Chương 100: sóng gió nổi lên
Thời gian cứ vậy lại trôi đi, đến hết tháng 8 thì tin tức từ kinh thành cũng đã được chuyển đến tất cả các thế lực trong tay.
Đối mặt với việc này Trần Vũ chỉ cười nhạt một tiếng, sau đó mang theo hạ Uyển Linh cùng với một đạo mệnh lệnh tập hợp quân đội hướng về phía thành Vũ Thịnh và đến.
Hành động bất ngờ của Trần Vũ, khiến cho toàn bộ Đại Hưng lâm vào cục diện hỗn loạn chưa từng có.
Mỗi một ngày qua đi, thám tử không ngừng truyền đến tin tức vào tay từng thế lực, là Trần Vũ huy động bao nhiêu quân lính của thành trì nơi hắn đi qua, tiến về phía kinh thành Vũ Thịnh.
Đợi đến giữa tháng 9, Trần Vũ lúc này đã xuất lĩnh 20 vạn quân đội đang đứng ở thành Thái Hòa. Chỉ cách kinh thành Vũ Thịnh chưa đến 800 dặm mà thôi.
Mà cũng bởi vì hành động của Trần Vũ, các thế lực của Đại Hưng đều bắt đầu đưa ra phản ứng của mình.
Tại thành Thanh Hà, sở vương hạ minh chiếu nhìn về các tin tức trong tay, rồi lại nhìn về phía hai người con trai ánh mắt đang trở nên không kiềm chế nổi vui mừng mà lên tiếng nói rằng.
– Hạ thiên đạo đúng là kẻ ngu xuẩn. Hắn ta vậy mà muốn lợi dụng cơ hội này triệu tập tất cả chúng ta trở về. Ý định của hắn không cần nói cũng biết, đó chính là muốn tận diệt tất cả các thế lực thù địch. Đáng tiếc hắn lúc này lại đưa ra một quyết sách quá sai lầm, đó là trong thời kỳ mẫn cảm như này ai muốn trở về cơ chứ.
– Lúc đầu ta cho rằng mấy người huynh đệ kia của ta cùng với Trần Vũ đều sẽ cáo bệnh không trở về. Thật không nghĩ đến Trần Vũ lại đi hoàn toàn ngược lại so với dự kiến của chúng ta.
– Đến lúc này hắn vậy mà tập trung 20 vạn quân tại thành Thái Hòa, với ý định tiến về phía thành Vũ Thịnh . Đây là 20 vạn quân tinh nhuệ của Trần Gia, tại 15 thành trì . Lực lượng này là lực lượng tinh quân bách chiến do Trần gia đào tạo lại trong mấy năm qua. Có thể nói một khi đội quân này mà trở về thành Vũ Thịnh, vậy tòa thành này có bị công phá hay không công phá, là do Trần vũ một ý nghĩ mà thôi.
– Mà hành động của Trần Vũ lúc này lại đang trực tiếp tạo sức ép cực kỳ to lớn với Hạ Thiên đạo. Mà cũng vì hành động này, mà trong những ngày qua nghe nói hạ thiên đạo đã điều động đến 10 vạn binh lực hướng về phía thành Thái Hòa mà đến, với ý định ngăn cản Trần Vũ tiếp tục tiến quân.
Nghe hạ minh chiếu nói vậy, lúc này hai người con trai của hắn ánh mắt đều toát lên vui mừng, sau đó Hạ Quốc lên tiếng.
– Cha chúng ta còn đợi gì nữa, Trần Vũ lúc này rõ ràng là đã có ý phản loạn. Chúng ta lúc này phải nhân cơ hội này dành trước tiên cơ tiến quân. Chỉ có như vậy mới có được lợi thế lớn nhất, trong cuộc tranh giành ngôi vị hoàng đế.
– Đã vậy ba vị phiên Vương kia, e rằng cũng sẽ lập tức tiến quân mà thôi.
Nghe con trai của mình nói vậy, sở vương hạ minh chiếu lúc này cũng suy nghĩ một chút. Có điều nghĩ đến những lợi thế mà Trần Vũ mang đến, hắn lúc này cười lạnh một tiếng sau đó nói rằng.
– Truyền mệnh lệnh của ta, lấy ra hết quân đội, chỉ để lại 10 vạn quân trông giữ các thành trì giáp giới với khương địa. Số còn lại đều hướng về phía thành Vũ Thịnh theo ta xuất quân.
Nghe cha mình nói vậy, hai người con của hạ minh chiếu để cười vui vẻ. Sau đó họ lập tức rời đi chuẩn bị binh lực. Mà hành động này không chỉ là một mình hạ minh chiếu, ba vị Vương còn lại cũng đồng loạt đưa ra phản ứng và tất nhiên phản ứng của họ là giống nhau.
Cứ như vậy tin tức bốn vị phiên vương tập hợp binh lực, tiến về phía kinh thành theo lời triệu hồi của hoàng đế, lập tức khiến cho toàn bộ Đại Hưng lâm vào cục diện quỷ dị.
Tại thành Thái Hòa, trong phủ thành chủ, Trần Vũ lúc này nhẩn nha uống trà. Các tướng lĩnh Trần Gia thì đều im lặng ngồi ở phía dưới, không lên tiếng. Không biết qua bao lâu cẩu thăng lúc này chạy đến báo cáo.
– Tướng quân chúng ta đến thành Thái Hòa được 10 ngày, thì bốn vị phiên vương kia đồng loạt xuất quân rồi.
– Có điều nơi bọn chúng đi qua quan viên không đồng ý cho chúng tiến vào thành. Vậy nên quân đội của sở vương hạ minh chiếu đã bắt đầu công thành. Về phần các vị Vương khác mặc dù không liều lĩnh công thành như sở vương hạ minh chiếu, nhưng họ lại cũng không ngừng tạo áp lực cho các quan viên tại các thành trì. Một số thành tựu động mở cửa, một số thành thì bị quân đội của họ vây hãm.
Nghe cẩu thăng nói vậy, Trần Vũ lúc này đặt chén trà xuống, nhìn về phía các thuộc hạ của mình mà cười lạnh nói rằng.
– Ta vừa sử dụng một chút kế sách, bọn chúng liền cắn câu. Thật sự là chó cắn chó thú vị biết bao.
Nghe Trần Vũ nói vậy, các tướng lĩnh ở đây đều cười vô cùng vui vẻ. Đúng vậy Trần Vũ làm gì có ý định quyết chiến với Hạ Thiên đạo cơ chứ. Hắn ta muốn là nhìn chó cắn chó mà thôi.
Về phần hắn tập trung 20 vạn quân đội tại thành Thái Hòa, đơn giản chính là tạo ra một cọng rơm để chết lừa mà thôi. Và phản ứng của các vị vương đã cho thấy kế sách của hắn là đúng.
Nghĩ đến những điều này trần Vũ lúc này lại lên tiếng.
– Mấy ngày tới ta cần phải chăm sóc vị phu nhân đường xa mệt mỏi của mình. Các ngươi hãy yên lặng đóng quân tại đây, quan sát kỳ biến cho ta. Nhớ kỹ không quấy nhiễu dân chúng, không xâm phạm đến đội quân cách chúng ta không xa kia.
Nghe Trần Vũ nói vậy, các tướng lĩnh ở đây đều gật đầu vậy là Trần Vũ rời đi. Nơi hắn đến tất nhiên là phòng của Hạ Uyển Linh rồi, cô gái này thời gian qua nghĩ rằng bị Trần Vũ giam cầm, làm cho cô ta quậy tưng bừng, khiến Trần Vũ cũng đau đầu vô cùng.
– Các ngươi đều cút hết ra ngoài cho ta. Ta nói là ta không ăn bảo Trần Vũ cút đến đây cho ta.
– Công chúa người đừng như vậy nữa. Bên ngoài quân lính đều nhìn chằm chằm chúng ta, thật sự không thể rời đi. Ngươi cũng không nên vì vậy mà tức giận, hãy ăn một chút đứa trẻ cần có sức khỏe đâu.
Các người tỳ nữ không ngừng khuyên can Hạ Uyển Linh, có điều cô gái này làm gì có quan tâm cơ chứ. Đối với việc này có lẽ chính Trần Vũ cũng hiểu. Dù sao phụ nữ có thai tính cách chính là đột biến, họ không chỉ hung dữ hơn, đặc biệt là còn khó chiều hầu hạ hơn nữa.
Từ phía ngoài cửa phòng Trần Vũ đã nghe thấy vô số âm thanh của Hạ Uyển Linh, cùng với tiếng đồ đặc vỡ trong phòng. Nhưng hắn lúc này chỉ lạnh nhạt đứng đấy, nhìn về phía căn phòng một chút, cuối cùng hắn cũng không đi vào mà quay người rời đi.
Một lần trước hắn để cho vợ con mình gặp nguy hiểm, lần này hắn tuyệt đối không để chuyện này lại xảy ra nữa.
Hắn biết lúc này Trần Gia đang là tâm điểm của toàn bộ đại hưng. Nhưng bởi vì đứa trẻ xuất hiện, khiến cho trần gia và họ hạ lúc này lại xảy ra một điều kỳ dị.
Nó vừa mang huyết mạch của Trần Gia, là con của Trần Vũ . Nhưng nó cũng là con của Hạ Uyển Linh, mang theo huyết mạch của hoàng thất . Đứa trẻ này vừa xuất hiện không chỉ liên quan đến quyền kế thừa của quốc gia, mà càng liên quan đến vấn đề nội bộ tranh chấp của hai gia tộc lúc này.
Chính vì vậy lần này không chỉ một mình hạ thiên đạo muốn giết đứa trẻ. Mà các phe phái khác đều như vậy, bởi vì đứa trẻ này sẽ ảnh hưởng quá lớn đến quyền lực của Trần Gia cũng như các phe phái trong thời gian tới.
Đặc biệt lần nay hạ uyển Linh cũng là trong đối tượng bị giết. Dù sao thân phận thiếu phu nhân của cô ta cũng sẽ ảnh hưởng đến quyết định của Trần Gia, trong việc có cùng hoàng thất trở mặt hay không, và vấn đề ủng hộ các vị phiên vương làm phản.
Vậy nên Trần Vũ chỉ có thể để hạ Uyển Linh luôn luôn trong tầm mắt mình. Chỉ có vậy an toàn của cô ấy mới được bảo đảm. Về phần cô ấy khó chịu Trần Vũ là biết, nhưng hắn không thể làm gì khác. Bởi vì nếu tránh xa vòng tay của hắn, cô ấy có thể sẽ lại bị thương.