Chương 108: Chiến
Nghe Mạnh Đạt nói vậy Ngọc sư tử nhìn về phía hắn cười lớn, các tướng lĩnh xung quanh cũng đều cười lớn . Thấy cảnh này Mạnh Đạt cũng có chút hốt hoảng, hắn không biết mình đã nói sai gì. Qua một lúc ngọc sư tử nói rằng.
– Chiến pháp của ngươi nghe thì không tồi, nhưng thực tế muốn làm được lại quá khó.
– Đầu tiên theo cách nói của ngươi, ta biết đây là một loại quân trận rồi . Nhưng quân trận cần thời gian huấn luyện quân lính, trong một chiến trường rộng lớn nơi mà các đội quân bị phân tán việc bố trí quân trận cần thông qua kèn hiệu, đưa tin cờ báo, để xác minh cũng như điều khiển.
– Nhưng quân lính không có tập duyệt trước, chỉ dựa vào một kế hoạch đơn sơ để bố trí cho một cuộc chiến tổng lực như những ngày tới, đây hoàn toàn là tìm chết.
– Trần Vũ sẽ không buông tha bất kỳ một kế hoạch tấn công nào, nếu như Quân trận của người bị phá vỡ, chúng ta chẳng phải tìm chết hay sao.
– Thứ hai phương trận mặc dù biến hóa linh hoạt, có thể công và thủ, những điểm yếu của nó cũng lại quá dễ dàng phát hiện. Đó chính là mỗi quân trận được chỉ huy do một vị tướng lĩnh hoặc giáo úy thống lĩnh. Nếu kẻ tài thì không sao, nhưng nếu gặp kẻ bất tài vô dụng chúng ta lại phải chết một cách quá oan uổng.
– Thứ ba phương trận tồn tại chính là chống lại các tốp bộ binh kiểu cũ, mà Trần Vũ có thuốc nổ. Ngươi nghĩ sao nếu hắn tiến hành oanh kích vào các phương trận của ngươi, nếu phương trận bị sụp đổ, lúc đó Trần Vũ sẽ xua đuổi kỵ binh tiến công. Vậy thì quân ta đại bại nói là nhẹ, thậm chí toàn quân bị diệt cũng không phải là một trò đùa.
Nghe Ngọc Sư Tử nói vậy Mạnh Đạt lúc này cũng gật đầu hiểu ra. Thấy hắn như vậy Ngọc Sư Tử thở dài một tiếng, rồi cầm theo bát rượu đi xuống đến trước mặt tên này vỗ vai hắn rồi nói rằng.
– Ngươi tuổi còn trẻ đã là võ trạng nguyên, tương lai tiền đồ tươi sáng, nhưng thứ ngươi thiếu là kinh nghiệm, đặc biệt là truyền thừa binh gia nhiều đời.
– Trận chiến này kết thúc nếu ngươi còn sống, ta có một phong thư giới thiệu, ngươi hãy đến họ Tư Đồ để học binh pháp tại đó.
Nghe Ngọc Sư Tử nói vậy Mạnh Đạt lúc này sững sờ một chút, rồi mỉm cười chắp tay nói rằng.
– Đa tạ tướng quân cất nhắc.
Ngọc sư tử nghe vậy thì gật đầu, sau đó quay trở về chỗ của mình nhìn về phía tên Mạnh Đạt bằng một ánh mắt hài lòng.
Thật ra tại mảnh thiên địa này các binh gia thế tộc ngược lại là không ít. Dù sao chiến loạn mới sinh anh hùng, mà không có binh sĩ trong tay sao có thể được gọi là hùng chủ một phương.
Họ Trần mặc dù là binh gia thế tộc hiển hách của Đại Hưng lúc này, nhưng nhiều năm về trước họ Tư Đồ mới thật sự là bá chủ của khu vực. Đáng tiếc Tư Đồ gia tộc này lại vì tránh hiềm nghi mà ẩn lui, mới khiến họ Trần từng bước leo lên vị trí bá chủ. Nghĩ đến đây Ngọc sư tử cũng chỉ có thể thở dài hắn cũng được xem như môn khách của họ Tư Đồ, nếu không làm sao xứng đáng là đối thủ của họ Trần. Nghĩ đến đây hắn lúc này lên tiếng.
– Chúng ta còn cách thành Thái Hòa 3 ngày đường, nhưng trận chiến này ta nghĩ họ Trần sẽ không thủ thành. Cho nên có thể ngày mai hoặc ngày mốt chúng ta sẽ giao chiến với địch tại khu vực Bình Nguyên trước mặt.
– Nơi này cũng không xem như là yếu địa, ngược lại là một vùng đất chỉ có thể là chiến thuật và dũng sĩ của ta đủ kiên cường để định đoạt kết quả mà thôi.
Nghe Ngọc sư tử nói vậy Lúc này Mạnh Đạt lại đứng dậy nói rằng.
– Bẩm tướng quân trận chiến như này chẳng phải lợi thế lại nghiêng về phía họ Trần hay sao. Dù sao binh lực của chúng vẫn nhiều hơn ta.
Ngọc sư tử nghe vậy thì gật đầu sau đó nói rằng.
– Việc này tất nhiên là ta biết, nhưng bệ hạ đã có tính toán đợi khi chiến sự bắt đầu các ngươi sẽ biết tính toán của bệ hạ.
Nghe Ngọc sự tử nói vậy các phó tướng lĩnh ở đây đều đồng loạt dùng một ánh mắt trầm tư nhìn về phía hắn, có điều nhanh chóng họ đều thu liễm lại bộ mặt, tỏ ra một vẻ mặt tươi cười chuẩn bị ứng đối chiến tranh.
Thời gian chầm chậm trôi đi, đợi đến ngày đầu tiên của tháng 11, thì trên khu vực Bình Nguyên cách thành Thái Hòa hơn 100 dặm. Hai đạo quân đông như kiến cỏ của Trần Vũ và Ngọc Sư Tử đã dàn đội hình chuẩn bị chiến đấu tại đây.
Nhìn về phía xa xa, quân địch đang bắt đầu phân tán chia thành nhiều tốp nhỏ, Trần Vũ lúc này lại nở một nụ cười lạnh lùng sau đó nói rằng.
– Trần Hoàng ngươi lần này sẽ là tướng lĩnh Tiên Phong. Đội tiên phong của ngươi sẽ có một vạn 5000 người, nhưng không thể tập trung Tiến công vào một hướng. Ngươi hãy chia làm ba chiến trường mỗi nơi cách nhau 10 dặm, số quân là 5.000, đẩy mạnh tiến công về phía trước.
Nghe Trần Vũ nói vậy Trần Hoàng lúc này nhíu mày một chút sau đó nói rằng.
– Bẩm tướng quân chúng ta lần này mang quân đi chỉ chưa đến 10 vạn, bây giờ lại chia nhỏ quân tiên phong liệu có ổn không.
Nghe Trần Hoàng nói vậy Trần Vũ lúc này lắc đầu sau đó nói rằng.
– Ngươi cứ theo kế hoạch của ta nói mà làm, nhớ kỹ đừng sử dụng thuốc nổ vội.
– Tuân lệnh.
Trần Hoàng nhận lệnh lập tức ra lệnh cho binh lính đánh trống, một vạn 5.000 Quân tiên phong bao gồm bộ kỵ đồng loạt tiến quân. Họ chia làm ba Phương trận rõ ràng tách ra ba phương hướng, duy trì khoảng cách mười dặm một chiến trường. Tạo ra một lưới thép bao bọc toàn bộ khu vực Bình Nguyên, không cho quân địch bọc qua hai cánh tiến công vào Trung Quân của Trần Vũ.
Mà khi quân của Trần Vũ động, lúc này cách mấy dặm quân của Ngọc sư tử cũng bắt đầu động. Tiên Phong cảm tử quân bắt đầu xuất kích.
Lấy phó tướng Thái Khảm dẫn theo hai vạn quân tiên phong, trong đó lấy 3.000 tử sĩ trong mấy ngày qua được ngọc sư tử đầu độc bằng tiền tài, mà lao lên phía trước. Họ bắt đầu tiến công vào ba nhánh Quân tiên phong của Trần Vũ, tạo ra một dải chiến trường rộng lớn kéo dài đến mấy chục dặm.
Trong ánh sáng của hừng đông khi mà những tia nắng mặt trời mới ló dạng, tiếng chém giết tên tiễn bay vèo vèo qua đầu binh sĩ, cùng với đó là tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang vọng cũng là điềm báo cho một trận chiến khủng khiếp đang diễn ra.
– Tiến lên giết sạch bọn chúng.
– Nhớ lấy công danh tiền tài mỹ nữ đều là của các ngươi. Ngọc Tướng Quân đã nói rồi Chỉ cần đánh tan Trần Vũ, 15 thành trì phía bắc mặc các ngươi chém giết tàn sát.
– Giết, vì bệ hạ xung phong.
Nhìn về phía Quân tiên phong của Ngọc sư tử đánh càng lúc càng hăng. Lực lượng tiên phong của Trần Vũ với số lượng bị áp chế nhanh chóng bị đẩy lùi.
Trong tình thế này trần Vũ ở phía xa vẫn nở một nụ cười giễu cỡt nhìn về phía chiến trường không nói một lời . Các tướng lĩnh của hắn thì không biết chuyện gì đang diễn ra, tại sao tướng quân của mình lại làm vậy nhưng họ cũng im lặng theo dõi kỳ biến và đợi lệnh.
Đợi đến giữa buổi sáng một vạn 5000 quân của Trần Vũ đã gần như bị đánh nát hết đội hình, đang từng bước bị ép lùi lại phía Trung Quân. Trong khi đó sĩ khí của kẻ thù thì lên cao, muốn xé rách toàn bộ quân tiên phong của địch quân.
Nhìn về phía chiến trường trầm ngâm một lúc lâu, trần Vũ lúc này nở một nụ cười giễu cợt rồi nói rằng
– Bạch Hổ xuất lĩnh 5000 kỵ binh dùng tốc độ nhanh nhất tiến vào từng chiến trường, đánh tan bọn chúng sau đó lại nhanh chóng Đến chiến trường khác .
– Nhớ kỹ ngươi phải dùng tốc độ nhanh nhất đánh tan quân địch Sau đó chạy trốn, rồi để tiên phong của chúng ta tiếp tục cầm cự xây dựng lại đội hình chờ đợi trung quân của địch đến.
Nghe Trần Vũ nói vậy Bạch Hổ lúc này gật đầu, sau đó lập tức lên ngựa . Dưới mệnh lệnh của hắn, 5.000 kỵ binh của Trần Vũ bắt đầu rời khỏi trung quân tiến về phía chiến trường, nơi Quân Tiên Phong sắp tan tác mà giúp đỡ.