Chương 43: Cha, mẹ.
Dưới cái nhìn chân chú của Thiên Ma Nhãn, Cố Trường Thanh liền phát hiện mỗi một tia oán niệm đi vào Huyền Dạ thì bên dưới sẽ mất đi một một cái oán linh, như là oán linh đã được giải thoát và trả lại cho Cố Trường Thanh thứ hắn cần.
Cố Trường Thanh cảm nhận tổng cộng có hơn một vạn hai ngàn cái oán linh, bên trong phần lớn là phàm nhân, cái này sinh động hẳn ra, những người chết ở thôn hắn nhất định có mối liên can không nhỏ với Tiêu Lệ.
Dường như là thiên gia muốn chứng minh ý nghĩ của hắn là sự thật, cho nên để cho hắn thấy được một màn, ở nơi đó hắn nhìn thấy từng khuôn mặt quen thuộc, Lộc bá, Doanh thúc,…v.v những người dân bên trong thôn bình an và có cả thân ảnh vô cùng quen thuộc của hắn.
– Cha, mẹ!
Cố Trường Thanh nước mắt tố ra như mưa, hắn đã nhìn thấy cha mẹ mình rồi, hai người đang mĩm cười với hắn, bọn họ đang rất vui vẽ, có lẽ khi nhìn thấy nhi tử của mình vẫn còn bình an mà còn chính là tiên nhân cao cao tại thượng, bọn họ an tâm rồi. Về con đường sau này bọn họ đã không còn bận tâm gì nửa. Thân ảnh của hai người trở nên mờ nhạt rồi dần dần tan biến.
– Cha, mẹ!
Cố Trường Thanh quát lớn một tiếng liền đi xuống chạy lại nơi mà cha mẹ mình đang biến mất, hắn muốn ôm cha mẹ của mình, nhưng đã không còn kịp nửa rồi.
Thân thể hai người liền đã tiêu biến không để lại dấu vết gì?
Nhưng lúc này xung quanh nơi mà cha mẹ hắn tan biến liền có một cổ năng lượng kỳ dị xuất hiện, cổ năng lượng này vô cùng kỳ lạ khó mà nhận ra.
Nhìn thấy cha mẹ mình như vậy Cố Trường Thanh liền quỳ rạp trên đất, hai mắt ngấn lệ gào thét trong đau đớn.
– Cha, mẹ, con trai bất hiếu không bảo vệ được hai người, để hai người phải chịu nổi đau đớn và thống khổ này.
Mặt kệ lời nói xung quanh của đám người, hắn cứ quỳ ở đó, rất lâu, rất lâu. Cũng không biết qua bao lâu thời gian, khi nơi này có một hạt mưa rơi trúng gò má của hắn mới làm hắn tỉnh táo trở lại.
Nhưng đúng lúc này, bên tay Cố Trường Thanh lại vang lên tiếng xé gió, thanh âm này là từ bên trái truyền tới, làm cho hắn phát ra thần thức thăm dò, lần phát ra thần thức này làm hắn kinh ngạc, mức độ thần thức đã được tăng lên rồi.
Lần trước thần thức chỉ có thể phát ra đến 100 mét mà thôi, nhưng bây giờ đã gấp đôi rồi, đạt đến 200 mét mức độ.
– Tiểu sư thúc, cứu ta!
Khi thần thức vẫn chưa đạt đến kịp truyền hình ảnh về thì Cố Trường Thanh lại nghe thấy thanh âm quen thuộc, cái thanh âm này chính là Cơ Dao Yên. Nàng đang gặp nguy hiểm.
Cố Trường Thanh nhìn kỹ, lúc này nơi đó đang có ba gã nam tử đang đuổi giết Cơ Dao Yên, tu vi của bọn họ chính là luyện khí kỳ tầng 9 cao hơn Cơ Dao Yên một cái cảnh giới, hèn gì nàng không địch lại.
Cơ Dao Yên mộ t ngày trước liền đã đụng độ ba gã tán tu này, bọn họ vô sỉ vô lại, nhìn thấy tư sắc của nàng liền nổi lên lòng tham, ỷ vào tu vi cao cho nên muốn cưỡng ép nàng, nhưng bọn họ lại không ngờ thực lực của nàng lại mạnh như vậy có thể chạy trốn tận một ngày trời.
Nhìn thấy nàng chạy loạn như thế bọn họ cũng không quan tâm, dù là những thiên tài của tứ phái bọn họ cũng không sợ. Bởi vì tu vi của ba người bọn hắn chính là luyện khí tầng 9, dù là một gã luyện khí tầng 9 thiên tài của tông môn thì làm gì được họ, bọn họ cũng không phải là hạng người dầu hết đèn tắt a.
Cơ Dao Yên quả thật chính là đang chạy loạn, nhưng không ngờ lại gặp Cố Trường Thanh, nàng liền mừng rỡ lên tiếng cầu cứu. Nhưng nàng lại không hiểu sao lại có lòng tin mãnh liệt với Cố Trường Thanh như vậy, dù là tu vi của hắn thấp hơn nàng.
Suy nghĩ chưa vơi, Cơ Dao Yên liền cảm thấy một cổ khí tức mạnh mẽ ập tới, khí tức này sắc bén kinh khủng, nàng liền nhìn thấy trước mắt nàng là một cây lông vũ, lông vũ đó liền xẹt qua mặt nàng, nhưng nó lại không công kích nàng mà lại đi vòng qua tấn công ba người phía sau.
Phốc, phốc, phốc!
Ba tiếng phốc xuy vang lên, ba người phía sau liền bị một đao xuyên thủng mi tâm, máu tươi phún ba thước, liền ngay lập tức ngã xuống chết ngay tại chổ.
Cơ Dao Yên liền kinh ngạc đến ngây người, ba gã luyện khí kỳ tầng 9 lại cứ như vậy chết đi. Cố Trường Thanh đã là tu vi gì?
– Luyện khí tầng 9!
Khi nhìn về phía Cố Trường Thanh, Cơ Dao Yên liền kinh ngạc cái tên này quả thật đã là luyện khí kỳ tầng 9.
– Nhưng không phải một tháng trước còn là luyện khí kỳ tầng 6 hay là sao?
Cơ Dao Yên kinh ngạc, nhưng nàng cũng hiểu được Cố Trường Thanh có biện pháp ẩn giấu tu vi.
Quả thật khi hắn nhìn thấy linh hồn cha mẹ của mình được giải thoát, nút thắc trong lòng cũng được gở xuống. Tâm cảnh thăng hia cho nên bích chướng giữa tầng 8 và tầng 9 cũng được mở ra tu vi cũng vì vậy mà thăng hoa. Cửu sắc khí hải cũng thuận lợi tiến vào luyện khí tầng 9 và màu đen khí hải cũng bay thẳng luyện khí tầng 8.
Nhưng những điều này Cố Trường Thanh cũng không để ý tới, chỉ khi Cơ Dao Yên lên tiếng nhắc nhở, hắn mới thật sự để ý.
Tâm thần cũng không ba động một chút nào? Cố Trường Thanh liền nhìn chằm chằm vào khoảng không mà phụ mẫu mình tan biến sau đó thở ra một hơi, trên khuôn mặt đã không còn một chút đau buồn nào nửa mà hoàn toàn trở lại bình thường, sau đó nhìn về phía Cơ Dao Yên lên tiếng.
– Dao Yên ngươi làm gì bị bọn chúng truy sát.
Cơ Dao Yên nghĩ nghĩ sau đó nói ra một câu làm cho Cố Trường Thanh cũng phải trợn tròn mắt.
– Có lẽ là ta quá xinh đẹp a! Cho nên luôn thu hút người khác.
Cố Trường Thanh hết nói nổi tiểu nha đầu này.
Nhưng không đợi Cố Trường Thanh nói gì thì bên trong thần thức của hắn lại xuất hiện một người, thần thức trả lại hình ảnh Cố Trường Thanh vẫn không rõ là người đến là bạn hay là thù, thanh âm lại vang vọng khắp không trung
– Đạo hữu, đã đến rồi thì tại sao không ra gặp mặt!
Lời nói của Cố Trường Thanh lại vang lên, sau đó từ nơi xa lại có một giọng cười đầy ma mị vang lên, sau đó một thân ảnh đầy gợi cảm và không kém phần ma mị xuất hiện, đường cong tuyệt mỹ và cảnh núi rừng tạo nên một bức tranh phong thủy tuyệt đẹp.
– Không ngờ cảm giác lực của Cố huynh lại lợi như vậy? Có thể từ xa nhận ra tiểu nữ.
Vị thiếu nữ kia cười khúc khích nói.
– Hạ Như Ảnh là ngươi!
Cơ Dao Yên nhìn thấy nữ tử kia, nàng liền giật mình lên tiếng.
– Ngươi biết nàng?
Cố Trường Thanh kinh ngạc, hỏi.
– Nàng là người của Thương Ma Đạo, thủ lĩnh của thí luyện lần này của minh mạch, Hạ Như Ảnh.
Cơ Dao Yên lên tiếng.
– Người của Thương Ma Đạo!
Cố Trường Thanh nghe thấy như vậy, sát khí bắt đầu khởi động, xung quanh một cổ hàn khí ba động mạnh mẽ. Làm cho xung quanh hàn khí hóa băng tinh, đông cứng xung quanh.
– Đạo hữu, đừng như vậy nghe ta nói.
Hạ Như Ảnh khi nhìn thấy Cố Trường Thanh như thế liền vô cùng hoãn hốt, vì khí tức mà Cố Trường Thanh phát ra lúc này làm cho nàng cảm thấy một cổ nguy hiểm cùng cực.
– Thương Ma Đạo tuy là ma môn cũng mà ma tu lớn nhất tại Vạn Sinh Quốc này nhưng Thương Ma Đạo chúng ta cũng phân ra làm hai mạch đó là ám mạch cùng minh mạch cả hai luôn luôn đối đầu nhau và quan điểm cũng là khác nhau.
– Tiêu Lệ cũng chính là người của ám mạch, như Cố huynh đã thấy hành vi của ám mạch thật sự mất hết nhân tính, lạm sát người vô tội và cả phàm nhân. Còn về minh mạch chúng ta chính là khoái ý ân cừu, cũng là giết người nhưng không phải thích giết ai là giết.
– Dám hỏi đạo hửu, từ khi xuất đạo đến giờ ngươi đã từng giết người, những người ngươi giết là hạn người như thế nào?
Nghe thấy lời nói của nàng, Cố Trường Thanh trầm mặt.
Hắn cũng là người tu luyện ma công, về lý giải của ma và tiên cũng được hắn hiểu rất rõ, theo như suy luận của hắn Hạ Như Ảnh thì cái này có khác gì ý niệm của hắn.
Bọn ám mạch làm đủ chuyện ác, giết người không chớp mắt và cũng không cần lý do, tỷ như việc Tiêu Lệ giết phàm nhân tay trói gà không chặt để luyện linh quyết Ma Âm Trảo này thật sự trời đất không dung. Còn về minh mạch thì lại khác, tuy vẫn là ma tu nhưng lại là khoái ý ân cừu, hành sự cực kỳ quyết đoán không thể đoán được trước, cho nên tu sĩ chính đạo rất kiên kỵ bọn họ.
Nhìn thấy Cố Trường Thanh trầm mặt, Hạ Như Ảnh nghĩ là hắn không tin, liền tiếp tục nói.
– Nếu như đạo hữu không tin, có thể hỏi vị mỹ nữ bên cạnh.
Cố Trường Thanh nhìn về bên cạnh Cơ Dao Yên, như là muốn hỏi thăm nàng, lời nói của Hạ Như Ảnh là thật hay là giả. Cơ Dao Yên cũng nhìn phía Cố Trường Thanh nhẹ gật đầu, bày tỏ những lời nàng nói là sự thật.
– Ngươi hôm nay đến tìm ta chắc cũng không phải nói những lời vô bổ này chứ.
Cố Trường Thanh nhìn về phía Hạ Như Ảnh nói.
– Đạo hữu, ta tìm ngươi để hợp tác một việc!
Hạ Như Ảnh mĩm cười nói.
– Việc gì?
Cố Trường Thanh lộ ra hứng thú nồng đậm, kẽ đứng đầu minh mạch tìm người hợp tác cũng không phải chuyện nhỏ a.
– Ngươi biết Linh Cơ Quả.
– Linh Cơ Quả!
Cố Trường Thanh hai mắt lộ ra tinh quang. Bởi vì hắn biết cái Linh Cơ Quả này.
Tu sĩ khi đạt đến luyện khí kỳ cực hạn muốn xung kích trúc cơ kỳ thì nhất định phải phục dụng trúc cơ đan, mà trúc cơ đan cũng không phải là thứ duy nhất để gia tăng tỷ lệ đột phá mà còn rất nhiều thiên tài địa bảo khác có công dụng tốt hơn trúc cơ đan tỷ như Linh Cơ Quả này.