Chương 51: Phong Lôi Địa.
Nơi xa, một nơi gọi là Phong Lôi Địa.
Nơi này là một cái khe núi với những ngọn núi gập ghềnh hiểm trở, ngọn núi cao chót vót, xuyên thẳng mây xanh, mà giữa rất nhiều ngọn núi đan xen lại có một đạo khe nứt cực kỳ khổng lồ, bên trong mơ hồ có sương mù dày đặc tràn ngập ra, thậm chí trong sương mù mơ hồ có tiếng sấm vang lên, cực kỳ quái dị, mà đạo khe nứt này kéo dài thành một cái sơn cốc.
Trong vùng núi thâm sâu này, Phong Lôi Địa giống như con Yêu thú vô hình há to cái miệng khổng lồ, bất luận có bao nhiêu người nó cũng có thể nuốt hết! Nơi đây thực sự trở nên yên tĩnh, nhưng không khí mơ hồ như có hàn ý, có lẽ bên trong sẽ không yên tĩnh.
Phong Lôi Cốc có thể coi là khu vực khá đặc thù, ở sâu trong dãy sơn mạch này, núi cao hiểm trở, địa hình phức tạp, nghe nói rất lâu trước đây có một luồng lôi điện đánh xuống, tách rời dãy núi nối liền, rồi mới dần hình thành Phong Lôi Địa ngày nay.
Có lẽ cũng vì luồng lôi điện đó mà bên trong cốc tràn đầy khí tức lôi điện, trong sơn cốc Yêu thú vô số, chúng dường như chịu ảnh hưởng của vùng đất này mà biến dị, không chỉ đi lại như gió mà còn phun ra được lôi điện, so với Yêu thú ở bên ngoài khó đối phó vô cùng.
Diện tích bên trong Phong Lôi Địa khá lớn, vì thế dù đột nhiên có lượng lớn người tràn vào cũng không ảnh hưởng gì lớn. Chỉ là sương khói đậm đặc bên trong này khiến tầm nhìn bị hạn chế rất nhiều.
Phong Lôi Địa chính là một nơi hiểm địa, xung quanh lôi đình xuất hiện quanh năm, như là lúc nào không có. Có người nói nơi này năm xưa bị Lôi Hoàng một đao bổ đôi nơi này, Phong Lôi quanh năm thổi quét nên trở thành Phong Lôi Địa này nay.
Nơi này yêu thú ẩn hiện, thỉnh thoảng còn có yêu thú cấp 2 xuất hiện, cho nên nơi này là một hiểm địa đối với nhân loại tu sĩ.
Nơi này đây năm ngày trước vẫn còn rất an tỉnh, nhưng không ngờ lại bị hai tu sĩ của Cửu Dương Tông phát hiện, ban đầu bọn họ dựa tính là độc chiếm nơi đây, nhưng không ngờ dị tượng mà cổ địa này phát ra lại kinh người đến như vậy, đến tận toàn bộ Lạc Dương bí cảnh này điều nhìn thấy.
Cái này cũng chứng tỏa truyền thừa của nó mạnh cở nào, có thể xem là cao cấp bậc nhất cổ chiến trường này. Vì vậy nơi này rất nhanh liền tập hợp tất cả những cường giả tham gia hành trình pbong vương luyện khí kỳ lầm này tại Phong Lôi Địa.
Các cường giả rất nhanh liền tập hợp tại nơi đây, những cuộc tham dò và cả tranh đoạt bảo vật cũng diễn ra hết sức trầm trọng, nơi này không lúc nào không có người chết đi. Và nhất định cũng sẽ có người cười đến không ngậm được mồm, nơi này dù là một ít cơ duyên cũng đủ để họ thay đổi cuộc đời.
Nhưng không bao lâu sau, nơi đây rốt cuộc đã tìm ra chung cực truyền thừa là tại nơi trung tâm của Phong Lôi Địa này. Nơi đó lôi đình cuồng bạo đến cực hạn, không biết vì sao nơi đây lại có một hồ nước vô cùng rộng lớn, lôi đình dầy đặc như là muốn tạo thành một cái lôi hải rộng lớn.
Nơi này khắc nghiệt như vậy, nên những ai đến được nơi truyền thừa cuối cũng điều là cường giả bật nhất. Nhưng nơi đây cũng vừa diễn ra một cuộc đại chiến kinh thiên động địa để chọn ra ai là người nhận được truyền thừa cuối cùng.
Cuộc chiến cam go này diễn ra đúng một ngày dù là những cường giả mới bước vào luyện khí tầng 9, hay là những người đã chìm đắm ở luyện khí tầng chín đã lâu cũng không ai có tư cách tranh đoạt cơ duyên cuối cùng. Hiện tại nơi này còn lại bốn người, bọn họ điều là cường giả cao cấp nhất của tứ phái.
– Tức Mặc, ngươi đã già hôm nay ngươi nhất định thất bại.
Tại nơi trung tâm bốn người một gã nam tử toàn thân áo đỏ lên tiếng, hắn là người dẫn đội của Cửu Dương Tông, Dương Kha.
– Hắc hắc, các ngươi mau cùng lên, nếu không các ngươi sẽ không có bất cứ cơ hội nào!
Ở giữa có một lão nhân, toàn thân là một bộ phục sức màu xám, đầu tóc bạc phơ, tử khí vấn quanh, hắn là người đã bốn lần liên tiếp đoạt được cái danh luyện khí đệ nhất nhân, cho nên hắn có tư cách kêu ngạo.
– Tức Mặc, ngươi đừng quá kêu ngạo, dù hôm nay ba người chúng ta có bỏ qua truyền thừa cũng sẽ hợp lực giết ngươi.
Nơi đây có ba gã nam nhân và một gã nữ tử, ở trung tâm gã nam nhân còn lại lên tiếng nói.
– Hắc hắc, Hắc Kình ngươi và hai tên kia cùng lên đi, một hay ba tên có khác gì nhau?
Tức Mạc lão nhân cười nhạt, thanh âm vô cùng lạnh lùng nói.
– Nhiều lời với lão ta làm gì, trực tiếp giết qua là được.
Vị nữ nhân còn lại chính là Thiên Ninh của Lăng Tiêu Các, nàng cuối cùng cũng lên tiếng.
Sau đó sát khí từ nàng bùng nổ ra bên ngoài, Côn Cực Tiên xuất hiện trong lòng bàn tay, cây roi trong tay nàng như một con mãng xà sống động, uốn lượn và vung ra tạo thành một thế công bất ngờ bay về phía Tức Mặc.
– Tiểu nha nhi, lão phu không biết thế nào là thương hoa tiếc ngọc đâu. Ngươi ra tay thì chấp nhận hậu quả.
Nhìn Thiên Ninh ra tay, Tức Mặc cười lạnh sau đó thân hình khẽ động, Linh lực cuộn trào tạo thành một tấm lá chắn màu linh lực màu xanh nhạt, ngăn trước mặt.
Ầm!
Côn Cực Tiên đụng vào màn sáng màu xanh nhạt kia, làm cho màn sáng đó rung lên một cái rồi bình tỉnh trở lại. Sau đó, xung quanh người Tức Mặc linh lực đậm đặc tạo thành vô số cây đinh nhọn dài bằng nước, khí tức sắc bén và lạnh lùng lan tỏa. Chúng xuất hiện dày đặc tại thiên khung, sau đó bắn mạnh ra bên ngoài, hướng về Thiên Ninh bùng nổ bay đi.
Thiên Ninh sắc mặt bình tỉnh, Côn Cực Tiên lại rung lên tại trước mặt xoay tròn tạo thành một lớp màn bảo vệ trước người, những cây đinh bằng nước khi chạm đến Côn Cực Tiên liền nổ tung tứ tán.
– Các ngươi cùng lên đi, đở phải tốn thời gian.
Tức Mặc cười lạnh một cái. Sau đó vô số cây thủy đinh lại trở nên dày đặc nổ bắn ra bên ngoài, lập tức bao phủ hai người còn lại vào bên trong.
Thấy thế, Dương Kha quát lớn một tiếng, thân hình vọt tới như một viên đạn pháo. Hắn gầm lên, đôi quyền vung ra mang theo luồng Dương Viêm Liệt Hỏa đỏ rực, thiêu đốt không khí, biến mọi thứ thành tro tàn. Song hành, Hắc Kình như một bóng ma lướt đi, Hắc Kình Phá Hải Đao trong tay vung lên, tạo ra những luồng đao khí đen kịt, mang theo sức mạnh ăn mòn và cắt xé khủng khiếp, chém nát nhưng cây thủy đinh, sau đó nhắm thẳng vào những yếu huyệt chí mạng của Tức Mặc chém qua.
Tuy nhiên, tâm điểm của sự thay đổi là Thiên Ninh. Côn Cực Tiên trong tay hắn giờ đây như một con mãng xà sống động, uốn lượn và vung ra những đường tấn công bất ngờ.
Nàng không chỉ dùng roi để quật, mà còn tận dụng sự linh hoạt để trói buộc. Những đường roi của nàng vun vút xé gió, tạo ra âm thanh chói tai, liên tục quấn lấy chân tay, cổ họng Tức Mặc lão nhân. Mỗi đường roi không chỉ mang theo kình lực mạnh mẽ mà còn ẩn chứa ý định khống chế, tạo cơ hội cho Dương Kha và Hắc Kình tung ra đòn quyết định. Sự phối hợp của ba người diễn ra ăn ý đến kinh ngạc, tựa như một cỗ máy chiến tranh được bôi trơn hoàn hảo.
Thế nhưng, Tức Mặc lão nhân chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt không hề lay động. Lão không né tránh, chỉ chậm rãi vung tay. Một lớp linh lực trong suốt, tinh khiết như ngọc bích nhưng lại rắn chắc như thép, tỏa ra quanh lão, tạo thành một lớp bảo vệ không thể xuyên thủng.
Những ngọn lửa của Dương Kha vừa chạm vào đã tắt lịm, những luồng đao khí của Hắc Kình bị làm chệch hướng một cách khó tin. Càng đáng sợ hơn, khi cây roi của Thiên Ninh vừa quấn lấy, lớp linh lực ấy lại phát sáng rực rỡ, một lực đẩy vô hình bùng ra, khiến cây roi bật ngược trở lại, suýt chút nữa làm Thiên Ninh mất thăng bằng.
Roi càng quấn chặt, phản lực càng mạnh, như thể đang đối đầu với một khối thép bất hoại được bao bọc bởi dòng nước cuộn xiết.
Sự tự tin ban đầu của Dương Kha, Hắc Kình và Thiên Ninh dần biến thành kinh ngạc, rồi kinh hãi. Tức Mặc lão nhân hoàn toàn áp đảo, không tốn chút sức lực nào để vô hiệu hóa mọi đòn tấn công. Lão bắt đầu phản công. Chỉ với một cái vẫy tay nhẹ nhàng, Bích Hà Trấn Ngục Chưởng đột nhiên xuất hiện, một luồng linh lực khổng lồ cuồn cuộn như cơn sóng thần hung dữ ập đến.
Dương Kha, dù đã cố gắng dồn hết sức mạnh vào một cú đấm cuối cùng, vẫn bị luồng linh lực ấy đánh bay xa hàng chục trượng, va mạnh vào vách núi đá nứt toác, máu tươi tuôn xối xả.
Hắc Kình nhanh chóng thi triển thân pháp hòng thoát ly, nhưng vẫn bị một đạo dư chấn của chưởng phong quét trúng, xương cốt kêu răng rắc, thân thể đổ vật xuống đất, trên miệng còn sót lại một vệt máu, thương thế cực kỳ nghiêm trọng.
Thiên Ninh, dùng roi với sự linh hoạt tối đa, cũng không thoát khỏi số phận. Tức Mặc lão nhân chỉ vươn tay ra, một sợi chân nguyên trong suốt như tơ bỗng quấn lấy cây roi của Thiên Ninh, siết chặt. Tiếng “rắc” vang lên khô khốc, cây roi nát vụn, mảnh vỡ bắn tung tóe. Thiên Ninh, không còn vũ khí trong tay, cũng bị sức ép của chưởng phong thổi bay đụng nát một cây đại thụ thân thể trọng thương.
Trong khoảnh khắc, mọi nỗ lực của ba cao lúc này cũng tan thành mây khói. Cuộc chiến kết thúc không phải bằng một trận đấu ngang tài ngang sức, mà là một sự nghiền ép tuyệt đối.
Tức Mặc lão nhân đứng giữa chiến trường tan hoang, ánh mắt vẫn điềm tĩnh, chứng tỏ sự chênh lệch giữa lão và những kẻ tự xưng là đỉnh cao của Luyện Khí còn xa vời vợi. Đây không chỉ là một chiến thắng, mà là một lời tuyên bố rõ ràng về sức mạnh không thể lay chuyển của Tức Mặc lão nhân.
Lúc này đây ba người vẫn không chịu buông tha, vẫn cố ngượng cả ba như là một cái hảo hữu chí giao nhìn nhau một cái như là đã cùng nhau đưa ra một cái quyết định nào đó. Cả ba người cùng lúc kết ra quyết phúc tạp, khi ấn quyết gần kết thúc thì từ trong miệng cả ba cùng phun ra một ngụm máu tươi bay vào bên trong thủ ấn.