Chương 801: Bào tử về sau
Trong rừng bào tử, Vô Hận Yêu Đằng nhúc nhích, giữa ngàn vạn nhánh dây, một người đàn ông toàn thân nhuốm máu từ đó ngã xuống.
Lớp dây leo ngụy trang trên người rút đi, Lữ Địa Sư vén áo bào mình lên, phát hiện sáu dấu tay xuyên thấu lồng ngực, nội tạng và xương sống lưng đều bị tổn thương nghiêm trọng.
“Từ Lương này mới vừa vào Địa Tiên, tại sao lại mạnh đến thế, vậy mà trực tiếp xuyên thủng mộc linh chi thân của ta, phá hủy ba hồn bảy vía của ta, thực lực của hắn đã siêu việt nhân gian chí cao, ta có thể cảm nhận được, đây còn chưa phải là giới hạn cao nhất của hắn, không thể nào.” Lữ Địa Sư thổ huyết, nói với vẻ mất tinh thần.
Đông Ly Thành, phố lớn ngõ nhỏ đều bị thảm thực vật bào tử bao phủ.
Tại thảm thực vật bào tử dựng lên một lối đi, giữa cành lá rậm rạp, mấy đứa trẻ đang chơi đùa.
Đám trẻ con nhìn thấy ta, tự động tránh đi, ta thông qua thông đạo đi vào phủ thành chủ, mở cửa là một gã sai vặt, gã sai vặt nhìn thấy ta, lập tức quỳ xuống nói: “Tín đồ bái kiến giáo chủ.”
“Dư quản gia đâu?” Ta hỏi.
Gã sai vặt chắp tay nói: “Bẩm giáo chủ, Dư quản gia mấy tháng trước bởi vì bị bào tử ký sinh, đã qua đời.”
“Đến cả hắn cũng không chịu nổi khảo nghiệm sao?” Ta lẩm bẩm nói. “Trương Thiên Hà?”
“Thiên Hà thành chủ đang ngắm hoa uống trà ở hậu viện.” Gã sai vặt nói. “Tôi xin phép dẫn giáo chủ đi.”
“Không cần, ta tự đi là được.”
Ta vừa nói vừa đi thẳng về phía hậu viện phủ thành chủ, trong hậu viện, lá thu đang đỏ, đầy cây phong diệp trông vô cùng có ý vị sâu xa, dưới cây là một chiếc bàn đá, ba chiếc ghế đá, bên cạnh còn có một máng đá nuôi cá, xung quanh máng đá thì mọc đầy tú cầu cúc.
Đình đài lầu các cách đó không xa, rường cột chạm trổ, song cửa sổ cực kỳ tinh xảo, trông công nghệ phức tạp, giàu chất thơ.
Lúc này Trương Thiên Hà đang ngồi bên bàn đá thưởng trà, trên lò lửa, nước trà đang sôi, nghe thấy tiếng bước chân của ta, Trương Thiên Hà quay đầu nhìn ta một cái, rồi chắp tay vái nói: “Thiên Hà bái kiến giáo chủ.”
Ta ngồi xuống bên bàn đá, nhìn quanh nói: “Thiên Hà, viện này của ngươi không tệ nha, trước kia sao chưa từng nghe nói ngươi có nơi này?”
“Không dám giấu giáo chủ, viện này là do Dương Vạn Lý trước kia tìm người giúp ta thiết kế.” Trương Thiên Hà vừa nói vừa nhấc ấm trà châm trà cho ta, trong chén trà thả vài miếng lá trà, chính là cống trà thượng hạng Giang Nam. “Không biết giáo chủ muốn tới, mong giáo chủ thứ tội.”
Ta nói: “Dương Vạn Lý là một người tốt, mọi việc chu đáo, cẩn thận, chỉ tiếc, lòng người đều quá tham lam, ngươi nói có đúng không?”
“Giáo chủ nói rất đúng.” Trương Thiên Hà nói. “Giáo chủ lần này đến Đông Ly Thành, không biết có chuyện gì?”
Ta nói: “Người ta phái ra bị giết một người, ta cảm ứng được lỗ hổng nên đến đây xem xét, người động thủ là Lữ Địa Sư.”
“Giáo chủ chưa bắt được Lữ Địa Sư sao?” Trương Thiên Hà hỏi.
Ta lắc đầu nói: “Lữ Địa Sư là Tiên nhân hệ Mộc tu luyện viên mãn, tuy bị tước đoạt Ngũ Pháp Thân, Thiên Đạo có thiếu sót, nhưng vẫn là nhân vật quan trọng bậc nhất đương thời, ngày nay bào tử thảm thực vật lan tràn khắp nơi, hắn thân là mộc linh chi thân, chỉ cần thêm chút ngụy trang là có thể tránh thoát cảm giác của ta, trừ phi ta tìm được Vô Ưu Tiên Thảo.”
“Vô Ưu Tiên Thảo vốn chẳng phải là vật của giáo chủ sao?” Trương Thiên Hà hỏi.
Ta nói: “Trước kia ta cùng Vô Ưu Tiên Thảo đã làm một số giao dịch, cho nên trả lại sự tự do cho nó, nhưng ngươi cũng biết, thứ đồ vật ta cần, thì đó chính là của ta, ai cũng đoạt không đi.”
Trương Thiên Hà nghe vậy sững sờ, thấy ta đứng dậy xem hoa, muốn nói lại thôi.
“Thôi được rồi, ta đến chỗ ngươi là để thăm ngươi, có rảnh thì đến chỗ ta uống trà, nước này ngươi đun quá lâu rồi, ngươi hẳn là ở trong sân trông một tháng rồi nhỉ?”
Ta vừa nói vừa quay người muốn rời đi.
“Giáo chủ.” Trương Thiên Hà run rẩy gọi ta lại.
“Ừ?”
“Thiên Hà muốn dâng Đạo Tôn Lệnh cho ngài.” Trương Thiên Hà cung kính nói.
Trên mặt ta lộ ra một nụ cười trêu tức, vỗ nhẹ vai Trương Thiên Hà, sau đó không nói một lời liền rời khỏi hậu viện.
Trương Thiên Hà co quắp ngã xuống đất, sắc mặt trắng bệch.
Vài ngày sau, ở một vùng đất xa xôi hải ngoại nào đó, một lão đạo từ trên trời giáng xuống rơi vào trên một thân cây, Bào Tử Cổ trong tay phát tán trong gió lớn, cùng lúc đó, cách trăm dặm, đàn hà mã ngã xuống trong đê, trên người toát ra vô số phấn khuẩn bào tử, một gã đàn ông da đen cầm trường mâu đuổi theo một lão đạo, trường mâu trong tay ném đi một cách hung ác, lại bị lão đạo đơn giản tránh thoát.
Không lâu sau, vô số thảm thực vật trên thảo nguyên chết héo, thay vào đó là những dây leo sinh trưởng tốt, dây leo cao vút, bộ rễ thấm xuống dưới đất, những nơi đi qua, vạn vật thành xương khô.
Mà ở một đại lục khác có nhiều Nhân tộc, Vô Hận Yêu Đằng xuyên thẳng qua những thành phố vốn phồn hoa, vô số người nhao nhao ngã xuống hóa thành thảm thực vật bào tử, trở thành chất dinh dưỡng của Vô Hận Yêu Đằng, hình thành linh khí cộng sinh thể.
Ba tháng sau, ở Tây Thục chi địa, sáu mươi bốn tôn thanh đồng đại đỉnh được sắp xếp theo phương vị sáu mươi bốn quẻ dưới Thông Thiên giới vực.
Ngoài trận đại đỉnh, thiên hạ vạn tiên tề tụ.
Trong đám người, lục phái tề tụ, mà ở phía sau đám người, một lão đạo tóc xám nhỏ giọng nói: “Thiên hạ này vạn tiên tề tụ, có thể khiến chủ mới mở ra ba trăm cái danh ngạch, lần tiếp theo mở cửa Thiên giới còn phải ba tháng nữa, thọ nguyên của chúng ta Ngọc Dũng không còn nhiều, cứ theo đà này, e là đến chết cũng chưa tới phiên chúng ta.”
“Lần này chỉ là nơi thí điểm, do ba trăm người hoàn thành nhiệm vụ giáo chủ bố trí xuống sớm nhất tiến hành Độ Kiếp phi thăng, hơn nữa có giáo chủ tự mình hộ pháp, xác suất thành công sẽ cao hơn một chút.” Một đạo nhân khác nói.
“Ai, Tuyệt Địa Thiên Thông chưa mở ra, chúng ta ngước nhìn Thiên giới, cái việc mở một đạo Thiên Môn Độ Kiếp phi thăng này, độ khó cũng không biết có tăng cao hay không.” Lão đạo tóc xám nói.
“Nhân gian giới Tuyệt Địa Thiên Thông vạn năm, mà ngay cả Độ Kiếp phi thăng ngàn năm trước cũng là từ nơi này, tình huống cụ thể ai lại biết được, dưới đại thế giáo chủ thống ngự, có thể đi theo hắn lăn lộn lên Thiên giới, đã đáng quý.”
“Đúng vậy, nhớ năm đó chúng ta đều là nhân vật xưng tôn làm tổ ở thời đại của mình, hoàng đế thấy chúng ta cũng phải quỳ xuống, hôm nay mới biết sự chênh lệch giữa mình và giáo chủ.” Lão đạo tóc xám cảm thán nói.
Phương vị Bất Dạ Thành, Tống Vấn dẫn theo một đám người đi đến trước mặt ta cúi lạy nói: “Võ Đang chưởng môn Tống Vấn, bái kiến cha nuôi.”
Ta nhìn về phía Tống Vấn hỏi: “Miễn lễ đi Tống Vấn, chuyện trùng kiến Võ Đang thế nào rồi?”
Tống Vấn trả lời: “Để cha nuôi phí sức rồi, Võ Đang hôm nay trùng kiến gần như xong.”
“Trong sự thẩm định của bào tử, đệ tử Võ Đang không có tổn thất chứ?” Ta hỏi.
Tống Vấn nói: “Không có tổn thất, Võ Đang chúng ta toàn lực ủng hộ hành động vĩ đại của cha nuôi, mỗi người đều muốn tiếp nhận thẩm định và tẩy lễ, bởi vì cái gọi là tu đạo tu tâm, đại đạo tự thông, bản thân mình không có vấn đề, thì sẽ không có lo lắng về sinh mạng.”
Ta nói: “Trong mười tiên cuộc chiến, Võ Đang giúp ta đại ân, môn phái bị hủy, từ nay về sau, Võ Đang liền là Đạo Thủ thiên hạ đi.”
Tống Vấn nghe vậy, lập tức quỳ lạy nói: “Đa tạ cha nuôi thưởng thức.”
“Chúng ta chúc mừng Tống chưởng môn.” Còn lại chư phái nhao nhao chúc mừng.
Tống Vấn vui vẻ ra mặt, từng người đáp lễ.
Lúc này trong đám người Long Hổ Sơn, một thiếu niên đầu đội khăn chít đầu, mặt ngọc tuấn tú tiến lên cúi lạy nói: “Long Hổ Sơn Trương Vô Nhai bái kiến giáo chủ, nguyện giáo chủ vạn phúc.”