Chương 823: Phán Phán cùng Đa Đa
Sơn thôn Lĩnh Nam, trong một học đường, sau khi tiếng chuông vang lên, Từ Phán thu dọn túi sách cùng một hài đồng cùng nhau về nhà.
Hài đồng nắm tay Từ Phán đi về phía trước, đi được vài dặm thì Từ Phán mở miệng nói: “Đa Đa, chúng ta có phải đi lầm đường không?”
Đứa trẻ được gọi là Đa Đa nói: “Không có, ta dẫn ngươi đi chính là một đường núi khác, lát nữa lại quay về thôn.”
“Được rồi.” Từ Phán bình thản chấp nhận. “Hôm nay ngươi lại đánh nhau với bọn chúng à?”
Đa Đa lau nước mắt nói: “Là bọn hắn đánh ta, ta đánh không lại bọn hắn, Phán Phán, những người này sao lại xấu xa như vậy, cứ bắt nạt ta hoài.”
“Bọn chúng cũng sẽ đánh ta, ta không nhìn thấy, cho nên không có cách nào hoàn thủ, chỉ có thể nhịn.” Từ Phán nói.
Đa Đa nói: “Bọn chúng xé cả sách của ta rồi.”
“Ngươi dùng sách của ta đi, dù sao ta cũng nhìn không thấy, ngoại trừ những câu thơ của Bối Bối, cũng chẳng cần dùng đến gì cả.” Từ Phán nói.
Đa Đa hỏi: “Cha mẹ ngươi không nói gì ngươi sao?”
Từ Phán lắc đầu, rất lâu cũng không nói lời nào, cho đến khi mặt trời xuống núi mới được Đa Đa dẫn trở về thôn.
Lúc ăn tối, phu nhân thấy túi sách Từ Phán trống trơn liền hỏi: “Phán Phán, sách trong túi của con đâu?”
Từ Phán nói: “Sách của Đa Đa bị những đứa trẻ hư hỏng ngoài thôn xé rách, cho nên con cho cậu ấy rồi, dù sao con cũng không nhìn thấy, con nghe tiên sinh giảng bài là được, đều đã nhớ kỹ hết.”
“Con đứa nhỏ này sao lại ngốc như vậy, đó là đồ của mình, sao có thể nói cho người khác là cho người khác ngay được?!” Người nông phu quở trách.
“Đa Đa mỗi ngày dắt con đi học tan học, sách của con cho cậu ấy xem đi, dù sao con cũng không nhìn thấy.” Từ Phán nói.
Người nông phu tức giận không chỗ phát tiết, vừa muốn chửi ầm lên lại bị phu nhân ra hiệu ngăn lại.
“Phán Phán nhà chúng ta thiện tâm, Đa Đa giúp Phán Phán, chúng ta cũng giúp Đa Đa, đó là điều nên làm.”
Sáng sớm ngày thứ hai, Đa Đa đi vào cửa nhà người nông phu, Phán Phán uống xong cháo loãng liền đeo túi sách lên cùng Đa Đa đi đến học đường ngoài thôn.
Lúc đi, phu nhân đút hai tờ tiền cho Từ Phán, kéo hắn đến một bên nói: “Phán Phán, tiên sinh nếu bảo con mua sách lại, thì chúng ta cứ mua, làm đệ tử không có sách thì không được, kẻ độc lập thì người ta ghét.”
“Con biết rồi mẹ.”
Từ Phán nhận lấy tiền, nhét vào trong túi sách, sau đó liền cùng Đa Đa đi về phía học đường.
Từ Phán quay đầu lại, vẫy tay từ biệt về phía phu nhân.
Ta đứng tại cách đó không xa, nhìn qua bộ dạng tâm cảnh bình hòa của Từ Phán, cho đến khi Từ Phán đi khuất.
Đường Nghiêu một bên nói: “A Lương, tính tình Phán Phán rất giống ngươi, con nít thì phải khóc phải ồn ào mới là con nít, đối với nó mà nói sự rèn luyện này không công bằng.”
Ta nói: “Ta đối với nó công bằng, người khác sẽ đối với nó không công bằng, ngươi cũng đã nhìn ra, con nít không nên ổn định như vậy, ta khi còn bé tuy nhiên cũng có một mặt điềm đạm nho nhã, nhưng ai chọc ta thì ta nhất định sẽ đánh trả, nó thì không giống, Noãn Noãn tu luyện ma tâm, thị sát thành tính, ta không sợ nó bị bắt nạt sỉ nhục, nhưng Phán Phán một khi đi Thiên giới, không có ta cùng Thái Thản Ma Vượn che chở, nó sống không lâu đâu.”
Ta vừa nói vừa đi theo sau lưng hai đứa trẻ thẳng tới học đường.
Suốt cả một ngày, Từ Phán ngoại trừ ngồi tại chỗ suy nghĩ, thì là ngồi ở bậc thang học đường nghe ngóng thanh âm xung quanh, mãi đến khi chạng vạng tối tan học, Từ Phán đeo túi sách lên cùng Đa Đa quay về thôn.
Trên đường, Từ Phán hỏi: “Đa Đa, sao lòng bàn tay ngươi lại đổ mồ hôi, trên đường đi cũng không nói chuyện, có tâm sự gì sao?”
“Không có việc gì.” Đa Đa nói.
Từ Phán hỏi: “Hôm nay những người kia lại kéo ngươi đến chỗ khác đánh ngươi nữa sao?”
Đa Đa gật đầu, giọng ủy khuất nói: “Bọn hắn hỏi xin tiền của ta.”
“Ai.” Từ Phán nói: “Những nơi không được Vô Hận Yêu Đằng thanh lọc, vĩnh viễn đều là kẻ yếu bị ức hiếp, chính nghĩa không cách nào mở rộng, chỉ tiếc ta đã mất đi Kim Thân, mà tư chất của ngươi lại vô pháp tu luyện, cho nên ta tạm thời cũng không biết làm thế nào giúp ngươi giải quyết phiền toái.”
Từ Phán nói xong ngừng lại, Đa Đa hỏi: “Sao không đi nữa?”
Từ Phán nói: “Vì sao ngươi lại dẫn ta đi con đường này của ngày hôm qua, con đường này so với đường chúng ta bình thường đi phải mất thêm nửa giờ.”
“Phía trước một chút là đến rồi.” Giọng Đa Đa bỗng nhiên trở nên âm lãnh, đồng thời buông tay Từ Phán ra.
Cùng lúc đó, tiếng bước chân xung quanh truyền đến, hai đứa trẻ lớn hơn tới gần.
“Từ Phán đúng không?” Một đứa trẻ lớn trong đó hỏi.
Từ Phán ngưng lông mày hỏi: “Ngươi là ai?”
Đứa trẻ lớn nói: “Nghe nói trong bọc ngươi có tiền, lấy ra cho bọn ta tiêu xài đi.”
Từ Phán che túi sách lui về sau, lại bị đứa trẻ khác một tay đoạt lấy.
Hai người lấy ra hết số tiền lớn trong túi sách, một đường đẩy Từ Phán đi về phía trước, chỉ chốc lát sau đã đi đến một chỗ đồng ruộng bên cạnh giếng cạn, đứa trẻ có vóc người cao nhất lấy ra xà beng sắt đã chuẩn bị trước đó mạnh mẽ đánh vào sau gáy Từ Phán.
Từ Phán không kịp đề phòng bị đánh ngã xuống bên cạnh giếng, miệng mũi chảy máu, cùng lúc đó, một đứa trẻ khác cũng cầm lấy xà beng sắt trong tay đập mạnh.
Từ Phán ôm đầu co rúm ở bên cạnh giếng, đứa trẻ lớn thì nhìn Đa Đa nói: “Thất thần làm gì, tới! Đập chết nó!”
Ánh mắt Đa Đa mâu thuẫn, cầm lấy tảng đá liền đánh tới đầu Từ Phán.
“Muốn chết!”
Đường Nghiêu đang quan sát cách đó không xa nổi giận, thân hình vừa động liền bị ta ngăn lại.
“A Lương, Phán Phán không có đạo khí hộ thể, sẽ bị đánh chết.” Đường Nghiêu lo lắng nói.
“Đừng vội, xem trước một chút cái Đa Đa này muốn gì, dù sao nó là người bạn đầu tiên của Phán Phán ở thế tục.” Ta nói.
Chỉ thấy Đa Đa nâng lên một khối tảng đá lớn nhắm vào đầu Từ Phán liền đập mạnh xuống dưới.
Đa Đa nện đầu Từ Phán đến nát bươm, thấy Từ Phán hoàn toàn không còn động tĩnh mới đẩy Từ Phán xuống giếng cạn.
Ba người tùy tiện xúc mấy xúc đất xuống giếng, tụ lại cùng nhau bàn bạc cho đến khi trời tối đen, cho đến khi thống nhất lời khai, giấu xà beng sắt đi mới mạnh ai nấy về nhà.
Ba người đi rồi, Đường Nghiêu đứng bên cạnh giếng nhìn thi thể trong giếng nhịn không được khóe mắt rơi lệ.
“Từ Lương, ngươi quá độc ác, đây là con ruột của ngươi, dù ngươi muốn rèn luyện nó, cũng không nên làm như vậy, nó bị đánh chết rồi.”
Ta lẳng lặng nhìn thi thể Từ Phán trong giếng cạn, quay người nói: “Đi thôi.”
“Cái gì?” Đường Nghiêu kinh ngạc. “Ngươi trơ mắt nhìn con mình bị đánh chết mà thờ ơ sao? Ta đi giết chết ba đứa trẻ kia trước đã.”
“Ngươi cho rằng giết chết ba người bọn chúng có thể ngăn cản chuyện như vậy xảy ra sao?” Ta bình tĩnh hỏi. “Nếu như đơn thuần muốn tinh lọc thế giới, Vô Hận Yêu Đằng của ta sớm đã hủy diệt nơi đây rồi, nơi này là cuộc thí luyện cuối cùng của Phán Phán, nó là con của ta, sẽ không dễ dàng chết như vậy, chuyện của nó, tự nó giải quyết.”
Đường Nghiêu lau nước mắt, lập tức theo ta rời đi.
Hoang sơn dã lĩnh, giếng cạn bị bỏ hoang, một trận mưa lớn trút nước mà xuống.
Thôn trang cách đó không xa rất nhanh truyền đến tiếng gọi Phán Phán, hai vợ chồng cầm đèn đội mưa tìm kiếm khắp nơi.
Hai ngày sau đó, người nông phu khóc lóc đưa Từ Phán theo giếng cạn lên, thấy đỉnh đầu Từ Phán khắp nơi là thương tích, vội vàng cõng về nhà.
Dân làng già trẻ lớn bé trong thôn đều vây quanh ở cửa nhà người nông phu, chờ đợi Từ Phán tỉnh lại.
Sau nửa ngày, Từ Phán ung dung tỉnh lại, phu nhân vui đến phát khóc ôm Từ Phán khóc lên, mà người nông phu thì nhìn Từ Phán hỏi: “Phán Phán, là ai đẩy con xuống giếng?”
Phán Phán quay đầu, một đôi mắt trắng như bị vùi dập nhìn qua Đa Đa đang trốn ở sau đám người nói: “Con không nhớ rõ nữa, đại khái là bởi vì trời mưa không cẩn thận trượt vào trong giếng thôi.”