Chương 648: Ngoài Ý Muốn Cốt Nô
Vương Giới phát giác bị nhìn chằm chằm, thừa dịp chúng không chú ý, khôi phục lại hình dáng cũ. Sau đó, hắn nhàn nhã nhìn hai tộc kia đi tìm sinh linh Cốt Túy tộc bên vệ đường. Chẳng liên quan gì đến hắn.
Kế tiếp hắn tiếp tục đấu giá.
Lần này đi ra ngoài thành, tìm sinh linh của chủng tộc khác.
Vật đấu giá chính là những Bổ Khí Đan được chế tác từ số cốt tệ thu được ở Toái Quang Thành.
Cuối cùng, hắn thu được ba mươi lăm miếng cốt tệ đại viên mãn chu thiên cùng năm trăm miếng Đại chu thiên cốt tệ.
Số Bổ Khí Đan trên người đều đã dùng hết.
Trở về, hắn đem số cốt tệ này toàn bộ phân giải, rồi lại chế tác Bổ Khí Đan. Cứ thế tuần hoàn vô hạn, chỉ cần có thời gian, hắn có thể kiếm được toàn bộ tiền bạc ở Toái Quang Thành.
Hơn nửa tháng kế tiếp, Vương Giới lại đấu giá thêm hai lần.
Mỗi lần đều là sinh linh của các chủng tộc khác nhau đi đấu giá.
Bất quá, bởi vì không ngừng đấu giá Bổ Khí Đan, khiến sức mua khắp nơi hạ thấp, thế nên không thể bán được nhiều tiền như vậy nữa. Hơn nữa cũng không thể chế tác quá nhiều Bổ Khí Đan, dù sao sẽ gây chấn động quá lớn.
Hắn cũng phải đề phòng sự chú ý của Hắc Đế thành.
Hôm nay, trong tay hắn nắm giữ năm ngàn miếng Đại chu thiên cốt tệ cùng bảy trăm năm mươi miếng cốt tệ đại viên mãn chu thiên.
Số tiền này xem như khá nhiều.
Đủ để cùng các chủng tộc khác đối đầu.
Trong lúc đó, hắn cũng dò la được công dụng của viên thuốc và thứ chất lỏng có viên bi màu trắng kia.
Viên đan dược kia dùng để tu luyện Âm Cốt phong.
Lúc trước Âm Cốt nhất tộc xuất hiện một kỳ tài, sáng tạo ra viên thuốc này, khiến thực lực Âm Cốt nhất tộc tăng vọt, lúc này mới đè được Hàm Nhật tộc.
Bất quá về sau đan phương bị Hắc Đế lấy đi.
Loại đan dược này chỉ có dưới trướng Hắc Đế mới có thể luyện chế, dùng để ban thưởng Âm Cốt nhất tộc. Lúc này mới ngăn chặn sự phát triển của Âm Cốt nhất tộc.
Viên thuốc trong tay Vương Giới nếu đem đấu giá, Âm Cốt nhất tộc và Hàm Nhật tộc khẳng định tranh nhau, giá cả sẽ không thấp.
Còn về thứ chất lỏng có viên bi màu trắng kia, đó là vật bài tiết ra khi cốt mãng lột da, bôi lên thân thể có thể bình yên xuyên qua khu vực cốt mãng, đồng dạng giá cả rất cao.
Việc Vương Giới bán Bổ Khí Đan liên tiếp đã thu hút sự chú ý từ phía Hắc Đế thành.
Thái tử Mãnh và Sào thiếu thành đều đang điều tra.
Bất quá Vương Giới mỗi lần đều dịch dung, cũng không ai nghĩ đến Nhân tộc.
Bọn hắn tập trung điều tra vào Cốt Túy tộc. Bởi vì lần đầu tiên đấu giá Bổ Khí Đan chính là sinh linh Cốt Túy tộc.
Thân tộc Cốt Túy lại thân cận Lệnh thiếu thành.
Cho nên khắp nơi đều đang suy đoán phải chăng Cốt Túy tộc đã sinh ra một cao thủ đại viên mãn chu thiên cảnh có thể chế tác Bổ Khí Đan.
Toái Quang Thành vì Bổ Khí Đan mà chấn động. Bề ngoài bình tĩnh nhưng sóng ngầm lại bắt đầu khởi động.
Kẻ gây ra là Vương Giới lại rút lui khỏi cuộc chơi. Không định tiếp tục bán nữa. Các tộc tuy có tiền, nhưng tiền của bọn họ đều để dành mua Doanh Nhãn, chứ không phải dốc hết mua Bổ Khí Đan.
Vương Giới hiện tại mang theo khoản tiền lớn, chuẩn bị chờ Doanh Nhãn Chuyên Phách.
Nhạc thống lĩnh thở phào nhẹ nhõm, lão chỉ sợ Vương Giới lại đi gây chuyện. Vị thành chủ mới này tuy vô cùng dựa vào đặc xá của Hắc Đế cùng Thái Tử Lệnh. Nhưng những việc hắn làm lại khiến người ta kinh hãi.
Quan Đường thì tập trung tinh thần tu luyện, ngay cả khi ăn cơm cũng không ra ngoài.
Hằng Chi rất yên tĩnh, không nói lời nào, cũng không nhúc nhích.
Vương Giới vốn định để hắn ở lại Vô Tâm Thành, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn mang theo. Vạn nhất tìm được người khác của Thanh Băng Cầu Trụ, Hằng Chi sẽ có tác dụng.
Ở Toái Quang Thành, chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Nửa tháng sau, khoảng cách Doanh Nhãn Chuyên Phách còn chưa đến một tháng.
Thái tử Mãnh đến Toái Quang Thành.
Vương Giới lập tức đi bái kiến.
“Tham kiến thái tử.”
Hắn đi một mình đến bái kiến.
Thái tử Mãnh lần này đến thì dẫn theo không ít sinh linh. Trong đó còn có một người. Là nữ tử, thần sắc vũ mị, ánh mắt tràn đầy ý câu hồn đoạt phách. Khiến người ta không dám nhìn lâu.
“Lần trước gặp còn là thống lĩnh, hôm nay đã là thành chủ. Vương thành chủ, chúc mừng.” Thái tử Mãnh cười nhìn Vương Giới.
Vương Giới dời sự chú ý khỏi người cô gái kia: “Nếu không có thái tử tương trợ, thuộc hạ tuyệt không thể nào lên làm thành chủ. Lần nữa cảm tạ thái tử.”
Thái tử Mãnh khoát tay: “Ngồi.”
Vương Giới ngồi xuống.
Sau lưng thái tử, nàng kia tiến lên, pha trà cho Vương Giới.
Vương Giới cảm ơn.
Nữ tử cười nhẹ, “Tiểu nữ tử nghe nói Vương thành chủ dùng cảnh giới chu thiên sát nhập Trụy Thành, lấy một địch ba chiến ba vị thống lĩnh Đại chu thiên cảnh không hề kém thế, bội phục.”
Vương Giới nhìn về phía nữ tử, khuôn mặt câu hồn đoạt phách trước mắt khiến lòng hắn chấn động. Hắn nhịn không được nhấp một ngụm trà, “Đa tạ cô nương khích lệ. Chỉ là vận khí mà thôi.”
Nữ tử cười cười, rồi lui về sau lưng thái tử.
Thái tử nhìn Vương Giới: “Mị nói không phải không có lý. Vượt cấp khiêu chiến vốn là khó có, huống chi cùng lúc giao chiến ba vị cường giả. Vương thành chủ ngươi vốn là chu thiên cảnh vô địch, hôm nay ngược lại có thể cải thành Đại chu thiên cảnh vô địch.”
Vương Giới vội vàng đứng dậy, “Thái tử quá khen. Thuộc hạ không dám.” Nói xong, hắn lấy ra Thái Tử Lệnh, cung kính đưa lên, “Đây là Thái Tử Lệnh, xin thái tử cất giữ.”
Thái tử không nhận, mà đánh giá Vương Giới: “Vương thành chủ đây là muốn phân rõ giới hạn với bản thái tử?”
“Đương nhiên không phải.”
“Vậy tại sao còn trả Thái Tử Lệnh?”
“Thuộc hạ đa tạ thái tử ban thưởng.” Vương Giới lại thu hồi Thái Tử Lệnh.
Thái tử cười cười, “Kỳ thực ta vẫn luôn rất thưởng thức Vương thành chủ ngươi. Trong trăm chu thiên có thể thắng thiếu tộc trưởng Hàm Nhật tộc, rất khó được, thời gian ngắn lại tăng cường nhiều như vậy. Mà Lưu Huỳnh khấu bia nhất mạch cùng Hắc Đế nhất mạch chúng ta có thâm giao rất sâu, không bằng thế này, ta về sau gọi ngươi Vương huynh đệ, thế nào?”
Vương Giới cung kính: “Có thể được thái tử thưởng thức là vinh hạnh của thuộc hạ.”
Hắc Đế thành, Hắc Đế, nhưng lại là thành, chứ không phải quốc, con của Hắc Đế lại xưng thái tử, hai con trai và ba đứa con trai khác lại là thiểu thành. Xem thế nào cũng kỳ quái. Nhất là ở Cốt Vực vậy mà cũng uống trà. Cho dù lá trà rất đắng. Nhưng đây có lẽ chính là nét đặc sắc của Cốt Vực.
Đây là một nơi tràn đầy sự giao thoa văn hóa phức tạp.
Đã có quyền sinh sát đổ máu, lại có sự khách sáo giả dối.
Nhìn thấy thái tử uống trà, Vương Giới luôn cảm thấy quái dị. Tưởng tượng một chút, một cây dây leo đang uống trà. Thế nào cũng không hình dung được đó là cảnh tượng gì.
Thái tử đối với hắn khách khí rõ ràng là xuất phát từ truyền thừa Lưu Huỳnh khấu bia.
Kế tiếp, thái tử Mãnh hữu ý vô ý lái chủ đề hướng về truyền thừa, thăm dò mối quan hệ giữa nhất mạch này và Hắc Đế nhất mạch.
Đáng tiếc Vương Giới không định bịa chuyện.
Lời nói thật cũng không thể nói.
Hai bên cứ thế hao tổn nhau.
Lúc này, có sinh linh đến báo cáo.
“Nói thẳng đi, Vương huynh đệ không phải người ngoài.”
“Vâng. Việc điều tra về Bổ Khí Đan gần đây vẫn chưa có kết quả. Chỉ biết là mấy sinh linh bán Bổ Khí Đan, chủng tộc của chúng đều đi gần với Lệnh thiếu thành.”
Vương Giới nhướng mày, là thế ư? Hắn chỉ là tùy tiện tìm mấy sinh linh chủng tộc mà thôi.
Thái tử Mãnh phất tay cho hắn lui xuống.
“Vương huynh đệ, ngươi vẫn ở Toái Quang Thành, còn có nghe qua chuyện Bổ Khí Đan không?”
Vương Giới gật đầu: “Có nghe. Gần đây tất cả đại nơi bán đấu giá ở Toái Quang Thành xuất hiện số lượng lớn Bổ Khí Đan. Không rõ nguồn gốc.”
Thái tử Mãnh nói: “Cũng không tính là số lượng lớn. Bổ Khí Đan chế tác rất khó. Nhưng đối với Hắc Đế nhất mạch ta mà nói không đáng là gì. Chỉ là nhất định phải tra ra nguồn gốc của nhóm Bổ Khí Đan này.”
“Còn nữa.” Sắc mặt hắn trầm xuống, “Tuyệt không cho phép hai đứa đệ đệ tốt của ta nắm giữ.”
Lời nói phía trước bình thường, câu cuối cùng này hiển nhiên coi Vương Giới là tâm phúc. Nếu không không thể nói như vậy.
Vương Giới biết nên đến lúc mình bày tỏ thái độ rồi, liền đứng dậy, “Thái tử yên tâm. Thuộc hạ nhất định tận khả năng giúp thái tử tìm ra nguồn gốc. Không cho Lệnh thiếu thành và Sào thiếu thành có cơ hội.”
Thái tử Mãnh thoả mãn, cái hắn muốn chính là thái độ của Vương Giới: “Như thế thì cảm tạ Vương huynh đệ. Bất quá việc này cứ giao cho người khác là được. Dù sao ngươi cũng là thành chủ.” Nói xong, hắn đưa mắt ra hiệu cho nữ tử tên Mị sau lưng.
Mị đưa một tờ giấy cho Vương Giới.
Vương Giới nhìn qua, “Đây là chủng loại Doanh Nhãn?”
Thái tử “Ừ” một tiếng: “Lần này Uyên Thành mang về tổng cộng mười tám loại Doanh Nhãn, số lượng mỗi loại đều ghi ở phía sau. Ngươi xem cần loại nào, có sự chuẩn bị, đến lúc đó mua cũng thuận tiện. Yên tâm, ta sẽ đứng ra hòa giải, tận khả năng cho ngươi mua được giá thấp.”
Vương Giới hành lễ: “Đa tạ thái tử.”
Đây chính là cái lợi của việc có người đứng sau.
Nhớ ngày đó Hãn thành chủ bọn họ đến Toái Quang Thành mua sắm Doanh Nhãn đã chịu đủ lời trào phúng, có mua được hay không còn là hai chuyện, cho dù mua được cũng là giá cao.
Đến lượt Vương Giới ở đây thì hoàn toàn khác biệt.
Thái tử trực tiếp ra mặt. Muốn mua nhất định có thể mua được, hơn nữa giá cả sẽ không quá cao.
Bất quá Vương Giới thật ra không trông cậy vào thái tử.
Hắn có tiền.
Mấy ngày sau, Sào thiếu thành đã đến.
Tình thế ở Toái Quang Thành xuất hiện biến hóa.
Thái tử Mãnh và Sào thiếu thành đều có các chủng tộc ủng hộ. Hai bên khắp nơi ở Toái Quang Thành tìm kiếm người buôn bán Bổ Khí Đan.
Mà ngay cả nơi ở của Vương Giới bọn họ cũng bị điều tra mấy lần. Bởi vì nơi này là chỗ của Cốt Túy tộc.
Hôm nay kẻ đau đầu nhất chính là Cốt Túy tộc.
Bên ngoài đều nói sinh linh đầu tiên buôn bán Bổ Khí Đan chính là xuất thân từ Cốt Túy tộc. Khiến Cốt Túy tộc bị khắp nơi nhìn chằm chằm, đi ra ngoài cũng không được tự nhiên. Mấu chốt là Lệnh thiếu thành còn không có ở đây, không có người đứng ra bênh vực bọn họ.
Vương Giới bọn người triệt để ẩn cư sau màn.
Không thể nào có người nghĩ đến bọn hắn.
Người Lạc Thành và Xích Vụ Thành đã đến. Bọn họ đi cùng nhau. Vương Giới bảo Nhạc thống lĩnh đưa bọn họ đến đây ở, nếu không bọn họ thật sự không có chỗ ở.
Ký Nhượng thành chủ không đến.
Lạc Tung tự mình đến. Cố ý bái kiến Vương Giới, cảm kích vì đã cung cấp chỗ ở. Trong lời nói cũng hy vọng Vương Giới dẫn tiến Thái tử Mãnh. Vương Giới không đáp lời. Thái tử Mãnh lôi kéo chính mình nhất định không may, để Lạc Thành đáp lên thuyền của thái tử Mãnh, Lạc Thành cũng sẽ gặp xui xẻo.
Hắn có thể không quan tâm người Vô Tâm Thành, nhưng cũng không cần phải hại bọn họ.
Một ngày nọ, Vương Giới đi dạo trên đường, phía sau là Hằng Chi.
Vốn là đi ngang qua Toái Quang Thành, tính ghé thăm Thành Thú, xem có thể moi ra thêm chút địa phương nào từ chỗ Thành Thú hay không.
Thành Thú đang ngủ. Nhưng trong miệng vẫn nhấm nháp xương cốt.
Hắn bất đắc dĩ, đành lần sau lại đến.
“Có người.” Hằng Chi bỗng nhiên mở miệng.
Vương Giới nhìn theo ánh mắt của hắn, nơi đó là thị trường cốt nô, mà trong số các cốt nô bị bán, thình lình có một người.
Nhìn thấy người kia, ánh mắt Vương Giới co rút lại.
Sợi tóc ngân bạch.
Đó là — người Thần Tộc.
Người Thần Tộc rõ ràng đang bị xem là cốt nô mà bán ở đây.
Vương Giới lập tức đi qua.
Cùng lúc đó đi qua với hắn còn có một đám sinh linh.
Khi Vương Giới mở miệng muốn mua người Thần Tộc kia, đám sinh linh kia cũng mở miệng, chỉ vào người Thần Tộc kia muốn mua.
Vương Giới nhìn về phía đám sinh linh kia.
Đám sinh linh kia cũng nhìn về phía hắn.
Bốn mắt nhìn nhau.
Sinh linh Uyên Thành.
Uyên Thành là thành có địa vị gần với Toái Quang Thành trong ba mươi sáu thành. Bởi vì Uyên Thành nối liền với khu vực cốt mãng, tuy nói cũng là thành ở tận bên ngoài của ba mươi sáu thành, nhưng sinh linh nơi đây quanh năm ngâm trong dịch cốt mãng, tức là thứ chất lỏng có chứa viên bi màu trắng kia. Khiến chúng có thể đi ngang qua khu vực cốt mãng.
Doanh Nhãn chính là do chúng mang từ ngoại giới về.
Sinh linh Uyên Thành không bị giới hạn ở Hắc Đế thành. Cho nên địa vị của chúng cực cao.
Mà sinh linh Uyên Thành rất dễ phân biệt, xương cốt của chúng có thể tùy ý biến hình, có khi đi đường, có khi bò sát, còn có thể chạy như cốt mãng bình thường.