Chương 932: Biến cố tại thế gia
Ba ngày sau đó, tại đỉnh Quan Thiên của Tam Âm Giáo, ta bước ra khỏi động phủ Lương Nguyệt, đứng dưới ánh mặt trời tại Nhất Tuyến Thiên vươn vai một cái thật dài.
“Sư phụ, sao người lại dậy sớm thế?” Giọng Vương Lư từ phía sau truyền đến.
“Sư mẫu của con không có ở đây, ta ngủ không yên giấc.” Ta đáp.
“Vậy sư phụ định đi tìm sư mẫu sao?” Vương Lư hỏi.
“Đúng vậy.” Ta xoa cằm nói. “Nhưng mà nhà của sư mẫu con ở đâu thì ta lại không biết.”
“Chẳng phải là Thái Thượng Vong Tình Các sao?” Vương Lư thắc mắc.
Ta nói: “Thái Thượng Vong Tình Các nhân khẩu rất thưa thớt, nơi ở cũng không ai biết rõ, hơn nữa môn đình của họ còn giăng đầy huyễn cảnh phòng ngự, thần thức tìm tòi căn bản không thấy. Ta chỉ nghe sư mẫu con nhắc qua đúng một lần, đó là nơi phía đông Nghi Thủy, phía nam Nam Thiên, vùng đất Thu Sơn Tù Thủy.”
“Phía đông Nghi Thủy, phía nam Nam Thiên?” Vương Lư ngơ ngác. “Sao con nghe chẳng hiểu gì cả?”
Ta giải thích: “Nghi Thủy là tên một dòng lưu thủy, trong 19 châu của Nguyên Ương Đại Lục thì Lưu Châu và Phi Hỏa Lưu Châu là phù hợp nhất. Phía nam Nam Thiên có lẽ là chỉ phía nam của thành Nam Thiên. Thành Nam Thiên thuộc Vô Cực Châu, phía nam Vô Cực Châu là Huyền Thiên Châu, mà Huyền Thiên Châu lại giáp ranh với Lưu Châu. Như vậy Thái Thượng Vong Tình Các có lẽ nằm ở vùng giao giới của ba châu này. Còn Thu Sơn Tù Thủy thì ta tạm thời chưa hiểu ý nghĩa, cứ đi thăm dò một phen chắc sẽ xác định được vị trí.”
“Vậy sư phụ đi bao lâu?” Vương Lư hỏi.
Ta nói: “Ít thì ba năm ngày, nhiều thì một tháng. Lần này ra ngoài ta không mang theo Trùng Trùng, con ở nhà trông coi cửa nẻo cho kỹ, chăm sóc Trùng Trùng cho tốt, đừng có đánh nhau đấy.”
“Con biết rồi sư phụ, người cứ yên tâm.” Vương Lư nói. “Nhưng mà… nếu Khương Thiên Khách bên kia có hỏi thì con phải nói thế nào?”
“Cứ nói thật là được.” Vừa nói ta vừa lấy Nghiệp Hỏa Hồng Liên ra ném cho Vương Lư. “Đây là chiến lợi phẩm ta thu được, khi nào nhóm lửa thì có thể dùng, chỉ cần thổi nhẹ một cái là được, đừng dùng sức quá mạnh, cũng đừng để người khác thấy thứ này.”
Vương Lư nhận lấy Nghiệp Hỏa Hồng Liên, quan sát một chút liền nhận ra sự bất phàm, vội nói: “Đây là tiên bảo mà sư phụ, lại còn là tiên thiên tiên bảo được tế luyện thành nữa.”
Ta đáp: “Biết thế là tốt rồi.”
Trong lúc đó, tại chính đường của Gia Cát thế gia, các tộc lão đang tụ họp đông đủ, bên ngoài là các đệ tử đứng chật kín.
Ngay phía trong cánh cửa chính đường, hai bộ hài cốt phủ vải trắng đang nằm song song.
Gia Cát Thiên Thông bước xuống từ ghế cao, tiến đến bên cạnh hài cốt, chậm rãi lật tấm vải trắng lên. Hiện ra trước mắt là một bộ xương trắng không còn da thịt và một cái xác người khô héo.
“Làm sao xác định được đây chính là Y Y và Kiết Nhi?” Gia Cát Thiên Thông hỏi.
Hắc y ám vệ bẩm báo: “Hai bộ hài cốt này đều là của Kim Tiên, hơn nữa trên xương còn lưu lại tàn tích khí tức công pháp của Gia Cát thế gia, chúng thuộc hạ cũng đã tìm thấy di vật của đại tiểu thư và tứ công tử.”
“Sử dụng Tầm Tiên Bảo Kính có thấy được hình ảnh kẻ đã giết chúng không?” Gia Cát Thiên Thông truy vấn.
“Bẩm gia chủ, kẻ giết đại tiểu thư và tứ công tử dường như có khả năng lẩn tránh thiên cơ. Phẩm giai của Tầm Tiên Bảo Kính không đủ nên không soi ra được hình dáng của hắn. Tuy nhiên, thuộc hạ đã tìm thấy một thứ kỳ lạ tại hiện trường.”
Hắc y ám vệ dứt lời liền lật mở những thứ đặt dưới tấm vải trắng. Mọi người nhìn vào, thấy đó là một đoạn dây mây màu huyết sắc.
Đứng phía sau đám người, Gia Cát Thần vừa thấy đoạn dây mây màu huyết sắc liền biến sắc, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.
“Đại tỷ và tứ ca thật sự đã đi chặn giết A Lương sao?” Gia Cát Thần thầm nghĩ trong lòng.
Gia Cát Thiên Thông nhìn đoạn dây mây, hỏi: “Đây là vật gì?”
Hắc y ám vệ thưa: “Bẩm gia chủ, vật này chính là thứ đã lấy mạng đại tiểu thư và tứ công tử. Nó dường như có sinh mạng, lúc mới phát hiện vẫn còn dấu vết nhúc nhích, thậm chí có một số đoạn còn chui vào lòng đất, thuộc hạ chỉ mang về được những mảnh đã chết này.”
Gia Cát Thiên Thông nhìn về phía một vị tộc lão tóc trắng xóa đang ngồi, hỏi: “Thái tổ gia, ngài có nhận ra đây là vật gì không?”
Vị tộc lão tóc trắng tiến lên xem xét. Ông ta cầm đoạn dây mây lên suy nghĩ, vừa mới rót tiên khí vào thì đoạn dây mây trong tay lập tức quặn mình nhúc nhích, khiến ông ta kinh hãi ném ngay xuống đất.
Đoạn dây mây sức sống càng lúc càng mạnh, nó bật nảy lên định chui vào người một đệ tử trẻ tuổi gần đó thì bị hắc y ám vệ nhanh tay chộp lấy. Tiên hỏa trong lòng bàn tay bùng lên, đoạn dây mây giãy dụa một hồi rồi cuối cùng bị đốt thành tro bụi.
Vị tộc lão mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy nói: “Đây là vu cổ chi thuật, một loại tà pháp truyền tới từ Vu Thần Đại Lục!”
“Vu Thần Đại Lục?” Mọi người đều kinh ngạc không hiểu.
Gia Cát Thiên Thông nói: “Vu Thần là một trong ba ngàn thần minh của ba ngàn đại lục. Vu Thần Đại Lục vô cùng xa xôi, cách Nguyên Ương Đại Lục chúng ta hàng chục đại lục khác. Kẻ này có thù oán gì với Gia Cát gia ta mà lại nhẫn tâm giết hại con cái ta?”
Tộc lão tóc trắng nhận định: “Hẳn là do một vị truyền nhân của Vu Thần gây ra.”
“Truyền nhân của Vu Thần?” Gia Cát Thiên Thông nhíu mày. “Đại thọ nghìn tuổi của ta vừa qua, một đôi nhi nữ đã bị sát hại. Kẻ này có ân oán gì lớn với Gia Cát gia sao? Chẳng lẽ là người của thế gia tông môn nào đó đến chúc thọ đã ra tay?”
Lúc này Gia Cát Thanh lên tiếng: “Dù có ân oán với Gia Cát thế gia, họ cũng không thể dễ dàng giết chết đại tỷ và tứ đệ như vậy được.”
“Có khi nào là tên Khương Lương kia không?” Gia Cát Ngọc bỗng nhiên nói. “Khương Lương vừa mới náo loạn với đại tỷ một ngày trước đó.”
“Khương Lương chỉ mới ở Tiên Nhân cảnh, đệ nghĩ gì vậy? Dù hắn có tu luyện vu cổ tà công cũng không thể giết được đại tỷ và tứ đệ. Hai cao thủ Kim Tiên cảnh của Gia Cát thế gia chúng ta, nếu không phải Đại La Kim Tiên thì không ai địch nổi.” Gia Cát Thanh bác bỏ.
“Thế nhưng, tại sao đại tỷ và tứ ca lại đi đến nơi xa xôi như vậy?” Một thanh niên hỏi.
“Đúng thế, đó cũng là điều ta không hiểu nổi. Đại tỷ và tứ ca cùng lúc xuất động, chẳng lẽ có ai đó đã dẫn dụ họ đến đó?” Một người khác đặt nghi vấn.
Mọi người bàn tán xôn xao, Gia Cát Thiên Thông chỉ cảm thấy lồng ngực thắt lại, khí huyết uất ức không thông, liền phun ra một ngụm máu tươi.
“Phụ thân, xin người bảo trọng thân thể!”
Gia Cát Thiên Thông thấy trời đất quay cuồng, đầu óc ong ong. Lão được dìu ngồi liệt trên ghế cao, cho đến khi Tề Hoàn U Khương đến bên cạnh, lão mới dần tỉnh táo lại.
Gia Cát Thiên Thông nghiến răng nói: “Y Y và Kiết Nhi không thể chết oan uổng như thế. Nhất định phải tra cho ra ngọn ngành, tìm bằng được hung thủ là ai, ta muốn tru di toàn tộc của hắn!”
“Gia chủ yên tâm, chúng ta nhất định sẽ tìm ra hung thủ.” Tề Hoàn U Khương an ủi.
Tối hôm đó, Gia Cát Y Y và Gia Cát Kiết được an táng trong mộ tổ của Gia Cát thế gia. Gia Cát Thần tham dự tang lễ xong thì quay về gia trang, thấy mẫu thân đã ngủ nên không quấy rầy mà nằm nghỉ ở gian phòng nhỏ bên cạnh rồi thiếp đi.
“Một bên là đại tỷ và tứ ca, một bên là A Lương. A Lương vì giúp ta xuất đầu mới làm vậy. Bí mật này ta phải giữ kín trong lòng mãi mãi.” Gia Cát Thần lẩm bẩm, nhìn ánh đèn rực rỡ ngoài cửa sổ. “Mấy ngày nữa là phải lên đường cùng đại ca đến Hư Thiên Điện rồi, xem ra lần này ta phải nỗ lực tu hành, sớm ngày đạt tới Kim Tiên cảnh. Chỉ có đạt tới Kim Tiên cảnh mới không bị coi thường, phụ thân mới coi trọng ta.”
Gia Cát Thần trằn trọc mãi mới ngủ say được khi trời gần sáng. Trong cơn mơ màng, hắn nghe thấy tiếng động ồn ào, vội vàng bật dậy khỏi giường. Chỉ nghe thấy từ phía sau bức tường cao truyền đến tiếng kêu gào như lợn bị chọc tiết.
“Mau báo cho mẫu thân tới cứu ta, ta bị người khác ám toán!” Giọng nói thê lương, đau đớn truyền lại.
“Tam ca?” Gia Cát Thần nghi hoặc thốt lên.