Chương 99: truyền ngôn 2
Đợi đến giữa tháng 8, năm kiến ninh thứ 8, lúc này tại trong hoàng cung của Đại Hưng, hoàng đế Hạ Thiên Đạo một sắc mặt phẫn nộ nhìn về phía các quan viên mà lên tiếng.
– Tra, nhất định phải tra cho ta rốt cuộc kẻ nào dám tung tin đồn về sự kiện 8 năm trước cơ chứ.
Nghe hạ Thiên Đạo nói vậy, ngươi của các thế lực trong triều đình đều nhìn về phía ông ta bằng ánh mắt trầm tư, có điều không ai lên tiếng.
Không biết qua bao lâu Trịnh Công lúc này đứng ra nói rằng.
– Bẩm bệ hạ Ân Vương Hạ Minh Trí đã bắt được kẻ tung tin đồn. Nghe nói là tướng sĩ tại trận chiến tám năm trước còn sống. Đồng thời hắn cũng miêu tả rất rõ ngày đó quân lính của chúng ta có hiện tượng trúng độc.
– Đối với việc này thần cho rằng không thể nào nói là tin đồn, mà nên phải điều tra làm rõ. Để trả lại cho các tướng sĩ đã hy sinh tại 8 năm trước một công đạo.
Trịnh Công vừa nói vậy, Đỗ Văn Bắc lúc này cũng đứng ra nói rằng.
– Bệ hạ thần thấy việc này thật sự đáng để điều tra. Dù sao Trần Thừa Hiếu tướng quân ngày đó mang theo uy vọng to lớn, cùng với 10 vạn quân tử trận đây thực sự là một điều bí ẩn to lớn. Chúng ta không điều tra mà mặc định đây là tin đồn thì thật sự không phải cách.
Đỗ Văn Bắc vừa nói xong lúc này Trần Thế Tích cũng đứng ra khỏi hàng, sau đó chắp tay nói rằng.
– Bẩm bệ hạ thần thấy việc này thật sự phải điều tra. Ngày đó đại ca của thần mang theo nỗi oan khuất mà chết trên chiến trường. Vô số con em trần gia tử trận, khiến cho trần gia giàu có đông đúc lại trở nên điêu linh suy tàn. Thật sự là điều mà Trần Gia thần đến tận lúc này vẫn không thể nào quên được.
– Bây giờ nếu như ân vương hạ Minh Trí đã nói có chứng cứ, vậy thì thần đề nghị mở một cuộc điều tra về vụ án này. Tuyệt đối phải để cho kẻ thù ác phải trả giá to lớn, vì hành động dám hãm hại đại quân, để cho địch quân xâm lấn lãnh thổ nước ta trong sự kiện lần đó.
Nghe ba người đứng đầu của ba thế lực lớn nhất đất nước đều lên tiếng. Hạ Thiên Đạo lúc này sắc mặt lại càng trở nên tái xanh. Hắn ta cũng giống như những gì Trần Vũ nói, không phải không biết mối nguy hại của tứ đại phiên vương. Mà là hắn sợ, hắn sợ trần gia sẽ tìm được bí mật năm đó rồi phản loạn.
Nhưng lúc này hắn sợ cái gì điều đó liền đến. Tứ đại phiên Vương bắt đầu gò ép, nếu như sự kiện này lại bị điều tra ra, Trần Vũ mà phản loạn, vậy thì hậu quả càng nghiêm trọng.
Nghĩ đến những điều này hắn lúc này cuối cùng cũng phải thở dài, nhìn về phía các quan viên sau đó nói rằng.
– Nếu như các vị đại thần đều muốn tra lại vụ án năm đó, vậy thì mở lại điều tra.
– Người đâu truyền ý chỉ của trẫm, để cho Mộ Dung Kiên làm quan chủ trì vụ án này. Điều tra lại tình tiết sự kiện thất bại của Trần thừa Hiếu 8 năm trước.
– Truyền mệnh lệnh cho ân vương hạ Minh Trí đưa ra nghi phạm, cũng như người làm chứng tiến về phía kinh thành để tiến hành tra hỏi.
– Hạ lệnh cho Trần Vũ cũng như tứ đại phiên vương hồi kinh, để đích thân giám sát quá trình tra khảo.
Âm thanh của Hạ Thiên Đạo nói đến đây, toàn bộ triều đường đều lâm vào yên tĩnh. Sự yên tĩnh này khiến cho toàn bộ đại điện đều trở nên gò ép. Các quan viên Thái Giám cấp thấp đều cảm thấy ngạt thở, bởi sức ép gánh nặng của triều đình lúc này.
Có điều không một quan viên người của thế lực nào dám đứng ra phản đối mệnh lệnh của Hạ Thiên đạo. Họ lúc này đều chỉ im lặng nhìn về phía ông ta mà thôi.
Cảm nhận được vô số ánh mắt nhìn về phía mình, hạ thiên đạo lúc này hừ lạnh một tiếng sau đó hạ lệnh bãi Triều rời đi. Đợi sau khi triều hội kết thúc, mệnh lệnh của Hạ Thiên Đạo không ngừng xuất hiện. Đối mặt với việc này toàn bộ triều đình đều lâm vào trong cục diện quỷ dị.
Tại trong phủ Trần Gia, Trần Thế Tích và người đứng đầu của hai thế lực Thanh Lâm Đảng và Thường Minh Đảng đang gặp mặt nhau.
Nhìn về phía họ, Trần Thế tích lên tiếng nói rằng.
– Hoàng đế lần này đang đưa ra một nước cờ sai lầm. Hắn đây là đang điên cuồng một lần hoặc là đúng hơn là hắn không còn cách.
Nghe Trần Thế Tích nói vậy, Trịnh Công và Đỗ Văn Bắc đều im lặng không lên tiếng. Thấy cảnh này Trần Thế Tích lại cười nhạt một tiếng sau đó nói rằng.
– Đại Hưng chúng ta nhìn thì như hòa ái, nhưng thực chất lại ẩn chứa vô số sóng ngầm. Tứ đại phiên vương vốn không công nhận hoàng đế, mà sự kiện này lại liên quan đến Trần Gia ta. Lúc này hoàng đế cùng lúc muốn điều tứ đại phiên vương và Trần Vũ trở về, việc này có ý vị gì các vị có lẽ đều hiểu.
– Đối với việc này có hai sách lược mà e rằng những người bị điều chuyển về sẽ nghĩ đến.
– Thứ nhất là nhận lệnh về kinh, thứ hai là giả bệnh không về.
Trần Thế Tích nói đến đây, thì hắn không lên tiếng nữa. Nhưng Trịnh Công và Đỗ Văn Bắc lại im lặng nhìn về phía hắn không nói một lời. Không biết qua bao lâu Trịnh Công lúc này cười nhạt nói rằng.
– Trần Gia các ngươi ngày trước phản đối lời đề nghị của hai phe phái chúng ta ủng hộ hoàng đế. Kết quả lại lâm vào cảnh điêu linh suy tàn trong mấy năm. Đối với việc này đây là lựa chọn của Trần Gia, chúng ta cũng không có ý định nói nhiều. Nhưng lần này các ngươi rốt cuộc muốn làm gì, trả thù hay là ngậm đắng nuốt cay.
Nghe Trịnh Công nói vậy Trần Thế Tích lúc này cười nhạt sau đó nói rằng.
– Trả thù sao, các ngươi nghĩ sao. Hiện nay Trần Vũ lại chuẩn bị sắp có con, việc này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tình hình chính trị của đất nước. Đối với việc này ta không làm chủ được mà phải xem Trần Vũ rồi. Về phần tứ đại phiên vương vậy thì lại càng khó nói.
Nghe Trần Thế Tích nói vậy, Trịnh Công và Đỗ Văn Bắc đều nhìn về phía ông ta . Qua một lúc Đỗ Văn Bắc cười nhạt sau đó nói rằng.
– Chuyện lần này hai phe phái chúng ta sẽ không quan tâm các người đánh đấm như thế nào. Có điều nhớ kỹ thỏa thuận ngầm giữa các phe phái, là không thể thay đổi quan viên quá nhiều. Giết có thể giết nhưng cần tha thì phải tha.
Nghe Đỗ Văn Bắc nói vậy, Trịnh Công lúc này lại không lên tiếng. Mà Trần Thế tích lúc này lại cười nhạt gật đầu. Nhận được cái gật đầu của Trần Thế tích, Trinh công và Đỗ Văn Bắc lập tức rời khỏi đây thấy cảnh này trần thế tích lại nở một nụ cười thú vị.
Quan trường chính là như vậy nó là vô số thỏa thuận ngầm của các thế lực. Việc thay đổi hoàng đế thì lại thế nào đây, không phải cũng là một màn so kèo lợi ích hay sao.
Ngoài ra hạ Thiên Đạo muốn đối phó Trần Gia, muốn đối phó tứ đại phiên vương. Vậy thì sau khi các thế lực này bị tiêu diệt, hắn liệu có lại tiêu diệt Thanh Lâm Đảng và thường minh Đảng hay không. Một câu hỏi này nó khiến cho người đứng đầu của toàn bộ đại hưng đều có suy nghĩ. Vậy nên khi lửa chưa bén đến chân mày, thì không ai lại không có ý định dập lửa cả.
Vậy nên hạ thiên đạo đưa ra một sách lược triệu hồi tất cả phiên vương cũng như tướng lĩnh Trần Gia từ biên giới trở về, với ý định như thế nào không ai biết. Nhưng hắn ta đã tạo ra một cục diện chết cho chính hắn vào lúc này.
Về phần Mộ Dung gia bị chọn lựa là người điều tra chính của vụ án. Đây chính là một kế sách của Hạ Thiên Đạo, muốn đẩy mộ dung gia vào phe đối lập với toàn bộ thế lực. Nguyên nhân Mộ Dung gia lúc này đang nắm giữ vị trí vô cùng then chốt trong cuộc chiến sắp tới.
Đầu tiên địa vị của Mộ Dung gia tại phía Nam rất lớn, có thể kiềm chế và sống sót trước cuộc vây hãm của hai vị vương gia trong chính trị, tuyệt đối là mộ dung gia có cách. Ngoài ra thời gian qua Mộ Dung gia cũng phát triển tại phía bắc rất mạnh. Mặc dù bị Trần Vũ thanh trừng một lần, nhưng không thể nghi ngờ Mộ Dung ra vẫn có tiếng nói tại phía Bắc.
Từ đây có thể thấy một khi có nội phản, mộ dung gia tuyệt đối nắm giữ vị trí vô cùng quan trọng. Chúng vừa kiềm chế hai vị phiên Vương tại phía Nam, vừa có thể ảnh hưởng đến cục diện tại phía Bắc của Trần Gia.