Chương 747: Tiểu Ngũ Không Sợ
Trong vũ trụ sâu thẳm, Tuyết Vượn xuyên qua phi hành với tốc độ cực nhanh. Hắn chân đạp một viên thiên thạch mượn lực phóng tới tinh cầu xanh thẳm, thần sắc lo lắng khôn cùng.
Từ Phán ngồi trên xe ngựa chạy nạn, nhìn qua phía sau màn trời tuyết bay giá lạnh, bàn tay nhỏ bé gác lên cằm, khẽ nói: “Đại Hạo, nếu ngươi không đến, ta đành phải gọi Tiểu Du ra. Mặc dù ta biết gọi Tiểu Du ra sẽ mang đến tai họa sinh linh đồ thán, nhưng ta không muốn phụ thân bị giết.”
Lúc này, tại một tòa hải đảo, Tiên nhân áo tím chìm sâu xuống vạn mét dưới biển, tiên lưu quanh thân tràn ngập, ngăn cách nước biển.
Tiên nhân áo tím bơi đến trước một chỗ Động Thiên, phía trên Động Thiên phong ấn vô số xiềng xích. Tiên nhân áo tím giơ tay lên, trong miệng niệm động bí quyết chú, xiềng xích xuyên qua, lộ ra một cánh cổng hư không.
Cánh cổng hư không huyền diệu không thể diễn tả, thân hình Tiên nhân áo tím lay động nhẹ nhàng bước vào.
Dưới đáy biển sâu không thể lường, lại vô cùng âm lãnh hắc ám.
Trong đôi mắt Tiên nhân áo tím phát ra ánh sáng nhạt kỳ dị, thấu hiểu hết thảy trong phạm vi trăm dặm.
Chỉ thấy trong không gian đáy biển cực lớn, có một đoàn sinh linh kỳ quái, cuộn mình thành trứng, mặt ngoài sinh trưởng vô số thứ nhìn như vảy, mà trên những chiếc vảy này, khóa vô số xiềng xích màu vàng kim, toàn bộ do Vẫn Kim tạo thành.
Đôi mắt Tiên nhân áo tím bỗng nhiên trợn lớn, từng đạo Vẫn Kim khóa vàng bị đứt gãy. Đoàn sinh linh kia động đậy, lập tức dẫn phát sự dị động của nước biển sâu dưới đáy biển, phía dưới viêm lưu chấn động.
Lúc này, một mảnh vảy lướt qua đỉnh đầu Tiên nhân áo tím. Trên vảy, một khối vật chất màu xám nhỏ bé nhô ra, dưới sự ăn mòn của nước biển tróc ra, theo bên cạnh Tiên nhân áo tím hướng về phía dưới.
Tiên nhân áo tím vội vàng tránh sang bên cạnh, suýt nữa bị khối vật chất màu xám to gấp trăm lần thân hình của mình nện trúng. Thấy mí mắt đoàn sinh linh kia rung rinh, vì vậy Tiên nhân áo tím ngự khí trùng thiên, rất nhanh bay ra khỏi Động Thiên dưới đáy biển.
Nửa canh giờ sau, Tiên nhân áo tím trồi lên mặt nước, nhìn qua ba cái đầu lâu trên hải đảo, bỗng nhiên trong lòng bất an.
Tiên nhân áo tím một chưởng chấn vỡ ba cái đầu lâu, tiếp đó phóng lên trời bay về phía Long Hổ Sơn.
Lúc này, bên ngoài Bất Dạ Thành, trên đỉnh núi, Tiểu Ngũ đứng trên đỉnh núi nhìn về phía Bất Dạ Thành. Một hố to thiên thạch hơn mười dặm, vẫn khiến trong lòng hắn kinh hãi.
Lại nhìn về phía Long Sa Thành, đại thụ ngang trời, không ít cây cối đã bị tuyết bay đè sập, toàn bộ thành đều bao phủ một tầng màu ngân bạch.
“A Lương, ta làm sao cảm thấy có chút mơ hồ. Ta cũng không phải là nhát sợ nha, ngươi muốn ta chết ngươi cứ nói thẳng, cái mạng này là ngươi cho, nhưng ngươi không thể để ta chết một cách quá mất mặt.”
“Nàng đã đến.” Ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía vòm trời phía trên nói.
Tiểu Ngũ nghe vậy ngẩng đầu nhìn lên trời, chỉ thấy trên mây cung điện trên trời, một đạo thân ảnh chậm rãi đánh xuống.
Huyền Nữ thân mặc đồ đỏ, dáng vẻ phiêu nhiên, giữa hai hàng lông mày Thần Vân lưu chuyển, sau lưng có tiên đồ vờn quanh, xoay tròn dật động, cực kỳ uy nghiêm.
“Chỉ hai người các ngươi thôi sao?” Huyền Nữ mở miệng hỏi.
Ta vừa định mở miệng, Tiểu Ngũ hừ một tiếng nói: “Một mình ta đánh ngươi ta còn cảm thấy thắng không vẻ vang, ngươi còn nói chỉ hai chúng ta ư? Ta không muốn động tay với nữ nhân, ngươi tự sát đi.”
“Ngươi nói cái gì?”
Huyền Nữ thần sắc kinh ngạc, ta cũng toát mồ hôi trán.
“Thế nào, sợ sao?” Tiểu Ngũ không sợ nói. “Sợ thì cút về nơi đã đến đi, bằng không ta mà nổi hung ác lên, đến chính ta còn sợ!”
Huyền Nữ nhìn qua ta nói: “Làm cả buổi, ngươi tìm một tên heo mập trí tuệ thấp kém để đối phó ta. Nếu như ngươi có thể giết tiên nhân khác là vì vận khí tốt, vậy khi gặp ta, vận khí của ngươi chấm dứt.”
“Hay lắm, vì muốn chiến đấu với ta, ngươi đã nghe ngóng rõ danh hiệu của ta rồi. Không tệ, heo mập chính là danh hiệu của ta ở Đạo Môn.” Tiểu Ngũ nói.
Huyền Nữ chán ghét liếc nhìn Tiểu Ngũ nói: “Om sòm.”
Huyền Nữ nói xong búng ngón tay nhẹ nhàng, một đạo chỉ kính ngưng tụ, bỗng nhiên bắn về phía Tiểu Ngũ.
Chỉ kính thấu phát ra, ngay lập tức ngàn trượng. Tiểu Ngũ còn chưa kịp phản ứng, sơn mạch dưới chân đã bị nổ nát bấy.
Ta trong nháy mắt dịch chuyển ra ngàn trượng phía sau, mà Tiểu Ngũ tất bị khí kình sụp đổ đánh bay ra ngoài.
Tiểu Ngũ sau khi rơi xuống đất sắc mặt hung ác, hai chân mạnh mẽ đạp mặt đất phóng lên trời.
“Nữ nhân thối tha, ăn ta một quyền!” Tiểu Ngũ nổi giận gầm lên một tiếng, cánh tay phải đột nhiên bành trướng một vòng, quyền kình tràn đầy, một quyền oanh thẳng lên bầu trời Huyền Nữ.
“Bách Long Thập Trọng Lực!”
Quyền này vừa ra, hư không chấn động, không gian vặn vẹo, trong mười dặm bông tuyết nghiền nát, mây trôi sụp đổ tan tác!
Nhưng Huyền Nữ sắc mặt âm hàn, bao quát Tiểu Ngũ đang vọt tới, không trốn không tránh, tiên hoàn sau lưng tăng vọt, khuếch trương gấp trăm lần, duỗi ra một ngón tay liền ấn thẳng về phía Tiểu Ngũ.
Long Tượng lực quyền kình gào thét, xông hủy tầng mây, nhưng ngón tay Huyền Nữ như tàu cao tốc trong nước, ngược dòng mà đi, không chỉ làm vỡ nát Long Tượng lực của Tiểu Ngũ, càng là gắt gao chặn đứng Tiểu Ngũ, thẳng tắp đè hắn xuống.
Tiểu Ngũ hai tay nắm chặt lên trời, dùng bả vai chống lại ngón tay Huyền Nữ. Hắn dùng hết sức lực bú sữa mẹ, mỡ trên người chấn động, trên mặt nổi gân xanh, ánh mắt sắp nghẹn nổ cũng không thể ngăn cản chỉ kính của Huyền Nữ mảy may.
Đông!
Một tiếng vang thật lớn, Tiểu Ngũ bị ấn nhập vào một ngọn núi, xung quanh trời sập đất sụt, khói bụi nổi lên bốn phía.
Tiểu Ngũ rống giận nhảy ra khỏi lòng đất, chỉ vào Huyền Nữ trên bầu trời nói: “Ngươi chỉ có chút sức lực ấy sao? Có bản lĩnh thì xuống đây! Đánh ta!”
“Muốn chết!”
Huyền Nữ nghe vậy, tay phải nhẹ nhàng vỗ, một tòa núi cao chừng ngàn mét trực tiếp đột ngột từ mặt đất mọc lên, lướt ngang hướng về Tiểu Ngũ.
Tiểu Ngũ nổi giận, một quyền oanh thẳng vào núi cao đang bay tới, sơn thể nổ tung, nhưng bản thân hắn cũng bị núi cao đánh bay, chôn vùi trong sơn thể.
Tầng đất chấn động, Tiểu Ngũ vừa mới bò ra khỏi núi đã bị một đạo chỉ kính đánh trúng, trực tiếp đâm nát một ngọn núi cách ngàn trượng.
Tiểu Ngũ còn chưa kịp thở một hơi, bỗng nhiên bị một luồng lực hút vô hình hấp lên không trung. Chỉ thấy Huyền Nữ giơ một ngón tay lên, dẫn Tiểu Ngũ lên vạn mét không trung, tiếp đó đột nhiên vung ngón tay, Tiểu Ngũ giống như đạn pháo nặng nề rơi xuống, tạo nên tiếng nổ động đất, sơn mạch lệch vị trí.
Tiểu Ngũ thoi thóp, quay đầu nhìn về phía ta ở xa xa nói: “Ta đã nói có chút mơ hồ rồi mà, A Lương, cái chết tiệt này của ta cũng quá mất mặt.”
“Ta chỉ là cho ngươi cảm thụ một chút cường giả chân chính vận dụng lực lượng bản thân là như thế nào thôi.” Ta khẽ nói.
“Sau đó thì sao?” Tiểu Ngũ trong miệng thổ huyết, đáng thương hỏi.
“Sau đó ngươi chỉ cần nhắm mắt lại thả lỏng thần thức, ta sẽ tiếp quản thân thể của ngươi. Kế tiếp ta sẽ cho ngươi chứng kiến, cái gì mới thật sự là Địa Tiên cảnh.”
Ta vừa nói vừa nhắm mắt lại, thân hình lập tức biến mất không thấy đâu nữa, mà Tiểu Ngũ cũng nghe theo lời ta, trong một cơn sợ hãi nhắm mắt lại.
Đợi Tiểu Ngũ mở mắt ra, trong ánh mắt nhiều hơn một tia lạnh lùng.
Huyền Nữ cười nhẹ nói: “Tên mập mạp này thực lực bản thân đã không tốt rồi, chỉ có man lực thôi. Ngươi khống chế thần trí của hắn lại có thể làm khó dễ được ta sao, bất quá cũng chỉ là con sâu cái kiến.”
Ta dùng giọng lạnh lùng của Tiểu Ngũ nói: “Tên mập mạp này từ nhỏ cùng ta lớn lên, mọi chuyện về hắn ta đều biết rõ. Sau này hắn bị người ta giết chết, là ta hao phí tâm huyết cùng sinh chi khí vì hắn chữa trị kinh mạch, hắn đã sớm trở thành cộng sinh thể của ta. Ta Từ Lương chọn một con đại đạo Thông Thiên khó luyện vô cùng, vì chính là vô địch trong vũ trụ. Cảnh giới tiên nhân của ngươi nói cho cùng cũng chỉ là Địa Tiên, ta và ngươi cùng cảnh, ai là con sâu cái kiến, nói còn quá sớm.”