Chương 915: Oan gia
“Ta sai rồi, Khương lão ca.” Ta vội vàng xuống nước.
“Ừ.” Khương Thiên Khách gật đầu, vẻ mặt hơi chút thỏa mãn: “Thế còn tạm được, trẻ nhỏ dễ dạy. Mà này, sau này cứ gọi ta là lão ca là được, đừng có mở miệng một tiếng đại gia, ta là đại gia của ai cơ chứ?”
“Vâng, lão ca.” Ta thuận ý đáp.
“Còn nữa nhé.” Khương Thiên Khách nhắc nhở: “Động phủ này của ngươi, rồi thì sơn thủy hoa cỏ ở đây, từng ngọn cây tấc đất đều là của ta, kể cả cái suối nước nóng này cũng là của ta nốt. Đại gia nó chứ, ta sống 2000 tuổi chưa từng chịu cái cục tức này bao giờ, đừng có ép ta phải lộ thân phận, ta lại chẳng trị được ngươi chắc!”
“Lão ca giáo huấn chí phải.” Ta tỏ vẻ chịu thua.
“Thế ván cờ tới, có thể nhường ta một chút không?” Khương Thiên Khách mặt già không biết ngượng hỏi: “Ý ta là, ngươi phải nhường sao cho ra vẻ căng thẳng kịch tính ấy, chứ đừng có kiểu nhường như đang đi dạo. Chỉ cần để ta thắng một ván, ta sẽ dắt ngươi đi tham gia hành hương.”
“Ta không muốn đi.” Ta từ chối thẳng thừng.
Khương Thiên Khách hít sâu một hơi: “Ngươi có biết bao nhiêu tài tuấn thiên hạ mơ ước được đi hành hương, diện kiến thần minh không? Ngay cả Tam Âm Giáo ta, người đủ tư cách bước vào Thần Điện cũng không quá mười kẻ. Ngươi – một tên Tiên Nhân cảnh nhãi nhép, hai mươi năm tu vi không tăng một tấc – mà lại dám từ chối ta?”
Ta thản nhiên: “Nhưng ta không thấy đi hành hương thì có lợi lộc gì cho ta cả.”
“Đương nhiên là để mở mang tầm mắt rồi!” Khương Thiên Khách nói xong liền nhìn quanh quất, ra vẻ lén lút: “Nói nhỏ cho ngươi biết, ngày hôm đó sẽ có đại sự xảy ra, có kịch hay để xem đấy.”
“Kịch hay gì?”
“Cái đó ta không nói được.” Khương Thiên Khách lấp lửng: “Ta chỉ có thể nói đó là chuyện kinh thiên động địa, ngươi mà không đi thì hối hận cả đời.”
“Liệu có nguy hiểm không?” Ta hỏi.
“Không nguy hiểm thì ta dắt ngươi đi làm cái gì…”
“Hả?”
“Ý ta là, không nguy hiểm thì sao mà đặc sắc được! Có ta ở đây ngươi sợ cái gì? Lão ca với ngươi là bạn vong niên, bao nhiêu năm mới gặp được một ‘đóa hoa lạ’ như ngươi, ta thèm gạt ngươi chắc?” Khương Thiên Khách hùng hồn.
“Thế thì đi vậy.” Ta gật đầu.
“Thế mới đúng chứ.” Khương Thiên Khách đắc ý: “Chốt thế nhé. Hôm nay tới đây thôi, mai ta lại tới. Từ mai ta sẽ tuyên bố chính thức trở về Tam Âm Giáo. À, còn nữa, nói lại một câu ‘ta sai rồi’ nghe xem nào.”
Ta đáp: “Ta sai rồi.”
Khương Thiên Khách cười hắc hắc, chắp tay sau lưng ra vẻ bề trên: “Ta đại nhân đại lượng, tha thứ cho ngươi đấy.”
Khương Thiên Khách vừa đi, ta thở phào một cái. Định quay vào động nghỉ ngơi thì một bóng xám bước ra từ mây mù.
“Bái kiến Giáo chủ.” Bệnh Thư Sinh cung kính hành lễ.
“Lão Bệnh, việc ta giao sao rồi?”
“Bẩm Giáo chủ, Táng Tiên Hoa vẫn chưa mua được.”
“Hử? Thiếu tiền sao?”
“Dạ không, là bị người ta nẫng tay trên mua sạch rồi.” Bệnh Thư Sinh giải thích: “Vạn Trùng Cốc ở Ngự Linh Châu đã gom sạch toàn bộ Táng Tiên Hoa mới hái năm nay trên thị trường của mấy châu lân cận.”
Ta nhíu mày: “Vạn Trùng Cốc nằm ở biên cảnh Nguyên Ương đại lục, giáp với Ngũ Hành đại lục, dược liệu vốn phong phú, sao đột nhiên lại đi gom loại độc dược đắt đỏ này?”
Bệnh Thư Sinh báo cáo: “Nghe đồn Vạn Trùng Cốc mới bắt được một con Cực Nhạc Ngô Công ngũ giai cực độc. Nó hung hãn đến mức chỉ trong ba ngày đã ăn thịt sạch ba đại kỳ trùng của cốc. Nhưng quan trọng hơn, thuộc hạ tra được Vạn Trùng Cốc vừa được Ngự Thú Tiên Tông tặng cho một con thiềm thừ (cóc) có khả năng con rết kia chỉ là mồi để nuôi con cóc đó.”
“Nuôi cóc bằng rết ngũ giai?” Ta hít một hơi lạnh: “Hóa ra là luyện cổ, bọn chúng đang muốn tạo ra Ngũ Độc Trùng Vương. Hèn gì cần nhiều Táng Tiên Hoa đến vậy.”
Bệnh Thư Sinh nói tiếp: “Vạn Trùng Cốc có một đệ tử tên Bàng Lưu đang ở Tam Âm Giáo ta, xếp hạng sáu trong bảng Top 100. Năm xưa chính hắn đã đâm chọc khiến Nam Thiên Liên Thành đánh trọng thương Vương Lư. Hiện tại Bàng Lưu đã rời giáo trở về Vạn Trùng Cốc để tranh quyền sở hữu Trùng Vương.”
“Thì ra là tên nhãi đó.” Ta gật đầu: “Vạn Trùng Cốc thực lực thế nào?”
“Xếp hạng 5 ở Ngự Linh Châu. Cốc chủ mới chạm mức Kim Tiên cảnh.”
Ta khoát tay: “Ta hiểu rồi. Chuyện Táng Tiên Hoa ta sẽ đích thân đi một chuyến. Ngươi lui xuống nghỉ đi.”
Nửa đêm, Vương Lư đang nằm trong nhà gỗ trước động, ngủ gà ngủ gật.
Trong cơn mơ màng, con Thôn Thiên Cáp Mô (Cóc nuốt trời) nhảy đến bên tai hắn, há to miệng phát ra tiếng kêu “hắc hắc” quái dị. Vương Lư giật mình tỉnh giấc, nhìn quanh không thấy ai lại nằm xuống. Vừa thiu thiu ngủ lại, con cóc lại đẩy cửa nhảy vào, ghé sát gối kêu “hắc hắc”.
Vương Lư bật dậy, lùng sục gầm giường xà nhà nhưng vẫn không thấy gì. Hắn ngó ra cửa sổ, thấy con cóc đang ngồi chễm chệ bên vách đá phập phồng hai má. Hắn rón rén đi vòng ra sau, tung một cước đá bay con cóc xuống vực sâu.
Hắn cười đắc ý, quay lại giường ngủ tiếp. Nhưng chỉ lát sau, tiếng kêu quái đản lại vang lên. Hắn đứng trước gương, nhìn đôi mắt thâm quầng vì ba ngày mất ngủ của mình mà lẩm bẩm: “Chắc mình nghe nhầm… phải ngủ một tí mới được.”
Tiếng ngáy vừa vang lên, cửa phòng lại từ từ mở ra. Lần này Vương Lư đã thủ sẵn cây gậy sắt, trợn mắt nhìn con cóc đang đứng đó với vẻ mặt “ngây thơ vô số tội”.
“Cô oa…”
“Ngươi đi chết đi!”
Vương Lư vung gậy nện xuống. Con cóc nhanh như chớp né được, cây gậy đập trúng sàn nhà rồi nảy ngược lại trúng ngay giữa trán Vương Lư. Hắn lăn ra bất tỉnh, ngủ ngay lập tức.