Chương 93: đàm phán
– Hạ Thủy ngươi lần này hãy mang theo tiểu muội của ngươi đi đến chỗ của Trần Vũ, mua một ít thuốc nổ trở về. Nhớ kỹ nếu cần thiết em gái ngươi làm thiếp cho Trần Vũ cũng không phải không được.
Nghe Hạ Minh Chiếu nói vậy, Hạ Thủy lúc này cũng gật đầu. Nhìn về phía cha mình một chút hắn lập tức quay người rời đi. Thấy cảnh này Hạ Quốc nhìn về phía cha hắn nói rằng.
– Phụ thân loại vũ khí mạnh mẽ kia trần gia lấy nó ra vào lúc này, lẽ nào chúng có toan tính gì hay sao.
– Dù sao nhìn về phía trận hình chiến thuật của Trần Vũ trong mấy tháng đánh với Đại Hạ. Con không thấy Trần Vũ điều động một binh một tốt đến trợ giúp, hoặc là phân tán quân lính tại các thành trì ngoài trận chiến đầu tiên. Từ đây có thể thấy sức mạnh của Trần Gia hoàn toàn không hề bị ảnh hưởng bởi trận chiến này. Về phần số sĩ tốt hy sinh, đây là con số Trần Gia báo cáo, sự thật như thế nào ai mà biết được.
Nghe con trai của mình nói vậy, Hạ Minh Chiếu lúc này cũng gật đầu sau đó nói rằng.
– Tại 8 thành trì phía bắc trần gia chỉ có 10 vạn quân, nhưng 7 thành trì trong số 15 thành trì phía bắc lại chính là căn cơ còn sót lại của trần gia. 6 năm qua đi 8 thành trì kia rơi vào tay địch, thì 7 thành trì còn lại bị Trần Gia phát triển cực kỳ mạnh mẽ. Nói cách khác toàn bộ binh lực của Trần Gia lúc này không chỉ là tập trung tại 8 thành trì 10 vạn quân trong tay Trần Vũ, mà còn là 7 thành trì kia với khoảng hơn 30 vạn quân.
– Nhưng suốt trận chiến vừa rồi, Trần Vũ đừng nói là động binh đến 30 vạn quân này, mà là quân tại năm thành trì phía sau cũng không hề bị hắn điều động. Từ đây có thể thấy âm mưu của Trần Gia trong trận chiến này cực kỳ khó đoán . Hoặc có thể nói Trần Vũ tự phụ dùng 7 vạn quân đương đầu với 15 vạn quân địch, hoặc là hắn có kế hoạch trong lòng. Mà ta đã tiếp xúc với Trần Vũ, kẻ này lãnh khốc vô tình, lại cực kỳ có nhiều âm mưu, tuyệt đối không phải kẻ tự phụ.
Nghe Hạ Minh Chiếu nói vậy Hạ Quốc lúc này cũng gật đầu, ngẫm nghĩ một lúc hắn nói rằng.
– Phụ thân trần gia mạnh như vậy, chúng ta sau này liệu phải kìm cặp chúng thế nào đây.
Nghe con trai nói vậy, Hạ Minh Chiếu đưa một ánh mắt trầm tư nhìn về phía hắn, qua một lúc ông ta bật cười nói rằng.
– Suy nghĩ của ngươi đang giống với Hạ Thiên đạo và giống với tất cả các hoàng đế, là sợ thần tử của mình vượt quyền. Chính vì vậy hạ thiên đạo thay vì đối phó Chúng ta trước, ông ta lại đối phó với trần gia trước. 8 năm trước một lần, lần này lại một lần, lần giết con Trần Vũ lại là một lần nữa. Ta thật sự đã hiểu một chút hạ thiên đạo đang lo lắng cái gì.
Nghe Hạ Minh Chiếu nói vậy, Hạ Quốc lúc này cũng sững sờ. Suy nghĩ của hắn giống hoàng đế sao, mà cũng có thể. Ai không sợ kẻ khác mạnh hơn mình, trong một thế lực nơi mà binh quyền lại có thể ảnh hưởng đến căn cơ của một quốc gia, giúp cho hắn có thể thay đổi một triều đại cơ chứ.
Cảm nhận được suy nghĩ của con trai, hạ minh chiếu lúc này lại lên tiếng.
– Hiện nay chúng ta chưa phải hoàng đế, ngươi thay vì lo lắng vấn đề này thì nên lo lắng cho đại sự của chúng ta đi. Về phần Trần Gia tạm thời hãy để cho hạ thiên đạo đối phó. Chúng ta sau này vẫn phải đối phó trần gia, nhưng lúc này thì tuyệt đối không được. Thậm chí còn phải bám chặt quan hệ với chúng.
Nghe hạ minh chiếu nói vậy, Hạ Quốc lúc này cũng gật đầu. Cứ như vậy những cuộc nói chuyện giống như hai cha con của Hạ Minh chiếu không ngừng xuất hiện tại phủ đệ của bốn vị Vương. Thậm chí một số gia tộc có dã tâm cũng đều có những cuộc đối thoại như vậy. Nhưng tất cả các thế lực của Đại Hưng lúc này đều đưa ra một ý nghĩ, đó là phải giữ mối quan hệ hòa hảo với Trần Gia.
Cũng bởi vì việc này, không ít đích nữ của các gia tộc lần lượt ghé thăm thành lạc nhạn, với ý đồ muốn gả cho Trần Vũ. Đối với việc này Trần Vũ lập tức cảm thấy mình chuẩn bị đối mặt với nhiều vấn đề còn nan giải hơn.
Đầu tháng 6 tại thành lạc Nhạn không khí cực kỳ oi nóng. Nhưng trong sự nóng bức của thời tiết, phủ tướng quân của hắn lại đang như chìm vào trong hầm băng. Lúc này đây vị phu nhân của hắn đang một sắc mặt vô cùng khó coi, cô ta nhìn về phía hắn bằng một ánh mắt tức giận vô cùng.
Về phần chuyện gì xảy ra ư, thì tất nhiên cô gái này ghen rồi. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi hệ thống quan viên lân cận, thậm chí người các trung tiểu gia tộc đều có đến đây thăm viếng Trần Vũ. Bề ngoài thì là chúng đến đây giúp đỡ dân chúng sau thời gian chiến tranh, thậm chí phát gạo, phát tiền, nhưng thực chất đều là muốn ấn phụ nữ vào tay Trần Vũ.
Đối mặt với việc này Hạ Uyển Linh tất nhiên là tức giận. Bởi vì phủ Trần Vũ lúc này thực sự của quá nhiều tiểu thư đài các rồi.
Đã vậy đám này như một lũ tiểu yêu tinh đuổi không đi, suốt ngày bám lấy Trần Vũ . Khiến cho hạ Uyển Linh nhìn thấy đã phiền, cô ta lúc này chỉ có muốn cắn chết Trần Vũ tên khốn này một chút.
Mà nhìn thấy điệu bộ của Hạ Uyển Linh như vậy, Trần Vũ lúc này mỉm cười một chút, sau đó đi đến đối mặt với Hạ Uyển Linh nói rằng.
– Công chúa người lại làm sao rồi.
Nghe Trần Vũ dùng một bộ mặt tươi cười nói chuyện với mình, nhưng hạ Uyển Linh trong đầu Cô ấy chỉ muốn làm thịt tên này. Nào có tư tưởng đùa giỡn với hắn, vậy là cô ấy lên tiếng nói rằng.
– Ngươi tại sao không đuổi đám yêu tinh kia ra khỏi đây.
Nghe Hạ uyển linh nói vậy, Trần Vũ lúc này mỉm cười sau đó nói rằng.
– Hiện nay chiến sự vẫn đang diễn ra, quân địch chẳng qua chỉ lùi lại nhưng cũng chưa hề có ý định từ bỏ tiến công. Việc đuổi họ đi thật sự là không đúng, dù sao tất cả họ không phải con em thế gia môn phiệt thì chính là tiểu thư con nhà gia giáo, đến đây trợ giúp dân chúng, khắc phục hậu quả chiến tranh. Ngươi nói ta đuổi họ đi vì lý do gì.
Nghe Trần Vũ nói vậy, hạ uyển Linh lúc này tức giận nói rằng.
– Cái gì mà đến cứu tế chứ, bọn chúng đến đây chẳng qua chỉ muốn lên giường của ngươi thôi.
Trần Vũ nghe vậy thì cười càng vui vẻ sau đó nói rằng.
– Chuyện này cũng bình thường mà, mỹ nhân thì yêu anh hùng. Ta tuy không nói là anh hùng trong mắt ngươi, có lẽ là tiểu nhân đi. Nhưng trong mắt vô số người thật sự trần Vũ ta cũng là một đấng lang quân tốt.
Nghe Trần Vũ không biết xấu hổ nói vậy, hạ uyển Linh lúc này nhìn về phía hắn giận phun lửa, cuối cùng cô ta cười lạnh một tiếng sau nói rằng.
– Ngươi nếu lại không đuổi họ đi, vậy thì ngươi chờ đấy cho ta. Ta lại đi tìm mộ dung Ngọc, đến lúc đó nếu ta lại bị bắt, vậy thì ngươi lại tìm cách mà cứu ta đi.
Nghe Hạ Uyển linh nói vậy, Trần Vũ lúc này lại dùng một ánh mắt hững hờ nhìn về phía cô ta nói rằng.
– Ta đã nói rất rõ rồi, việc ngươi bị bắt có liên quan đến Mộ Dung Ngọc. Nếu ngươi lại không tin, vậy thì cũng không cần lôi việc này ra để dò xét ta nữa. Ta biết ngươi điên điên khùng khùng nhưng không phản ngu ngốc . Dừng lại những hành động của ngươi khiến ta chán ghét, đặc biệt ta cũng không phải con nít mà ngươi có thể lập lờ vài lời dắt ta Đi đường.
– Thân là tướng quân chinh chiến xa trường, phía sau ta không chỉ là quân đội, mà còn là trần gia xất thân binh gia thế tộc, kiểm soát quyền lực khủng bố của đất nước này. Ta Trần Vũ nói một lời liền là một lời một mộ Dung ngọc tính là cái gì mộ dung gia lại tính là cái gì.
Nghe Trần Vũ nói vậy hạ uyển linh lúc này nhìn về phía hắn một chút, sau đó chỉ biết trầm tư không lên tiếng.
Lời nói của Trần Vũ khiến cô ta bắt đầu nghi ngờ mộ dung Ngọc. Dù sao mộ dung gia thân là binh gia thế tộc, trưởng khống một phần quân quyền tại phía Nam của đại hưng. Phủ đệ của Mộ Dung Ngọc lẽ nào lại yếu đuối đến mức để mấy trăm tên thích khách lọt vào mà không có phòng bị cơ chứ.