Chương 95: trả thù
Một lúc sau tại trong địa lao, Trần Vũ lúc này nhìn về phía Hạ Thủy cùng với một người đàn ông trung niên, đã bị mất đi một cánh tay trái mà lên tiếng nói rằng.
– Tiểu Vương Gia câu trả lời mà các vị cho ta có lẽ là người đàn ông này đi. Hắn là ai đây.
Nghe Trần Vũ nói vậy, Hạ Thủy lúc này mỉm cười sau đó nói rằng.
– Trần tướng quân người đàn ông này là Lý thúc. Hắn ta là quân đội của Trần Gia ngươi, cũng là người may mắn duy nhất sống sót trong cuộc chiến đó.
– Về phần tại sao hắn sống sót, đây không phải là đào binh mà là có nguyên do trong đó.
– Phải biết trận chiến năm đó có nhiều bí ẩn, mà Đại hạ hay Đại Hưng đều muốn giấu diếm việc này. Bởi vì nó là những thỏa thuận không thể để cho người khác biết.
– Nhưng Đại Hạ dù sao vẫn giữ lại một tay. Họ cũng không muốn gánh vác tội lỗi mà mình không làm. Vậy nên có một số binh sĩ đã được giữ lại có điều bởi vì giá trị của họ không lớn, cho nên sau những màn tra tấn và giam cầm nhiều năm lượng lớn người này đều đã chết. Chúng ta phải trải qua trăm cay nghìn đắng đã cứu được một người đó chính là Lý thúc.
Hạ Thủy nói đến đây thì hắn không lên tiếng nữa, bởi vì hắn biết lời nói của mình Trần Vũ đã hiểu. Mà lúc này sắc mặt của Trần Vũ cũng đang trở nên âm trầm. Hắn nhìn về phía lý thúc, không biết qua bao lâu Trần Vũ lên tiếng nói rằng.
– Lý thúc đúng không, đất nước nợ ngài, Trần Gia ta cũng nợ ngài. Nhưng ta lúc này không có thời gian để trả nợ, mà ta muốn biết ngày đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nghe Trần Vũ nói vậy, Lý thúc lúc này quỳ phục xuống đất sau đó nói rằng.
– Bẩm tướng quân chuyện ngày đó thật sự là nỗi oan khuất vô cùng to lớn đối với quân ta . Nhớ ngày đó ta được biên chế trong lực lượng quân hậu cần, vào ngày xảy ra sự việc quân địch bất ngờ tập kích. Quân ta như thường lệ nhanh chóng phản kích đánh có đến có về.
– Đáng tiếc chiến tranh chưa đến 1 giờ, toàn bộ quân lính của chúng ta đều lâm vào tình trạng kiệt sức và mệt mỏi. Đối mặt với tình trạng này cha của ngài liên tục hạ lệnh điều tra, đáng tiếc đều vô vọng . Quân địch không cho chúng ta thời gian, kết quả toàn quân bị diệt. Ta cũng bị bắt trong ngày đó.
– Về sau bởi vì cũng không biết là nguyên nhân gì, cho nên chúng ta lại càng không hiểu. Có điều bản thân bị bắt thì đã bị bắt, nên ta biết đây có lẽ là một bí mật to lớn.
Nghe lý thúc nói vậy Trần Vũ sắc mặt lúc này đã âm trầm như nước. Hạ Thủy ở một bên tuy đã nghe câu chuyện này nhưng hắn vẫn tỏ ra một bộ mặt sợ hãi không lên tiếng.
Cả căn phòng trở nên Im ắng đến lạ thường, ngay cả tiếng hít thở của quân lính cũng không có. Không biết qua bao lâu Trần Vũ lúc này nhìn về phía Lý thúc sau đó nói rằng.
– Người có công với đất nước, có công với Trần Gia, hiện giờ tay trái của người đã mất. Việc ngươi tiếp tục tham gia quân đội là không thể nào, cho nên ta sẽ sắp xếp cho ngươi một cuộc sống bình thường, không lo cơm áo gạo tiền.
Nghe Trần Vũ nói vậy, lý thúc lúc này cũng dập đầu tạ ơn không nói quá nhiều . Bởi vì thân là lão binh từng bị kẻ thù cầm tù, hắn biết việc mình nói ra ảnh hưởng rất lớn đến Trần Gia, thậm chí là an nguy của đất nước. Cho nên hắn chấp nhận nghe bố trí của Trần Vũ không nói lên bất kỳ ý kiến nào.
Đợi khi Lý thúc rời đi Trần Vũ lúc này lại nhìn về phía Hạ Thủy sau đó nói rằng.
– Tiểu Vương Gia ngươi nói xem đại quân đột nhiên mất sức chiến đấu và mệt mỏi, đây rốt cuộc là có chuyện gì.
– Haha Trần tướng quân việc này ngài lẽ nào lại không biết nguyên nhân hay sao. Tiểu Vương bất quá chỉ là chưa từng cầm nắm binh quyền, thật sự không rõ ràng việc này rồi. Tại hạ xin phép rời khỏi đây.
Hạ Thủy nói xong lập tức rời đi, bỏ mặc ánh mắt trầm tĩnh của Trần Vũ đến đáng sợ đang nhìn mình ở phía sau.
Không biết qua bao lâu, sắc mặt Trần Vũ trở nên tái xanh. Ánh mắt của hắn toát ra sự oán độc vô cùng vô tận. Toàn quân mất sức chiến đấu và mệt mỏi, đây chẳng phải là biểu hiện của việc trúng độc hay sao. Nhưng ngày đó toàn bộ các thành trì phía bắc quân lính có đến mười vạn. Nếu là địch nhân hạ độc vậy thì hạ độc kiểu gì đây. Hạ độc vào nước uống, đây là điều không thể nào. Bởi vì quân lính có thể uống có thể không.
Nói cách khác hạ độc ở đây chỉ có thể là lương thực. Nhưng lương thực đều có quân bộ hỗ trợ kiểm tra, trước khi nấu nướng đều có bên nhà bếp thử độc. Điều này đã nói rõ một vấn đề trong quân có nội gián, hơn nữa nội gián lại cực kỳ có chức quyền.
Nhưng một thế lực như thế này, tuyệt đối không thể nào do địch quân cài cắm. Bởi vì lên chức càng cao bị giám sát lại càng mạnh, các quan viên có thể theo phe phái tại trong lãnh thổ, nhưng nếu như phát hiện kẻ nào đó dám theo địch quân vậy thì hậu quả là hắn chết không có đất dung thân.
Từ những điều này, Trần Vũ dám khẳng định bàn tay kẻ thao túng đã xuất hiện . Người đó chỉ có thể là Hạ Thiên Đạo mà thôi. Bởi vì chỉ có hoàng đế mới có quyền lực thao túng quan viên hậu cần, hạ độc vào trong lương thực.
Nghĩ đến những điều này nắm tay của Trần Vũ trở nên siết chặt. Trần gia hắn vì trợ giúp Hạ Thiên Đạo lên ngôi đã bất chấp dư luận, thậm chí đánh đổi rất nhiều danh vọng của gia tộc, ủng hộ cho một cuộc thanh quân trắc. Đến cuối cùng nhận lại kết quả lại là hoàng đế hãm hại toàn quân bị diệt. Nghĩ đến thảm cảnh ngày đó của Trần Gia, nhà nhà tang trắng. Nữ quyến Trần Gia khóc lóc khắp nơi, tìm chồng, tìm con sao mà cay đắng thay.
Càng nghĩ Trần Vũ lại càng uất hận. Nghĩ đến người mẹ mình sau khi cha mất được một năm sống không bằng chết, khóc lóc đến cuối cùng rời khỏi cõi đời này . Nghĩ đến người cha mà mấy năm mới có thể trở về một lần thăm hắn, lại vì âm mưu của kẻ thù mà biến mất khỏi thời gian. Từ đây một Trần gia to lớn mọi trách nhiệm đều đè lên vai hắn. Cảm giác này khiến hắn càng trở nên bực bội trong lòng.
Thở dài một hơi dẹp bỏ đi những suy nghĩ oán độc trong lòng, về ý nghĩa trả thù . Trần Vũ lúc này dùng một ánh mắt lạnh băng và một trái tim sắt đá của kẻ cầm quyền nhiều năm, bắt đầu lên những toan tính mới của mình.
– Hạ Thiên Đạo tốt một Hạ Thiên Đạo. Ngươi sợ sức mạnh của Trần Gia và muốn ổn định cục diện tình hình chính trị trong nước. Ngươi vậy mà đẩy trần gia ta vào cảnh diệt vong. Hiện giờ ta đã hiểu tại sao tứ đại phiên Vương còn mà ngươi không đối phó chúng, lại đối phó Trần Gia ta. Bởi vì, không phải bởi vì cái gì, mà chính là ngươi sợ mà thôi.
– Tốt cho hai chữ hoàng đế, tốt cho một hoàng đế thông minh, tốt cho một kẻ tàn độc, nhưng lại mang theo sự sợ hãi đối với thuộc hạ của mình. Về một ngày trần gia sẽ tìm lại sự thật trong quá khứ và trả thù, vậy nên ngươi không ngừng hướng trần gia áp lực. Đồng thời bỏ mặc đi tứ đại phiên Vương, thật sự là ngu xuẩn thay.
– Tốt, tốt lắm sở vương hạ minh chiếu đang có ý định đại nghiệp. Ta lại giúp hắn một tay, từng bước đưa người họ hạ các ngươi tự tay chém giết lẫn nhau. Sau đó giang sơn này vậy thì để lấy họ trần ta đi. Dù sao cha ta đã chết, anh em huynh đệ họ trần ta tử trận vô số để bảo vệ quốc gia này. Vậy thì ngôi vị hoàng đế kia, trần ra ta cũng nên được ngồi mới phải.
Trần Vũ ngồi trong căn phòng im lặng tự mình lẩm bẩm. Đám thuốc hạ của hắn ở đây đều là quân tử chung với Trần Gia. Họ mặc dù nghe thấy nhưng họ chỉ nhìn Trần Vũ một chút, sau đó đều im lặng cúi đầu không dám nói gì cả . Thậm chí nhiều tên trong ánh mắt lại toát lên vẻ mừng rỡ. Bởi vì thân là lực lượng thân vệ quân, họ biết trần gia mạnh mẽ vượt xa các thế lực bên ngoài tưởng tượng vô số lần. Vậy nên nếu chủ nhân của họ một ngày lên làm hoàng đế, họ chẳng phải cũng được nước lên thuyền hay sao.