Chương 846: Truyền đạo
“Ta biết.” Ta nói.
“Ngươi biết?” Từ Phán chất vấn.
“Ta hiểu biết chính xác. Mỗi lần ngươi khóc, mỗi lần ngươi cười ta cơ hồ đều ở đây. Việc ngươi bị khi dễ, sỉ nhục, bị giẫm đạp, bị chửi bới cùng vu khống lúc, ta cũng ở đó. Ta rất nhiều lần muốn ra tay giúp ngươi, thế nhưng mà ta đều nhịn được. Lời ngươi thút thít nỉ non nhỏ giọng trong đêm khuya dưới cây hoa quế, ta cũng đều nghe được rồi. Phán Phán, thống khổ cùng buồn bã tột độ sẽ kích phát lực lượng hắc ám nguyên thủy của một người. Loại lực lượng hắc ám này sẽ sinh sôi một loại lực lượng không thuộc về sinh mệnh con người. Ngươi mang trong người Nguyên Thủy Thiên Thư, nó sẽ để cho ngươi sinh ra năng lực thích ứng pháp tắc khác nhau. Ta lựa chọn đứng ngoài quan sát, không phải đơn thuần muốn ngươi nhận biết thống khổ nhân gian, mà là muốn truyền cho ngươi đạo lý chính thức của ta.” Ta nói.
“Đạo lý của ngươi?” Từ Phán nghi hoặc hỏi.
Ta gật đầu nói: “Trên đời này không thiếu thiên tài. Tiên Thiên Đạo Thai thì như thế nào, Thiên Đạo Đại Viên Mãn thì như thế nào. Một ngày nào đó sẽ bị kẻ đến sau đuổi kịp. Còn đạo ta tu luyện, là một loại pháp tắc phát triển vô hạn. Cả đời này của ta đều bị người lấy đi số mệnh, cho nên đạo tắc ta sinh ra đời trong bóng đêm chính là bất tử và cướp đoạt. Trừ ngươi ra, không có người nào có thể truyền thừa đạo lý của ta, kể cả chị ngươi. Sự phát triển của ngươi khiến ta rất hài lòng, nhưng ngươi còn chưa đủ mạnh. Gặp được cao thủ đỉnh cấp cùng cảnh giới của Thiên Giới, vẫn có lúc bại. Phán Phán, ngươi tới.”
Từ Phán nghe vậy, đi đến bên cạnh thân thể ta.
Ta nói: “Trong ba đại tiên nhân của Côn Lôn Bí Cảnh, Ngọc Tiên Nhân tên là Thủ Ngọc. Hắn có một thần kỹ tên là Tự Tại Cực Ý. Phàm nhân dùng, có thể lập tức kích phát sở hữu tất cả tiềm năng trong cơ thể, mở ra huyệt khiếu nhân thể, thiêu đốt sinh mạng mệnh nguyên, nửa nén hương thời gian sẽ hao hết mà chết. Cho dù thiên tài trong thiên tài cũng không cách nào khống chế. Ngọc Tiên Nhân sống một vạn năm, cùng Tây Vương và Huyễn Tiên Nhân ở bên cạnh hắn cũng không cách nào vận dụng loại thần kỹ này, mà cha con ta đều có tiềm năng động dùng thuật này.”
Ta vừa nói vừa giơ tay lên, lòng bàn tay đặt tại trán Từ Phán. Kim quang vạn trượng, chiếu rọi đình viện, bảy mươi hai đầu xúc tu kim sắc sau lưng ta phật động.
Ngay lập tức huyết mạch liên thông, trên mặt Từ Phán cũng nổi lên kim quang. Ngay sau đó da thịt hắn bốc lửa tróc ra, trong cơ thể phát ra tiếng nổ rung động như sấm sét. Từng đạo kinh mạch huyệt vị mở ra, khí mạch thông, cơ năng huyệt vị mở ra, ẩn huyệt hiện ra, khí huyết sôi trào, từng đạo kim quang tràn ra, cả người đều biến thành màu vàng kim, ba mươi sáu đạo xúc tu kim sắc sau lưng đong đưa như đuôi.
Thần sắc Từ Phán trở nên ngạc nhiên. Ta thu tay lại, Từ Phán thì vẻ mặt tò mò nhìn qua hai tay của mình, cảm ứng loại trạng thái siêu nhiên này.
Ta nói: “Ta đã trả lại ngũ giác giác quan thứ sáu cho ngươi rồi. Hiện tại lực cảm giác sẽ tăng lên trên phạm vi lớn, đối với mọi sự vạn vật đều đã có một loại lý giải hoàn toàn mới. Giờ phút này ta truyền cho ngươi Tự Tại Cực Ý là một loại pháp môn hướng chết mà sinh. Cho dù là tu luyện tới Thiên Đạo Đại Viên Mãn y nguyên có thể vận dụng phương pháp này để tiến vào một loại trạng thái siêu việt cực hạn. Trạng thái này, người thi thuật sẽ trở nên cực độ tự tin và lý tính, có thể vận dụng sở hữu tất cả pháp môn đã học, nhưng tác dụng phụ cũng rất lớn. Ta là tu luyện Khí Hải vô hạn, cho dù là ta cũng khó có thể thừa nhận, bởi vì đây là một loại thuật hao tổn bản nguyên. Cho nên ngoại trừ truyền cho ngươi Tự Tại Cực Ý, mười năm này ta ngày nhớ đêm mong để chế tác cho ngươi một bộ công pháp thích ứng sự cướp đoạt của ngươi, tên là 《 Nuốt Sinh Công 》. Thế nhưng mà một khi công pháp này bại lộ, ngươi nhất định sẽ bị tiên nhân Thiên Giới vây công. Cho nên bí mật của việc có được Nuốt Sinh Chi Pháp, ngươi không thể nói cho bất luận kẻ nào, dù là nữ nhân của ngươi trong tương lai cũng không được. 《 Nuốt Sinh Công 》 này so với hiệu quả thôn phệ của bào tử ký sinh của ta còn mạnh hơn. Không những có thể cướp đoạt huyết khí người khác tiếp tế bản thân, ngay cả tu vi của họ cũng có thể đều hóa thành của mình dùng. Ngươi sẽ lần lượt mở ra tiềm năng của mình, hoàn thành lột xác nguyên thủy, siêu việt phàm tục, thoát khỏi gông cùm xiềng xích của thân thể.”
“Phụ thân vì sao bỗng nhiên muốn đem loại thuật này truyền cho con?” Từ Phán hỏi.
Ta nói: “Đây chính là mục đích của việc ta lịch lãm rèn luyện ngươi. Thiên Giới so thế gian còn hiểm ác hơn. Tính tình nguyên lai của ngươi là sống không lâu. Thà bị giết, không bằng giết người.”
“Phụ thân muốn con làm như thế nào, chủ động cướp đoạt tiềm năng của tiên nhân khác sao?” Từ Phán hỏi.
“Đương nhiên không phải.” Ta lắc đầu nói. “Mục đích ta sáng chế phương pháp này ban đầu là để cho ngươi tự bảo vệ mình. Thiên Giới cùng nhân gian giống nhau là cái gánh hát rong khổng lồ. Cái gọi là kẻ thượng vị giả cũng không hơn. Không có như vậy chính nghĩa mười phần. Vô luận là Đại La Kim Tiên hay là thần Thiên Giới đều giống nhau. Người tu luyện sẽ không mấy ai có thể thanh tâm quả dục. Mạnh được yếu thua, tranh cường háo thắng. Cường giả mới có thể được đến tài nguyên xứng đáng. Ngươi phải nhịn xuống cái tâm tranh cường hiếu chiến của ngươi. Đệ nhất hay không không sao cả. Trước khi ta phi thăng Thiên Giới, ngươi phải học được ẩn tàng chính mình, khi cần thiết thì lôi đình xuất kích. Có thể còn sống mới có thể cười đến cuối cùng. Ngoại trừ những điều này, trong khoảng thời gian này ta sẽ truyền dạy cho ngươi Giải Thân Chú. Giải Thân Chú là phá hư không chi pháp học thành từ trong Lục Giáp Thiên Thư. Chỉ cần thần thức đủ mạnh, bất luận cái gì kết giới đều không thể vây khốn thân hình, thiên địa mặc ngươi ngao du.”
Từ Phán nghe vậy, hốc mắt ướt át.
Ta nói: “Ta biết những năm này ngươi chịu khổ. Để đền bù thiệt thòi và nợ nần những năm này, từ hôm nay trở đi ngươi cứ ở lại Bất Dạ Thành đi. Mỗi ngày cũng có thể tìm ta uống chút trà, thưởng chút hoa. Còn ngươi nữa, đi đón mẹ ngươi đến Bất Dạ Thành đi.”
Từ Phán mặt lộ vẻ vui mừng hỏi: “Phụ thân thật muốn đón mẫu thân đến sao, vậy hoàng chủ mẫu làm sao bây giờ?”
Ta nói: “Một tháng sau ta sẽ lần nữa mở ra Pháp Hội Phi Thăng. Đến lúc đó rất nhiều người đều Độ Kiếp phi thăng, Tố Tố mẫu thân của ngươi cũng sẽ Độ Kiếp phi thăng, kể cả chị ngươi.”
Từ Phán ngưng lông mày hỏi: “Các nàng sao nhanh vậy đã muốn Độ Kiếp phi thăng?”
Ta nói: “Người tu luyện đời ta không thể chấp nhất tại tình cảm nhi nữ. Đã lựa chọn con đường này, vậy phải đi thẳng xuống dưới. Ta vừa mới nhìn tiến độ tu vi của ngươi, đại khái tại một năm sau ngươi cũng sẽ Đại Viên Mãn Địa Tiên Cảnh. Dùng thực lực của ngươi, vượt qua Bát Hoang Lôi Kiếp không phải vấn đề lớn. Đến lúc đó ngươi cũng phi thăng Thiên Giới đi. Chuyện phi thăng nên sớm không nên muộn. Thân thể già yếu mặc dù vượt qua Thiên Kiếp, đến Thiên Giới cũng rất khó dừng chân.”
“Vậy phụ thân ngươi khi nào phi thăng?” Từ Phán hỏi.
Ta nói: “Tiên căn mười hai đoạn của ta cần có khí không phải mười năm tám năm có thể hoàn thành. Mới chỉ trước mắt, ta còn không có nắm chắc có thể vượt qua mười hai Thiên Kiếp. Ta hơi mệt chút, chuyện này sau này bàn lại. Ngươi nếu sốt ruột, tối nay cứ đi đón mẹ ngươi đến đi.”
Từ Phán nói: “Dù sao hoàng chủ mẫu còn ở nhân gian, dù sao một tháng sau nàng cũng phải phi thăng Thiên Giới. Một tháng sau sẽ đón mẹ đến cũng không muộn. Con mười năm không đi tìm mẫu thân, muốn giờ phút này trở về đi xem. Phụ thân ngài nghỉ ngơi trước.”
Ta gật đầu, vẻ mặt vui mừng nhìn xem Từ Phán rời khỏi.
Từ Phán vừa đi ra khỏi cửa sân, ta chợt nhớ tới lời dặn dò của mẫu thân lúc sắp chết, liền gọi lại Từ Phán.
“Làm sao vậy, cha?” Từ Phán ngữ khí hòa hoãn hỏi.
Ta nói: “Trời lạnh, thêm nhiều áo vào.”
Từ Phán đi rồi, khí tức trên thân ta uể oải, chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, một tay vịn tại cằm, rất nhanh thì lâm vào mê man.