Chương 94: Oan gia ngõ hẹp.
Trong lúc tất cả mọi người còn kinh ngạc, đám trùng vẫn điên cuồng tấn công nhưng vẫn không thể nào chạm được vào người Cố Trường Thanh, thì lúc này hắn đã thành công hái được ba quả Thất Khiếu Tiên Lung Quả rồi.
Đám yêu trùng biết được nó không thể làm gì được Cố Trường Thanh nên cũng đã từ bỏ, dù là có cố gắn thế nào cũng như vậy thôi. Bên trong Băng Thiên Cực Lôi Vực này của Cố Trường Thanh thì cũng là vô ít.
Băng Thiên Cực Lôi Vực chính là sự kết hợp hoàn hảo của mà Huyền Ngọc Lôi Vực và lĩnh vực mà khi hắn luyện Băng Phách Lôi Thể đến tiểu thành vừa mới thức tỉnh kia hắn liền đặt tên nó là Băng Thiên Cực Lôi Vực.
Ở bên trong lĩnh vực này, hắn chính là chúa tể, người nào mà tu vi thấp hơn hoặc bằng hắn thì nhất định sẽ không có bất kỳ sức phản kháng nào mà bị băng phong kết quả cuối cùng chính tan xương nát thịt.
Đám yêu trùng kia chỉ là yêu thú cấp 1 đỉnh phong, cho nên chúng không hề có một chút sức phản kháng nào.
– Tiểu tử, ngươi chỉ cần cho ta một quả Thất Khiếu Tiên Lung Quả, ta nhất định bảo hộ ngươi để ngươi an toàn rời đi!
Tống Vũ bên dưói bổng mĩm cười lên tiếng.
Cố Trường Thanh cười nhạt một cái, hắn biết nếu như hắn chịu nhượng bộ thì Tống Vũ nhất định sẽ không nương tay. Cái này chỉ là một câu nói thăm dò, nếu như Cố Trường Thanh không giao ra mà là ngạnh khán thì tức là hắn có ác chủ bài hoặc là thực lực có thể đối kháng với trúc cơ đại viêm mãn tu sĩ. Còn ngược lại hắn liền bàn giao thì cái này đồng nghĩa hắn không có ác chủ bài để cùng cao thủ trúc cơ đại viên mãn thì hắn sẽ ra tay diệt xác Cố Trường Thanh rồi cướp đi ba quả Thất Khiếu Tiên Lung Quả.
Vù!
Cố Trường Thanh không nói một lời, bổng nhiên bên trong không gian rung lên một cái, một cây Khổng Tước Linh với tốc độ vô cùng khủng bố lao đi. Bên trong không khí vang lên thanh âm xé gió, tốc độ thật sự khủng khiếp.
Keng!
Tống Vũ không biết chuyện gì đang xảy ra, bổng xung quanh một màn sáng nhừa kim cương sáng lóa hiện ra, khổng tước linh không thể xuyên thấu liền bắn ngược lại.
– Kim Cương Phù!
Cố Trường Thanh tiếc hận, thanh âm lạnh lẽo.
Kim Cương Phù chính là một loại phù chú phòng ngự cực mạnh, một khi người sử dụng nó có nguy cơ vong mạng thì nó có thể tự động hộ chủ, nói trắng ra nếu như không có Kim Cương Phù thì Tống Vũ hiện tại đã là một cổ thi thể.
Hành động đó của Cố Trường Thanh cũng là một lời khiêu khích trắng trợn. Lúc này phía dưới Tống Vũ sắc mặt lúc xanh lúc trắng vô cùng tức giận.
Bổng trường kiếm trong tay rung lên một cái, ngay lập tức một cổ kiếm khí vô cùng đáng sợ bùng nổ, kiếm khí hàng chục mét xuất hiện ngang không trung, gầm thét mạnh mẽ ép xuống. Một kích này như là tùy ý nhưng lại mang theo một cái áp lực vô hình, nếu như một gã trúc cơ hậu kỳ thông thường cũng không dám trực diện đón đở.
Cố Trường Thanh sắc mặt vô cùng bình tỉnh, đối với địch nhân hắn chưa bao giờ nương tay, Băng Thiên Cực Lôi Vực xung quanh bổng nhiên rung động, phạm vi bao phủ nó bắt đầu thu nhỏ chỉ còn phạm vi bán kính hai mét quanh hắn, nhưng phạm vi này uy lực của nó lại là cực kỳ khủng bố đến ngay cả kết đan kỳ tu sĩ nếu như tiến vào phạm vi này thì cũng sẽ ăn không ít đau khổ.
Nhìn thấy cự kiếm đang hung hãn rơi xuống mà Cố Trường Thanh đứng yên bất động chỉ có lĩnh vực quanh người co lại nhìn thấy cảnh đó không một ai cho là cái lĩnh vực chỉ có hai mét này có thể chóng lại một kiếm kinh diễm kia của Tống Vũ.
Tất cả mọi người liền đã liên tưởng đến tràng cảnh Cố Trường Thanh liền bị một kiếm chém cho tan xương nát thịt, huyết nhục văng tung tóe.
Nhưng những gì họ nghĩ lại không hề diễn ra, cự kiếm kia vẫn rơi xuống nhưng khi vừa tiến vào phạm vi của Băng Thiên Cực Lôi Vực thì đột nhiên liền cứng đờ, cự kiếm bị băng phong đứng yên trên hư không, nhưng chỉ là trong nháy mắt nó liền nổ tan tành thành vô số mảnh bổng tuyết tán loạn trên không trung.
Băng Thiên Cực Lôi Vực hiện tại chỉ là tiểu thành nhưng sức mạnh của nó thật sự là mạnh mẽ, không những có thể đóng băng thực thể kể cả linh lực linh khí cũng có thể đóng băng thậm chí đến huyết mạch cũng có thể bị đình trệ, vô cùng đáng sợ.
Hai tay kết ấn vô cùng nhanh, bổng nhiên cánh tay Cố Trường Thanh đưa ra, không gian xung quanh Tống Vũ bổng nhiên trở nên lạnh lẽo, vô số cổ hàn khí đậm đặc phun ra, không gian như cũng muốn đông cứng lại.
– Băng Diệu Chi Hoàn, ngươi là người Tuyết Linh Cung?
Tống Vũ vô cùng kinh hãi, hắn biết được mức độ bá đạo và mạnh mẽ của đệ tử của Tuyết Linh Cung, bốn năm trước chẳn phải có một gã tên là Cổ Đế Nhai chỉ là vô tình giết chết một gã trúc cơ sơ kỳ mà lại kinh động toàn tông, kiếm cho cao thủ toàn tông truy sát, đến cả kết đan kỳ và nguyên anh kỳ lão quái cũng xuất động.
Mà Cổ Đế Nhai kia chỉ là trúc cơ sơ kỳ mà thôi.
Động đến đệ tử Tuyết Linh Cung thì chỉ có một con đường duy nhất đó là hủy diệt, một là chết hai cũng là chết dù là gì đi nửa thì chỉ có một con đường đó chính là cái chết mà thôi.
Tống Vũ lúc này sợ rồi, nếu gã thanh niên này là đệ tử của tông phái khác thì hắn cũng không quá lo ngại, nhưng Tuyết Linh Cung thì lại khác.
Nhưng Tống Vũ cũng không kịp suy nghĩ nhiều, bởi vì Băng Diệu Chi Hoàn đã gần như là khóa chặt hắn rồi, nếu để nó khóa chặt dù là kết đan kỳ cũng khó mà sống sót.
– Cuồng Trảm!
Tống Vũ gầm lên một tiếng, trường kiếm trong tay trảm ra điên cuồng, vô số đạo kiếm khí mạnh mẽ chém ra làm cho xung quanh hàn khí đang đặc sánh kia cũng bị hở ra vô số khe nứt, cuối cùng cũng có thể phá tan Băng Diệu Chi Hoàn, thân hình không tự chủ được lui lại mấy bước.
– Bằng hữu Tuyết Linh Cung, đây là chuyện hiểu lầm, không cần tiếp tục ra tay!
Cố Trường Thanh chăm chú nhìn về bên dưới Tống Vũ, hắn cũng không nói một lời, cũng không thừa nhận cũng không phản đối cứ thế mà nhìn chăm chăm về phía dưới.
– Bằng hữu, Thất Khiếu Tiên Lung quả chỉ có công dụng khi lần dầu dùng, mà đạo hữu lại có tận ba quả, dù có nhiều cũng vô ít, không bằng bán lại cho ta một quả ta sẽ ra một cái giá khiến đạo hữu hài lòng, thế nào?
Tống Vũ sửa sang lại y phục, sau đó mĩm cười lên tiếng.
Xung quanh đám người vô cùng kinh ngạc, vừa rồi chẳng phải đánh nhau rất dử dội hay sao, sao giờ lại là bằng hửu rồi.
– Vừa rồi các ngươi có nghe hắn nói tên kia là người của ai không?
– Ta nghe hắn nói là người Tuyết Linh Cung!
– Tuyết Linh Cung, hèn gì Tống Vũ lại thay đổi xưng hô, khách khí như vậy!
– Haha, hắn ta sợ như cái tên Cổ Đế Nhai kia. Quả thật Cổ Đế Nhai cũng cừ thật, một mình đánh cho Tuyết Linh Cung hoa dung thất sắc.
Bên dưới đàm luận ầm ỉ, Cố Trường Thanh nghe thấy cái tên Cổ Đế Nhai vang dội như vậy hắn cũng kinh ngạc, nhưng cũng không mấy lo lắng.
Lời nói của Tống Vũ cũng làm cho Cố Trường Thanh suy ngẫm, Thất Khiếu Tiên Lung Quả đối với kết đan kỳ công dụng cũng cực lớn, cho nên với trúc cơ đại viên mãn như hắn cũng có công dụng tuyệt vời thật. Mà quả thật như là hắn nói Thất Khiếu Tiên Lung Quả chỉ có công dụng cho lần đầu phục dụng, nếu như lần thứ hai dùng chẳng khác này ăn trái cây không một chút diệu dụng.
– Ngươi lấy cái gì đổi?- Cố Trường Thanh lạnh lùng, lên tiếng.
– Huyết Yêu Nhiêu Quả, thế nào?
Cố Trường Thanh nhìn về quả thực màu đỏ như máu trong tay Tống Vũ mà trầm tư, quả thật Huyết Yêu Nhiêu Quả với hắn là cần thiết hơn, hiện tại tu vi của hắn đã đạt đến giới hạn của trúc cơ trung kỳ, nếu có linh lực khổng lồ của Huyết Yêu Nhiêu thì sẽ có thể phá tan bích trướng hậu kỳ, nếu như bây giờ dùng luôn Thất Khiếu Tiên Lung Quả thì vẫn được nhưng hơi phí phạm một chút.
Nếu như đợi đến trúc cơ hậu kỳ dùng nó thì hắn nhất định sẽ một bước phá tan trúc hậu kỳ mà bước vào cấp độ đại viên mãn. Chỉ có như vậy mới có thể phát huy ra công dụng tối đa của nó. Nếu như bây giờ phục dụng thì tu vi hẳn là sẽ đạt đến trúc cơ hậu kỳ đỉnh phong mà muốn phá tan bích trướng đó thì khó hơn hiện tại, còn về dùng Thất Khiếu Tiên Lung Quả để đột phá kết đan kỳ thì hắn lại bỏ qua.
Vết thương đạo cơ không dễ như vậy để phá tan. Nếu không có cơ duyên làm thay đổi số mệnh của hắn thì hẳn là không thể nào? Hắn đành phải đi đến đâu hay đến đó, hoặc là dùng lại cách cũ, dùng linh lực mạnh mẽ trùng kích như lần luyện khí tầng 3 lên luyện khí tầng 4 vậy.
– Được!
Cố Trường Thanh nhẹ gật đầu, sau đó hắn liền ném một quả Thất Khiếu Tiên Lung Quả về phía Tống Vũ, hắn cũng không lo lắng Tống Vũ nuốt lời, nếu như hắn nuốt lời thì Cố Trường Thanh có rất nhiều biện pháp để đồ sát hắn.
Nhưng Tống Vũ vẫn rất là giữ trữ tính, khí Thất Khiếu Tiên Lung Quả vừa rời khỏi bàn tay Cố Trường Thanh thì Huyết Yêu Nhiêu Quả cũng rời khỏi bàn tay Tống Vũ. Cầm lấy nó trong tay Cố Trường Thanh liền cảm nhận năng lượng ba động của nó rất là khủng bố, nhưng cũng không gấp luyện hóa, hắn liền bỏ nó vào túi càn khôn.
Sau đó hắn dự định quay lưng rời đi, thì bổng nhiên nơi xa có một đoàn người bay tới, nhìn thấy chúng Cố Trường Thanh hai mắt hơi ngưng lại, bởi vì hắn nhận ra người đi đầu hắn chính là Vân Triệt của Tuyết Linh Cung, hắn cũng không kinh ngạc, hắn biết Vân Triệt nhất định sẽ có biện pháp tìm ra chính mình.
– Đúng thật là quan gia ngõ hẹp.
Cố Trường Thanh vô cùng bình tỉnh lên tiếng.
– Ngươi quả thật làm ta rất là kinh ngạc. Đi vào Mê Vụ Lâm mà vẫn có thể toàn thân trở ra!
Vân Triệt như là bằng hữu lâu năm không gặp, nhẹ gật đầu tán thán.
– Đám người Tuyết Linh Cung các ngươi quả thật như là âm hồn bất tán, bám riết không buông!
Cố Trường Thanh cười nhẹ một cái.