Chương 96: chiến sự kết thúc
Thời gian lại trôi qua mấy hôm, Trần Vũ luôn luôn nhốt mình trong thư phòng không biết làm gì. Hạ Uyển Linh nhiều lần đến tìm nhưng cuối cùng đều bị quân lính cản lại, không cho gặp. Đối với việc này Hạ Uyển Linh tức giận lắm nhưng không thể làm gì được.
Về phần đám người của Hạ Thủy sau khi đưa ra lý thúc, thì họ nhanh chóng nhận lấy một phần quà lễ của Trần Vũ. Nhìn về phía từng rương từng rương thuốc nổ được chuyển lên xe ngựa, hạ thủy và em gái của hắn đều cười tươi sau đó nhanh chóng rời khỏi đây.
Bởi vì họ biết lúc này Trần Vũ đã có lựa chọn, nhìn về phía các xe thuốc nổ đã hiểu Trần Vũ là ủng hộ hạ minh chiếu. Về phần tương lai là địch hay là bạn, vậy thì phải xem hạ minh chiếu có đủ sức mạnh để trấn nhiếp Trần Gia hay không.
Cùng lúc này tại thành Nhạn Môn Quan, Lý Thịnh một thân quần áo đã trở nên lôi thôi, chìm trong men rượu và không ngừng cau nhàu chửi bới.
Tại phía ngoài cửa doanh trại, Phùng kiên trì nhìn về phía binh lính lại lôi ra một xác chết của tỳ nữ mà sắc mặt của ông ta tái xanh sau đó nói rằng.
– Đại hoàng tử lại giết người sao. Hắn lẽ nào không biết thua một trận chính là bình thường của binh gia hay sao. Hắn lúc này đáng lẽ phải cổ vũ tinh thần binh lính, mà không phải là tự phá hoại bản thân như này.
Nghe Phùng kiên trì nói vậy, lúc này Thương Đạt đứng bên cạnh nhìn về phía doanh trại, nơi mà đang vang lên tiếng của Lý Thịnh không ngừng chửi bới thở dài nói rằng.
– Đại hoàng tử chưa từng cầm quân lên trận, trận đầu đánh lại thua, hơn nữa thua trong tay kẻ thù của hắn. Vậy nên hắn ta có nhiều Uất hận trong lòng cũng là điều bình thường. Lúc này chúng ta không nên để đại hoàng tử thêm áp lực, mà nên để cho ngài ấy tự mình thanh tĩnh. Dù sao ta tin các vị cũng hiểu con em hoàng tộc không dễ dàng gục ngã như vậy đâu.
Nghe Thương Đạt nói vậy, Phùng kiên trì và đám phó tướng của ông ta đều gật đầu đồng ý. Họ biết con em Hoàng Tộc nhìn thì như có vô số phế vật nhưng thực chất những kẻ này ai bảo đều không phải là lão âm bức đâu.
Bởi vì có đôi lúc hoàn khố lại có thể tránh thoát những cuộc thanh trừng đẫm máu của quốc gia. Mà đây ai bảo lại không phải là một lá bài ẩn mà các hoàng tử sử dụng để cứu lấy mạng mình, trong cuộc chiến tranh giành hoàng vị đâu.
Thở dài một hơi phùng kiên trì bỏ mặc Lý Thịnh đang bày nát sau đó nhìn về phía các phó tướng ở đây nói rằng.
– Trận chiến vừa rồi quân ta tính cả thương vong trong những ngày qua đã tổn thất hơn một nửa binh lực. Hiện nay chúng ta tổng binh lực còn đến không quá 8 vạn người.
– Nếu lại trừ bỏ đi lực lượng hậu cần, quân phòng giữ thành trì biên giới, số quân có thể tham chiến vào khoảng 3 vạn. Đối với việc này quân ta tuyệt đối không thể nào phát động tiến công được nữa. Đặc biệt kẻ thù có loại vũ khí khủng khiếp kia, lại càng uy hiếp đến tinh thần của binh lính.
– Chính vì vậy trong những ngày qua ta mặc dù đã tỉnh lại ý chí chiến đấu của binh sĩ, bằng hình thức thưởng lớn cho những chiến sĩ có công. Dùng tiền tài để đánh mờ đi sự sợ hãi trong lòng họ. Có điều chiến tranh một khi lại tiếp tục, vậy thì những tiền tài kia làm sao có thể giảm đi sự sợ hãi và bàng hoàng của loại vũ khí khủng khiếp kẻ thù cơ chứ.
Nghe Phùng Kiên Trì nói vậy Thương Đạt lúc này nhíu mày sau đó nói rằng.
– Tướng Quân trong những ngày qua ta đã cử người đi điều tra. Thứ vũ khí kia được kẻ thù gọi là thuốc nổ, nghe nói là được Trần Vũ tự mình tạo ra.
– Uy lực của nó các vị cũng đã thấy rồi, quá mạnh mẽ. Đặc biệt là trong đội hình quân lính đông đảo, đứng sát cạnh nhau, loại vũ khí này càng phát ra sức mạnh khủng khiếp.
– Quan trọng nhất bởi vì trận đó chúng ta đánh thua quá nhanh, chưa kịp thu gom được một chút gì vật tư về thứ này. Thông tin cũng như cách sử dụng của nó lại bởi trong tình trạng chiến loạn mà không thể nào sưu tầm được.
– Cho nên điểm mạnh điểm yếu của loại vũ khí này quân ta vẫn chưa thấy. Nhưng sức sát thương khủng khiếp của nó có thể phá vỡ đi phòng ngự bộ binh của ta, lại là điều không thể bàn cãi.
– Chính vì vậy ta đề nghị trong thời gian tới, chúng ta tiếp tục cho người dò xét loại vũ khí này. Đồng thời ta nghe nói hoàng đế có vẻ cũng rất quan tâm về nó.
Nghe Thương Đạt nói vậy những người ở đây đều gật đầu. Ngày đó bọn họ đều là tướng lĩnh chỉ huy trận chiến tại ngoài thành Lạc Nhạn . Loại vũ khí kia thực sự đã khiến cho họ run rẩy tâm can. Những tuyến uỳnh oàng kèm theo máu thịt, chân tay văng vãi khắp nơi thật sự là cảnh tượng mà không ai có thể chịu đựng nổi.
Ngoài ra việc hai cánh quân tại thành tam khẩu và Hoài Minh cũng bị loại vũ khí này tấn công, khiến cho thương vong của họ càng khủng khiếp. Bởi vì tướng lĩnh chỉ huy hai cánh quân kia đều là người có danh vọng, nhưng khả năng kinh nghiệm chiến trận tất nhiên không thể bằng Phùng Kiên Trì. Nếu không họ cũng không làm tướng lĩnh mà là thượng Tướng Quân rồi.
Nghĩ tới những điều này sắc mặt của toàn bộ các tướng lĩnh Đại hạ đều trở nên âm u. Chiến tranh chính là như vậy, người chết vậy thì phải xem giá trị của họ như thế nào. Trong một trận chiến giành thắng lợi chết một ngàn quân hay 10 vạn quân lại thế nào đây. Nhưng trong một trận chiến thua cuộc, cho dù tử thương 1 đến 2.000 người cũng là trọng thương một đội quân rồi.
Tại trong lúc đám người Phùng kiên trì đang bàn bạc chiến sự với nhau, lúc này một binh lính đi đến nhìn về phía họ chắp tay nói rằng.
– Bẩm các vị tướng quân đại hoàng tử cho mời.
Âm thanh của binh lính này vừa vang lên, phùng kiên trì và các tướng lĩnh ở đây đều nhìn nhau một chút. Sau đó bọn họ đi vào trong doanh trướng nơi mà Lý Thịnh đang ở.
Vừa vào bên trong, mùi rượu, thức ăn, thậm chí một chút mùi của kỹ nữ đang phản phất tại đây. Đám người Phùng Đạt đều không để ý, dù sao tướng lĩnh chính là như vậy. Có đôi lúc nói họ bẩn thì không ai tin, nhưng rượu và phụ nữ đối với các tướng lĩnh quân nhân trên chiến trường, thật sự là thứ mà họ không thể nào thiếu được.
Nhìn về phía các tướng lĩnh đã ổn định chỗ ngồi trong doanh trướng. Lý Thịnh lúc này một thân quần áo có vẻ lôi thôi, tóc không cần buộc rũ xuống che lấy đi nửa khuôn mặt, càng lộ ra sự chán chường của hắn. Nhưng hắn lúc này không quan tâm mà lên tiếng nói rằng.
– Phụ hoàng vừa gửi đến tin tức, trận chiến này không đánh nữa, chúng ta thu quân về triều. Đối với việc này các vị có ý kiến gì không.
Nghe lý thịnh nói vậy đám Người Phùng kiên trì cũng đều im lặng . Thật không nghĩ đến hoàng đế quyết định thu Quân nhanh như vậy. Có điều từ tình hình chiến trường, cũng đúng thôi . Chiến tranh chính là một con cự thú hút tiền, đã vậy đánh không thắng tổn thất lại mất mấy vạn quân, lúc này tiếp tục thật sự cũng không phải là cách.
Nghĩ đến những điều này phùng kiên trì đứng dậy chắp tay nói rằng.
– Nếu như bệ hạ đã có mệnh lệnh, chúng mạt tướng cũng xin nghe theo. Không biết điện hạ lúc nào lên đường hồi kinh.
Phùng kiên trì nói vậy Lý Thịnh lúc này cười lớn, nụ cười của hắn mang theo sự bi thảm, cùng với một sự ức chế không thể tưởng tượng được. Không biết hắn cười qua bao lâu, lúc này mới dùng một giọng nói lạnh lẽo lên tiếng.
– Trận chiến này chúng ta thua quá lớn, thua cũng không phải binh lính của chúng ta yếu đuối, mà bởi vì vũ khí của kẻ thù quá mạnh. Trong suốt trận chiến đã có hai lần chúng ta vây nhốt Trần Vũ, chút nữa là có thể giết hắn nhưng cuối cùng đều thất bại. Đối với việc này ta khi hồi chiều cũng không có quá nhiều bận tâm, dù sao chiến tích vẫn còn đó. Nhưng mà thua chính là thua, lần sỉ nhục này đối với ta mà nói thật sự ảnh hưởng rất lớn.
– Chính vì vậy ta hi vọng các tướng lĩnh được phân công ở lại chiến trường, hãy tiếp tục tạo ra tình trạng giằng co với quân đại hưng, ngăn cản kinh thương trong thời gian tới. Đợi khi nào có mệnh lệnh trực tiếp của hoàng đế, mới cho mở cửa kinh thương. Việc này sẽ khiến cho kinh tế chúng bị ảnh hưởng nặng nề, và đây cũng là những gì mà ta có thể làm được vào lúc này.