnh mới phù hợp với ích lợi của y.
Nhưng đúng như lời Thải Quang giả nhắc nhở trước đó, chuyện bên này chưa giải quyết, nghĩ đến việc khác vô dụng.
Khủng Kinh đang thăm dò cực hạn chiến lực của Vương Giới.
Số lượng Tam Tiếu vây quanh đã từ năm con tăng lên đến mười con, ngay sau đó là mười lăm con.
Mỗi lần đều bị Vương Giới dùng bia ảnh trấn áp.
Tuy nhiên Vương Giới cũng càng phát ra bất an.
Việc phục vụ quên mình để xò xét như thế, có nghĩa là đối với Khủng Kinh Cầu Trụ mà nói, những Khủng Kinh đạt đến cấp độ Tam Tiếu trong phạm vi hạn chế tuổi này — rất nhiều.
Nhiều đến mức có thể dùng mạng để lấp vào một chiến lực chưa biết.
Loại sự tình này dù là Thần Tộc đều làm không được. Lại càng không cần phải nói đến Tứ đại Cầu Trụ tu luyện từng bước…
May mắn thay, sự thăm dò này dừng lại ở con số hai mươi.
Bởi vì Tứ Tiếu đã xuất hiện.
Vương Giới một tay đánh ra, Thì Điểu. Thời gian quanh thân chậm lại, trước mắt, mắt cười của Khủng Kinh không thay đổi, nhưng thân thể lại bỗng nhiên lướt ngang, ánh sáng màu tím u ám lập tức chiếu sáng Tuế Đạo, khiến trên người Vương Giới đều có thêm rất nhiều điểm lấm tấm màu tím u ám.
Lại là phương thức di động này.