Chương 869: Thiên giới
Mười Hai Lôi Kiếp hủy thiên diệt địa, ta dốc hết toàn lực chống cự, khai mở tiềm năng, hủy diệt và trọng sinh trong lôi đình màu đen.
Bóng tối rút đi, ánh trời chiếu đến.
Thân thể ta nhẹ nhàng, như chiếc lá khô, cũng như một đóa hoa, bay về phía ánh sáng. Ta quay đầu lại nhìn mảnh đất cố thổ sớm đã nghiền nát, rồi đạp vào hành trình phía trước.
Xuyên qua Tinh Không, vượt qua tinh hải, ta đi theo sự chỉ dẫn của chút ánh sáng mà đến cửa vào phi thăng Thiên Giới. Cửa vào Thiên Giới có tổng cộng 3000 lớp cửa. Ta đang do dự thì nhìn thấy một luồng tiên khí mơ hồ trôi nổi, liền nhớ tới lời Vô Cực Cung Chủ trước khi đi, vì vậy liền men theo luồng tiên khí này bay đi.
Không biết qua bao lâu, xuyên qua một hành lang ánh sáng trắng đẹp mắt, ta xuất hiện ở một nơi hoàn toàn mới. Bốn phía rừng rậm trải rộng, có chút nóng bức, cách đó không xa có một con sông nhỏ róc rách chảy.
Ta chỉ cảm thấy khát nước khó nhịn, thân thể mệt mỏi, thậm chí cảm ứng không tới sự tồn tại của thân thể, chỉ là vừa khát vừa khốn.
“Là tiên căn bị Mười Hai Thiên Kiếp hủy diệt ư, tại sao lại mệt mỏi như vậy?” Trong lòng ta thầm nghĩ. “Nơi đây rốt cuộc có phải Nguyên Ương Đại Lục của Thiên Giới không? Ta bị làm sao vậy? Người khác Độ Kiếp đều được tiên khí vờn quanh, nơi đây tiên khí rất sung túc, nhưng tiên khí của ta đâu?”
Ta vừa nghĩ vừa chuyển hướng dòng sông cách đó không xa, nhưng đúng lúc này, một tiếng gầm nhẹ truyền đến từ phía sau ta. Ta đột nhiên quay người, đã thấy một đầu hung thú cực lớn xuất hiện sau lưng ta.
Hung thú mặt người thân hổ, sau lưng ba cái đuôi đong đưa, thân thể quái dị, thân hình cao lớn, thậm chí còn cao lớn hơn thân hình Tiểu Thất. Ta giơ tay lên, phát ra tiếng thú ngữ trong miệng tỏ vẻ hữu hảo, nhưng hung thú không hề lĩnh tình, há cái miệng lớn dính máu ra cắn về phía ta.
Ta vừa định xoay người né tránh, nhưng đúng lúc này, một mũi tên màu đen khắc đầy tiên phù cổ xưa đột nhiên xẹt qua đỉnh đầu ta, đột nhiên bắn thủng đầu lâu hung thú, từ miệng khổng lồ hung thú bắn vào rồi thoát ra sau gáy.
Tiên phù nấu chảy ra khói trắng, một đám người bôn tập mà đến.
“Tam Vĩ Lục Ngô chết rồi, Tam Vĩ Lục Ngô bị tộc trưởng bắn chết rồi!” Một thanh niên mặc da thú hưng phấn hô lớn.
Thanh niên vừa dứt lời, một đám người đuổi theo từ sâu trong rừng nhiệt đới, mỗi người cầm binh khí trong tay, còn người cầm đầu là một nam tử thân hình cao lớn. Nam tử cũng mặc da thú, gân cốt to lớn, trên lưng cõng một cây đại cung bằng sắt.
“Lão nhân gia ngài không sao chứ?” Nam tử nhìn về phía ta hỏi.
“Lão nhân gia?” Ta nghi hoặc tự nói, nhìn về phía bàn tay mình. Lúc này ta mới phát hiện trên bàn tay da lão gầy còm, ngay cả sức lực nắm tay cũng không có.
“Lão nhân gia, vừa rồi may mắn nhờ có ngài hấp dẫn con Tam Vĩ Lục Ngô này, con hung thú này tốc độ quá nhanh. Gần đây mấy tháng nó đột nhiên qua lại trong rừng rậm gần đây, khiến mấy thôn phụ cận biến mất hơn mười miệng ăn. Ta mấy lần săn giết nó đều bị nó cảnh giác đào thoát, lần này cuối cùng đã đắc thủ. Ngài là thôn nào, ta để tộc nhân tiễn ngài về thôn.” Nam tử nói.
“Không cần.” Ta vừa nói vừa đứng dậy đi về phía sâu trong rừng nhiệt đới.
“Lão gia nhân chậm đã.” Nam tử gọi lại ta, nói: “Nơi đây đã là sâu nhất trong rừng rậm rồi, xa hơn vào trong chính là Vô Cấu Hải. Nơi đó là cấm khu đại lục, rất nguy hiểm, không có ai tới gần có thể sống sót đi ra, ngay cả Tu Tiên Giả cũng không dám tới gần, huống chi là người không có tu vi như ngài.”
“Đa tạ nhắc nhở.”
Ta liếc nhìn nam tử, rồi lại nhìn thanh mũi tên màu đen bắn chết Tam Vĩ Lục Ngô. Tiên phù phía trên ẩn chứa một loại sát khí tiên cương phá hư nào đó, bảo sao phàm nhân Thiên Giới có được phương pháp có thể săn giết người tu hành.
“Ai, mặc kệ lão nhân này đi. Năm nay thu hoạch kém như vậy, tám phần cũng là không sống nổi nữa, lại không muốn liên lụy con cái trong nhà nên mới tiến về Vô Cấu Hải tự vận.” Một lão nhân mặc da thú nói.
“Năm nay tộc trưởng chúng ta nhất định sẽ được tiên môn tuyển chọn. Chỉ cần tộc trưởng được tuyển chọn, thôn chúng ta cũng không cần mỗi năm bày đồ cúng nữa, còn có thể được tiên môn ban thưởng. Lương thực chúng ta còn không đủ ăn, lấy đâu ra lương thực dư để bày đồ cúng.”
“Mau đừng nói nữa. Tam Vĩ Lục Ngô thế nhưng là hung thú tu luyện ra yêu đan. Con súc sinh này đủ tộc nhân ăn một thời gian ngắn, yêu đan còn có thể bày đồ cúng cho tiên môn đổi một ít lương thực.”
Mọi người bảy mồm tám lưỡi bàn luận, còn ta thì tiếp tục đi về phía sâu nhất trong rừng rậm.
“Mười Hai Thiên Kiếp không hổ là thiên phạt lấy mục đích gạt bỏ. Chỉ tiếc ta, Từ Lương, không chết.” Ta hung hăng nói.
Không lâu sau, ta đi tới bờ biển, nhìn qua hình ảnh phản chiếu trong nước, đúng là bộ dáng một lão giả trăm tuổi.
Cảnh sắc bốn phía một mảnh mờ nhạt. Ta nhìn thấy một kết giới lờ mờ ở biên giới vùng biển, phía trên tiên văn lưu chuyển, có thể chống ngự cường địch, nhưng bàn tay ta nâng lên lại dễ dàng thăm dò vào.
Ta đi vào Vô Cấu Hải, nước biển lạnh buốt thấu xương. Ta theo cảm giác bơi về hướng hải đảo, trọn vẹn bơi đến nửa đêm mới vừa tới biên giới hòn đảo.
Trên hải đảo, một đầu hung thú cực lớn nằm sấp quanh một vũng nước ao. Cái đuôi cực lớn vờn quanh nửa hòn đảo. Đầu lâu nó rộng lớn mà giống người, thân hổ dài chừng trăm trượng. Chín cái đuôi lớn quanh quẩn trên hòn đảo giăng khắp nơi, đúng là Cửu Vĩ Lục Ngô.
Ta nín thở bước lên hải đảo, phát hiện ở biên giới hải đảo có một chiếc thuyền gỗ cũ nát. Không dám nghĩ nhiều, ta đi đến trên hải đảo, quả nhiên trông thấy một vũng nước ao tiên khí dạt dào.
Nước ao thánh khiết như mỡ dê ngọc, mà trên mặt ao nổi lơ lửng một hồ liên hoa.
“Nhiều Tạo Hóa Thanh Liên như vậy.” Trong lòng ta thầm nghĩ.
Thể thành thục của Tạo Hóa Thanh Liên chính là Thập Nhị Phẩm Đài Sen, cần một vạn hai ngàn năm mới có thể thành thục một lần. Mà ở hồ nước trong ao hôm nay, chỉ có một đóa Tạo Hóa Thanh Liên ở vị trí trung tâm là lớn nhất, đặc biệt nhất, toàn thân màu vàng kim óng ánh, bên trong bao hàm mười hai hạt sen, mười hai cánh hoa múi vây quanh đài sen.
Ta nhẹ nhàng xuống nước bơi về phía đóa Thập Nhị Phẩm Đài Sen này, hái đài sen xong vội vàng phản hồi, xuôi theo đảo mà xuống, cưỡi thuyền gỗ trên bờ biển rời đi. Ta chèo mái chèo nhanh chóng đi theo con đường lúc đến. Cảnh đêm mông lung, dần dần sinh sương mù. Ta ngồi ngay ngắn trên chiếc thuyền nhỏ theo sóng biển chạy, hái xuống một hạt sen của Tạo Hóa Thanh Liên cho vào miệng, nuốt xuống cả lưng.
Trong khoảnh khắc đó, miệng lưỡi sinh tân, một cổ Tiên Nguyên tinh thuần bàng bạc vô cùng tản ra, trùng kích kinh mạch, thoải mái huyết cốt.
“Là Tiên Nguyên tiên thiên, không cần luyện hóa có thể cho ta sở dụng.” Trong lòng ta kinh hỉ vô cùng nói.
Chỉ một hạt sen của Thập Nhị Phẩm Đài Sen này đã có dược lực cường đại hơn cả gốc Tạo Hóa Thanh Liên ở hạ giới!
Khí Thế Giới của ta dưới sự tẩm bổ của Tiên Nguyên tiên thiên của Thập Nhị Phẩm Đài Sen nhanh chóng phục sinh. Lúc này Bảo Bình Khí dưới sự đốt hủy của Mười Hai Thiên Kiếp đã biến mất không thấy, thay vào đó là vùng đất khô cằn mênh mông.
Tiên Nguyên tiên thiên rót vào, phủ kín một tầng Tiên Nguyên mỏng manh trong Khí Thế Giới. Tiên Thiên Nhất Khí của ta chậm rãi bơi ra, chạy theo kinh mạch của ta, chữa trị cơ thể già yếu mà tổn hại.
Hạt sen Thập Nhị Phẩm Đài Sen đầu tiên rất nhanh tiêu hao hết. Vì vậy ta nhanh chóng lấy hạt sen thứ hai ra nuốt. Nó ngọt thấm người, Tiên Nguyên đặc như thác nước, liên tục không ngừng tẩy trừ quán thông tâm mạch, cọ rửa sự ứ chắn của thân thể rách nát.
Lỗ chân lông tứ chi bách hài mở ra, liên kết với tiên khí Thiên Giới. Rất nhanh tiên khí ngoại giới dũng mãnh vào thân thể, bổ dưỡng nguyên dương, công lực của ta cũng đang chậm rãi khôi phục.