Chương 979: Thiên Thọ Đan
Tại đại sảnh hội nghị của thế gia Tề Hoàn, xung quanh chiếc bàn tròn cực lớn, đại diện của các thế lực lớn đang lần lượt tiến vào.
Ta đứng trong góc khuất của đại sảnh, bên cạnh là Gia Cát Thần, Bệnh Thư Sinh và Trường Tôn Vô Cữu.
Hư Không Lục Hợp Tráo bao phủ mờ ảo xung quanh, khiến ngay cả những cường giả đạt tới cảnh giới Đại La Kim Tiên cũng không thể phát hiện ra sự hiện diện của chúng ta.
Khi đám đông đã tề tựu đông đủ, ngồi quanh bàn tròn là đại diện của hơn mười phương thế lực. Mọi người chờ đợi hồi lâu, ba anh em nhà Tề Hoàn mới từ hậu đường bước vào hội trường.
Đại công tước Tề Hoàn mỉm cười chắp tay nói: “Để các vị phải đợi lâu, tiếp đón không chu toàn, xin các vị thứ lỗi.”
“Đại công tước khách sáo quá, ngài mời chúng tôi đến dự dạ yến là nể mặt chúng tôi rồi.” Một lão giả lên tiếng.
“Ơ, Mộc Vương huynh cũng tới, ngài thật đúng là khách quý hiếm gặp.” Đại công tước Tề Hoàn nói.
“Được tới dự yến tiệc do Tề Hoàn huynh tổ chức là vinh hạnh của ta, ta…”
“Ta thấy các vị không cần phải hàn huyên ân cần thăm hỏi nhau nữa. Trên bàn tròn này có đến mấy chục người, cứ theo tiến độ này thì đến nửa đêm cũng chưa chắc họp xong. Tề Hoàn tông chủ triệu tập mọi người tới có việc gì thì cứ nói thẳng đi, ta không rảnh ở đây tiếp chuyện với những kẻ không cùng đẳng cấp.” Giọng nói lạnh lùng, cao ngạo của một nữ tử vang lên, chính là Mộ Dung Đại Đại.
“Ngươi tưởng mình là ai mà dám ở đây kêu gào, chỗ này đến lượt ngươi lên tiếng sao?!” Một lão giả lớn tiếng quát tháo.
“Hử?” Mộ Dung Đại Đại liếc mắt nhìn lão giả một cái. Lão giả bỗng nhiên thần sắc ngây dại, đứng ngây ra tại chỗ, rồi đột ngột túm lấy tóc mình gào thét thảm thiết.
“Đại Đại sư tỷ xin hãy nén giận, hạ thủ lưu tình. Người này là trưởng lão của thế gia Đại Quật ở Lưu Châu, tính ra là nửa thân thích của đệ, ông ta không nhận ra ngài nên mới mắt không tròng, xin ngài đừng lấy mạng ông ấy.” Nam Thiên Liên Thành ngồi bên cạnh Gia Cát Vân vội nói.
Mộ Dung Đại Đại hừ nhẹ một tiếng, sát khí trong mắt biến mất. Lão giả nằm trên đất ngừng kêu la, nhưng dáng vẻ đã trở nên nửa điên nửa dại.
“Loại tép riu này mà cũng mời đến, Tề Hoàn tông chủ, tốt nhất là ngài có chuyện quan trọng cần tuyên bố.” Mộ Dung Đại Đại nói.
Đại công tước Tề Hoàn lộ vẻ lúng túng, vội giảng hòa: “Tất nhiên là có chuyện trọng đại, xin các vị hãy bình tâm. Việc này liên quan đến vận thế của cả Nguyên Ương Đại Lục, nên tôi mới triệu tập mọi người đến đây. Hơn nữa, chuyện này lát nữa còn cần tiên hữu chuyển lời tới Phủ Nguyệt Cốc chủ.”
“Tề Hoàn gia chủ đừng úp úp mở mở nữa, có chuyện gì cứ nói thẳng ra đi. Những người ở đây đều là đại diện cho các thế lực lớn, không thiếu Đại La Kim Tiên, đã giữ đủ thể diện cho ngài rồi.” Nam Thiên Dục vừa uống trà vừa thong thả nói.
Đại công tước Tề Hoàn hơi sượng mặt, ra hiệu cho đệ tử đóng chặt cửa đại sảnh.
Sau khi cửa nẻo đã kín mít, đại công tước Tề Hoàn mới hạ thấp giọng: “Đã vậy tôi xin nói thẳng. Triệu tập các vị đến đây là để bàn về một loại tân dược của nhà Tề Hoàn. Loại dược này khi tung ra thị trường cần được các thế lực lớn chấp thuận, nhất là ba đại tiên điện cùng mười chín châu tông môn mạnh nhất. Thế gia Tề Hoàn đã nghiên cứu mấy chục năm mới thành công, nó có thể đánh chiếm thị trường tiên dược, thậm chí lợi nhuận còn khủng khiếp hơn cả Thông Tiên Hoàn.”
Lời vừa thốt ra, cả bàn tròn như nổ tung.
“Trên đời này còn loại dược nào mang lại lợi nhuận cao hơn cả Thông Tiên Hoàn sao?”
“Đúng thế, Thông Tiên Hoàn không chỉ bán đắt mà còn là mặt hàng thiết yếu. Phàm nhân muốn kiếm tiền, tranh danh đoạt lợi đều cần đến nó. Chẳng lẽ sau khi nhà Gia Cát loạn lạc, Phi Hỏa Lưu Tông đã chiếm quyền sở hữu Thông Tiên Hoàn rồi sao?”
Mọi người bàn tán xôn xao, Nam Thiên Dục liền hỏi: “Ý của Tề Hoàn gia chủ là muốn nói đến Thông Tiên Hoàn sao?”
“Không phải.” Đại công tước Tề Hoàn lắc đầu, lấy từ trong hộp gỗ ra một viên đan dược đưa cho mọi người xem: “Viên đan này tên là Thiên Thọ Đan. Thiên nhân sau khi phục dụng, thọ nguyên sẽ bị giảm xuống dưới trăm tuổi.”
“Tuổi thọ trung bình của thiên nhân là ba trăm tuổi, ngài hạ xuống còn một trăm tuổi, mục đích là gì?” Mộ Dung Đại Đại hỏi.
Đại công tước Tề Hoàn giải thích: “Thiên Thọ Đan còn một công dụng nữa, đó là chỉ cần uống liên tục thì thọ nguyên sẽ kéo dài mãi. Nhưng nếu một tháng không uống, thọ nguyên sẽ cạn sạch, người cũng theo đó mà chết.”
“Nếu thiên nhân cứ uống Thiên Thọ Đan liên tục, tuổi thọ tối đa là bao nhiêu?” Nam Thiên Dục hỏi.
Đại công tước Tề Hoàn đáp: “Vẫn là ba trăm tuổi.”
Mộ Dung Đại Đại bật cười, lạnh lùng nói: “Tề Hoàn đại công tước, ngài đúng là có loại dược ‘tốt’ thật đấy. Vốn dĩ tuổi thọ của thiên nhân là ba trăm năm, ngài cho họ uống đan dược này để giảm xuống còn một trăm năm, sau đó họ lại buộc phải uống Thiên Thọ Đan để duy trì mạng sống, cuối cùng vẫn chỉ sống được ba trăm năm. Coi như thế gia Tề Hoàn các người bày trò để họ bận rộn cả đời.”
Đại công tước Tề Hoàn nói: “Ta biết loại đan này có hơi quá đáng, nhưng kiếm tiền thì không nên câu nệ hình thức. Loại như Thông Tiên Hoàn còn có thể sản xuất và bán chạy, thì Thiên Thọ Đan vì sao lại không thể?”
Nam Thiên Dục nhíu mày: “Kẻ mua Thông Tiên Hoàn dù sao cũng là số ít, đều là những kẻ muốn tranh danh đoạt lợi, bất chấp giá nào để tăng thực lực. Nói thẳng ra, họ có chịu tác dụng phụ gì cũng là tự làm tự chịu. Còn Thiên Thọ Đan này của ngài là nhắm vào toàn bộ thiên nhân. Ngài có biết một châu ở Nguyên Ương Đại Lục đã có mười tỷ người, mười chín châu là hàng trăm tỷ thiên nhân không?”
“Chính vì thế đây mới là một thị trường khổng lồ.” Đại công tước Tề Hoàn hào hứng. “Chư vị tiên hữu, số người dùng Thông Tiên Hoàn được bao nhiêu đâu? Vậy mà nhà Gia Cát nắm giữ nó đã có thể trở thành đệ nhất thiên hạ thế gia. Nếu có thể quảng bá Thiên Thọ Đan này ra ngoài, tạo ra một trăm thế gia như nhà Gia Cát cũng không phải là không thể. Ta nghe nói ở chư thiên vạn giới, thọ nguyên của sinh linh hạ giới chỉ duy trì khoảng trăm tuổi, thậm chí thấp hơn. Trong khi thiên nhân ở Thiên Giới chúng ta thọ tận ba trăm năm. Sau khi qua trăm tuổi, cơ thể suy yếu, khí lực tiêu tan, rất nhiều người bắt đầu bước vào giai đoạn an hưởng tuổi già kéo dài hai trăm năm. Suốt thời gian đó họ chẳng làm gì, chỉ biết hưởng lạc, chơi bời lêu lổng, thật quá lãng phí tài nguyên của Thiên Giới. Nếu có thể khiến họ làm việc miệt mài trong hai trăm năm còn lại, chẳng phải mỗi người ở Thiên Giới đều giàu có, và chúng ta cũng kiếm được bộn tiền sao?”
Mộ Dung Đại Đại cau mày, nhìn sang Nam Thiên Dục cũng đang trầm ngâm suy nghĩ bên cạnh.
Lúc này, Tề Hoàn Nghiêu lên tiếng: “Các vị tiên hữu, nhà Tề Hoàn đã tốn bao nhiêu nhân lực vật lực mới nghiên cứu ra Thiên Thọ Đan, và đã thông báo cho mọi người đến thương nghị đầu tiên. Nếu các vị đồng ý gia nhập, thế gia và tông môn của các vị chắc chắn sẽ phất lên như diều gặp gió. Ngược lại, nếu không tham gia, địa vị sau này rất khó giữ vững. Vì vậy đại ca ta mới nói, hội nghị lần này liên quan đến vận thế tương lai của cả Nguyên Ương Đại Lục.”
Nam Thiên Dục hỏi: “Nếu gia nhập, chúng tôi được hưởng lợi ích gì?”
Tề Hoàn Nghiêu đáp: “Chúng tôi muốn bảo đảm quyền sở hữu Thiên Thọ Đan, mọi khâu sản xuất đều phải qua tay thế gia Tề Hoàn. Giá cả Thiên Thọ Đan ở mười chín châu phải thống nhất. Những thương hội không gia nhập liên minh mà lấy hàng từ nhà Tề Hoàn sẽ phải chịu mức giá gấp năm lần trở lên so với người trong liên minh. Là những nguyên lão sáng lập, các vị sẽ được hưởng mức giá ưu đãi nhất, bảo đảm lợi nhuận gấp bảy lần trở lên.”
“Lợi nhuận gấp bảy lần, lại còn là mặt hàng thiết yếu để duy trì mạng sống. Khắp thiên hạ này, e rằng chỉ có gạo trắng và muối ăn mới có thể so bì được với Thiên Thọ Đan.” Một lão giả nhíu mày bình phẩm.
“Không, một khi Thiên Thọ Đan phổ biến, lợi nhuận của mọi mặt hàng khác đều không đáng nhắc tới. Đừng nói là gạo muối, ngay cả thiên tài địa bảo, tiên đan thần dược cũng không thể sánh bằng. Thế gia Mộc Vương nguyện ý gia nhập, Mộc Vương Trác cảm tạ Tề Hoàn gia chủ đã trao cơ hội này.” Rầm một tiếng, chiếc bàn tròn suýt nữa bị một chưởng đánh vỡ.
Mọi người giật mình kinh hãi, đồng loạt nhìn về phía kẻ đang tức giận, không ngờ lại là Gia Cát Vân – người vốn dĩ kín tiếng và hòa nhã.
Gia Cát Vân đứng bật dậy, nhìn thẳng vào mọi người mà quát: “Thật là táng tận lương tâm! Vì kiếm tiền mà không từ thủ đoạn, giờ lại dám nhắm vào cả tuổi thọ của thiên nhân tầng lớp thấp nhất.”
“Gia Cát lão đệ, chẳng lẽ Tam Âm Giáo các người cũng đang rất thiếu tiền sao?” Đại công tước Tề Hoàn hỏi vặn lại.
Gia Cát Vân đanh thép: “Tam Âm Giáo chúng ta dù có thiếu tiền đến mấy cũng không bao giờ làm chuyện thất đức như thế. Tề Hoàn đại công tước, ta cứ ngỡ ngài phát minh ra được thứ gì tốt đẹp mang tính khai sáng, hóa ra lại là trò xem mạng người như cỏ rác này.”
“Gia Cát Vân, đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Nhà Gia Cát các người ăn lộc từ Thông Tiên Hoàn mấy trăm năm nay, giờ lại quay sang cắn ngược lại sao?” Tề Hoàn Hổ chất vấn.
Gia Cát Vân nói: “Ta đã sớm rời khỏi Gia Cát thế gia, chuyện loạn lạc bên đó ta còn chẳng thèm hỏi tới một câu, càng không dính dáng gì đến Thông Tiên Hoàn. Thông Tiên Hoàn ra đời vốn đã đủ đáng ghét rồi, không ngờ nhà Tề Hoàn các người còn quá quắt hơn. Không chỉ khống chế nguồn nước, chiếm đoạt rồi bán lại cho thiên nhân nghèo khổ, nay còn mưu đồ cả tuổi thọ của họ. Thật ghê tởm! Ghê tởm đến cực điểm!”
Gia Cát Vân dứt lời, tung một bạt tai đánh vỡ vụn chiếc bàn tròn, khiến mọi người sợ hãi lùi lại.
Gia Cát Vân quay người định bỏ đi, Tề Hoàn Hổ lập tức chặn đường, lạnh lùng hỏi: “Đập phá đồ đạc xong mà định đi dễ dàng vậy sao?”