Chương 89: Di tích.
Cố Trường Thanh quay đầu lại cái này chính là phần đầu lâu của hắn đang bị hàm răng của Bạch Ngọc Thanh Sư bao phủ, mùi hôi tanh tưởi truyền tới làm cho hắn cũng phải kỳ thị.
Phù!
Trước khi cái miệng rộng đó khép lại mà cắn đứt đầu lâu của Cố Trường Thanh thì Khổng Tuyên bên trong lại giúp hắn thuấn di một lần. Lần này nàng đã giúp hắn tránh thoát được một kiếp.
Nếu như hiện tại Cố Trường Thanh có thể nhìn thấy trạng thái lúc này của nàng thì có thể thấy được thân thể nàng đang rất suy yếu mờ nhạt hơn rất nhiều.
Cố Trường Thanh cũng không kịp lo nghĩ, hai khí hải bắt đầu dung hợp, lúc này Cơ Dao Yên chính là nàng bên trong lòng ngực của Cố Trường Thanh nàng cũng cảm thấy rung sợ vì khí tức lúc này của hắn phát ra, khí tức của hắn lúc này vô cùng âm lãnh không phải cái lạnh giá của cực âm mà là thứ gì đó khó mà diễn tả nàng cũng thật sự khó hiểu.
Cố Trường Thanh xoay người lại, một chỉ điểm ra không trung. Lôi vũ bạo chỉ phạm vi bao phủ cực lớn đánh về phía sau, một chiêu này gây nhiễu loạn rất nhiều cho hai con Bạch Ngọc Thanh Sư ở sau, làm cho chúng tốc độ thoáng chậm lại.
– Tiểu nha đầu, ngươi có lấy cái gì của chúng hay không mau trả lại cho chúng nhanh.
Cơ Dao Yên bổng giật mình sau đó liền trở nên lúng túng, hai tay bắt đùa siết chặt cái vòng tay của mình.
Cố Trường Thanh bổng nhìn thấy hành động của nàng liền chú ý đến, hắn nhìn một cái là biết liền cái đó chẳng phải giống như cái vòng trên tay hắn hay là sao? Chín là càn khôn trạc nơi mà để yêu thú vào bên trong.
Hắn liền biết nha đầu này chắc chắn đã gây họa rồi. Cố Trường Thanh cũng không suy nghĩ nhiều mà trực tiếp bắt lấy càn khôn trạc của Cơ Dao Yên vào trong tay, thần thức như giếng phun ồ ạt trào vào bên trong đó, với độ mạnh mẽ của thần thức hiện tại Cố Trường Thanh đã không thua kém gì kết đan kỳ tu sĩ cho nên liền rất dễ dàng xuyên phá càn khôn trạc nhìn vào bên trong.
Sau khi nhìn thấy tất cả hắn liền bất ngờ, ngỡ ngàng, ngơ ngác và bật ngửa. Bởi vì bên trong đó là hai con Bạch Ngọc Thanh Sư con non, Cơ Dao Yên bắt lấy con của người ta thảo nào chúng dù có liều mạng cũng muốn đuổi theo.
Lúc này Cố Trường Thanh đầu gần như bốc khói, hắn không biết là nói cái gì với cái nha đầu này nửa. Sắc mặc Cố Trường Thanh lúc xanh lúc đỏ.
Đúng là báo đốm, báo gấm mà quá là báo.
Cố Trường Thanh cũng không do dự mà lấy ra hai con sư tử con này, sau đó nén nó về phía sau, cánh tay nâng lên hai đạo lôi âm trủy, cấp tốc hình thành rồi dưới sự thúc dục của Cố Trường Thanh nó liền phóng nó thẳng về phía sau, sau đó Cửu Phượng Lăng Thiên được kích phát đến tận cùng, lúc này hắn như là một con phượng hoàng lao thẳng về phía trước.
Một kích này nó nắm vào hai con non, sư tử bố mẹ chỉ có thể dừng lại giúp cho hai con của nó tránh thoát, dù là con kích này chỉ là thuần túy linh lực, với cha mẹ nó chỉ là gảy ngứa mà thôi, nhưng một khi bắn trúng hai con non chúng nhất định chết. Mà mục đích của hắn chính là như vậy, để sư tử bố mẹ từ bỏ truy sát hắn mà cứu con mình, để hắn có cơ hội đào tẩu.
Quả thật như là dự tính của hắn, Bạch Ngọc Thanh Sư từ bỏ truy sát hai người bọn họ, mà bắt lấy hai con non, cái đuôi quét qua lập tức hai cây lôi âm trủy tan nát. Lúc này hai người Cố Trường Thanh đã bỏ chạy mất dạng, biến mất khỏi tầm mắt của chúng.
Cả hai chạy hồi lâu, đến khi Cố Trường Thanh đã xác định được hai con sư yêu đã không còn đuổi theo, đến tận giờ phút này hai người bọn hắn mới dừng lại cả hai điều thở phì phò như là cực kỳ mệt mõi.
– Cái nha đầu nhà ngươi thật sự không biết sống chết! Đến linh thú cấp 3 còn dám trêu chọc. Không biết với tu vi luyện khí tầng 9 của ngươi mà lại dám trêu chọc nó.
– Ngươi muốn chết thì chết một mình đi, còn muốn kéo ta theo.
– Cái nha đầu nhà ngươi không biết sao lại có thể sống sót được.
– ….
– ….
Cố Trường Thanh lúc này như là không biết mệt, chửi la um sùm, hắn cũng đã học được tuyệt kỹ chửi người của Khổng Tuyên rồi.
– Là sư tôn cho Thần Hành Phù, mới có thể chạy được a!
Cơ Dao Yên lúc này xấu hổ lên tiếng.
– Nha đầu nhà ngươi tại sao bắt con của người ta?
– Tại vì nó đẹp a!
– Cái gì? Cái nha đầu nhà ngươi!
Cố Trường Thanh lúc này đã hết nói nổi nàng ta, vì hai con sư tử đẹp mà lại liều cái mạng nhỏ này, Cố Trường Thanh lại êm lặng một xíu rồi lại chửi la um sùm lên, chửi cho nàng ta câm nín, không biết nói thêm cái gì?
– Tiểu sư thúc, đây…. đây….?
Cơ Dao Yên bổng nhiên nhìn xung quanh, sau đó thất thần lên tiếng.
Cố Trường Thanh nghe thấy thế cũng kinh ngạc, hắn nhớ lại hướng mà hắn bỏ chạy chính là hướng sâu bên trong Thương Lang Sâm Lâm, cho nên lúc này hắn chính là đang ở trung tâm của Thương Lang Sâm Lâm.
Lúc này hắn cũng không lo ngại chính mình đã lại lâm vào nguy hiểm, bởi vì ánh mắt đó của Cơ Dao Yên chính là bất ngờ và kinh ngạc vì quan cảnh xung quanh. Cố Trường Thanh liền đưa ánh mắt nhìn xung quanh, lúc này cũng vô cùng ngạc.
Bởi vì xung quanh chính là một cái tế đàn cổ xưa, ở giữa trung tâm là một tòa tháp màu đen cái này giống như một cái tế đàn hơn xung quanh có tám cây cột đá màu đen cao hơn 3 mét chia điều thành hình bán nguyệt bên trên còn có tám viên dạ minh châu phát ra ánh sáng mờ nhạt, trong cực kỳ yêu dị.
Cố Trường Thanh có thể rõ ràng cảm nhận được bên trên tòa tế đàn này phát ra một cổ khí tức vô cùng cổ xưa và áp bức cực kỳ khủng bố, rất giống với cổ cổ khí tức đè nén mà khi hắn vừa bước vào khu rừng này. Hắn có thể xác định được đây có lẻ là đây là ngọn nguồn cả ba động kia, cũng là mục tiêu mà hắn đang dò xét.
– Cái này là cái gì? Tế đàn à?
Cố Trường Thanh ngây người, nhìn xung quanh thầm lẫm bẫm.
– Không, cái này giống cổng không gian hơn!
Khổng Tuyên bên trong thức hải thanh âm yếu ớt lên tiếng.
– Cổng không gian? Ủa ngươi làm sao mờ nhạt như thế này?
Cố Trường Thanh đang định hỏi, bổng nhiên nhìn thấy thân thể Khổng Tuyên bên trong thức hải lúc này mờ nhạt, hắn kinh ngạc lên tiếng.
– Không chết được, chỉ là năng lượng nguyên anh của ta tiêu hao quá nhiều, vừa rồi giúp ngươi thuấn đi cho nên càng thêm suy yếu, hẳn là chỉ còn một lần giúp ngươi thuấn di nửa mà thôi.
Khổng Tuyên nói xong rồi dừng lại một chút, sau đó tiếp tục nói.
– Cái này là di tích của cường giả, cấp độ nào thì cũng không rõ. Nhưng thực lực không tệ.
– Cái này làm sao mở ra?- Cố Trường Thanh nghi hoặc hỏi.
– Cái này sao? Hẳn là nó tự mở ra, nếu không cũng rất khó a!- Khổng Tuyên nói.
– Phải đợi nó tự mở ra sao? Vậy phải đợi đến giờ?
Cố Trường Thanh thở dài thầm nói. Nhưng hắn cũng không thất vọng, bởi vù nhiệm vụ lần này của hắn đã là làm được, nhiệm vụ của hắn chỉ là thăm dò cho nên kết quả như vậy đã làm hắn hài lòng.
Sau khi hiểu hết tất cả, hắn liền nói cho Cơ Dao Yên nghe hết tất cả những gì hắn biết. Cơ Dao Yên cũng đành thở dài.
– Cái này hẳn là nhiệm vụ bốn sao của tông môn a. Biết vậy ta tiếp nhiệm vụ này hẳn là mười năm tới cũng không cần làm nhiệm vụ!
Cơ Dao Yên nói nhỏ, sau đó nhìn về phía Cố Trường Thanh, liền thấy hắn đang nhắm mắt trước lệnh bài thân phận, nàng liền hiếu kỳ lên tiếng.
– Tiểu sư thúc, ngươi chính là đang làm gì vậy?
– Chính là đang bàn giao nhiệm vụ a!
Cố Trường Thanh sau khi hoàn tất, liền mở mắt ra lên tiếng.
– Bàn giao nhiệm vụ? Sư thúc ngươi chính là tuyển nhiệm vụ này?- Cơ Dao Yên kinh ngạc nói.
– Ừ, có việc gì hay sao?- Cố Trường Thanh nghi hoặc hỏi.
– Cái nhiệm vụ này đến cả kết đan kỳ cũng có vào mà không có ra a! Sư thúc ngươi cũng dám?- Cơ Dao Yên kinh nghi hỏi.
– Nha đầu ngươi còn dám bắt sư tử con, tại sao ta lại không dám đi vào đi đây?- Cố Trường Thanh chề môi nói.
– Cái này không giống a!
Cơ Dao Yên còn định nói gì nửa nhưng hành động của Cố Trường Thanh làm cho nàng sợ hải đến ngây người, đó là Cố Trường Thanh gọi ra Thanh Ưng, Thanh Ưng to lớn khí tức của nó cũng vô cùng đáng sợ, làm cho nàng kinh hải không thôi.
Nàng nghĩ là lại có yêu thú đến tập kích, nhưng khi thấy Cố Trường Thanh nhảy lên lưng Thanh Ưng nàng mới biết đây là yêu thú của Cố Trường Thanh chỉ như vậy mới có thể làm cho nàng hết sợ hải. Thanh Ưng đập mạnh hai cánh mang theo hai người hướng ra bên ngoài bay vội đi.
– Tiểu sư thúc a, tiểu Yên nhi cũng muốn một con Thanh Ưng, nó đẹp quá a!
Cơ Dao Yên hai mắt sáng rực nhìn về phía Thanh Ưng, nhưng hành động của nàng lại làm cho hắn hiểu được ý định của nàng, miệng thì nói muốn nuôi Thanh Ưng mà nước miếng lại chảy ròng ròng, cái này là muốn nuôi Thanh Ưng gì, nàng là muốn ăn người ta a!
Thanh Ưng cũng nghe ra ác ý của nàng, nó liền lộ ra hưng quang, thân hình nhẹ lung lây, như là muốn hất tung tiểu nha đầu xuống, nếu như không biết quan hệ của hai người rất tốt, nó liền muốn một ngụm nuốt trọn cái nha đầu này vào bụng a!
Bùm!
Khi cả hai còn đi chưa xa, thì bổng nhiên bên từ phía sau, ngây tại tring tâm tế đàn một luồng sáng màu vàng kim phóng thẳng thiên khung, chiếu sáng một vùng trời, dị tượng này chiếu rọi toàn bộ thiên địa, đến vạn dặm xung quanh cũng có thể nhìn thấy nó.
Vạn dặm xung quanh nơi đây đã hoàn toàn bị kinh động. Thương Lang Sâm Lâm chính là một khu vực cấm khu tiếp giáp với năm đại Vương triều khác, có thể thấy được lần tụ hội lần này sẽ rất là náo nhiệt.
(Hôm nay hơi bận việc, hẹn 7h tối nay lên thêm một chương nhé, nếu xong sớm mình sẽ lên sớm nhé).