Chương 105: Phản quân
Thời gian của Đại Hưng cứ vậy trôi đi trong tiết tháng 10. Nhưng thư tín của các phe phái không ngừng được chuyển giao cho nhau, đặc biệt là sự liên lạc giữa Hoàng đế và bốn vị phản Vương lúc này.
Đợi đến cuối tháng 10 năm Thịnh Hòa thứ 8, một tin tức đen tối nhất của Đại Hưng đã xuất hiện tại thành Vũ Thịnh. Cấm quân lập tức được huy động Tiến hành càn quét muốn tiêu diệt tất cả người của họ Trần tại kinh thành.
Đáng tiếc trải qua một phen chém giết, ngoài việc giết được mấy trăm tử sĩ của họ Trần thì gia quyến của họ Trần sớm đã biến mất. Cho dù là Trần Thế Tích cùng các lực lượng chủ chốt tại kinh thành làm con tim cũng như mọc cánh bay khỏi Kinh Thành không ai biết chúng đã đi đâu.
Việc này khiến hạ thiên đạo sắc mặt trở nên âm trầm, trên triều đường hắn ta dùng sức đập vào bàn chỉ mặt các quan viên phía dưới mà gào thét.
– Phế vật, thật là một đám phế vật.
– Trần gia mấy trăm nhân khẩu, người hầu hộ vệ lên đến cả ngàn vậy mà trong một đêm đều biến mất. Nếu không phải cấm Quân nhanh tay tiến công thì mấy trăm bộ thi thể kia có lẽ cũng không tồn tại thì phải.
– Các ngươi nói ta nuôi các ngươi lâu như vậy rốt cuộc có thể làm được gì đây.
Nghe hạ thiên đạo gào thét, các quan viên của các phe phái và lực lượng tử chung với ông ta đều cúi đầu không dám đáp lời.
Tối hôm qua cuộc thanh trừng của Hạ Thiên đạo bất ngờ bùng nổ khiến cho các quan viên cũng run rẩy. Nhưng khi sáng nay nhận tin tức họ Trần lại trốn thoát một cách êm đẹp, mấy trăm bộ thi thể của tử sĩ trong mắt những người đứng đầu Đại Hưng lúc này lại chẳng đáng là gì . Dù sao không phải dòng chính họ Trần bị bắt thì cho dù có cả ngàn binh sĩ chết trận họ cũng không quan tâm.
Tại trong đám quan viên Trịnh Công lúc này thở dài một tiếng rồi đứng ra nói rằng.
– Bẩm bệ hạ ngày hôm qua ngài tiến hành muốn chu diệt họ Trần, nguyên nhân chính là vì Trần Vũ âm mưu tạo phản. Nhưng lúc này họ Trần đã biến mất, quân cờ của ngài dùng để uy hiếp Trần Vũ cũng không còn. Chúng ta tiếp theo đối mặt không phải là sự tức giận của ngài lúc này, mà là đối mặt với 20 vạn quân của Trần Vũ tại thành Thái Hòa, sẽ bắt đầu tiến công mạnh mẽ vào chúng ta trong thời gian tới.
Nghe Trịnh Công nói vậy hạ thiên đạo lúc này hừ lạnh một tiếng sau đó nói rằng.
– Có gì phải sợ, Ngọc Sư Tử chẳng phải đã xuất lĩnh chục vạn quân đi nghênh chiến rồi sao.
Lời nói của Hạ Thiên Đạo khiến cho toàn trường trở nên yên tĩnh, qua một lúc tể tướng Đỗ Văn Bắc đứng ra nói rằng.
– Bẩm bệ hạ Ngọc Sư Tử mặc dù là một tướng tài, nhưng hắn chỉ có mười vạn quân, liệu có thể công đánh được thành Thái Hòa nơi mà Trần Vũ đang tập kết 20 vạn quân được hay không. Nếu như hắn thất bại, đây không chỉ là tổn thất binh tướng, càng thể hiện rõ sức mạnh của Trần Vũ, sẽ làm dao động lòng quân của chúng ta lúc này.
Nghe Đỗ Văn Bắc nói vậy hạ thiên đạo lúc này hừ lạnh một tiếng vừa nói rằng.
– Ngọc Sư Tử mang đi là mười vạn quân tinh nhuệ có gì phải sợ trần Vũ. Ngoài ra một lúc nữa trẫm cũng ban chiếu bình phản loạn, gửi đến các vị phiên Vương. Với binh lực hùng hậu, Trẫm không tin Trần Vũ có thể sống sót.
Nghe hạ thiên đạo nói vậy Toàn bộ quan viên đều đánh mắt nhìn nhau, trong ánh mắt của họ toát lên sự khó hiểu cùng một chút gì đó tiếc nuối. Có điều họ biết hoàng đế e rằng đã cùng các vị Vương có thỏa thuận, cho nên triều Đường trở nên im lặng một cách dị thường.
Cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt, hạ thiên đạo lúc này hừ lạnh một tiếng rồi bãi Triều . Cùng ngày hôm đó tin tức Trần Vũ bị khép tội phản loạn, họ Trần bị liệt vào danh sách Diệt Tộc, nhanh chóng được lan truyền khắp đại Hưng.
Ba ngày sau tin tức mới đến được tay Trần Vũ, nhưng lúc này trong đại sảnh trần thế tích và một số nhân vật quyền lực của Họ Trần đã ở đây. Trần Vũ nhìn song thư tín lại đưa cho Trần Thế tích.
Nhận được thư tín Trần Thế tích đọc một lát sau đó cười lớn nói rằng.
– Hạ thiên đạo thật sự là hạ thiên đạo, Hắn ta lần này muốn cùng họ trần ta đồng quy vô tận hay sao.
Nghe Trần Thế tích nói vậy, Lúc này một trưởng giả của họ Trần cũng lên tiếng.
– Lần này chúng ta thiên thời địa lợi đều nắm đủ. Không những các thành trì phía bắc được Trần Vũ cải thiện xây dựng hoàn toàn, quân lính mặc dù chiêu mộ không lâu nhưng cũng được xem như tinh nhuệ dưới sự hỗ trợ của thành trì, cộng với biến cục của quốc gia . Hạ thiên đạo không thể huy động quá lớn quân chinh phạt, từ đây cho chúng ta vài năm việc thống nhất Đại Hưng chỉ là vấn đề thời gian.
Nghe người này nói vậy, những người trong phòng đều cười lớn. Cho dù là Trần Thế tích cũng cảm thấy một tương lai vui vẻ Sắp đến. Hoàng tộc cũng nên đổi họ là suy nghĩ của tất cả những người trong phòng. Cho dù Trần Vũ cũng có ý nghĩ này, qua một lúc hắn lên tiếng nói rằng.
– Lần này mọi người đường xa vất vả trốn đến đây, nhưng nơi này là chiến trường, mặc dù nam đinh họ trần ta già trẻ đều có huyết tính, giết chóc không sợ hãi. Nhưng chúng ta còn có gia quyến cần phải an ổn, hơn nữa biên giới Đại hạ cũng không phải yên ổn nên mặt ngoài chúng ta cần người Trấn Thủ.
– Vậy nên lần này cháu sẽ đánh trận, các vị thế thúc hãy mang theo gia quyến tiến đến các quận huyện tại biên giới khống chế lại nơi này. Đồng thời đề phòng quân Đại hạ tiến công ngoài ra trần thế tích nhị thúc người phải chuẩn bị mọi vật tư cần thiết để cho quân đội tiến đánh trong thời gian tới . Chúng ta không có thời gian vài năm đâu. Bởi vì cháu sẽ không cho chúng thời gian đấy.
Trần Vũ nói đến đây Ánh mắt của hắn trở nên lạnh lùng và tàn bạo hơn bao giờ hết. Mà các vị tộc lão của họ Trần đều biết Trần Vũ nhìn như điềm tĩnh nhưng sát tính của hắn lại càng trở nên khủng khiếp khi đối mặt với kẻ thù. Nghĩ đến điều này Trần thế tích và các tộc lão họ Trần nhanh chóng đồng ý, rồi lại trong ngày mang theo ra quyến của họ trần tiến về phía Bắc, thủ vững hậu phương cho Trần Vũ.
Cuối buổi ngày hôm đó Trần Vũ lại tập hợp các tướng lĩnh của mình, nhìn về phía họ Trần Vũ nói rằng.
– Lần này nhị thúc mang theo một số tộc lão cùng con em họ trần sẽ tiến về tiếp quản một số khu vực tại biên giới . Các ngươi hãy cho người phối hợp với họ, có điều nhớ kỹ người với người luôn luôn tính cách khác biệt. Có thể một số con em họ trần sẽ không nghĩ đến cách cục mà làm loạn tại địa phương, vậy nên các ngươi nếu như phát hiện phải lập tức báo cáo. Ta lúc này không chấp nhận bất kỳ kẻ nào gây nguy hại tại hậu phương cho dù có là họ Trần đi chăng nữa.
Nghe trần Vũ nói vậy các tướng lĩnh của hắn đồng loạt chắp tay đáp lời.
– Tuân lệnh tướng quân.
Trần Vũ nghe vậy thì gật đầu sau đó Hắn nói rằng.
– Ngọc Sư Tử ba ngày trước đã nhận lệnh xuất quân. 800 dặm đường từ Thành Vũ Thịnh đến chỗ chúng ta thực chất chưa mất đến 10 ngày. Vậy nên các ngươi cũng nên chuẩn bị ứng Chiến đi . Lần này chúng ta sẽ không chơi thủ thành mà tiến hành Giao Phong trên bình nguyên. Đối mặt với trận chiến này với binh lực Áp đảo, ta muốn đánh một trận thật xinh đẹp. Để cho tên Ngọc Sư Tử kia biết trần gia binh gia thế tộc mấy chữ này không phải là trò đùa.
Trần Vũ vừa nói vậy các thuộc hạ của hắn đồng loạt đứng dậy chắp tay đáp lời. Trên mặt họ tràn đầy chiến ý và sẵn sàng dục huyết phấn chiến. Đối mặt với việc này trần Vũ cũng mỉm cười hài lòng, sau đó vẫy tay cho họ rời đi. Bản thân hắn lúc này lại ngồi tại nơi này trầm tư suy nghĩ cho tương lai.
Trong lúc hắn đang nghĩ lung tung, lúc này Huyền Minh đi đến chắp tay nói rằng.
– Tướng quân công chúa đã nhịn ăn hơn một ngày, ngài thật sự không muốn đi gặp sao.
Nghe Huyền Minh báo cáo Trần Vũ lúc này cũng chỉ biết thở dài . Thời gian qua Huyền Minh vẫn được Trần Vũ sắp xếp bảo vệ hạ Uyển Linh, kẻ này khô khan, cứng nhắc, nhưng cực kỳ Trung Thành. Trần Vũ cũng cực kỳ tín nhiệm hắn, có điều Hạ uyển Linh những ngày qua khi không thể gặp được Trần Vũ từ đập phá đồ đạc đã bắt đầu tuyệt thực . Đối với việc này trần Vũ cũng chỉ biết thở dài cất bước đi gặp cô ta một lần.