Chương 77: Khiếu Minh Sơn.
– Khi nào bắt đầu?
Cố Trường Thanh nhẹ gật đầu quay sang phía Đường Tâm Liên lên tiếng.
– Đã bắt đầu!- Đường Tâm Liên nói.
Cố Trường Thanh hơi nhíu chân mài, nhưng hắn tin nữ nhân này nhất định sẽ không bắn tên không đích. Hắn đợi nàng nói rõ.
– Đợi tuyển chọn này đã bắt đầu được một thời gian. Theo như tộc quy tộc tuyển được chia ra làm ba vòng, vòng thứ nhất chính là tuyển chọn ra tộc nhân có tư chất và thiên phú nhất định để làm ứng viên tranh đoạt thiếu chủ. Vòng thứ hai chính là làm nhiệm vụ, cho nên hiện tại ta mới ở trong đây.
– Và vòng thứ hai trở đi có thể tìm viện thủ, mà viện thủ tu vi không được trên kim đan kỳ, mà chỉ cơ những người hoàn thành nhiệm vụ ở vòng thứ hai mới có tư cách tham gia vòng cuối cùng kia, còn về vòng thứ ba chính là lôi đài chiến ai thủ được lôi đài sẽ là thiếu chủ của Đường gia.
Đường Tâm Liên nói xong, sau đó ánh mắt mong chờ nhìn về phía Cố Trường Thanh, hi vọng hắn đồng ý.
– Nhiệm vụ lần này của ngươi là gì?- Cố Trường Thanh hỏi.
– Phía Tây cách nơi này trăm dặm là Khiếu Minh Sơn, nơi đó có một gốc Thất Khiếu Linh Lung cây non. Nhiệm vụ của ta chính là xâm nhập vào đó mang gốc cây non đó về.
Đường Tâm Liên tỷ mỹ nói.
– Có nguy hiểm gì sao?
Cố Trường Thanh cũng hiểu được nơi đó nhất định sẽ có nguy hiểm, nếu không nàng cũng không cần chính hắn giúp đở.
– Có, nơi đó chính là địa bàn của Huyết Đao Trại, mà bên trong bọn chúng có ba tên thủ lĩnh, trong đó một tên trúc cơ hậu kỳ và hai tên tu vi chính là trúc cơ hậu kỳ đại viên mãn cảnh giới. Nếu như may mắn không kinh động đến bọn họ thì dễ hơn một chút, còn nếu bị chúng phát hiện thì hơi bị phiền phức một chút.
Đường Tâm Liên ánh mắt ngưng trọng lên tiếng. Nàng vốn nghĩ với thực lực của nàng có thể đánh bại một gã trúc cơ hậu kỳ đại viên mãn, nhưng vừa rồi thực lực của Thanh Ưng đã làm biết là nàng đã sai lầm thực sự. Trúc cơ hậu kỳ đại viên mãn, với nàng hiện tại là không thể, nhưng có Cố Trường Thanh và cả Thanh Ưng kia hẳn là vẫn còn một tia hi vọng.
– Được, vậy thì đi thôi!
Đường Tâm Liên nghe thths thế liền vui mừng thấy rõ. Nàng như là suy nghĩ cái gì đó, sau đó đưa tay vào túi càn khôn lấy ra một vật gì đó nén về phía Cố Trường Thanh cười nói.
– Cái này xem như là tiền cọc đi, nếu như không giành được ghế thiếu chủ thì cũng không uổn chuyến này.
Cố Trường Thanh lộ vẽ kinh nghi, bắt đầu cầm lấy nó trong tay, nhìn kỹ đây là một cái vòng. Cái vòng này trong cực kỳ đơn giản không có bất kỳ khí tức đặc biệt gì, toàn thân một màu trắng bạc trong cực kỳ bình thường.
– Cái này?- Cố Trường Thanh hỏi.
– Cái này là Càn Khôn Trạc, dùng để thu yêu thú hay linh thú vào bên trong. Bên trong có một phương thế giới, đủ để nó vào.
– Không lẽ ngươi đi đâu cũng đem con Thanh Ưng lớn xác này theo, thật sự bất tiện a!
Đường Tâm Liên lên tiếng giải thích, nàng nghĩ Cố Trường Thanh không có Càn Khôn Trạc, nếu không đi đâu cũng mang theo cái tên to xác này thật sự bất tiện.
Cố Trường Thanh cũng cười cười, rồi đeo nó vào tay trái, hắn thật sự không phải không có nơi để cho Thanh Ưng trú ngụ, mà là tiểu tháp có càn khôn bên trong nếu để người khác biết thật sự bất tiện a.
Làm xong hắn liền gọi Thanh Ưng đến sau đó cả hai liền leo lên lưng, Thanh Ưng đập cánh mạnh một cái sau đó cả hai hướng về phía Tây, bay nhanh đi.
…
Nơi này chính là phía Tây của Thương Lang Sâm Lâm.
Khiếu Minh Sơn chính là một ngọn núi không quá cao, nhưng nơi đây chính là một nơi vôc ùng đáng sợ đối với người dân bản địa, bởi vì nơi đây chính là nơi mà Huyết Đao Trại đóng quân.
Khiếu Minh Sơn là một đồi núi, để thủ khó công, địa hình vô cùng hiểm trở. Mà Thất Khiếu Linh Lung cây non chính là được bọn chúng tìm được và coi chừng rất nghiêm ngặc, cho nên việc muốn cướp đi chúng để thần không biết quỷ không hay là một việc cực kỳ khó khăn.
Huyết Đao Trại số lượng có hàng trăm người, bên trong số lượng võ giả chiếm số lượng gần ⅓ tổng số lượng, có nghĩa là khoảng trên ba mươi tên tu sĩ, mà đa số chính là luyện khí kỳ tu sĩ và số lượng trúc cơ kỳ không quá mười tên, đại thủ lĩnh và nhị thủ lĩnh bọn họ lần lượt tên là Huyết Đao và Phong Ma thực lực điều trúc cơ hậu kỳ đại viên mãn mà tam đương gia chính trúc cơ hậu kỳ tu vi.
Thực lực tổng thể của chúng là vô cùng cường hoành.
Khiếu Minh Sơn lúc này vô cùng nháo nhiệt, hình như là bọn họ đang có việc vui gì đó mà trên dưới hơn trăm thành viên điều say xưa một một. Cả Huyết Đao Trại điều rượu thịt say xưa đã ba ngày liền.
– Đến trời cũng giúp chúng ta! Cả Huyết Đao Trại điều rượu chè bỏ qua cảnh giác.
Bên ngoài trăm trượng bên ngoài Huyết Đao Trại có hai thân ảnh đang đứng bên trên cành cây đại thụ nhìn về phía Huyết Đao Trại. Hai người bọn họ chính là Cố Trường Thanh và Đường Tâm Liên, cả hai vừa đến đây không lâu liền có thể nhìn thấy nơi đây đang vui vẽ rượu chè, còn có cả nữ nhân để hưởng lạc.
– Ta nghe nói hôm nay chính là ngày Huyết Đao Trại nhập áp trại phu nhân.
Đường Tâm Liên sắc mặt bình tỉnh nói.
– Hẳn là đi cướp ở thôn trang nào đó hay là bắt về ép buộc làm áp trại phu nhân. Không biết là cưới cho vị thủ lĩnh nào.- Cố Trường Thanh nói.
– Bọn chúng nhập áp trại phu nhân là cho cả ba người dùng, mà không phải riêng lẻ một ai.
Đường Tâm Liên như là bắt đầu tức giận, dù người phụ nữ kia là ai nhưng cũng điều là nữ nhân, nàng biết làm vợ cho cả ba người là nổi ô nhục như thế nào.
Cố Trường Thanh nghe thấy như thế, trong lòng cũng không có một chút tâm tình ba động nào. Ánh mắt nhìn chằm chằm về Huyết Đao Trại như là tìm cái gì đó, hồi lâu như là không có kết quả mới lên tiếng hỏi.
– Thất Khiếu Linh Lung cây con ở đâu?
– Nó ở cách đây ba dặm về phía đó.
Đường Tâm Liên bổng chỉ tay về phía nam. Sau đó Cố Trường Thanh nhẹ gật đầu, sau đó thân hình nhoáng lên chạy như bay về phía nam, khi đi được gần ba dặm đường hắn liền thấy một gốc cây. Cái cây này không cao lớn, chỉ như bắp đùi một người trưởng thành, cao khoảng bốn mét toàn thân phát ra một màu xanh nhạt trong cực kỳ thuần khiết.
Cố Trường Thanh khi nhìn thấy nó thì gần như là đã xác định được nó chính là Thất Khiếu Linh Lung cây non. Bởi vì tâm tình lúc này của Đường Tâm Liên cực kỳ kích động, chỉ thiếu một chút nữa là đã lao ra ôm chặt lấy cái cây đó rồi.
– Đường Tâm Liên bình tỉnh, phải thật cẩn trọng. Nếu không sẽ là rơi vào thế bất lợi đấy.
Đường Tâm Liên cũng hiểu được đạo lý này, nếu như bất cẩn kinh động đến bọn Huyết Đao Trại thì sẽ không được ổn cho lắm. Dù thực lực của hai người Cố Trường Thanh rất mạnh nhưng dù sao thì đây cũng là địa bàn của người ta. Một khi rơi vào tay chúng, không tính Cố Trường Thanh nhưng nàng thì kết cục rất thảm a.
Cố Trường Thanh thần thức thả ra xung quanh, lấy hắn làm trung tâm phương viên hơn ba ngàn mét toàn bộ bị bao phủ vào bên trong, tất cả mọi thứ dù là nhỏ nhất cũng điều phản chiếu lại bên trong đại não của hắn.
Xung quanh nơi đây dù là có người nhưng tất cả điều say khước, ai cũng một bộ dáng say xưa bất cần đời.
– Bọn chúng hoàn toàn buông lỏng như vậy luôn à?
Cố Trường Thanh vô cùng cảm thán. Không ngờ tại trùng hợp như vậy, đi chôn chỉa đồ của người ta mà lại may mắn đến như vậy.
– Không lẻ cứ ôm nó rồi chạy?
Đường Tâm Liên đang vô cùng kích động, bổng thanh âm của Cố Trường Thanh lại vang lên, làm cho nàng kinh ngạc, sửng sờ và bất ngờ. Không thể nào ngờ được hắn lại hỏi ra câu này, nhưng hình như là cái câu này thật sự quan trọng a!
– A… à, đây… đây nè!
Đường Tâm Liên lấp bấp lên tiếng. Sau đó lấy ra một cái quyển trục, bắt đầu nói tiếp.
– Đây là Khô Mộc Quyển có thể chứa cây sống vào bên trong đó.
Cố Trường Thanh gật đầu, sau đó cầm lấy quyển trục vào trong tay. Ánh mắt cứ nhìn thẳng vào gốc cây màu xanh nhạt đó, thân ảnh thì cứ đi vòng vòng quanh gốc cây như là suy nghĩ làm sau để nhổ nó lên mà không để nó phải chết. Sau hồi lâu suy nghĩ, Cố Trường Thanh liền quyết định dùng khổng tước linh bứng nó lên. Sau đó chín cây lông vũ lập tức bay ra bên ngoài, quay quanh gốc cây.
Phù!
Chín cây lông vũ rung lên một cái, sau đó với tốc độ vô cùng nhanh đâm xuống bên dưới, làm cho gốc cây bên dưới tóc gốc rồi bay thẳng lên cao. Cố Trường Thanh nhoáng lên thân hình thu nó vào bên trong Khô Mộc Quyển.
Làm xong tất cả hắn cùng Đường Tâm Liên bắt đầu hướng ra bên ngoài cẩn thận rời đi. Quả thật tất cả bọn hắn đã say đến nổi không biết trời trăng gì, làm cho Cố Trường Thanh tốn một phen cẩn thận, thật là mất không bao lâu thời gian hắn liền đã ra khỏi Huyết Đao Trại.
Nhưng lúc này đây hắn lại cảm thấy một cổ khí ức ngột ngạc và đầy áp bức. Cái cảm giác này hắn cực kỳ quen thuộc, cảm giác này chỉ khi nào hắn gặp nguy hiểm mới có thể xảy ra.
Cố Trường Thanh bổng nhiên dừng lại, ánh mắt lộ ra vẽ ngưng trọng. Đường Tâm Liên đi ở phía sau bổng nhiên không chú ý liền đụng vào lưng Cố Trường Thanh, hai quả bưởi trập trùng liền đánh thẳng lên lưng hắn. Nhưng Cố Trường Thanh lúc này đã không chú ý đến việc này mà hắn liền nhìn chằm chằm về phía trước.