Chương 92: sóng ngầm
Nghe hoàng đế nói vậy, Mạnh Thanh lúc này chắp tay sau đó nói rằng.
– Bẩm bệ hạ trận chiến này đã kéo dài mấy tháng, nhưng có thể nói với số quân đông đảo, đám người Đại Hạ thật sự đã khiến Trần Vũ bó tay rất nhiều.
– Đặc biệt việc công chúa bị mật thám của kẻ thù bắt được, khiến Trần Vũ phải ra ngoài thành giao chiến. Chỉ trong một trận chiến Trần Vũ đã mất đi 1/3 quân số tại thành Lạc Nhạn.
– Những ngày sau đó, những cuộc cường công liên tiếp của kẻ thù diễn ra. Có điều quân thủ thành lạc Nhạn thật sự quá tinh nhuệ. Quân Đại Hạ đánh thế nào cũng không cướp nổi thành, thậm chí nhận lấy thương vong nặng nề, khiến chúng buộc phải đưa ra kế sách phân binh ba đường. Muốn chuyển hướng tấn công hai thành trì còn lại tại biên giới.
– Mà vào đúng lúc này Trần Vũ bắt đầu phát động kế hoạch của hắn, muốn tập kích doanh trại của kẻ thù tại ngoài thành lạc nhạn. Nhưng kế hoạch của hắn lại bị Phùng Kiên Trì phát hiện, vậy là một cuộc vây giết diễn ra. Một vạn quân do Trần Vũ dẫn dắt chỉ còn 2.000 quân trở về. Vốn dĩ đây là một trận thất bại to lớn, nhưng mà sự thật nó lại là một trận chiến thắng nghiêng về một phía. Bởi vì Trần Vũ lấy ra một loại vũ khí được những người chứng kiến miêu tả như Thần Lôi.
– Đồng thời tại mặt trận ở hai thành trì Tam khẩu và Hoài Minh cũng có loại vũ khí này. Nghe nói đây là được Trần Vũ đưa đến, loại vũ khí này rất kỵ lửa. Một khi bắt lửa chính là dẫn đến nổ lớn. Sức sát thương của nó cực kỳ khủng khiếp, áo giáp, vũ khí, thậm chí tường thành đều không chống đỡ nổi.
– Với loại vũ khí khủng khiếp này, quân lính của hai thành trì tam khẩu vào Hoài minh lập tức tràn ra ngoài thành chiến đấu với quân địch. Bởi vì chỉ huy của địch đều bị thu hút về chiến trường thành lạc Nhạn, cho nên những chỉ huy tại hai cánh quân còn lại của chúng khá là yếu kém về mặt chỉ đạo. Từ đây khiến cho một cuộc chiến ba hướng tiến công của kẻ thù liên tiếp thất bại tổn thất nặng nề.
– Có thể nói hiện nay chiến tranh nếu như quân địch Không có quân tiếp viện, thì đã không có gì để đánh. Bởi vì Trần Vũ lúc này quân số thương vong bất quá chỉ từ 2 đến 3 vạn mà thôi. Trong khi đó kẻ thù số lượng thiệt hại đã lên đến 7 đến 8 vạn người.
Mạnh Thanh nói đến đây thì hắn không lên tiếng nữa. Bởi vì hắn biết trong mắt hoàng đế thắng hay bại vốn là điều không đáng quan tâm. Chết bao nhiêu người lại càng là thứ khiến ông ta có chút suy nghĩ, nhưng không phải là nỗi lo cuối cùng. mà nỗi lo của ông ta lúc này là loại vũ khí mà trần gia đang sử dụng, thứ có thể thay đổi cục diện chiến trường lúc này.
Bản thân là người khởi xướng vấn đề này, hạ thiên đạo lúc này cười lạnh một tiếng sau đó nói rằng.
– Tốt cho một trần gia, tốt cho một loại vũ khí khủng khiếp. Có điều chúng có loại vũ khí này, nhưng lại không muốn đưa lên triều đình mà làm tư binh sử dụng . Ngươi nói xem trần gia đây là đang muốn mưu phản hay sao.
Hạ thiên đạo vừa nói vậy Mạnh Thanh lúc này không dám đáp lời . Bởi vì hắn biết hoàng đế tuy là hỏi hắn nhưng thực chất lại là đang hỏi chính bản thân hắn đâu.
Thời gian cứ vậy nhẹ nhàng trôi đi, trong một căn đại điện nơi mà chỉ có duy nhất hạ thiên đạo đang tự nói với mình . Bầu không khí thật sự có chút quỷ dị, nhưng cùng vào đó là một áp lực khủng khiếp đối với những người hầu thái giám ở đây.
Không biết qua bao lâu, hạ thiên đạo lúc này nhìn về phía mạnh thanh nói rằng.
– Chuyển mệnh lệnh của trẫm cho mật vệ, không tiếc bất cứ giá nào, nhất định phải lấy được công thức sản xuất lại vũ khí kia.
Nghe hoàng đế nói vậy, mạnh Thanh lúc phải chắp tay gật đầu rời đi. Thấy vậy Hạ thiên đạo lại ngồi đó trầm tư, trong ánh mắt của ông ta toát ra sự oán hận vô cùng.
Về phần tại sao ông ta không yêu cầu Trần Vũ giao gia thuốc nổ. Bởi vì việc này sẽ làm mất mặt hoàng đế, khi hắn phải yêu cầu vũ khí từ thận tử, nói ra có buồn cười hay không.
Dù sao nếu như trần gia trung thực, đáng lẽ khi có loại vũ khí này chúng phải báo cáo trong tin tức. Đồng thời Trần Vũ phải mang nó về thành Vũ Thịnh đưa cho hoàng đế mới đúng, mà không phải chỉ là một tin tức. Thậm chí còn không hề nói đến tình hình chiến sự, cũng như loại vũ khí mà Trần gia sử dụng.
Mà trong lúc hoàng đế hạ thiên đạo còn đang có những suy nghĩ trong lòng. Lúc này người của hai phe phái thường Minh Đảng và Thanh Lâm Đảng cũng đều có những suy nghĩ trong lòng giống hạ thiên đạo là phải cướp được loại vũ khí của Trần Gia kia. Đáng tiếc hai phe phái này lại không giống hạ thiền đạo điên cuồng cử người tìm kiếm. Mà là họ trực tiếp hướng về phía Trần Thế Tích yêu cầu mua sắm loại vũ khí này.
Tại trong phủ Trần gia, Trịnh Công và Đỗ Văn Bắc đang cùng Trần Thế Tích đàm đạo.
– Trần đại nhân lần này các ngươi lấy ra một con át chủ bài khiến chúng ta cũng thấy sợ hãi . Rốt cuộc Trần gia các ngươi còn giấu giếm đi bao nhiêu thứ đây.
– Trịnh đại nhân nói đùa rồi, Trần Gia chúng ta tài lực yếu kém, ngoài một chút võ phu biết đánh trận thì có thứ gì cơ chứ. Lần này loại vũ khí kia Trần Vũ sử dụng ta cũng không biết.
Nghe Trần Thế Tích nói vậy Đỗ Văn Bắc lúc này mỉm cười nói rằng.
– Loại vũ khí này vừa xuất hiện, e rằng không chỉ khiến cho Đại Hưng chúng ta lâm vào một cục diện rối rắm, mà Đại Hạ Lũng Thiêng hay Khương Địa đều có ý nghĩ về nó. Trần Gia các ngươi thật sự là đứng trên đầu sóng ngọn gió rồi.
Nghe Đỗ Văn Bắc nói vậy, Trần Thế Tích lúc này lại mỉm cười sau đó nói rằng.
– Đầu sóng ngọn gió tất nhiên là nguy hiểm, nhưng ai không nói nó càng uy vũ, càng uy phong đâu.
Nghe Trần Thế tích nói vậy, Trịnh Công lúc này lại cười nhạt nói rằng.
– Tốt cho một câu nói Uy Vũ biết bao, tốt cho một Trần gia mạnh mẽ không sợ hãi trước cái chết. Thật sự không mất mặt đi mấy chữ binh gia thế tộc.
Nghe Trịnh Công nói vậy Trần Thế Tích lúc này cũng mỉm cười không lên tiếng, thấy vậy Trịnh Công lại tiếp tục nói rằng.
– Loại vũ khí đó công thức sản xuất có lẽ Trần Gia không cho chúng ta, mà cho dù hoàng đế muốn cũng không được . Nhưng chúng ta muốn mua sắm một chút, đối với việc này có lẽ Trần đại nhân sẽ không ngăn cản.
Nghe Trịnh Công nói vậy, trần thế tích lúc này mỉm cười gật đầu sau đó nói rằng.
– Việc này thì có thể, có điều hạn mức của loại vũ khí này là tính theo cân. Cho nên mỗi người các ngươi chỉ có thể mua được 1000 cân. Giá thành của nó ta định mức 50 vạn lượng bạc, hai vị đồng ý chứ.
Nghe Trần Thế Tích nói vậy, Trịnh Công hay là Đỗ Văn Bắc đều chỉ mỉm cười gật đầu không nói gì về giá cả. Dù sao những người sở hữu thuốc nổ đầu tiên sẽ là những người có giá trị nhất. Bởi vì họ có thể thông qua thứ này để dò xét thành phần của nó, tất nhiên không thể phủ nhận khi có thứ này trong tay, họ cũng có chút yên tâm rằng trần gia không đứng ở thế độc đạo.
Cứ như vậy một cuộc đối mặt của ba bên khiến cho bầu không khí tại kinh thành sóng ngầm liên tục xuất hiện. Thuốc nổ là thứ thường dân không ai biết thế nhưng giới quý tộc lại bắt đầu lan truyền về nó. Mà cùng lúc này tại thành Thanh Hà, nơi mà sở vương hạ minh chiếu đang nắm giữ quân đội, chuẩn bị xây dựng đại kế của mình. Thì hắn lúc này cũng đang vì thuốc nổ của trần gia mà lâm vào trong lưỡng lự, cũng như một chút gì đó sợ hãi.