Chương 91: Tang thương.
Cố Trường Thanh thở ra một hơi, bắt đầu chú ý xuống bên dưới, ánh mắt trở nên sáng rực, hắn liền hạ thân hình xuống, bên dưới chính là một phế tích của một trận đại chiến xương khô còn sót lại, hắn có thể nhìn thấy và phân biệt được nhân mã hai bên.
Một bên chính là xương cốt màu trắng và có cả màu vàng nhạt các kiểu hẳn là giống như hắn thể chất đặc biệt số lượng cũng không nhiều và phương còn lại chính là một hài cốt toàn bộ màu đen âm u và vô cùng lạnh lẽo hẳn chúng là hai phe khác nhau.
Ánh mắt hắn không chỉ dừng lại trên túi càn khôn của chúng mà còn là xung quanh những thanh vũ khí, thứ mà chúng dùng hẳn không phải là tầm thường, có thể tăng lên phẩm cấp của Huyền Dạ a.
Bởi vì Khổng Tước Linh đã có lông đuôi của Khổng Tuyên cho nên nó tự động tăng lên phẩm cấp không cần Cố Trường Thanh tăng lên cho nó, mà hắn chỉ cần lo cho Huyền Dạ mà thôi.
Cũng không đợi Cố Trường Thanh hành động, thì nha đầu Cơ Dao Yên bên cạnh đã hai mắt sáng như hai cái đèn pha, chạy thẳng lại đưa tay bắt lấy túi trữ vật của bộ hài cốt gần nhất. Nhưng khi nàng vừa chạm vào thì chúng điều tan biến đi mất, kể cả hài cốt kia cũng vậy.
– Cái…. cái này?
Cố Trường Thanh thấy thế bổng nhíu mài, sau đó từ thể nội hắn bổng nhiên bùng phát ra một cổ linh lực hùng hậu, nhưng cũng không quá mạnh mẽ, nhưng tất cả những thứ ở bên ngoài từ mảnh vở binh khí, hài cốt tu sĩ và cả túi trữ vật thậm chí là cây cối xung quanh, tất cả điều hóa thành tro tàn, chỉ còn lại đại địa và núi đá mà thôi.
Cố Trường Thanh thở ra một hơi, hắn liền hiểu những bộ hài cốt này đã trãi qua vô số tuế nguyệt những thứ này đã không còn tồn tại được qua năm tháng mà đã tiêu biến theo thời gian.
Cố Trường Thanh cũng không ở lại lâu, dưới sự chỉ điểm của Khổng Tuyên hắn liền cùng với Cơ Dao Yên lau thẳng về nơi trung tâm của không gian này.
Không gian nơi đây quả thật là rộng lớn vô cùng, Cố Trường Thanh cùng Cơ Dao Yên cho dù là tốc độ cao mà đi, nhưng sau khi trải qua gần một canh giờ phi hành, lại vẫn chưa nhìn thấy được đích đến ở đâu.
Mùi vị tang thương và cô tịch trong không gian này, từ đầu đến cuối đều quanh quẩn bên người, khiến cho lòng người cũng vì nó mà cảm thấy càng thêm nặng nề.
Trên suốt đường đi hắn liên tục cùng linh lực phát ra bên ngoài để tra xét, bất kỳ bảo vật gì mà không bị linh lực của hắn chấn động đến tan biến thì điều là bảo vật, hắn không thể bỏ qua, nhưng cách làm của hắn chỉ là thoáng qua một thời gian, vì hắn thấy nơi đây tất cả điều là những thứ mục nát không có thứ gì ra hồn, cứ tiếp tục như vậy thì sẽ tiêu hao rất nhiều.
Mà trên đoạn đường này, Cố Trường Thanh cũng đã gặp phải không ít Yêu thú khí tức cũng điều hung hãn. Những con Yêu thú này đúng như những gì mà Khổng Tuyên nói, đa phần đều sở hữu huyết mạch truyền thừa cường đại, con nào con nấy hung hãn vô cùng. Trong đó có không ít lần Cố Trường Thanh cũng bị bọn chúng công kích, nhưng rất may là cũng không làm gì được hắn mà còn ngược lại bị hắn phản sát.
Ở ven đường, Cố Trường Thanh cũng phát hiện ra một số linh dược cực kỳ hiếm thấy, những thứ này tuy rằng cũng đều là hiếm thấy, nhưng vẫn còn cách một khoảng xa mới đủ để đánh động Cố Trường Thanh.
Nhưng Cơ Dao Yên thì lại khác, nàng rất phấn kích khi gặp chúng, một khi gặp thì nàng cũng không hề bỏ qua, cũng vì vậy mà tốc độ của hắn cũng chậm đi rất nhiều.
Cố Trường Thanh đang phi hành trên không bổng nhiên dừng lại, bởi vì hắn nhìn thấy bên dưới là một gốc linh thảo màu vàng đó chính là Kim Minh Thảo một gốc linh thảo cực kỳ hiếm có có được kim chi lực cực kỳ nồng đậm, rất thích hợp với người thân hòa kim nguyên tố.
Nhưng Cơ Dao Yên chính là người sở hửu Mộc Linh Chi Thể thể chất này có thể bỏ qua thuộc tính của linh thảo mà chỉ hấp thu tinh hoa của nó mà hiệu quả lại tốt hơn nửa. Cho nên các nàng tu luyện cũng khác người ta, chỉ cần ăn và ăn, thứ gì có năng lượng cũng được nhất là linh thảo đặc biệt là đan dược sẽ giúp nàng tăng tu vi lên một cách khủng khiếp.
Biết được như vậy, cho nên khi hắn phi hành một khi nhìn thấy linh thảo tu vi ít nhất ngàn năm thì nhất định sẽ dừng lại, nhưng rõ ràng gốc cây Kim Minh Thảo này tu vi rõ ràng là vạn năm, hắn cũng động tâm rồi.
Nhưng lúc này hắn liền nhìn thấy ở gần đó có một đoạn kiếm gãy và gỉ sét vô cùng thảm hại, như thường lệ hắn liền phát ra một cổ linh lực, như là có lệ hắn cũng không trong mong gì nhiều, nhưng một màn kế tiếp lại làm cho hắn kinh ngạc, cái cây kiếm gỉ sét đó lại không tan biến mà vẫn bình an ở đó.
Cái này có nghĩa là gì, có nghĩa là chất liệu của nó vô cùng tốt a! Có thể chịu được sự tàn khốc của năm tháng.
Nhìn thấy như vậy, Cố Trường Thanh liền sáng mắt, cuối cùng cũng tìm được bảo vật rồi. Nhặt lấy nó Cố Trường Thanh liền mĩm cười, sau đó trực tiếp ném nó và Huyền Dạ vào bên trong Tạo Hóa Tiên Lô để luyện hóa tăng lên phẩm cấp cho Huyền Dạ.
– Dao Yên, cứ như vậy thật sự rất tốn thời gian. Nơi này đã mở ra một thời gian hẳn là lúc này đã có rất nhiều người vào đây rồi, nếu không tranh một khi để họ đến khu vực trung tâm trước thì chúng ta sẽ mất hết tiên cơ.
Cố Trường Thanh khi nhìn thấy Cơ Dao Yên hái xong Kim Minh Thảo thì bổng nhiên lên tiếng.
– Sư thúc, ta cảm nhận một cổ khí tức quen thuộc và hấp dẫn ta, hẳn là đan phòng hay là dược viên của tông phái này, chúng ta có thể đến đó!
Cơ Dao Yên đã sớm nhận ra cổ khí tức này như ẩn như không này, nhưng lại không có cơ hội nói cho Cố Trường Thanh nghe, nhân cơ hội này nàng liền lên tiếng.
– Không những thứ đó không có ít với ta!
Cố Trường Thanh lắc đầu, định nói cái gì đó thì Cơ Dao Yên bổng lên tiếng.
– Tiểu sư thúc, với thực lực của ta thì nhất định không tranh đoạt được cơ duyên ở khu vực trung tâm, đành phải lui lại mà cầu chuyện khác, đan phòng và dược viên điều là cơ duyên lớn nhất của ta, biết đâu ta tìm được đan dược cấp cao để đột phá luyện khí tầng 10.
– Với lại ta đã có Thanh Ưng thủ hộ, hẳn là các cao thủ thực sự đã đi đến khu vực trung tâm bên ngoài còn lại tu sĩ dù không đánh lại nhưng với tốc độ của Thanh Ưng thì hẳn là chạy vẫn có thể.
Cơ Dao Yên vừa nói vừa lắc lắc càn khôn trạc, thanh âm trong trẽo vang vọng.
Cố Trường Thanh suy nghĩ thấy lời nói của Cơ Dao Yên cũng có lý, cho nên hắn cũng không tiện nói thêm gì, hắn biết kẽ được bảo bọc bên trong nhung lụa sẽ không thể trở thành chí cường giả, như là suy nghĩ cái gì đó liền lấy ra một cái quả cầu nhỏ rồi rót thần thức của hắn vào bên trong, sau đó đưa cho nàng rồi nói.
– Mang theo nó bên người đừng bỏ vào túi càn khôn, khi gặp nguy hiểm liền bóp nát nó, ta sẽ cảm nhận được khi đó ta sẽ cố gắn đi đến nhanh nhất có thể. Vả lại nó cũng có thể để ta xác định được phương hướng của ngươi. Hiểu chưa?
– Hiểu!
Cơ Dao Yên bổng mĩm cười, rồi nhận lấy quả cầu kia, sau đó liền lấy ra một cộng dây xiên nó vào, sau đó liền đeo lên trước ngực.
– Tiểu sư thúc thật là đẹp trai a!
Nói xong nàng liền nhảy lên phi kiếm bay về nơi xa. Cố Trường Thanh liền lắc đầu không để ý nhưng gì nàng nói, ánh mắt nhìn về phía trung tâm, sau đó lấy ra một cái mặt nạ được làm từ một đoạn thân của Huyễn Ma Thụ, cái này có công dụng che đi khí tức bản thân và cả diện mạo, chỉ có người có tu vi vượt qua Cố Trường Thanh hơn một đại cảnh giới mới có thể nhận ra thực hư mà thôi.
Sau khi làm xong tất cả hắn liền phi thân lên khổng tước linh, sau đó lao thẳng về phía trung tâm.
Quả thật đúng như lời mà Cố Trường Thanh nói, trên suốt đường đi, hắn cũng đã gặp phải không ít người. Tuy nói không gian nơi đây rất là rộng lớn, nhưng hiển nhiên nhân số tham gia lần này cũng khá là hùng hậu, do đó cho dù đã phân tán ra rất nhiều, vẫn có thể gặp được nhau.
Có điều tuy là gặp phải không ít người, nhưng Cố Trường Thanh lại cũng không vì thế mà chậm tiến độ. Những người tiến vào không gian cổ bi này, đa số đều muốn kiếm chác một ít bảo vật. Đôi bên luôn luôn là cảnh giác lẫn nhau nhiều hơn. Đồng hành cùng với bọn chúng không chỉ là không có hiệu quả tốt, ngược lại chỉ gây thêm phiền phức mà thôi.
Một số người cũng như hắn, tốc độ rất nhanh hẳn là tu vi không thấp, nhưng hắn lại cảm thấy kỳ lạ, tại sao nơi đây chỉ thấy người tu vi cao nhất cũng chỉ là trúc cơ hậu kỳ đại viên mãn, mà lại không thấy một vị kết đan nào huống hồ gì nguyên anh kỳ.
Cố Trường Thanh cũng không biết được là, không gian này cực kỳ vài xích người có tu vi kết đan kỳ trở lên. Nếu như họ mạnh mẽ tiến vào thì nhất định sẽ bị cánh cổng đó ghiền nát thân thể, bởi vì bên ngoài lúc tiến vào đã không dưới va vị kết đan kỳ gặp tai họa rồi.
Trong khi Cố Trường Thanh không ngừng dùng tốc độ cao nhất chạy đi, sắc trời cũng nhanh chóng trở nên ảm đạm lại. Trong mơ hồ, trên bầu trời dần dần tỏa ra một cổ hơi lạnh sắc trời bổng tối đen mơ hồ còn nhìn thấy lôi điện chớp động cực kỳ đáng sợ.
Cố Trường Thanh đang phi hành ở tốc độ cao, bổng nhiên dừng phất lại, không chỉ có mình hắn mà là những người khác cũng như thế, dừng lại tại nơi này, ánh mắt có điều ngưng trọng.