Chương 949: Vô Định Kim Cầu sơ hiện
Bên ngoài Nguyên Ương thành, ranh giới quận Hào Phóng.
Dưới ánh trăng, một cỗ quan tài đỏ rực như máu nằm ngang trong rừng cây, nữ tử bên trong trông sống động như thật, cứ ngỡ chỉ là đang ngủ say.
Xung quanh nữ tử, bên trong thành quan tài khảm nạm rất nhiều bảo thạch, mỗi viên đều phát ra tiên linh khí nồng đậm.
Gia Cát Vân nhìn mà thèm thuồng, cạy từng viên bảo thạch trên thành quan tài ra. Tiên linh khí trong quan tiết lộ ra ngoài, cơ thể nữ tử có biến động lạ, lông mi khẽ rung động. Gia Cát Vân thấy thế cũng không hoảng hốt, mà ấn ngón tay lên trán nữ tử, đột nhiên đâm mạnh vào trong.
Máu tươi chảy xuôi, thân thể nữ tử rung lên đau đớn. Gia Cát Vân từ trong sọ nữ tử sống sượng móc ra một viên hạt châu màu đỏ lưu huỳnh, hạt châu tươi đẹp chói mắt, Gia Cát Vân đại hỉ, lại quay trở vào trong mộ.
Nữ tử trong quan tài nhanh chóng già đi, chẳng mấy chốc đã biến thành một bộ cương thi già nua.
“Sư phụ, đây là vật gì? Gia Cát Vân đâm chết nữ nhân này rồi sao?” Vương Lư hoảng sợ hỏi.
Ta bảo: “Nữ nhân này chết từ lâu rồi, nàng ta là Đại La cương tiên chuyển tu, thứ sinh ra trong đầu gọi là Tiên Vương Châu, cực kỳ trân quý.”
“Đại La cương tiên có nghĩa là cương thi ở hạ giới sao?” Vương Lư hỏi.
Ta gật đầu đáp: “Trong cổ tịch Thiên Giới ghi lại, chỉ có tu vi đạt tới Đại La Kim Tiên, vì mong muốn đột phá cực hạn thọ nguyên của Đại La Kim Tiên mới có cơ hội tu luyện thành Đại La cương tiên. Xem ra thiên nhân thượng giới cũng giống phàm nhân hạ giới, dù sống được vạn năm vẫn chê không đủ, đối với trường sinh bất tử luôn có sự khao khát và chấp nhất bẩm sinh.”
Vương Lư cau mày nói: “Trong hệ thống tu luyện của Thiên Giới, trên Đại La Kim Tiên chẳng phải là Thần chi cảnh sao, tại sao họ không tiếp tục tu luyện thành thần?”
“Điểm này đến nay ta cũng chưa rõ lắm, nghe đồn Thần là thiên sinh dị chủng, hết thảy phải đợi sau lễ hành hương mới có thể sáng tỏ.”
Ta và Vương Lư đang nói chuyện thì bỗng nghe thấy một tiếng động trầm đục, ngay sau đó là tiếng kêu thảm thiết của Gia Cát Vân.
“Con ở lại thu gom đồ đạc, ta vào xem có chuyện gì.” Ta vừa nói vừa phi thân xuống, chui vào trong sơn động.
“Tuân lệnh sư phụ, cứ giao cho con!” Vương Lư hưng phấn đáp.
Bước vào động phủ cần xuyên qua một đoạn hành lang dài, đi hết hành lang liền tới một tiên mộ dưới lòng đất. Tiên mộ khổng lồ, bốn phía đèn đuốc sáng trưng, đều là loại đèn tiên mỡ có thể cháy vạn năm không tắt. Dưới ánh đèn, bốn mặt tường mộ khắc rất nhiều bí lục quỷ dị ẩn chứa sát cơ mãnh liệt. Không ít cơ quan đã bị phá hủy, hiển nhiên là do Gia Cát Vân làm.
Giữa tiên mộ có một dòng sông ngầm chảy qua, hai bên là ao tụ khí phong thủy của thiên địa. Ta băng qua cây cầu ở giữa mộ đi tới một không gian khác, phát hiện bên trong bày đầy tượng đá cổ xưa. Tượng đá nằm ngổn ngang đã bị phá hủy từ lâu, bên dưới đè lên rất nhiều quan tài, trong quan tài là tiên thi đã mục nát.
Đỉnh đầu mỗi tiên thi đều bị đục một lỗ, rõ ràng là tác phẩm của Gia Cát Vân.
Hệ thống tu luyện Thiên Giới và hạ giới không giống nhau. Người hạ giới tu luyện lấy khí làm gốc, luyện khí hóa tinh, luyện tinh hóa thần, tự thành kim đan, hóa hồn để làm chủ nhục thân.
Còn hệ thống Thiên Giới là luyện đỉnh, công lực lấy bảo đỉnh trong tiên hải làm trung tâm để mở ra bí tàng, chứ không có kim đan.
Đỉnh cao tu luyện của tiên nhân là Đại La Kim Tiên, đạt tới cảnh giới này có được vạn năm thọ thọ mệnh. Khi Đại La Kim Tiên không thể thành thần, họ sẽ chuyển tu Đại La cương tiên, ý đồ từ bỏ sinh cơ để trốn tránh sự dò xét của Thiên Đạo mà tồn tại trên thế gian. Do đó, phần sinh cơ thu được từ Thiên Đạo sẽ ngưng tụ tại thức hải nơi thần thức trú ngụ sau khi chết, nhằm bảo tồn tia thần trí cuối cùng, từ đó sinh ra Tiên Vương Châu.
Tiên Vương Châu vô cùng trân quý, không chỉ là tinh hoa vạn năm tương đương với thần dược, là thuốc dẫn để luyện chế thần đan, mà còn giúp người ta cảm ngộ tiên đạo, một viên thôi cũng giá trị liên thành.
Ta nhìn quanh tìm kiếm bóng dáng Gia Cát Vân, nhanh chóng tìm thấy lão ở gian chủ mộ cuối cùng.
Trong chủ mộ thất, một cỗ quan tài lưu ly khổng lồ đặt ở chính giữa, nắp quan tài mở một nửa. Gia Cát Vân lúc này đang tựa vào góc mộ thất, hấp hối, trên đùi còn bị nắp quan tài đè lên. Trong chủ mộ tràn ngập một loại tiên sương thất sắc quỷ dị bay lơ lửng, ta rùng mình, vội vàng lui lại, loại tiên sương này khiến ta vô cùng cảnh giác.
Ta nín thở, ngự khí ngăn cách tiên sương thất sắc để tiến gần quan tài lưu ly, phát hiện bên trong cũng nằm một nữ tử. Hình thể nữ tử này to lớn hơn người thường rất nhiều, cao chừng năm mét, trên người mọc đầy lông nhung rậm rạp. Trên trán nàng ta cũng bị đục một lỗ, luồng tiên sương thất sắc kia chính là bay ra từ đó.
Hiển nhiên Gia Cát Vân muốn móc Tiên Vương Châu trên trán nữ tử nên mới chạm vào cơ quan, tiêu diệt kẻ trộm mộ tiên tặc này.
“Sao lại to lớn thế này, chẳng lẽ là Cự Linh Tộc?” Ta nhìn nữ tử lẩm bẩm.
Trong vạn tộc Thiên Giới có một tộc tên là Cự Linh Tộc, nghe đồn tộc nhân sinh ra đã cao mười trượng hoặc hơn, là dị chủng thiên sinh địa dưỡng, cực kỳ nổi danh. Nhưng nữ tử trong quan tài này chỉ cao năm mét, không thể khẳng định tộc hệ và thân phận, có điều nàng ta khiến ta nảy sinh cảm giác sợ hãi, dù đã chết cũng khiến người ta rùng mình.
Ta đi quanh quan tài lưu ly một vòng, phát hiện bên trong không khảm bảo thạch như những quan tài khác. Ta giơ lòng bàn tay dùng hơi thở của tro bụi chấn vỡ y phục trên người nàng ta, bấy giờ mới thấy trên cơ thể nữ tử có những dải kim loại màu vàng quấn quanh. Kim loại này ở trạng thái lỏng, sau khi y phục biến mất thì chúng ngưng trệ không động đậy.
“Hử?”
Ta giật mình, chỉ vừa phá bỏ y phục mà chất lỏng kim loại quỷ dị này đã dừng lại.
“Lẽ nào thứ này là một loại tiên khí còn sống?”
Ta rùng mình trước ý nghĩ này. Khi nhìn lại, chất lỏng kim loại trên người nữ tử bỗng chốc tập trung lại rồi đột nhiên lao thẳng về phía ta.
Ta đưa tay đỡ, lòng bàn tay dễ dàng bị kim loại lỏng xuyên thủng. Nó xuyên qua tay ta nhắm thẳng vào trái tim. Ta tóm lấy phần đuôi của nó, nhưng kim loại lỏng đột nhiên đứt đoạn, một đoạn dài chui tọt vào tim ta.
Cơn đau kịch liệt ập đến, chất lỏng kim loại quỷ dị đó quấn chặt lấy trái tim ta và co thắt điên cuồng.
Ta hai tay kết ấn, vận chuyển Đại Hoang Kinh, tiên sương thất sắc xung quanh ngưng đọng, mọi thứ đều đứng im tại chỗ.
Cơn đau khiến thần kinh ta căng như dây đàn. Sức mạnh thời không của Đại Hoang Kinh định hình ngoại vật, nhưng dải kim loại quấn quanh tim ta phải mất trọn ba giây mới dừng lại.
Ta đưa tay phải ra, vô cùng đau đớn kéo dải kim loại lỏng đang quấn quanh tim ra ngoài cơ thể, cẩn thận dùng Bí Lực Thời Không định trụ nó.
Trái tim nhanh chóng được chữa lành, ta đi đến cạnh quan tài nhìn nữ nhân khổng lồ đã chết, đặt tay lên trán nàng ta. Từ lòng bàn tay ta mọc ra vô số mao mạch mạch máu li ti chui vào trong sọ nàng. Thức hải của nàng ta chấn động, dường như cảm ứng được sự xâm nhập từ bên ngoài nhưng lại vô cùng nghi hoặc, không dám chắc chắn.
Rất nhanh, từ trong những mảnh ký ức còn sót lại của nàng ta, ta thu thập được vài thông tin hữu dụng.
“Thuộc hạ của Nguyên Linh đại thần, đệ nhất nữ Tiên Vương của Nguyên Ương Đại Lục từng một thời lẫy lừng, Chức Nữ. Món siêu cấp tiên khí này được cấu thành từ một loại kim loại ngoại lai gọi là Thiên Hoang thần kim, tên là Vô Định Kim Cầu.”