Chương 754: Cái Chết của Trọng Dương
Nam Hải Ngọc Hư Cung, Đường Nghiêu và A Thanh rơi xuống cửa ra vào Ngọc Hư Cung. Rất nhiều đệ tử rút kiếm giằng co, mà Vệ Thư Thư cùng Trọng Dương cũng dẫn theo trưởng lão Ngọc Hư Cung từ sau đại điện đi tới.
“A Thanh, Đường Nghiêu?” Vệ Thư Thư tức giận chất vấn. “Các ngươi không ở lại địa bàn của mình, đến Nam Hải ta khiêu khích sao?”
Đường Nghiêu nói: “Ngũ gia Bất Dạ Thành ta đại hôn, đưa thiếp mời cho Nam Hải các ngươi, các ngươi dám bỏ qua?”
Vệ Thư Thư lạnh lùng nói: “Người Bất Dạ Thành đại hôn, liên quan gì tới Ngọc Hư Cung Nam Hải chúng ta?”
“Rất tốt.” A Thanh nói xong tiến về phía trước một bước.
Đệ tử Ngọc Hư Cung lập tức thần sắc khẩn trương, cầm kiếm lui về phía sau.
A Thanh giơ tay lên, nhất thời tất cả trường kiếm trong tay mọi người rời tay bay về phía không trung. Một luồng uy áp cường đại tràn ra, mấy ngàn tên đệ tử Ngọc Hư Cung nhất thời miệng mũi đổ máu mãnh liệt quỳ trên mặt đất.
“A Thanh, ngươi thật to gan! Dám đến Ngọc Hư Cung ta giương oai, bổn tọa cho ngươi có đến mà không có về!”
Vệ Thư Thư vọt tới, phất trần trong tay cuồng quét!
BA~! BA~!
Hai cái tát trùng trùng điệp điệp đánh vào mặt Vệ Thư Thư, Vệ Thư Thư trùng trùng điệp điệp rơi xuống đất, vừa mới đứng dậy, lại là một tiếng tát tai truyền đến!
BA~!
Vệ Thư Thư sững sờ tại chỗ cũ, nhìn qua A Thanh đang đứng tại chỗ, trong mắt vừa kinh vừa giận!
A Thanh lạnh giọng nói: “Đạo tu mạnh yếu nếu không có thực chiến ma luyện, cuối cùng là công dã tràng. Ngươi cho rằng ngươi là nữ đệ tử kiệt xuất nhất từ trước tới nay của Nam Hải, trên thực tế trong mắt ta cái gì cũng không phải.”
Vệ Thư Thư hung hăng nói: “A Thanh, ngươi khinh người quá đáng!”
“Khinh người quá đáng?” A Thanh nhướng mày nói. “Nếu là ta khinh người quá đáng, Ngọc Hư Cung Nam Hải các ngươi giờ phút này đã máu chảy thành sông rồi. Sau mười tiên cuộc chiến, ta đã buông lòng dạ đàn bà chuẩn bị nghênh đón chính thức đại thế đã đến, mà ngươi vẫn còn dây dưa tại tranh giành môn phái cùng thế lực.”
Một gã lão đạo lúc này gật đầu nói: “A Thanh thành chủ, Vệ Thư Thư là Hộ Đạo Nhân Ngọc Hư Cung Nam Hải ta, nàng là đại đệ tử của Diệu Ngọc Chân Nhân. Diệu Ngọc Chân Nhân là vì cứu Từ Lương mà hy sinh, kính xin người xem tại mặt mũi lão nhân gia nàng buông tha nàng, cũng buông tha Ngọc Hư Cung Nam Hải ta.”
“Nếu như không phải Diệu Ngọc Chân Nhân, các ngươi giờ phút này đã tất cả đều là người chết rồi.” A Thanh nói xong đi đến trước mặt Vệ Thư Thư, lạnh lùng nhìn qua Vệ Thư Thư. “Vệ Thư Thư, mạng của ngươi là Diệu Ngọc Chân Nhân trước khi chết cầu được từ chỗ Từ Lương. Từ Lương cảm động và ghi nhớ ân đức cứu mạng của Diệu Ngọc Chân Nhân mới lưu ngươi một mạng. Từ nay về sau, ta không hy vọng bất luận kẻ nào cùng Bất Dạ Thành ta đối nghịch. Từ Lương đáp ứng không giết ngươi, nhưng ta sẽ giết.”
“A Thanh thành chủ uy phong thật to, nguy cơ mười tiên loạn giới đã qua, thiên hạ hay là Trần Thiên Giáp cùng Vũ Hầu định đoạt. Ngươi như thế rêu rao khắp nơi đến Nam Hải ta, sẽ không sợ bị Vũ Hầu hỏi trách sao?” Trọng Dương sau lưng nói.
A Thanh quay đầu, nhìn qua Trọng Dương hừ nhẹ một tiếng nói: “Lúc mười tiên làm loạn, Trần Thiên Giáp cùng Vũ Hầu trốn rất kỹ. Hiện tại còn nghĩ đến hỏi trách Bất Dạ Thành ta? Ngươi cảm thấy bọn hắn còn đủ tư cách sao?”
“Hầu gia một tay đề bạt ngươi, ngươi. . .”
“Cho nên?” A Thanh cường thế cắt ngang lời Trọng Dương. “Cho ngươi cái phế vật này thế thân vị trí của ta? Ngay trước mặt ta giết người của ta? À, đã quên nói cho ngươi biết, ta đến Nam Hải, ngoại trừ tiễn Vệ Thư Thư mấy cái tát, còn phải đem đầu của ngươi mang về.”
“Cái gì?” Trọng Dương quá sợ hãi. “A Thanh, ta chưa từng đắc tội qua ngươi, ngươi tại sao phải giết ta?”
Một bên Đường Nghiêu nói: “Là Từ Lương mệnh lệnh.”
“Từ Lương tính là cái gì, dám giết ta?” Trọng Dương vừa nói vừa lui về phía sau.
Đường Nghiêu nói: “Mười tiên hạ phàm, mấy cái tiên nhân mạnh nhất đều tự tin hơn ngươi, nhưng trên thực tế, trừ Tử Hư, sẽ không có tiên nhân nào có thể là đối thủ của hắn. Khi ngươi nói ra Từ Lương tính là cái gì, tử kỳ của ngươi đã đến. Trọng Dương, niệm tình ta và ngươi đồng môn một hồi, ngươi tự sát, ta lưu ngươi ba hồn bảy vía một lần nữa đầu thai, nếu không, ngươi trốn không thoát lòng bàn tay của ta.”
Trọng Dương cắn răng, thủ chưởng đặt sau lưng tế ra một đạo phù lục màu lam, phù lục thiêu đốt, thân hình Trọng Dương trong khoảnh khắc biến mất không thấy đâu nữa.
Đường Nghiêu không chút hoang mang, đi đến hướng Trọng Dương biến mất, thủ chưởng chạm đến hư không đang lay động, thân hình hóa thành kim quang, bỗng nhiên biến mất không thấy đâu nữa.
Một lát sau, ngoài trăm dặm, Trọng Dương theo trong hư không rơi xuống, nhìn quanh khắp nơi, lại thấy mình ở sâu trong một tòa rừng núi.
Trọng Dương thở ra một hơi, vừa định ly khai, thanh âm Đường Nghiêu liền ung dung truyền đến.
“Trọng Dương, ngươi trở nên yếu đi.”
Trọng Dương lại càng hoảng sợ, quay đầu nhìn về phía Đường Nghiêu trên cây hoảng sợ hỏi: “Ngươi làm sao truy đến nơi này?”
“Thái Ất Tiên Kinh.” Đường Nghiêu nói.
“Thái Ất Tiên Kinh?” Trọng Dương nghiến răng nghiến lợi nói. “Chí bảo Thành Hoàng Tiên Cung, công pháp truyền thừa của Thái Ất Tiên Nhân, ta thật sự nghĩ mãi mà không rõ, Từ Lương tại sao phải cam tâm (cho) cho ngươi.”
Đường Nghiêu nói: “Rất nhiều người đều sẽ cảm thấy Từ Lương là ‘sao chổi’- điềm xấu, ai ở gần hắn ai sẽ gặp tai nạn. Nhưng trên thực tế muốn chính thức tu thành đại đạo, không đi theo người mạnh nhất, vĩnh viễn cũng không cách nào chạm đến tuyệt đỉnh. Chúng ta liều chết ủng hộ Từ Lương, chính là được tiên thiên gần đạo. Dù cái giá phải trả lớn thì đã sao? Tuyển tu đạo đường nếu như không hỏi đỉnh Đạo Môn, đó mới là bi ai chính thức của người tu hành.”
“Tu đạo là chuyện của mình, ta sẽ không dựa vào bất luận kẻ nào.” Trọng Dương hung hăng nói.
“Cho nên ngươi mới có kết cục hôm nay.” Đường Nghiêu lạnh giọng nói. “Dùng câu ‘dựa vào đại thụ tốt hóng mát’ hình dung lại phù hợp không gì bằng. Đã từng khi nào, Trọng Dương ngươi cũng là thiên tài lừng lẫy tiếng tăm Đạo Môn, vạn người kính ngưỡng, phong quang vô lượng. Ngươi giống Long Hành Vũ, là người trong lòng ta sùng bái và theo đuổi. Nhưng hôm nay xem ra, các ngươi yếu ớt tựa như sâu kiến. Còn nữa, ngươi không phải là không biết dựa vào bất luận kẻ nào, chỉ là ngươi không có dựa vào đúng người mà thôi. Ngươi cho rằng Nam Hải có thể giúp ngươi một bước lên mây, cho rằng Vũ Hầu có thể hộ ngươi chu toàn, thế nhưng cùng Từ Lương đối nghịch, ngươi liền nhất định khó thoát khỏi cái chết.”
Trọng Dương siết chặt nắm đấm nhìn chằm chằm Long Hành Vũ, giây tiếp theo đạo bào bỗng nhiên múa lên, Pháp Thiên Tượng Địa sau lưng bỗng nhiên đột ngột từ mặt đất mọc lên, Quan Âm trăm tay ngang trời, toàn lực trùng kích Đường Nghiêu.
Đường Nghiêu khinh miệt nhìn qua Trọng Dương, thân hình đột nhiên biến mất không thấy.
Một giây sau Trọng Dương kêu thảm thiết, phần bụng bị kim sắc kiếm khí xuyên thủng. Hắn quay đầu lại một quyền oanh hướng Đường Nghiêu, trăm cánh tay liên hoàn, Sơn Băng Địa Liệt.
Đường Nghiêu nhẹ nhàng nhón mũi chân hướng về sau lộn nhào, đứng tại ngọn cây đại thụ quan sát Trọng Dương.
Trọng Dương không phục, toàn thân khí tức nổ tung, đạo khí trong cơ thể không hề giữ lại, rống giận phóng tới Đường Nghiêu. Đường Nghiêu kiếm chỉ khẽ gảy, mười hai đạo kim sắc cột sáng từ dưới đất thoát ra, gắt gao khóa lại Pháp Tướng Quan Âm trăm tay. Trọng Dương trái đụng phải húc dùng hết tất cả vốn liếng không cách nào đánh vỡ.
Đường Nghiêu tay nâng kiếm rơi, Thái Ất kiếm khí xẹt qua đầu lâu Trọng Dương, đem cổ hắn một kiếm chặt đứt.
Nam Hải Ngọc Hư Cung, hư không chấn động, giữa một hồi kim quang, Đường Nghiêu mang theo đầu lâu Trọng Dương từ trong hư không đi ra.
Mọi người thấy đầu lâu trong tay Đường Nghiêu sợ tới mức mặt không còn chút máu, không ai ngờ rằng, Đường Nghiêu truy kích Trọng Dương, chỉ vài phút thời gian đã đem thủ tịch đại đệ tử lừng lẫy tiếng tăm Nam Hải này chém đầu.
A Thanh nhìn Đường Nghiêu một cái, quay người hướng xuống bậc thang Ngọc Hư Cung đi đến. Đường Nghiêu theo sát phía sau, sau khi đi mấy bước, liếc mắt đối với mọi người sau lưng đang câm như hến nói: “Vệ Thư Thư, ngươi tự giải quyết cho tốt. Diệu Ngọc Chân Nhân cho ngươi tranh thủ cơ hội sống ngươi nên quý trọng. Lần sau gặp ta, nhớ rõ đem đầu cúi thấp một chút.”