Chương 815: Nhìn vật nhớ người
“Cùng nhau lên đây uống trà đi.” Ta nói.
Bệnh Thư Sinh nghe vậy, bình tĩnh đi lên đỉnh Vân Lâu các, ngồi xuống bên cạnh ta.
Ta nhắc ấm trà rót cho hắn một chén trà. Bệnh Thư Sinh hai tay nâng chén, ta thì bưng chén lên ra hiệu với hắn, rồi cả hai cùng uống trà.
“Từ rất lâu trước đây, ta đặc biệt không thích mùa đông.” Ta dùng giọng điệu ôn hòa nói.
“Vì sao?” Bệnh Thư Sinh hỏi.
Ta nói: “Trước kia ở trong núi, mỗi khi đến mùa đông là lại đặc biệt lạnh. Cho dù mặc rất nhiều, ban đêm đắp chăn dày, nhưng vẫn chỉ có lạnh. Khi đó muốn đi học ở học đường trên thị trấn, tay và chân đều bị nứt da. Lúc sưởi ấm ban đêm, tay chân sưng vù như cái bánh bao, ngứa vô cùng. Một khi bị vỡ ra là toàn thân mủ. Cho nên nhiều năm như vậy ta đều ghét mùa đông, cho đến bây giờ mới thích mùa đông.”
“Giáo chủ tại sao lại thích mùa đông?” Bệnh Thư Sinh hỏi.
Ta nói: “Bởi vì yên tĩnh. Ta không thích quá ồn ào. Cũng vì tuyết này mang lại chút thê lương, một phần lạnh lẽo. Cảm giác đặc biệt thoải mái. Có lẽ là bởi vì hôm nay thiên hạ này đều là của ta, gió tuyết nếu không thể gây tổn thương cho ta, cũng không cần phải đi xa làm những chuyện mình không thích làm. Chỉ là đôi khi cảm thấy đáng tiếc.”
“Giáo chủ đáng tiếc điều gì?” Bệnh Thư Sinh hỏi.
Ta nhấp một ngụm trà nói: “Đáng tiếc không người chia sẻ. Nếu cha mẹ ta còn ở đây thì tốt rồi. Nếu rất nhiều cố nhân vẫn còn, vậy cũng tốt.”
“Chúng ta đều ở đây, Giáo chủ.” Bệnh Thư Sinh nói.
Ta thở dài nói: “Thế nhân đều cảm thấy ta hỉ nộ vô thường, khó mà nắm bắt, bởi vì quyền sinh sát của tất cả mọi người đều nắm giữ trong tay ta. Trong các ngươi, lại có mấy người không sợ ta chứ? Ta đã dần dần xa cách tất cả mọi người rồi, Bệnh Cũ.”
Bệnh Thư Sinh không nói thêm gì, ngồi bên cạnh cùng ta uống trà ngắm tuyết, thẳng đến lúc chạng vạng tối ta nói: “Ngươi là tứ đoạn tiên căn, hôm nay ngươi đối mặt với lôi kiếp bốn sao ★ có lẽ không thành vấn đề. Chỉ là công pháp Tử Linh Công ngươi tu luyện quá mức âm tà, e rằng lúc Độ Kiếp sẽ phải chịu chút khổ sở. Lực lượng lôi hỏa của lôi kiếp bốn sao ★ sẽ làm hao mòn âm linh chi khí trong Khí Hải của ngươi, đến Thượng giới sau ngươi sẽ trở nên đặc biệt suy yếu.”
Ta vừa nói vừa giang hai tay, đưa cho Bệnh Thư Sinh một hạt giống kỳ dị.
“Hạt giống này ẩn chứa chế sinh chi khí trong cơ thể ta. Một khi ngươi bị lôi đình phá hủy tiên cốt, hãy nuốt ngay hạt giống này để lập tức bổ sung. Mặt khác, để phòng ngừa ngươi gặp nguy hiểm khi đến Thượng giới, ta cho ngươi một vật.”
Ta vừa nói lại lấy ra Đạo Thiên Xích đưa cho Bệnh Thư Sinh.
Sắc mặt Bệnh Thư Sinh khẽ biến, vội vàng đứng dậy nói: “Giáo chủ không thể! Ta nào có phúc đức năng lực gì! Đạo Thiên Xích là thánh vật Đạo Môn, ta thụ chi có hổ thẹn!”
“Cầm lấy đi.” Ta cưỡng ép nhét Đạo Thiên Xích vào tay Bệnh Thư Sinh. “Đạo Thiên Xích này có được năng lực phi phàm, có thể di sơn đảo hải, đến Thiên giới cũng có đất dụng võ. Ngươi là người Lữ Thụ xem trọng. Nếu ta là Lữ Thụ, ngươi đồng dạng sẽ đi gần với ta. Đạo Thiên Xích này rất thích hợp với ngươi, đến Thiên giới cực kỳ phát triển, không chừng chúng ta còn có thể có duyên gặp lại.”
“Như thế, vậy thuộc hạ đa tạ Giáo chủ ban ân.” Bệnh Thư Sinh thở dài, thành kính bái tạ.
“Ngươi về trước đi. Ngươi cách Địa Tiên cảnh đại viên mãn còn kém một chút khoảng cách. Dược thảo Bất Dạ Thành mặc ngươi lấy dùng. Lúc Độ Kiếp hãy cố gắng tự mình vượt qua.” Ta nói.
Bệnh Thư Sinh lần nữa chắp tay, chậm rãi lui về phía sau.
Bệnh Thư Sinh đi rồi, ta nhìn tuyết bay vô tận trên Bất Dạ Thành, thu hồi hộ thể nguyên khí trên người, mặc cho gió tuyết tập kích thân thể.
Sáng sớm ngày thứ hai ta thong dong tỉnh lại, mơ hồ nghe được trong phủ thành chủ truyền đến tiếng cười đùa vui vẻ của trẻ con.
Ta rửa mặt thay bộ đồ mới đi đến phủ thành chủ, thấy Đường Bạch đang cùng một đám trẻ con vui đùa, còn Dương Trường Sinh ngồi khoanh chân ở cách đó không xa, Noãn Noãn cũng ngồi xuống trên phiến đá luyện công buổi sáng để hành khí.
Ta nhìn các loại binh khí trên diễn võ trường, trong đầu muốn đi lên cùng A Thanh từng ly từng tý, lại đi về hướng hậu đường phủ thành chủ, nhìn hoa tường vi trước phòng ngủ A Thanh, trong lòng không khỏi giật mình vài phần kinh diễm.
“Giáo chủ thích hoa này sao?” Thanh âm Dương Biệt truyền đến.
“Hoa này dưỡng rất tốt, là ai dưỡng?” Ta hỏi.
Dương Biệt nói: “Là A Thanh. A Thanh nói Giáo chủ yêu hoa, cho nên nàng dốc lòng chăm sóc những đóa hoa tường vi này. Nàng nói về sau Giáo chủ nếu có thời gian rảnh rỗi đến nơi này, nhìn thấy hoa tường vi nở có lẽ sẽ mỉm cười.”
“Trận pháp chung quanh cũng là A Thanh tự mình bố trí sao?” Ta hỏi.
Dương Biệt gật đầu nói: “Trận Xuân Linh này bốn mùa như mùa xuân, chuyên dùng để chăm sóc hoa cỏ lâu năm. A Thanh trước khi phi thăng đã tìm ta, dặn ta cách vài ngày đến tưới nước, tu bổ cỏ dại cho những đóa hoa tường vi này.”
Ta nghe vậy đẩy cửa phòng A Thanh ra. Trong phòng không nhiễm một hạt bụi, vẫn sạch sẽ tinh tươm như trước. Đầu giường A Thanh treo một bức họa đẹp, vẽ cảnh chấp can qua (cầm vũ khí) để bảo vệ xã tắc.
Và trên thư án trong phòng A Thanh, đang có một phong thư đã úa vàng. Ta mở phong thư ra, bên trong chỉ có một cái tên, **Từ Lương**.
Ánh dương quang xuyên qua cửa sổ chiếu vào, ôn hòa mà lại sáng ngời.
Trong lòng ta thanh thản, mơ hồ nghe được tiếng xé gió truyền đến trên không Bất Dạ Thành.
Một lão đạo bay tới, rơi xuống trước Vân Lâu.
Ta mở miệng hỏi: “Tiền bối vội vã đến Vân Lâu của ta là có chuyện gì?”
Lão đạo sắc mặt biến hóa, nhìn quanh khắp nơi không thấy ta, lập tức cúi đầu chắp tay nói: “Khởi bẩm Giáo chủ, thuộc hạ phát hiện tung tích nghi là của Trần Thiên Giáp.”
“Ngươi thấy rõ đó là Trần Thiên Giáp sao?” Ta hỏi.
“Thuộc hạ chỉ là nhìn từ xa, không dám tới quá gần, sợ đánh rắn động cỏ. Nhưng người nọ thân ảnh cùng Thiên Đạo tương hợp, cử chỉ hành động giữa lúc bình thản ung dung, không giống phàm phu tục tử.” Lão đạo nói.
Thân thể ta hóa lửa, đột nhiên xuất hiện trước mặt lão đạo, nhàn nhạt liếc qua lão đạo, giơ tay đặt ở huyệt Thái Dương lão đạo để xem thức hải của hắn.
“Rất tốt, ngươi tên là gì?” Ta hỏi.
“Thuộc hạ Lý Cực.” Lão đạo cung kính trả lời.
“Đi tìm Đường Nghiêu báo cáo chuẩn bị danh sách. Tháng sau phi thăng đại điển, ta sẽ tự mình hộ pháp cho ngươi.”
Lý Cực vui đến phát khóc, vội vàng quỳ xuống đất bái tạ nói: “Đa tạ Giáo chủ!”
Thân thể ta hóa lửa biến mất tại cửa ra vào Vân Lâu, sau một lát liền xuất hiện tại biên cảnh dãy núi Côn Lôn.
Tại một thôn xóm thưa thớt người ở, lúc này mấy người thôn phu, dân làng đang cõng củi hướng trong thôn đi đến. Mấy người đi ngang qua sau núi một căn nhà tranh nhỏ, vừa vặn thấy một lão đạo mặc áo tơi ngồi xổm trên mặt băng, đội nón lá, trong tay còn cầm cần câu buông cần câu cá.
Ta mũi chân chạm nhẹ, lặng yên không tiếng động rơi xuống bên cạnh lão đạo áo tơi nói: “Ngươi câu cá không cần mồi câu đã đành, ngay cả lưỡi câu cũng không cần, e rằng Khương thái công cũng không dám câu như vậy.”
Lão đạo áo tơi nói: “Lưỡi câu của ta không câu được Chu Văn Vương, nhưng lại có thể câu đến ngươi.”
Ta cười cười, nhìn mặt sông mênh mông nói: “Ta có thể đến, không có quan hệ bạn bè gì với việc ngươi có lưỡi câu hay không câu cá. Ngươi coi như là đang nướng khoai, ta đồng dạng cũng sẽ đi qua.”
Lão đạo áo tơi nói: “Nghe nói ngươi là thập nhị đoạn tiên căn. Xem ra ngươi đã sáng tạo ra một kỷ lục chưa từng có ai trước và cũng không có ai sau. Ngươi có lòng tin này vượt qua Mười Hai Thiên Kiếp sao? Loại lôi kiếp này, e rằng có thể hủy diệt toàn bộ nhân gian, bao gồm rất nhiều đại lục hải ngoại. Ngươi là muốn toàn bộ thế giới đều hiến tế ngươi, kể cả con ấu côn dưới đáy biển kia?”
“Quả nhiên là ngươi biết hàng đấy, Trần Thiên Giáp.” Ta bình tĩnh nói. “Người khác đều hoài nghi thập nhị tiên căn của ta có vượt qua được không, chỉ có ngươi một câu đã nói ra ý đồ của ta.”
Trần Thiên Giáp khẽ thở dài nói: “Ngươi đã là vạn đời không một, liền biết tu hành không dễ, chẳng lẽ không nên cá chết lưới rách sao?”
Ta cười cười, liếc qua Trần Thiên Giáp nói: “Trần Thiên Giáp, ta có thể đi cho tới hôm nay, là do những người đã từng cao cao tại thượng như các ngươi bức ta đi ra. Hiện tại ngươi muốn ta thả ngươi, ngươi cảm thấy có khả năng sao?”