Chương 97: chiến sự kết thúc hay lại bắt đầu
Lý Thịnh vừa nói xong, đám tướng lĩnh ở đây sắc mặt đều không tốt. Phùng Kiên Trì nhìn về phía Lý Thịnh một chút sau đó nói rằng.
– Bẩm điện hạ việc đóng cửa kinh thương này là mệnh lệnh của bệ hạ, hay là hành động tự phát của ngài.
Nghe Phùng kiên trì nói vậy Lý Thịnh lúc này hờ hững nhìn về phía hắn. Ánh mắt toát ra một chút hung hãn, thậm chí hận ý, khiến cho các tướng lĩnh ở đây đều nhíu mày. Có điều suy nghĩ một lúc họ cũng hiểu tình cảnh của Lý Thịnh.
Lần đầu tiên vây nhốt Trần Vũ là bởi vì Phùng kiên trì không phán đoán được ý chí chiến đấu của Trần Vũ, khiến cho tên này chạy thoát. Lần thứ hai vây giết kế hoạch của phùng kiên trì vô cùng thành công. Một vạn quân của Trần Vũ lâm vào trong cục diện vây khốn, nếu như ngày đó không phải Trần Vũ lấy ra thuốc nổ, thì toàn bộ quân của hắn đều phải tử trận tại ngoài thành.
Nhưng bất kể là lý do gì, cả hai trận chiến đều thất bại . Phùng kiên trì thân là tướng lĩnh chỉ huy, thậm chí dùng cả Lý Thịnh làm con mồi nhưng cuối cùng lại lâm vào trong thất bại. Vậy thì lý Thịnh cho dù có tố dưỡng tốt như thế nào, cũng không thể nào bỏ qua được hận ý về việc này. Đặc biệt đây liên quan đến danh vọng của hắn trong tương lai.
Mà cảm nhận được ánh mắt của Lý Thịnh, Phùng kiên trì lúc này vẫn như cũ một bộ mặt vô tội tỏ vẻ không quan tâm.
Thấy hắn như vậy Lý Thịnh hừ lạnh một tiếng sau đó nói rằng.
– Lần này mệnh lệnh là do ta tự mình bán ra. Đối với việc này ta biết các ngươi có nhiều ý kiến, nhưng ta lấy thân phận đại hoàng tử để ra lệnh, các ngươi Nhất định phải thực hiện. Về phần các ngươi ý kiến vậy thì có thể gửi lên phụ hoàng, đợi mệnh lệnh của phụ hoàng gửi đến.
Nghe Lý Thịnh nói vậy, các tướng lĩnh ở đây sắc mặt đều trở nên tối sầm. Lý Thịnh đây là đang giận chó đánh mèo. Phải biết đóng cửa biên giới sau chiến tranh không chỉ ảnh hưởng đến kinh thương của Đại Hưng, mà còn ảnh hưởng đến kinh thương của Đại hạ.
Quan trọng nhất lúc này đang là thời tiết mùa hè, đây là thời gian mà các thương nhân của Đại hạ tiến về phía Đại Hưng hay các vùng đất khác để thu mua vật tư chuẩn bị cho mùa đông.
– Nói cách khác lúc này đóng cửa biên giới chẳng khác nào ảnh hưởng đến kế hoạch chuẩn bị vật tư cho Đại Hạ khi mùa đông sắp đến. Từ đây mới khiến cho các tướng lĩnh sắc mặt trở nên tối sầm như vậy.
Có điều lý thịnh đã nói rất rõ, hắn lấy thân phận đại hoàng tử để ra lệnh. Họ lúc này không thể trái lệnh, trừ khi có mệnh lệnh của hoàng đế gửi đến. Nhưng đợi lúc có mệnh lệnh cũng là vấn đề của một tháng sau, việc này dù thế nào đi nữa vẫn ảnh hưởng đến toàn bộ kế hoạch trù bị vật tư cho mùa đông của cả quốc gia.
Nghĩ đến những điều này phùng kiên trì lúc này cũng thật sự cảm thấy thất vọng về vị đại hoàng tử này. Chỉ vì một trận thất bại tự hoang phế bản thân đã không đáng nói . Nhưng vì trả thù mù quáng mà ảnh hưởng đến cả kế hoạch kinh tế của cả quốc gia, đây không phải là vấn đề cá nhân nữa, mà là một vấn đề kẻ này không có ý chí của kẻ cầm quyền, không có cái nhìn của người làm hoàng đế, lại càng không có sự bao dung.
Thở dài một hơi phùng kiên trì không nói nữa, không cùng với lý thịnh ồn ào. Cứ như vậy cuộc gặp mặt của họ kết thúc trong sự im lặng đến lạ thường. 3 ngày sau lý thịnh xuất lĩnh 2 vạn quân rời đi, chỉ để lại năm vạn quân tại thành Nhạn Môn quan do phùng kiên trì tự mình chỉ huy mà thôi.
Đứng trên tường thành nhìn về phía đoàn quân thất trận rời đi, Thương đạt lúc này lại hướng ánh mắt về phía Phùng kiên trì nói rằng.
– Phùng tướng quân đại hoàng tử người này ta nghĩ rằng thật sự có nhiều điểm yếu so với nhị hoàng tử.
Nghe thương Đạt nói vậy, phùng kiên trì lại đánh mắt nhìn hắn một chút sau đó lạnh lùng nói rằng.
– Bệ hạ vẫn còn trẻ đâu, họ Thương các ngươi không nên chọn lựa quá sớm.
– Phùng Tướng Quân nói đùa rồi. Mẫu thân của Nhị hoàng tử chính là người của họ thương. Chúng ta lúc này không ủng hộ Nhị hoàng tử, lẽ nào lại ủng hộ đại hoàng tử hay sao.
– Quan trọng nhất trận chiến vừa rồi họ thương chúng ta không gây ra phá rối. Ta tin rằng Phùng Tướng Quân cũng hiểu đi. Nói cách khác từ đâu đến cuối Đại hạ không có một thế lực nào can thiệp đến trận chiến này. Thất bại hay thành công đều là một tay đại hoàng tử gây dựng.
Âm thanh của thương Đạt vừa vang lên, phùng kiên trì nhìn về phía hắn một chút cuối cùng không lên tiếng . Phùng gia là binh gia thế tộc cũng giống như Trần Gia ở Đại Hưng. Ở Đại hạ lời nói của họ Phùng cũng cực kỳ có trọng lượng. Vậy nên Phùng kiên trì cũng không sớm chọn lựa hoàng tử phụ tá. Bởi vì lúc này ý chí của hoàng đế còn đó chưa ai biết được, cuộc chiến tranh ngôi vị hoàng đế sẽ diễn ra như thế nào.
Thời gian cứ vậy lại chậm chậm trôi đi, đợi đến đầu tháng 7 lúc này tại thành Thanh Hà sở vương hạ minh chiếu nhìn về phía từng Dương từng Dương thuốc nổ mặt cười không ngậm được mồm. Thấy hắn như vậy Hạ Thủy lúc này lên tiếng nói rằng.
– Cha người nhìn xem, trần Vũ lần này cho chúng ta 3 nghìn cân thuốc nổ . Thậm chí hắn còn đưa thêm hai vạn bộ áo giáp cùng với vũ khí. Quan trọng nhất Trần Vũ không lên tiếng về vấn đề đại kế của chúng ta, điều này con thấy là một sự chọn lựa, cũng là một lần trần gia lâm vào thế cục trung lập không giúp bất kỳ ai.
Nghe con trai nói vậy, Hạ Minh Chiếu lúc này cười lạnh một tiếng, sau đó lên tiếng nói rằng.
– Trần gia đưa vũ khí cho chúng ta, không phải là chúng đứng về phía trung lập, mà là chúng đã tham gia trận chiến này rồi.
– Lần này Hạ Thiên Đạo không có trần gia ủng hộ. Tứ đại phiên vương sẽ như hổ đói rình mồi mà cắn xé đất nước này . Về phần trăm tộc lũng thiên, hay Khương địa đều đã có các phiên Vương ổn thỏa. Phía Bắc Đại Hạ trần gia lại nhìn chằm chằm. Từ đây cuộc chiến tranh ngôi vị hoàng đế của chúng ta mới càng có nhiều phần thắng.
– Có thể nói chiến tranh phía Bắc vừa kết thúc, nhưng thực chất nó lại là mở màn cho một cuộc nội chiến đẫm máu của quốc gia ta trong thời gian tới mà thôi.
Sở Vương vừa nói vậy hạ thủy lúc này cũng gật đầu, ngẫm nghĩ một lúc hắn nói rằng.
– Cha chúng ta lúc này còn đợi gì nữa, quân đội đã sẵn sàng chỉ cần một mệnh lệnh là có thể bộc phát.
Nghe con trai nói đến đây hạ Minh chiếu lúc này vẫy tay để hắn im lặng. Bản thân nhìn lên bầu trời một chút sau đó nở một nụ cười nói rằng.
– Ta chờ đợi ngày này hơn nửa đời người đợi thêm vài hôm lại thế nào. Chúng ta lúc này đang cần là tiên cơ, là một cơn gió lớn thổi đi bụi mù của đất nước này.
Sở vương hạ Minh chiếu nói đến đây, hắn lúc này nở một nụ cười giễu cợt, sau đó không lên tiếng nữa. Con trai của hắn lúc này thì không hiểu, có điều thấy cha mình như vậy hắn cũng không lên tiếng.
Cứ như vậy toàn bộ khu vực phía tây của Đại Hưng lâm vào trong tĩnh lặng, không ai biết sắp tới Đại Hưng sẽ đối mặt với việc gì . Nhưng những sự việc không lành đang không ngừng xuất hiện.