Chương 863: Huyết chiến Tiên Vương
Vô Cực Cung chủ kinh ngạc, giữa sự kinh ngạc, lông mày hơi nhếch lên, dường như muốn bật cười.
“Ngươi, rất nghiêm túc sao?”
“Ngươi cảm thấy ta giống như đang đùa giỡn ngươi sao?” Ta hỏi ngược lại.
Vô Cực Cung chủ nói: “Tốt, tốt, tốt, mấy ngàn năm nay, ta tại Nguyên Ương Đại Lục đã quen với việc được người ta lấy lòng, quen với việc chứng kiến người khác sợ hãi rụt rè trước mặt ta. Đột nhiên gặp một người không hề để ta vào mắt, không những không giận, mà lại còn có một chút hưng phấn. Ta chợt nhớ đến chính mình khi còn bé, khi ấy quả thật vô ưu vô lo. Nếu không phải ngươi gây ra họa hẳn phải chết, ta thậm chí muốn tặng Vô Cực Pháp Lệnh cho ngươi. Tương lai ngươi Độ Kiếp thành công cũng có thể đến Vô Cực Cung của ta cùng ta trêu chọc vài câu. Chỉ tiếc, Cửu Thiên Lôi Kiếp là Thiên Kiếp cao nhất của hạ giới, vượt qua cái này, sẽ bị Thiên Đạo trực tiếp xóa bỏ, huống chi ngươi là thập nhị tiên căn, sống không lâu. Ngươi nói ngươi, con sâu cái kiến này, quả nhiên là tu luyện bừa bãi. Ta nghe nói, ngươi còn dám rình xem Hư Thiên Điện, đem thần thức quét lên mặt Hư Thiên Điện chủ, Hư Thiên Điện chủ cũng không dễ nói chuyện như ta đâu. Ngươi nói ngươi, ai, ta cũng không biết nói ngươi cái gì tốt.”
“Nói xong chưa?” Ta sắc mặt nghiêm túc nói.
“Nói xong rồi, ta lại muốn nhìn ngươi lấy cái gì để đối phó ta. Ngàn vạn đừng như một tôm tép nhãi nhép, bằng không thì ta sẽ cười chết ngươi mất.” Vô Cực Cung chủ vẻ mặt thanh thản nói.
Ta chậm rãi giơ tay lên, xuyên qua khe hở nhìn về phía Vô Cực Cung chủ. Vô Cực Cung chủ đồng dạng nhìn về phía ta. Khe hở của ta khép lại ngay lập tức, cả người biến mất không thấy gì nữa, kể cả khí tức cũng tan biến vô tung.
“Chạy?”
Vô Cực Cung chủ kinh ngạc, một giây sau bỗng nhiên phát giác không ổn. Ngẩng đầu liền trông thấy chư thiên tinh vân biến ảo, vân sóng biến hóa kỳ lạ, vạn đạo chi khí hóa thành một cái cự chỉ chống trời từ trên trời giáng xuống.
Vô Cực Cung chủ nhìn lên trời, khóe mắt hơi nhảy. Đã thấy cái cự chỉ chống trời kia mặc dù cách mặt đất vạn trượng, nhưng ẩn ẩn có một luồng áp lực hạ xuống, trong lòng dâng lên cảm giác không lành.
“Giả vờ giả vịt, trước mặt bổn tọa thi triển Pháp Thiên Tượng Địa Thông Thiên thuật pháp, chỉ có cái vẻ bề ngoài mà thôi.” Vô Cực Cung chủ khẽ nói.
Nhưng mà Vô Cực Cung chủ vừa dứt lời, chỉ cảm thấy một luồng áp lực siêu cường đập vào mặt hạ xuống như nước, chỉ thấy tóc dài hắn múa may, da thịt trên mặt run rẩy, mà đại địa dưới chân thì từng khúc đứt gãy!
Vô Cực Cung chủ giơ ngón tay lên cao, một đạo kết giới mắt thường khó thấy tỏa ra!
Oanh!
Một tiếng vang thật lớn, lấy Vô Cực Cung chủ làm trung tâm, phạm vi ngàn trượng đất đai đột nhiên lún xuống!
Vô Cực Cung chủ hai chân lún xuống dưới đất, vẻ mặt bình thản biến mất, ánh mắt liếc xéo nhìn về phía xa xa, nhìn về phía ta đang thi triển phép thuật.
Ta đứng lơ lửng giữa không, lòng bàn tay trái nâng lên một tiểu bí cảnh, ngón trỏ tay phải đặt tại phía trên bí cảnh, chậm rãi đâm vào trong bí cảnh. Trong bí cảnh đang phản chiếu hình dáng Vô Cực Cung chủ.
Dưới ngón tay ấn xuống, thiên địa băng liệt, thiên nộ cảnh bỗng nhiên bị áp súc, dường như có vết nứt vỡ hiện ra.
Vô Cực Cung chủ chỉ cảm thấy toàn thân chịu đựng sức lực lớn, tiên lưu bên ngoài thân như là thủy tinh bị bạo phá, hắn gầm lên giận dữ. Năm ngón tay đột nhiên phóng đại đánh nứt vỡ cự trụ chống trời, đánh vỡ thiên nộ cảnh bay về phía ta.
Ngón tay ta cong rồi lại nhanh chóng phục hồi như cũ. Nhìn qua Vô Cực Cung chủ bay tới phía ta, tay phải xẹt qua lòng bàn tay trái, một đạo Thông Thiên đại thủ ấn chấn lui Vô Cực Cung chủ đang bay tới.
Vô Cực Cung chủ xoay người đứng lên, phủi phủi bụi trên người nói: “Ngươi cho rằng chỉ bằng thủ đoạn phàm nhân của ngươi cũng có thể giết ta sao?”
“Ta chưa nói muốn giết ngươi.”
Ta lạnh giọng nói xong, năm ngón tay tay phải lần nữa nâng lên. Trong khoảnh khắc bốn phương tám hướng vọt tới vô cùng vô tận Vô Hận Yêu Đằng. Vô Hận Yêu Đằng che phủ chư thiên, như hàng tỷ con trường xà màu đen phóng tới Vô Cực Cung chủ. Vô Cực Cung chủ vung tay áo chặt đứt Vô Hận Yêu Đằng đang tới gần. Vô Hận Yêu Đằng đứt gãy lăn lộn trên mặt đất, như là đuôi thạch sùng đứt đoạn, rất nhanh tái sinh dây leo mới, có ý thức bình thường phóng tới Vô Cực Cung chủ.
Lông mày Vô Cực Cung chủ cau lại, đầu ngón tay đốt lửa. Một đóa ngọn lửa rơi xuống đất, đại hỏa ầm ầm bùng lên. Nhưng mà hỏa diễm lại bị Vô Hận Yêu Đằng hút chửng bình thường nuốt chửng tiêu diệt.
Vô Cực Cung chủ kinh ngạc, bay lùi về phía sau. Đồng thời trong miệng niệm chú nói: “Vô Cực Tiên Hỏa!”
Tiên lồng sưởi khổng lồ mà lại nóng rực bao trùm Vô Cực Cung chủ. Vô Hận Yêu Đằng tới gần liền hóa thành tro bụi. Nhưng mà Vô Hận Yêu Đằng dù là thiêu thân lao đầu vào lửa cũng liên tục không ngừng xông kích Vô Cực Cung chủ. Vô Cực Cung chủ nhìn về phía ta đang thi triển phép thuật thì đột nhiên vọt tới.
Ta giơ lên ngón giữa, hàng rào hình thành từ Vô Hận Yêu Đằng ngăn cách Vô Cực Cung chủ. Vô Hận Yêu Đằng bốn phương tám hướng bao trùm Vô Cực Cung chủ. Vô Hận Yêu Đằng xuyên thẳng qua, phát ra tiếng cắn xé điên cuồng.
Ầm ầm một tiếng nổ lớn, mảng lớn mảng lớn Vô Hận Yêu Đằng nổ tung. Vô Cực Cung chủ từ trung tâm yêu đằng lao ra, bay thẳng Thiên Vũ.
Phía trên Thiên Vũ, vạn đạo dấu tay của ta từ trên trời giáng xuống. Vô Cực Cung chủ cùng ta chạm nhau một chưởng. Vô cực tiên khí bàng bạc vô cùng dốc toàn bộ lực lượng, thiên địa chi khí chảy ngược, phá nát Vô Hận Yêu Đằng chung quanh đồng thời cũng đánh gãy vạn đạo dấu tay của ta.
“Bổn tọa không lâu trước đó còn kỳ quái cái tinh cầu này làm sao khắp nơi đều quấn quanh lấy một loại thảm thực vật kỳ quái, thì ra là yêu vật ngươi nuôi dưỡng.” Vô Cực Cung chủ nói.
Ta cũng không lên tiếng, tiếp tục khống chế Vô Hận Yêu Đằng tập kích Vô Cực Cung chủ. Cùng lúc đó, huyết dịch chảy ra từ Vô Hận Yêu Đằng đứt gãy, cùng huyết dịch người bị chấn giết ở Bất Dạ Thành bay lên giao hội, ngự trị sau lưng ta.
Ta đưa tay dẫn động bí quyết, Vô Hận Yêu Đằng lần nữa đột ngột từ mặt đất mọc lên, điên cuồng tập sát Vô Cực Cung chủ. Vô Cực Cung chủ có chút tức giận, tay phải bấm niệm pháp quyết khẽ nói: “Vô Cực Thiên Dẫn!”
Vô Cực Cung chủ chờ đợi một lát, đã thấy mọi nơi im ắng.
“Không xong, cái giới này có sự áp chế quá lớn đối với bổn tọa, cảnh giới bị cưỡng ép xuống đến cùng con sâu cái kiến một cấp bậc. Đến cả cấm thuật của Vô Cực Cung cũng mất đi hiệu lực.”
Vô Cực Cung chủ hung ác vừa nói, vội vàng né tránh Vô Hận Yêu Đằng tập sát. Ngự khí phi hành, lập tức Vô Hận Yêu Đằng từ không trung đánh úp lại. Ngón tay hắn tiên khí đốt lửa, một chưởng thiêu Vô Hận Yêu Đằng thành tro bụi.
Vô Cực Cung chủ lao ra khỏi hỏa diễm, đã thấy ta hạ xuống, ánh mắt lạnh như băng, cánh tay phải nhô ra, một quyền đấm đến!
Hỗn Độn chi lực bắn ra, phảng phất cự chùy thời viễn cổ phá tan phong ấn thời gian, trừ diệt vạn vật, đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi!
Vô Cực Cung chủ bùng lên chiến ý, dùng chưởng đối với quyền. Âm thanh cốt gãy cân gãy truyền ra, hổ khẩu Vô Cực Cung chủ xé rách, một đầu đâm vào dưới mặt đất.
Mặt đất nhấc lên bụi vàng mười trượng cao, Vô Cực Cung chủ đột nhiên chui từ dưới đất lên mà ra. Hắn chùi vết máu nơi khóe miệng, thần sắc bất khả tư nghị.
Một giây sau, mười hai đạo cột sáng kim sắc từ phía trên khởi lên hình thành lao tù. Vô Cực Cung chủ lơ lửng chống đối. Kết giới thân cột của mười hai đạo cột sáng kim sắc thay đổi liên tục. Vô Cực Cung chủ cắn răng, tay không đánh gãy thập nhị kim tiên trận lao ra ngoài giới.
Lúc nhìn ta một lần nữa, Vô Cực Cung chủ lại càng hoảng sợ. Chỉ thấy ta một thân kim quang như là đang cháy, sau lưng bảy mươi hai cái xúc tu kim sắc điên cuồng đung đưa, thân hình lơ lửng giữa không, đứng nhìn.
Ta đột nhiên khoát tay, sức lực lớn vô cùng đánh Vô Cực Cung chủ bay ra ngoài. Vô Cực Cung chủ đụng vào sông núi. Hắn nhanh chóng bị Vô Hận Yêu Đằng công kích. Sông núi nổ tung, Vô Hận Yêu Đằng vỡ vụn trên đất. Vô Cực Cung chủ hóa thành ảnh tốc màu bạc trong nháy mắt đi vào trước người, một quyền đấm hướng mặt của ta.
Ta hơi nghiêng đầu đi, ánh mắt Vô Cực Cung chủ kinh ngạc. Biểu lộ vi diệu đó bị ta bắt gặp. Nắm đấm xẹt qua chóp mũi ta một cái chớp mắt, mu bàn tay ta đột nhiên dùng sức đánh vào sau lưng hắn.
Vô Cực Cung chủ kêu rên một tiếng, một đầu đâm vào lưng núi.