Chương 111: Âm mưu ẩn hiện
Nghe Hạ Minh Chiếu nói vậy, Hạ Thủy lúc này suy nghĩ một chút rồi gật đầu, sau đó Hắn nói rằng.
– Phụ vương nhưng nhi tử ta vẫn chưa hiểu ngài uy hiếp Trần Vũ trong lúc hắn đánh trận với Hạ Thiên Đạo làm gì chứ.
– Chả phải nếu như để Trần Vũ và hạ thiên đạo đánh đến chết mới thôi, mới là lợi ích tốt nhất cho chúng ta hay sao.
Nghe con trai nói vậy Hạ Minh chiếu lúc này cười lớn, dùng một bộ mặt trầm tư nhìn về phía bàn cờ, nơi mà con trai đã nhận thua rồi nói rằng.
– Trần Vũ và Hạ Thiên Đạo đều là những con sói đói nguy hiểm. Ngươi nghĩ chỉ một trận chiến với chục vạn quân bọn chúng sẽ đánh nhau đến chết để chúng ta được lợi hay sao.
– Không đâu, chúng trong đầu toàn những toan tính đen tối. Hạ Thiên Đạo không chỉ muốn diệt Trần Gia, hắn còn muốn tiêu diệt cả bốn người chúng ta nữa.
– Vậy nên chúng ta mọi bước đi, mọi tính toán đều phải có kế hoạch. Dù sao mặc dù trong Đại Hưng nội loạn, nhưng phía ngoài Đại Hưng cũng đâu yên ổn. Khương Địa, trăm tộc Lũng Thiên, hay Đại hạ đều đang rình rập từng ngày.
– Chính vì vậy cuộc nội chiến này đánh có thể kéo dài, nhưng tuyệt đối không thể hủy hoại căn cơ của Đại Hưng. Đặc biệt là nguồn lính, nếu không khi ngoại địch xâm lấn, Đại Hưng chỉ còn nước diệt vong mà thôi.
Nghe cha mình nói vậy hạ Thủy lúc này cũng gật đầu, đang lúc hắn định lên tiếng thì lúc này bất ngờ âm thanh cảnh báo của kỵ binh báo tin không ngừng vang lên.
Cách chỗ đóng quân của họ mấy dặm, một lượng lớn kỵ binh đã xuất hiện tại đây. Mặc dù chúng chỉ có vài nghìn người nhưng bọn chúng vô cùng quy củ Tiến Quân theo hàng, cờ sí trải dài, khí thế ngút trời, thật sự khiến cho mấy vạn quân của Sở vương đều có chút hoảng hốt.
Mà nhìn về phía Đại Kỳ đi đầu lại thấy một bóng hình quen thuộc, không phải Trần Vũ lại là ai. Thấy cảnh này Hạ Thủy vậy mà bất ngờ thốt lên khó tin.
– Hiện giờ mới là qua buổi trưa mấy giờ mà thôi, Trần Vũ sao có thể đến đây nhanh như vậy.
Nhìn điệu bộ của con trai như vậy, Hạ minh chiếu lại chỉ biết cười khổ lắc đầu một chút . Sau đó hắn đứng dậy, hướng về phía đám người Trần Vũ đang đứng ở phía xa xa mà lên tiếng.
– Ta sớm nghe nói kỵ binh của Trần Gia đi nhanh như gió, tiến quân thần tốc, hôm nay ta mới được chứng kiến, thật sự là lời đồn không sai.
Âm thanh của Hạ minh chiếu rất lớn, Trần Vũ đứng cách đoàn quân của hắn mấy trăm mét cũng có thể nghe được. Việc này khiến cho Trần Vũ cũng cảm thán kẻ này miệng thật lớn. Nhưng trần Vũ cũng chưa trả lời hắn lúc này ngang nhiên dắt theo chưa đến trăm kỵ binh hướng về phía trước, đi thẳng đến Trung Quân của kẻ địch.
Đối mặt với việc này hạ minh Chiếu ánh mắt có chút nguy hiểm, nhưng rất nhanh hắn lại thở dài, dùng một bộ mặt niềm nở, cố nặn ra một nụ cười điềm tĩnh, vẫy tay cho tiên quân và trung quân Mở Đường, để cho đám Quân kỵ của Trần Vũ đi đến. Mấy nghìn quân còn lại của Trần Vũ thì như cây tùng đứng yên tại chỗ, trên tường thành huyền minh cũng quan sát kỳ biến. Cửa thành Thái Hòa lúc này bất ngờ được mở ra, nhưng không có quân tốt trong thành lao ra. Tất cả binh sĩ chỉ là trong động thái sẵn sàng mà thôi.
Đối mặt với việc này Trần Vũ đều nhìn trong mắt, nhưng hắn vẫn ngang nhiên Tiến lên. Bởi vì hắn biết Sở Vương không phải kẻ lỗ mãng, đặc biệt sở vương càng không thể vào lúc này đánh hắn. Nếu không sở vương sẽ là dê đầu đàn bị giết đầu tiên.
Thời gian chậm chậm trôi đi, tiếng vó ngựa của Trần Vũ càng ngày càng gần, hắn tạo ra một áp lực kinh khủng lên Mấy vạn quân của sở vương. Bởi vì xung quanh họ lúc này không chỉ là kỵ binh của trần gia, mà trong Thành Thái Hòa Mấy vạn quân của Trần Vũ cũng đã sẵn sàng đột kích nếu như sở vương có ý định bắt Trần Vũ hậu hoạn liền khôn lường.
Trong không khí ngột ngạt của mùa đông, những cơn gió lạnh không khiến cho quân lính hai bên bớt căng thẳng. Bởi vì Trần Vũ đang đến càng ngày càng gần, 100 mét, 80 mét, 50 mét, cuối cùng là dừng trước mặt hạ minh chiếu chưa đến hai mươi bước chân.
Một người mặc bộ áo giáp màu đen, ngồi trên chiến mã, sau lưng là trăm kỵ binh mang theo trường mâu vô cùng khí thế, không hề sợ hãi trước mấy vạn quân bộ tốt đang vây lấy mình.
Về phần hạ minh chiếu Hắn đứng đó, trước mặt hắn là mấy chục trọng bộ binh cầm khiêng lớn, hướng trường thương về phía đoàn kỵ binh trước mặt, đề phòng Trần Vũ khởi xướng tiến công.
Chỉ là một cuộc gặp mặt trên chiến trường, nhưng không khí của nó khiến cho những người quan sát đều cảm thấy ngạt thở. Mặc kệ cảm giác giá lạnh của mùa đông, họ lúc này mồ hôi lại không ngừng chảy đầy tay, những cán kiếm những cán thương kia bỗng chốc lại trở nên nóng bỏng đến lạ thường.
Trong không khí ngột ngạt này, trần Vũ lúc này nở một nụ cười ẩn sau bộ áo giáp mà lên tiếng.
– Sở vương ngài lần này là đến thăm con gái mình, vẫn là hướng ta tuyên chiến đây.
– Ha ha Trần Vũ hiền chất ngươi nói gì vậy. Ta đây không phải là nghe nói hạ thiên đạo ghép tội ngươi mưu phản, sợ ngươi lệch lạc quan tâm nên mới đến đây để động viên hay sao.
– Ồ vậy sao, vậy mấy vạn quân này của ngài là ý gì.
– Haha hiền chất ngươi hiểu lầm. Chiến tranh nha loạn thế vậy, ta không mang một chút binh tướng ra ngoài sợ là có nguy hiểm.
– Thì ra là vậy, nếu sở vương đã không ngại sao không dám vào thành Thái Hòa ta ngồi uống nước, thưởng dụng một chút trà đâu.
Sở vương nghe vậy thì trầm tư một chút, sau đó ánh mắt của hắn trở nên nghiêm nghị nở một nụ cười bình tĩnh nói rằng.
– Việc này có gì không thể. Hiền chất ngươi không biết sẽ tiếp đón ta là trà, vẫn là một buổi Hồng Môn Yến đây.
Trần Vũ nghe vậy thì cười càng vui vẻ, tưởng tượng như hắn và sở vương là bằng hữu mà không phải là kẻ địch như lúc này mà bất chợt lên tiếng.
-Hồng môn Yến tất nhiên là Hồng Môn Yến. Vấn đề là trần vũ ta giám nhập Hồng Môn Yến của sở vương, nhưng sở vương dám nhập Hồng Môn Yến của Trần Vũ hay không.
Nghe Trần Vũ nói vậy, sở Vương nhìn hắn một chút. Chỉ 100 kỵ binh dám tiến vào trung quân của mấy vạn quân do hắn thống lĩnh. Nói Hồng Môn Yến không sai chút nào, nhưng hắn tiến vào Thành Thái Hòa lại khác biệt. Nơi đó có tường thành bao bọc, quân lính của hắn muốn công phạt hay đưa tin tức cũng khó khăn. Có điều sở vương biết lúc này không thể lùi bước, bởi vì lùi bước không thể lập nên công trạng vậy là hắn cười lớn nói rằng.
– Là nam nhi nói nhiều có ích gì. Hồng môn Yến của Trần Gia, ta ngược lại là muốn nếm thử.
Nghe sở vương nói vậy, Trần Vũ lúc này cũng mỉm cười tràn đầy sự lạnh lùng. Sau đó hắn lúc này tiếp tục cưỡi ngựa đi về phía trước, chỉ hơn chục bước chân nhưng binh lính của sở vương lại càng trở nên hoảng loạn. Bởi vì trong khoảng cách này mạng người lại rẻ rúm, chỉ là một phát đâm dao hay là một phát ném phi mâu mà thôi.
Đợi đến lúc chiến mã của Trần Vũ đã đến sát lưỡi thương của trọng bộ binh hắn mới dừng lại . Sau đó dùng tay bỏ mũi gáp của mình, nhìn về phía sở vương nói rằng.
– Sở vương nếu không ngại thì mời vào thành, cửa thành đã được mở rồi.
Nghe Trần Vũ nói vậy Hạ minh chiếu lúc này cũng gật đầu. Vậy là trong không khí lạnh lùng của chiến trường, hai người đứng đầu của hai bên lại chỉ mang trăm kỵ binh đi song song với nhau tiến vào Thành Thái Hòa.
Về phía quân lính hai bên thì đợi khi sở vương vào trong thành, cửa thành lại một lần nữa đóng lại. Không khí chiến trường căng thẳng lại tiếp tục diễn ra.
Đứng ngoài thành hạ thủy nhìn về phía tốp kỵ binh đang ở xa xa cùng với tường thành cao chót vót phía trước, Hắn lúc này nhìn về phía mấy phó tướng sau lưng nói rằng.
– Chuẩn bị sẵn thuốc nổ cùng vũ khí công thành. Nếu nửa ngày sau phụ vương ta còn chưa rời ra vậy liền công thành.
– Trận lệnh.