Chương 110: Đậm mùi âm mưu
Tại Thành Thái Hòa, trên tường thành quân của Trần Gia đông như kiến cỏ, cờ bay ngập trời, vũ khí như rừng, thì ở phía dưới thành sở vương Hạ Minh Chiếu mang theo năm vạn quân lại tỏ ra có chút bạc nhược. Nhưng ánh mắt của đội quân dưới thành cũng tràn đầy sự sắc bén.
Thời gian từ từ trôi đi, tiếng trống trận hai bên không ngừng vang lên, nhưng bất ngờ một điều là cả hai bên đều không tiến hành công kích. Tại trên tường thành Huyền Minh lúc này là tướng giữ thành, hắn hứng thú nhìn về phía đội quân ngoài thành một chút, sau đó lại nhìn về phía người đàn ông trung niên là thành chủ Thành Thái Hòa tên là Phạm Tiến mà nói rằng.
– Phạm đại nhân ngươi nói xem sở vương đây là có ý định gì đây. Hắn vây thành đã nửa ngày, nhưng không công kích. Trong khi đó từ chiến trường chính trở về thành Thái Hòa chưa đến trăm dặm. Nếu như tướng quân sử dụng kỵ binh tăng tốc trở về tiếp viện, thì chỉ cần nửa ngày mà thôi . Hắn rốt cuộc là đang đợi gì đây.
Nghe Huyền Minh nói vậy, Phạm Tiến lúc này đưa tay vuốt bộ râu ngắn ngủn của hắn, sau đó suy nghĩ một lúc rồi mỉm cười nói rằng.
– Sở vương là một trong bốn vị Vương nham hiểm nhất, cũng là kẻ được đánh giá là có tài nhất. Mỗi bước đi của sở vương nhìn thì như là liều lĩnh, nhưng thực chất đều có dụng ý của hắn.
– Đã vậy trong thành lúc này con gái của hắn vẫn còn trong tay chúng ta. Việc hắn tiến quân đến nơi này ta cảm thấy đậm chất âm mưu.
Nghe Phạm Tiến nói vậy Huyền Minh lúc này cũng gật đầu, ngẫm nghĩ một lúc hắn nói rằng.
– Hiện giờ đã là buổi trưa rồi, tin tức cũng đã chuyển đến chiến trường. Có lẽ đến buổi tối tướng quân sẽ quay về, trong thời gian này chúng ta nhất định phải thủ vững thành trì . Đồng thời nhớ kỹ công chúa vẫn còn ở đây, hai mẹ con họ tuyệt đối phải được an toàn. Nếu không cả ta và ngươi đều không thể đối mặt với Tướng Quân được đâu.
Nghe Huyền Minh nói vậy Phạm Tiến lúc này cũng gật đầu sau đó nói rằng.
– Tướng Quân yên tâm, ta đã để cho phu nhân cùng với tiểu nữ đi đến chiếu cố công chúa rồi . Nếu như có nguy hiểm, họ sẽ liều mình bảo vệ công chúa, ngài cứ yên tâm.
Nghe Phạm Tiến nói vậy huyền minh thật sâu nhìn về phía hắn một chút, sau đó nở một nụ cười lãnh đạm nói rằng.
– Phạm đại nhân thật sự là tính toán tốt. Có điều ngài làm vậy cũng nên là việc phải làm.
Nghe huyền minh lời nói ý tứ, Phạm Tiến lúc này lại giả vờ như không hiểu. Thậm chí còn tươi cười không nói gì, nhưng ẩn sâu đôi mắt của hắn là một chút gì đó nghi Kỵ.
Mặc dù hắn là quan viên thuộc về phái họ Trần, thậm chí nắm giữ một thành trì quyền lực mềm trong tay. Nhưng Phạm Tiến biết họ Trần mạnh mẽ là ở binh quyền, vậy nên quan văn dưới sức ảnh hưởng của họ Trần vẫn có một chút gì đó lép vế. Đây liên quan đến căn cơ của mỗi gia tộc, việc này không thể nào thay đổi.
Ngoài ra lần này Trần Vũ phản loạn, mặc dù hệ quan viên của họ Trần có nhiều nhưng không phải là dòng chính họ Trần đều sẽ bị Trần Vũ nghi kỵ. Chính vì vậy Phạm Tiến vô cùng thông minh, khi biết địch quân vây thành hắn đã đưa người nhà mình đến phủ công chúa. Nhìn thì như là chăm sóc, thực chất là hình thức con tim trá hình.
Bởi vì Phạm Tiến là quan văn, hắn hiểu công chúa đang mang thai, đứa trẻ là quyền lực tương lai của họ Trần. Bởi vì một khi họ Trần muốn lật đổ hoàng quyền, lúc này họ Trần cần một người kế vị hợp cách. Mà đứa trẻ kia thật sự là có tiềm năng rất lớn.
Cũng vì vậy mặc dù Huyền Minh không ở bên cạnh hạ Uyển Linh, nhưng Phạm Tiến biết những thân vệ xung quanh hạ Uyển Linh số lượng đâu chỉ dùng ngàn để tính . Vậy nên để tỏ lòng trung thành, lúc này Phạm Tiến buộc phải thực hiện chính sách con tim, đưa người nhà mình đến đó. Nghĩ đến đây hắn cũng chỉ biết thở dài, thầm mong quyết định của mình là chính xác. Trần Vũ gia chủ của họ Trần lúc này sẽ không làm hắn thất vọng.
Mà trong lúc trên tường thành mùi âm mưu toan tính của các thế lực trong chính nội bộ phe phái Họ Trần đang diễn ra, thì phía ngoài thành hạ minh Chiếu cùng con trai Hạ Thủy của hắn lại đang nhẩn nha uống trà đánh cờ ở phía ngoài, không hề quan tâm đến tình hình căng thẳng chiến sự lúc này.
Tại trên bàn cờ hạ minh chiếu cầm quân trắng, hạ Thủy cầm quân đen. Hai bên đang hình thành thế công bao vây lẫn lộn, nhưng hiển nhiên là quân trắng của Hạ minh chiếu chiếm ưu thế. Nhìn về phía thế cờ hạ Thủy lúc này cũng có chút gò bó, không biết nên đánh từ đâu. Mà thấy con trai như vậy Hạ Minh chiếu cười nhạt nói rằng.
– Người xưa có câu cờ bí dí tốt, mục đích chính là trong những tình thế éo le bắt buộc phải hy sinh, thì hi sinh con tốt để phá vỡ thế cờ là điều thích hợp nhất.
– Ngươi lúc này cờ đang bị gò ép, khăng khăng muốn giữ quân chỉ khiến ngươi bại càng nhanh. Đây cũng là vì sao ngươi ta có câu binh đi nước hiểm phá rồi lại lập.
Nghe hạ Minh chiếu nói vậy, hạ thủy lúc này ánh mắt cũng như bừng sáng. Hắn không còn đắn đo nữa, lập tức hạ cờ để một con đen lao vào trong trận địa của quân trắng.
Đối mặt với việc này hạ minh chiếu cười khẽ một chút, nhưng cũng không ăn con đen kia, trái ngược lại càng mở rộng vòng vây, muốn bắt càng nhiều Quân đen hơn.
Nhìn thấy bàn cờ như vậy hạ thủy lúc này lại có chút lưỡng lựu. Thấy con trai như vậy Hạ minh chiếu lúc này cười nhạt nói rằng.
– Bàn cờ là một chiến trường nhỏ, mà Đại Hưng lúc này lại là một chiến trường lớn. Họ Trần và hoàng đế Hạ Thiên đạo là hai thế lực Hùng Bá, chiếm giữ hai khu vực giàu có và đầy tiềm lực.
– Nếu nói 40 thành trì do Hạ Thiên Đạo nắm giữ, không chỉ đông đúc giàu có về nhân khẩu, nguồn lương thực dồi dào. Thì phía bắc kinh tế của họ Trần lại có chút yếu thế, nhưng bởi vì quanh năm chiến tranh, khu vực phía Bắc của họ Trần kiểm soát lại là nơi dân phong bưu hãn. Binh sĩ chỉ cần qua thời gian ngắn huấn luyện là có thể nhanh chóng thành hình sức chiến đấu kinh người.
– Mà bốn người chúng ta, lấy ta cùng ba vị Vương khác đều nắm giữ Binh Quyền trong tay, chiếm những lợi thế riêng, nhưng bất kể nói thế nào. Bốn người chúng ta không liên hợp vậy thì chỉ có nước chết.
– Cũng giống ngươi lúc này thay vì đắn đo suy nghĩ hi sinh con tốt hay vài con tốt. Ngươi liền phải nghĩ mở ra một bàn cờ mới, một thế cục mới, nếu không trận chiến này ngươi mãi mãi bước theo chân của ta. Ta đánh một nước ngươi nghĩ một nước, vậy làm sao có thể thắng được.
Nghe hạ minh chiếu nói vậy hạ Thủy lúc này có chút ngẩn ngơ suy nghĩ. Qua một lúc ánh mắt của hắn thâm trầm hơn rất nhiều, rồi lại nở một nụ cười cực kỳ ẩn nhẫn nói rằng.
– Phụ vương ta đánh không nổi trận này, ta thua rồi.
Nghe con trai nói vậy, Hạ Minh chiếu nhìn hắn một chút sau đó cười lớn nói rằng.
– Lùi một bước để tiến hai bước, không không ngươi lại lấy lui làm tiến.
– Không sai, ván cờ này ngươi thua. Nhưng ván mới Ngươi có sự khinh thường của ta, biết đâu lại chuyển bại thành Thắng. Đây xem như cũng là đạo cờ.
Nghe Hạ minh chiếu nói vậy hạ Thủy lúc này cũng gật đầu sau đó Hắn nhìn về phía tòa Hùng quan trước mặt rồi lại lên tiếng.
– Phụ vương người làm vậy Liệu có khiến Trần Vũ nghi kỵ chúng ta hay không.
Hạ minh Chiếu nghe vậy thì nhìn theo ánh mắt của con trai về phía tòa Hùng quan trước mặt, sau đó lại cười nhạt nói rằng.
– Ngươi nói ta vây đánh tòa thành này Trần Vũ sẽ nghi kỵ chúng ta sao.
– Không không, ngươi chưa hiểu Trần Vũ. Ngươi càng không hiểu kẻ làm chính trị như chúng ta.
– Bởi vì ngay từ lúc đầu chỉ cần ta thể hiện rõ âm mưu muốn mưu phản, Trần Vũ trong mắt chúng ta sớm đã là kẻ thù mà không phải bằng hữu . Hắn nghi kỵ hay không nghi kỵ, đây là điều tất yếu hà tất phải quan tâm việc này.
– Con trai ngươi phải nhớ kỹ trên thế giới này không có đồng minh Vĩnh Hằng, càng không có quan hệ hữu hảo muôn đời . Chẳng qua là lợi ích kéo dài, là quan hệ hợp tác gắn liền không thể tách ra mà thôi.